Nhạc nềnScene_Tragic

Ngọn Lửa Bịt Đầu Mối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió bão rú lên qua khe cửa sắt rỉ sét của phòng thí nghiệm tư nhân thành phố Vinh, kéo theo những hạt mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt Trịnh Hải Đăng. Nhưng cái lạnh ngoài trời không thể sánh được với cảm giác đông cứng chạy dọc sống lưng anh lúc này. Bên ngoài con hẻm nhỏ tối tăm, chiếc xe bán tải đen không biển số đỗ lầm lũi dưới bóng những cây bàng già gãy đổ. Ba gã đàn ông mặc áo khoác sẫm màu, mũ lưỡi trai sụp sát mặt, đang lặng lẽ bước xuống. Dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm, Đăng nhìn rõ những chai thủy tinh tròn mà chúng cầm trên tay, bên trong chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt bốc mùi xăng khét lẹt.


"Chạy... Chúng định đốt phòng lab!" Giọng Lan thét lên, lạc đi vì sợ hãi. Cô sinh viên ngành môi trường lùi lại, chiếc điện thoại trên tay run rẩy suýt rơi xuống nền xi măng.


Trong phòng thí nghiệm, bầu không khí lập tức đông đặc. Nguyễn Tiến Dũng – Trưởng phòng quản lý chất thải Sở Tài nguyên tỉnh Kỳ Anh – kẻ vừa mới một phút trước còn hách dịch đe dọa niêm phong thiết bị của Trung, bỗng khựng lại. Gã liếc nhìn ra cửa sổ, nhận diện chiếc xe bán tải đen và ba gã đồ đen bên ngoài. Sắc mặt Dũng chuyển từ tái xám sang cắt không còn giọt máu. Gã thừa biết chủ nhân của chiếc xe đó là ai. Đó là lực lượng cưỡng chế ngầm của Lê Văn Dũng, đội trưởng an ninh nhà máy Vĩnh Phát, hoạt động dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Phó tổng giám đốc Nguyễn Hồng Phong.


"Mẹ kiếp... Tụi nó điên rồi! Phong muốn diệt khẩu cả lũ sao?" Dũng lầm bầm, hàm răng đánh vào nhau lập cập. Gã không màng đến việc tịch thu cuve thạch anh hay niêm phong máy móc nữa, lập tức quay sang hét vào mặt hai gã cán bộ dưới quyền: "Chạy mau! Ra cửa trước!"


Nhưng đã quá muộn.


*Xoảng! Xoảng!*


Hai tiếng kính vỡ giòn giã vang lên ở gian phòng ngoài. Ngay sau đó là những tiếng nổ bùng trầm đục. Những chai bom xăng chứa hỗn hợp xăng và dầu nhờn được ném chuẩn xác qua ô cửa kính vỡ, văng tung tóe lên sàn nhà và các kệ gỗ chứa hóa chất.


Cơn bão lửa bùng lên ngay lập tức. Ngọn lửa màu cam đỏ hung hãn liếm vào những bình cồn công nghiệp, dung môi hữu cơ và ete xếp dọc hành lang. Tiếng lửa táp vào không khí nghe phập phồng ghê rợn. Chỉ trong vòng vài giây, một bức tường lửa cao hơn hai mét dựng lên, bít kín lối ra cửa trước của phòng thí nghiệm. Khói đen đặc quánh bốc lên nghi ngút, mang theo mùi khét lẹt của nhựa cháy và mùi hăng nồng độc hại của các hợp chất clo hóa bị nung nóng.


"Cháy rồi! Cứu tôi với!" Nguyễn Tiến Dũng cùng hai gã cán bộ quản lý thị trường hoảng loạn gào thét. Chúng dùng áo khoác che đầu, liều mạng lao qua ranh giới mỏng manh của đám cháy ở cửa trước để thoát ra ngoài hẻm, bỏ mặc nhóm của Đăng lại phía sau.


"Trung! Lan! Đi lối cửa sau!" Đăng hét lớn. Cơn đau từ mạn sườn trái bị dập sườn nhói lên buốt giá, khiến anh khuỵu xuống bên mép bàn thí nghiệm. Mỗi hơi thở của anh lúc này như một nhát dao đâm thẳng vào màng phổi. Tay phải của anh, vết bỏng phồng rộp do cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng khỏi lò than từ hôm qua, đang rỉ dịch vàng và máu qua lớp băng gạc ẩm ướt, hoàn toàn vô lực. Anh chỉ có thể dùng cánh tay trái rách da rớm máu để bám vào các góc bàn, cố gắng gượng dậy.


"Không được! Ổ cứng di động! Dữ liệu phân tích gốc của máy AAS vẫn còn trong máy tính!" Nguyễn Thành Trung gào lên. Gương mặt gã đỏ gay dưới ánh lửa phản chiếu, đôi mắt trợn trừng đầy tuyệt vọng. Chiếc máy đo quang phổ hấp thụ nguyên tử cũ kỹ – tài sản lớn nhất đời gã, công cụ giúp gã giữ vững sự liêm chính khoa học – đang bị ngọn lửa liếm dần vào lớp vỏ nhựa phía sau.


Trung nhìn thấy một xô nước sinh hoạt đặt ở góc phòng. Trong cơn hoảng loạn tột độ, gã quên mất nguyên tắc cơ bản của hóa học phân tích. Gã lao đến xách xô nước dội thẳng vào đám cháy đang bao trùm chiếc máy tính và góc bàn chứa dung môi.


*Xèo... Bùng!*


Đó là một sai lầm chết người. Nước dội vào không những không dập tắt được lửa hóa chất mà còn khiến dung môi hữu cơ clo hóa nhẹ hơn nước nổi lên trên bề mặt, mang theo ngọn lửa loang rộng ra nhanh hơn. Đám cháy bùng lên dữ dội, táp thẳng vào cánh tay phải của Trung khi gã cố rướn người giật lấy chiếc ổ cứng di động cắm sau thùng máy tính.


"Á!!!"


Trung thét lên đau đớn. Da tay phải của gã lập tức cháy sém, phồng rộp lên dưới sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa dung môi. Nhưng bằng một ý chí phi thường của người làm khoa học, Trung không buông tay. Gã dùng bàn tay trái còn nguyên vẹn giật phăng sợi dây cáp USB, ôm chặt chiếc ổ cứng di động vào lòng rồi ngã nhào ra sàn nhà, lăn lộn để dập tắt những vệt lửa đang cháy xém trên tay áo blouse.


"Trung! Ông có sao không?" Đăng lết đến bên bạn, dùng bả vai trái đỡ Trung dậy.


"Lấy... lấy được rồi... dữ liệu phổ AAS... nồng độ chì bốn mươi lăm microgam... ở đây..." Trung thở dốc, mồ hôi và nước mắt chảy ròng rã trên gương mặt sạm đen vì khói. Cánh tay phải của gã bị bỏng độ hai nghiêm trọng, lớp da ngoài bong tróc, đỏ rực và rỉ dịch đau đớn.


Khói độc từ dung môi TCE bị đốt cháy bắt đầu lấp đầy trần nhà cấp bốn, hạ thấp dần xuống. Mùi ngọt lịm hăng hắc đặc trưng của TCE trộn lẫn với khói xăng khiến Đăng choáng váng đầu óc. Mắt trái của anh sưng húp, mờ đục do mất kính cận từ trận bão Kỳ Anh, mắt phải chỉ còn nhìn thấy những bóng mờ chao đảo dưới ánh lửa.


"Lan! Đưa ba lô đây!" Đăng khàn giọng ra lệnh.


Lan, dù toàn thân run rẩy, vẫn tỏ ra nhanh nhẹn đáng kinh ngạc. Cô ôm lấy chiếc ba lô vải bạt cũ của Đăng, nhét chiếc USB mã hóa màu xanh chứa bản sao lưu dữ liệu sắc ký gốc và các chai mẫu nước, mẫu bùn đáy bể chứa số 4 vào trong, kéo khóa kín lại. Cô khoác ba lô lên vai trái của Đăng, rồi đỡ lấy Trung.


"Cửa sau khóa xích rồi, anh Đăng ơi!" Lan hét lên giữa tiếng nổ lách tách của các chai lọ thủy tinh trên kệ.


"Tôi có chìa khóa!" Đăng dùng tay trái lục trong cạp quần sau, lôi ra chiếc chìa khóa sắt to bản rỉ sét – kỷ vật chú Sáu Quốc đã giao cho anh. Chiếc chìa khóa này không chỉ mở cửa hầm khu hành chính cũ, mà chú Sáu đã lén móc thêm chiếc chìa khóa vạn năng của tổ bảo trì nhà máy, thứ có thể mở hầu hết các ổ khóa xích sắt rỉ sét ở Kỳ Anh và các phòng thí nghiệm liên kết cũ.


Đăng lết đến cửa sau, dùng răng cắn chặt dải băng gạc ở tay phải để giữ thăng bằng, tay trái run rẩy tra chìa vào ổ khóa xích sắt đang chặn cánh cửa tôn sau nhà.


*Cạch!*


Sợi xích sắt nặng nề rơi xuống nền đất nện. Đăng dùng bả vai trái đẩy mạnh cánh cửa tôn. Gió bão và mưa lạnh ập vào mặt họ, mang theo chút dưỡng khí trong lành hiếm hoi. Nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở ra, dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn đường đầu hẻm, một bóng đen cao gầy đã đứng chờ sẵn.


Đó là Trịnh Văn Lâm – tay sai đắc lực của Hùng Sứt. Gã mặc chiếc áo gió đen rách rưới, gương mặt đầy sẹo rỗ hiện lên dưới ánh chớp đầy tợn. Trên tay gã, chiếc dao rựa bằng thép sáng loáng phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ bên trong phòng lab.


"Định chạy đi đâu, anh Đăng?" Lâm gằn giọng, bước lên một bước chặn đứng lối thoát duy nhất của con hẻm hẹp. "Giao cái ba lô ra đây, tao cho tụi mày một con đường sống."


Đăng khựng lại, bản năng người cha trỗi dậy. Anh đứng chắn trước mặt Lan và Trung, tay trái siết chặt quai ba lô chứa chiếc USB bảo mệnh của con trai. Cơn đau dập sườn trái nhói lên dữ dội khiến anh không thể đứng thẳng, nhưng ánh mắt anh nhìn Lâm vẫn đầy căm hận qua tròng kính phải rạn nứt.


"Lâm... Mày là người Kỳ Anh... Mày cũng có con nhỏ... Tại sao mày lại tiếp tay cho lũ quỷ đầu độc chính quê hương mình?" Đăng khàn giọng chất vấn, cố kéo dài thời gian.


"Tao chỉ biết tiền thôi! Không có tiền thì con tao cũng chết đói!" Lâm trợn ngược mắt, giơ cao chiếc dao rựa định lao vào chém xuống bả vai Đăng để cướp ba lô.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Lan đột ngột cúi xuống. Cô phát hiện chiếc bình chữa cháy CO2 cũ, bám đầy bụi bẩn đặt sát hốc cửa sau. Đây là chiếc bình chữa cháy đã hết hạn sử dụng từ hai năm trước, Trung chưa kịp đi nạp lại khí.


Lan dùng hết sức bình sinh, nâng chiếc bình nặng nề lên, rút phăng chốt an toàn và hướng thẳng vòi phun vào mặt Lâm. Cô bóp mạnh cò.


*Xoèèè!!!*


Một đám mây bột hóa chất màu trắng đục cùng luồng khí CO2 nén lạnh buốt phụt ra dữ dội, tạo nên một tiếng rít lớn. Dù bình đã hết hạn, lượng khí và bột cặn còn sót lại vẫn đủ mạnh để tạo ra một màn sương mù dày đặc, bao trùm toàn bộ gương mặt của Lâm.


"Á! Mắt tao!" Lâm thét lên, loạng choạng lùi lại. Bột hóa chất lọt vào mắt và mũi khiến gã ho sặc sụa, chiếc dao rựa trên tay vung vẩy loạn xạ trong không khí nhưng không trúng ai.


"Chạy mau!" Lan hét lên, một tay đỡ lấy cánh tay trái của Đăng, tay kia kéo Trung đang lảo đảo vì vết bỏng hành hạ.


Nhóm ba người liều mạng lao qua người Lâm đang mất phương hướng, băng vào bóng tối của con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội đầy nước mưa bão. Sau lưng họ, gian nhà cấp bốn của phòng lab tư nhân đổ sụp xuống dưới sức nóng của ngọn lửa, tạo nên một cột lửa đỏ rực giữa trời đêm thành phố Vinh.


Đăng chạy đi trong cơn đau tột cùng, chân trái lết trên mặt đất nhão nhoét. Anh ôm chặt chiếc ba lô chứa chiếc USB mã hóa trước ngực bằng cánh tay trái rướm máu. Anh nghe rõ tiếng còi xe cứu hỏa và tiếng la hét của người dân xóm giềng phía sau. Anh biết, căn cứ địa khoa học duy nhất của họ đã bị thiêu rụi, và thế lực tàn ác của tập đoàn Vĩnh Phát sẽ không dừng lại cho đến khi tiêu hủy được chiếc USB này.


Đăng siết chặt chiếc USB mã hóa màu xanh qua lớp vải ba lô sũng nước, hàm răng nghiến chặt đến bật máu. Anh nhận ra tính mạng của nhóm mình đang bị đe dọa trực tiếp bởi thế lực tàn ác, và cuộc chiến này không còn đường lui nữa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!