Giành Giật Sự Sống Trong Phòng Cách Ly
Tiếng mưa bão ngoài trời đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước nặng trĩu gõ đều đều lên lớp kính màu xanh của phòng bệnh đặc biệt số 302, Khoa Nhi Bệnh viện Đa khoa Tỉnh Kỳ Anh. Nhưng bên trong căn phòng biệt lập này, bầu không khí lại căng thẳng đến mức ngột ngạt, chỉ có tiếng máy thở nội khí quản rít lên từng nhịp cơ học lạnh lẽo và tiếng tít tít dồn dập, đứt quãng của máy đo nhịp tim bên giường bệnh của Trịnh Bảo Nam.
Trịnh Hải Đăng đứng tựa lưng vào bức tường sơn trắng bong tróc của hành lang, hai tay anh run rẩy siết chặt lấy chiếc ba lô vải bạt cũ bám đầy muội than đen kịt. Cơ thể anh đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng. Cơn đau từ mạn sườn trái bị dập sườn sau cú ngã mương đá đêm qua nhói lên buốt giá theo từng nhịp thở nông, khiến lồng ngực anh co thắt lại, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm vạt áo bảo hộ sũng nước bão. Lòng bàn tay phải bị bỏng nặng rỉ dịch vàng bết dính vào dải băng gạc y tế ẩm ướt, hoàn toàn vô lực. Đăng phải dùng răng cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ đau đớn. Qua tròng kính bên phải rạn nứt nặng của chiếc kính cận gọng đen, anh nhìn chằm chằm vào đứa con trai tám tuổi đang nằm bất động trên giường bệnh.
Gương mặt Bảo Nam xám ngắt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hai bên thái dương giật liên hồi. Đứa trẻ đang rơi vào trạng thái nguy kịch của Hội chứng não cấp do chì. Chất độc chì tích tụ quá lâu trong mạch nước ngầm của gia đình đã vượt qua hàng rào máu não, gây phù nề tổ chức não và tăng áp lực nội sọ cấp tính.
"Nhịp tim tăng vọt lên một trăm bốn mươi chu kỳ trên phút! Huyết áp đang dao động nguy hiểm!" Y tá Trần Thị Liên hốt hoảng hét lên, đôi bàn tay cô run rẩy khi điều chỉnh van oxy trên bức tường đầu giường bệnh. "Bác sĩ Đức! Cháu bé lại bắt đầu lên cơn co giật cục bộ ở cơ mặt và các chi rồi!"
Bác sĩ Nguyễn Minh Đức – Trưởng khoa Nhi – lập tức bước đến. Gương mặt nghiêm nghị của người đàn ông bốn mươi tám tuổi hằn rõ những nếp nhăn mệt mỏi sau một đêm trắng trực cấp cứu. Ông vạch nhẹ mi mắt của Bảo Nam, đồng tử của đứa trẻ đã giãn nhẹ, ánh mắt vô thần trợn ngược dưới ánh đèn huỳnh quang phòng bệnh.
"Phù não cấp tính đang tiến triển rất nhanh. Nếu không can thiệp ngay lập tức để trung hòa độc chất, áp lực nội sọ sẽ ép chết các trung khu thần kinh hô hấp ở hành tủy," giọng bác sĩ Đức trầm xuống nhưng chứa đựng một sự quyết đoán thép. Ông quay sang nhìn Đăng, ánh mắt dừng lại một giây trên chiếc ba lô rách rưới của anh. "Cậu Đăng, kết quả phân tích phổ AAS từ Vinh đâu?"
Đăng vội vã dùng bàn tay trái lành lặn mở khóa ba lô, lôi ra chiếc USB mã hóa màu xanh bọc trong túi nilon bảo quản sạch sẽ. Anh chìa chiếc USB ra, giọng khàn đặc vì khói và nước bão:
"Đây... Bác sĩ Đức. Kết quả phân tích AAS từ phòng lab của Trung. Nồng độ chì trong máu của Bảo Nam đạt mức bốn mươi lăm microgam trên decilit. Nó trùng khớp hoàn toàn với vân tay hóa học của mẫu bùn axit rò rỉ dưới đáy bể chứa số bốn nhà máy Vĩnh Phát. Con tôi... con tôi bị đầu độc bằng thạch tín và chì!"
Bác sĩ Đức đón lấy chiếc USB, đôi mắt ông sáng lên một tia sáng cương nghị. "Bốn mươi lăm microgam... Ngưỡng ngộ độc chì cấp tính cực kỳ nguy hiểm. Chúng ta không thể chờ đợi thêm một giây nào nữa. Tôi sẽ ra chỉ định áp dụng Liệu pháp chelation thải độc chì khẩn cấp bằng Calcium Disodium EDTA truyền tĩnh mạch chậm để liên kết với các ion chì tự do trong máu, đào thải chúng qua đường nước tiểu trước khi chúng bám rễ vĩnh viễn vào hệ xương và mô não của đứa trẻ."
"Không được phê duyệt!"
Một giọng nói sắc lẹm, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía cửa phòng bệnh đặc biệt số 302, cắt ngang lời của bác sĩ Đức. Cánh cửa gỗ đẩy mạnh ra, và Nguyễn Thị Hoa – Phó khoa xét nghiệm – bước vào, theo sau mụ là một người đàn ông mặc bộ vest may đo cao cấp màu xám tro, đeo kính gọng titan sang trọng. Đó chính là Đỗ Mạnh Trường – Giám đốc tài chính của tập đoàn Vĩnh Phát.
Sự xuất hiện của Trường mang theo một luồng áp lực lạnh lẽo của đồng tiền và quyền lực hành chính. Gã đứng đó, phong thái điềm tĩnh, thờ ơ nhìn căn phòng bệnh ngập mùi cồn sát trùng, đôi mắt xám sau cặp kính titan không một chút gợn sóng cảm xúc.
"Bác sĩ Đức, tôi yêu cầu ông dừng ngay hành vi tự ý chỉ định phác đồ điều trị chưa qua kiểm định này lại," Hoa vừa nói vừa giơ cao một văn bản có đóng dấu đỏ của ban giám đốc bệnh viện. "Đây là quyết định đình chỉ chuyên môn tạm thời đối với ông từ Ban Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Tỉnh, có hiệu lực ngay lập tức. Kể từ giờ phút này, ông không còn tư cách điều trị lâm sàng tại Khoa Nhi nữa."
Bác sĩ Đức khựng lại, đôi bàn tay ông nắm chặt lấy tập hồ sơ bệnh án gốc của Bảo Nam. "Bác sĩ Hoa! Cháu bé đang nằm trong tình trạng nguy kịch của hội chứng não cấp! Đây là trường hợp cấp cứu khẩn cấp theo Luật Khám bệnh, chữa bệnh! Các người định dùng thủ tục hành chính để giết chết một đứa trẻ sao?"
Đỗ Mạnh Trường bước lên một bước, giọng gã ôn hòa nhưng đầy sức nặng cưỡng chế của một CFO sừng sỏ:
"Bác sĩ Đức, chúng tôi không giết ai cả. Chúng tôi chỉ đang bảo vệ quy trình pháp lý của bệnh viện và lợi ích hợp pháp của doanh nghiệp. Tập đoàn Vĩnh Phát hiện đang là nhà tài trợ lớn nhất cho trang thiết bị y tế của bệnh viện này, bao gồm cả chiếc máy thở đang duy trì sự sống cho con trai anh Đăng đây. Chúng tôi có quyền yêu cầu mọi quy trình điều trị có sử dụng nguồn tài trợ của chúng tôi phải được kiểm định nghiêm ngặt."
Trường quay sang nhìn Đăng, ánh mắt gã lạnh lùng như một phiến băng mỏng:
"Anh Đăng, tôi rất tiếc về tình trạng của cháu Nam. Nhưng anh phải hiểu rằng, Vĩnh Phát đã áp dụng biện pháp Phong tỏa hỗ trợ y tế nội bộ đối với gia đình anh kể từ khi anh bị sa thải vì vi phạm kỷ luật lao động. Khoản tiền hỗ trợ viện phí diện khó khăn của công ty dành cho con em công nhân đã bị hủy bỏ. Hiện tại, hóa đơn tạm ứng viện phí của con trai anh đã lên tới năm mươi triệu đồng tiền mặt và chưa được thanh toán. Nếu không có tiền, và không có kết quả giám định pháp y chính thức từ cơ quan nhà nước có thẩm quyền chứng minh nguồn nước nhiễm độc là do nhà máy, bệnh viện không thể tự ý sử dụng biệt dược EDTA đắt tiền được tài trợ để điều trị miễn phí cho con anh."
"Mẹ kiếp các người!" Đăng gầm lên, cơn giận dữ tột độ khiến anh quên đi cơn đau dập sườn trái đang nhói buốt. Anh lao về phía Trường, nhưng bả vai trái đau nhức khiến anh loạng choạng, ngã quỵ xuống cạnh chân giường bệnh của Bảo Nam. "Các người biết rõ bể chứa số bốn bị nứt rò rỉ hóa chất! Các người biết rõ con tôi bị ngộ độc chì từ mạch nước ngầm sát vách nhà máy! Tại sao các người lại tàn nhẫn đến mức này?"
Trường không hề né tránh, gã chỉ lùi lại nửa bước để tránh những giọt nước mưa bẩn từ áo bảo hộ của Đăng bắn vào chiếc quần vest phẳng phiu của mình.
"Anh Đăng, khoa học cần chứng cứ pháp lý, không cần sự phẫn nộ cảm tính của anh," Trường lạnh lùng nói. "Kết quả phân tích từ một phòng lab tư nhân xập xệ ở Vinh không đủ tư cách pháp lý bảo chứng trước pháp luật. Ai dám chắc mẫu máu của con anh không bị nhiễm bẩn chéo trong quá trình vận chuyển tự phát? Ai dám chắc anh không tự ý pha thêm độc chất vào nước giếng để vu khống doanh nghiệp hòng tống tiền?"
"Ông Trường! Ông đang xúc phạm danh dự của một kỹ sư và y đức của chúng tôi!" Bác sĩ Đức bước lên chắn trước mặt Đăng, giơ cao chiếc USB màu xanh. "Kết quả phân tích phổ hấp thụ nguyên tử AAS này do chính tay Nguyễn Thành Trung – một nhà hóa phân tích uy tín – thực hiện. Nồng độ chì bốn mươi lăm microgam là một con số biết nói. Nó trùng khớp hoàn toàn với các triệu chứng phù não, suy gan cấp tính lâm sàng của cháu bé. Là bác sĩ điều trị trực tiếp, tôi có quyền tối cao trong việc lựa chọn phác đồ cứu sống bệnh nhân trong tình trạng khẩn cấp!"
Nguyễn Thị Hoa cười khẩy, mụ bước đến sát tủ hồ sơ bệnh án giấy gốc của Bảo Nam đang bị khóa xích sắt rỉ sét ở góc phòng:
"Bác sĩ Đức, ông quên rằng quyết định đình chỉ chuyên môn của ông đã có hiệu lực rồi sao? Nếu ông tự ý truyền thuốc EDTA cho đứa trẻ mà không có chữ ký duyệt của tôi và Ban giám đốc bệnh viện, ông sẽ bị tước giấy phép hành nghề vĩnh viễn và đối mặt với cáo buộc hình sự tội cố ý vi phạm quy định về khám chữa bệnh gây hậu quả nghiêm trọng. Áp lực lọc thận của thuốc EDTA lên một cơ thể suy gan cấp là cực kỳ lớn. Nếu đứa trẻ có mệnh hệ gì trên bàn truyền dịch, ai sẽ là người chịu trách nhiệm? Ông hay gã kỹ sư thất nghiệp này?"
Căn phòng bệnh rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng tít tít của máy đo nhịp tim bỗng nhiên kéo dài ra, rồi dồn dập hơn. Trên giường bệnh, Bảo Nam bắt đầu co giật mạnh trở lại. Hai cánh tay gầy gò hằn sâu những vết kim tiêm chằng chịt của đứa trẻ co quắp lại, đôi chân nhỏ nhắn giật liên hồi dưới lớp chăn mỏng. Máy thở rít lên những tiếng cảnh báo áp lực đường thở tăng cao do co thắt cơ hoành.
"Cháu bé đang lên cơn co giật toàn thân cấp tính!" Y tá Liên hét lên, nước mắt cô chảy dài trên má. "Bác sĩ Đức! Nhịp tim đã lên tới một trăm sáu mươi rồi! Cháu sẽ ngưng tim mất!"
Đăng nhìn con trai đang quằn quại trong cơn giằng xé của tử thần, lòng anh như có ngàn nhát dao đâm nát. Sự dằn vặt tột cùng dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Chính sự im lặng giữ ghế của anh trong suốt ba năm qua, chính sự hèn nhát nhắm mắt làm ngơ trước các chỉ số xả thải vượt ngưỡng để đổi lấy đồng lương ổn định, đã gián tiếp mang dòng nước độc về đầu độc chính đứa con trai độc nhất của mình. Cái giá của sự im lặng quá đắt, và giờ đây con anh đang phải trả bằng chính mạng sống mỏng manh của nó.
Đăng gượng dậy, dùng bả vai trái đỡ lấy cạnh giường, nhìn thẳng vào mắt bác sĩ Đức:
"Bác sĩ Đức... Hãy truyền thuốc cứu cháu đi. Tôi cầu xin ông..."
Bác sĩ Đức nhìn Đăng, rồi nhìn đứa trẻ đang co giật dữ dội. Sự liêm chính và lời thề Hippocrates trong lòng người bác sĩ bốn mươi tám tuổi đã chiến thắng nỗi sợ hãi mất đi danh vọng sự nghiệp. Ông quay sang nhìn Hoa và Trường bằng ánh mắt cương nghị tột cùng:
"Tôi chấp nhận mọi hậu quả pháp lý cá nhân. Cô Liên, chuẩn bị ngay dung dịch truyền tĩnh mạch chậm Calcium Disodium EDTA liều hai mươi miligam trên một kilogam thể trọng. Tôi sẽ tự tay thực hiện mũi tiêm truyền này."
"Ông điên rồi, bác sĩ Đức!" Hoa hét lên, mụ lao đến định giật lấy chai dịch truyền trên tay Liên. "Tôi cấm ông! Tôi sẽ gọi bảo vệ bệnh viện và công an huyện đến bắt giữ các người ngay lập tức!"
"Tránh ra!"
Đăng đột ngột bước lên, dùng cánh tay trái lành lặn đẩy mạnh Hoa lùi lại phía sau. Cơn đau dập sườn trái nhói lên buốt giá khiến Đăng suýt ngã quỵ, nhưng anh vẫn đứng thẳng như một bức tường thép chắn trước mặt bác sĩ Đức và y tá Liên. Đôi mắt anh đỏ sọc, trợn trừng đầy sát khí nhìn mụ phó khoa biến chất:
"Nguyễn Thị Hoa! Nếu bà dám chạm vào chai thuốc cứu con tôi, tôi thề sẽ công bố toàn bộ file ghi âm cuộc đối thoại bôi trơn của bà với Phó tổng Phong lên mạng xã hội ngay lập tức! Tôi không còn gì để mất nữa cả! Căn nhà của tôi đã bị các người đốt cháy, công việc của tôi đã mất! Nhưng mạng sống của con tôi thì các người tuyệt đối không được chạm vào!"
Lời đe dọa đanh thép của Đăng khiến Hoa khựng lại, sắc mặt mụ tái mét dưới lớp phấn trang điểm đậm. Mụ liếc nhìn Trường như để cầu cứu, nhưng Giám đốc tài chính Trường chỉ im lặng, đôi mắt gã nheo lại đầy tính toán chi ly. Trường biết rõ, nếu Đăng thực sự có file ghi âm dòng tiền bẩn từ Ngân sách Ngoại giao Môi trường, việc làm lớn chuyện lúc này tại bệnh viện sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng truyền thông vĩ mô không thể kiểm soát cho tập đoàn.
"Cậu Đăng, anh đang tự đưa mình vào con đường tù tội đấy," Trường khàn giọng nói, giọng gã đã mất đi vẻ điềm tĩnh ban đầu.
"Tôi chấp nhận đi tù, miễn là con tôi được sống!" Đăng gầm lên.
Bên giường bệnh, bác sĩ Đức đã nhanh chóng thiết lập đường truyền. Dưới sự hỗ trợ dũng cảm của y tá Liên, mũi kim truyền dịch đã được cắm chuẩn xác vào tĩnh mạch ở mu bàn tay trái của Bảo Nam. Dòng dịch truyền chứa biệt dược EDTA bắt đầu chảy chậm rãi, từng giọt từng giọt mang theo niềm hy vọng sống sót cuối cùng đi vào cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ.
Bác sĩ Đức rút chiếc bút máy từ túi áo blouse, nhanh chóng soạn thảo một văn bản hành chính ngay trên mặt bàn trực cấp cứu. Ông đẩy tờ giấy về phía Đăng:
"Cậu Đăng, đây là Thủ tục hội chẩn chuyển tuyến y tế và Biên bản cam kết tự nguyện chịu trách nhiệm cá nhân khẩn cấp. Cậu hãy ký vào đây với tư cách là người giám hộ hợp pháp của bệnh nhi. Biên bản này sẽ là kẽ hở pháp lý giúp chúng ta lách qua quy trình duyệt của Ban giám đốc bệnh viện, chứng minh rằng tôi thực hiện truyền dịch dưới sự yêu cầu khẩn cấp và bảo lãnh trách nhiệm của gia đình."
Đăng không hề do dự. Anh dùng bàn tay trái run rẩy cầm lấy chiếc bút máy, ký tên mình dưới dòng chữ in đậm cam kết chịu mọi trách nhiệm hình sự nếu có tai biến xảy ra. Vết mực đen loang nhẹ trên trang giấy trắng như một lời thề sinh tử của người cha giành giật mạng sống cho con.
Sau khi Đăng ký xong, bác sĩ Đức nhanh chóng đóng dấu niêm phong hồ sơ bệnh án gốc của Bảo Nam, cất chiếc chìa khóa tủ sắt rỉ sét vào sâu trong túi áo của mình. Ông nhìn dòng dịch truyền đang chảy đều đặn, nhịp tim của Bảo Nam trên màn hình monitor bắt đầu có xu hướng giảm dần từ một trăm sáu mươi xuống một trăm bốn mươi, các cơn co giật toàn thân bắt đầu dịu đi dưới tác động của liệu pháp thải độc chì khẩn cấp.
"Chỉ số men gan bắt đầu ổn định tạm thời. Cơn phù não cấp tính đã được khống chế bước đầu," bác sĩ Đức thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt ông vẫn đầy lo âu nhìn ra phía cửa phòng bệnh.
Nguyễn Thị Hoa bước lùi lại phía sau, gương mặt mụ biến dạng vì giận dữ và sợ hãi. Mụ rút chiếc điện thoại cá nhân từ trong túi áo, ngón tay run rẩy bấm số điện thoại gọi cho đồn công an thị trấn Kỳ Anh:
"Alo! Công an thị trấn Kỳ Anh phải không? Tôi là Nguyễn Thị Hoa – Phó khoa xét nghiệm Bệnh viện Đa khoa Tỉnh. Tôi yêu cầu các đồng chí cử lực lượng đến ngay phòng bệnh đặc biệt số ba trăm lẻ hai Khoa Nhi! Tại đây đang xảy ra một vụ xâm nhập trái phép, hành hung nhân viên y tế và tự ý sử dụng thuốc điều trị trái phép của đối tượng Trịnh Hải Đăng! Tôi yêu cầu bắt giữ khẩn cấp đối tượng này ngay lập tức!"
Mụ Hoa vừa dứt lời gào thét vào điện thoại, ánh mắt mụ nhìn Đăng đầy độc địa và đe dọa. Trường đứng bên cạnh khẽ chỉnh lại cổ áo vest, gã nở một nụ cười lạnh lùng đầy ẩn ý rồi quay lưng bước ra khỏi phòng bệnh, để lại Đăng đứng cô độc bên giường bệnh của con trai dưới tiếng còi hú dồn dập của xe cảnh sát đang tiến sát vào sân bệnh viện tỉnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!