Trốn Chạy Trong Đêm Giông
Bóng tối trong tầng hầm khu hành chính cũ của nhà máy hóa chất Vĩnh Phát quánh đặc như hắc ín, chỉ bị xé rách bởi những tia chớp xanh loét lọt qua khe thông gió nhỏ hẹp sát trần bê tông ẩm mục. Trịnh Hải Đăng nằm áp sát lồng ngực xuống nền nhà lạnh ngắt, hơi thở đứt quãng và nông hệt như từng nhát dao rạch vào màng phổi. Cú ngã từ bờ rào kẽm gai xuống mương đá hộc lúc nãy đã cướp đi toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực anh. Cơn đau từ mạn sườn trái nhói lên buốt giá, một thứ cảm giác tê dại báo hiệu xương sườn đã bị tổn thương nghiêm trọng. Mỗi lần anh cố hít vào một hơi dài, lồng ngực lại co thắt dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn với thứ nước mưa bão nồng nặc mùi lưu huỳnh đang chảy ròng ròng trên mặt.
Đăng đưa bàn tay trái run rẩy lên khẽ vuốt qua chiếc ba lô vải bạt cũ đang ôm chặt trước ngực. Bên trong đó, hai báu vật sống còn vẫn nguyên vẹn. Chai thủy tinh tối màu chứa mẫu bùn đáy bể chứa số 4 sền sệt màu vàng chanh được anh bọc kỹ bằng ba lớp túi nilon và niêm phong bằng băng keo sáp, nằm im lìm bên cạnh chiếc hộp xốp nhỏ bảo quản mẫu máu đối chứng nguyên bản của bé Bảo Nam. Con trai anh chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ để được phân tích độc chất lâm sàng trước khi các tế bào máu bị phân hủy hoàn toàn dưới tác động của độc chất chì cấp tính. Anh không được phép ngã gục ở đây. Không bao giờ.
Bên ngoài, tiếng sấm nổ đanh tai dội xuống từ bầu trời Kỳ Anh đang oằn mình dưới cơn bão nhiệt đới số 2. Ngay sau đó là tiếng chó nghiệp vụ sủa vang dội, tiếng bước chân nện rầm rập trên nền đất nhão và ánh đèn pin siêu sáng quét qua quét lại ngoài cửa hầm. Lê Văn Dũng và đội tuần tra của gã đang lùng sục ráo riết dọc theo mương thoát nước.
"Mẹ kiếp! Dấu chân biến mất ở đây! Nó không thể bay lên trời được!" Tiếng gầm gừ điên tiết của Dũng lọt qua khe cửa hầm rỉ sét. "Cảnh! Cho chó ngửi kỹ xung quanh miệng cống thoát nước chính hướng ra sông Kỳ. Thằng Đăng bị thương nặng, nó chỉ có thể xuôi theo dòng nước lũ để thoát ra ngoài thôi!"
Đăng nín thở, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra ngoài khi nghe tiếng móng vuốt của hai con chó Bec-giê cào xoành xoạch trên nắp cống bê tông ngay sát vách hầm. Anh biết, dòng nước lũ cuồn cuộn pha lẫn hóa chất axit sunfuric rò rỉ từ bể chứa số 4 đã giúp anh xóa sạch dấu vết mùi, vô hiệu hóa khứu giác nhạy cảm của lũ chó săn. Nhưng anh không thể trốn ở đây mãi. Đội an ninh tư nhân Vĩnh Phát với trang bị đèn tầm nhiệt hồng ngoại sẽ sớm nhận ra sự bất thường của khu hành chính bỏ hoang này.
Đăng khẽ cử động bàn tay phải. Cơn đau buốt thấu xương tủy lập tức chạy dọc cánh tay lên đại não. Vết bỏng phồng rộp do cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng khỏi lò than đang mưng mủ, rỉ dịch vàng bết dính vào dải băng gạc y tế ẩm ướt dưới lớp găng tay cao su dày. Tay phải của anh hoàn toàn vô lực, không thể cầm nắm hay dùng lực tì đỡ cơ thể. Đăng chỉ còn biết dựa vào tay trái và đôi chân đang run rẩy vì lạnh.
Nhớ lại sơ đồ đường cống ngầm cũ mà chú Sáu Quốc đã chỉ dẫn trước khi ngắt điện trạm biến áp, Đăng lết thân hình rã rời về phía góc tối nhất của tầng hầm. Ở đó có một cửa xả tràn của hệ thống thoát nước mưa cũ, rỉ sét và mục nát, dẫn thẳng ra rặng tràm phía Tây bên ngoài ranh giới nhà máy. Anh dùng bàn tay trái luồn chiếc chìa khóa sắt to bản rỉ sét – kỷ vật chú Sáu trao cho – vào ổ khóa xích của cửa xả ngầm.
*Rắc! Cạch!*
Tiếng xích sắt lách cách bị tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài nuốt chửng. Đăng dùng bả vai trái tì mạnh, đẩy cánh cửa sắt nặng nề mở ra một khoảng trống tối tăm, bốc lên mùi bùn đất ẩm ướt và mùi lá tràm mục nát. Anh nằm rạp xuống, nghiêng người lách qua khe hẹp, bò trườn bằng khuỷu tay trái và hai đầu gối vào đường cống hẹp hòi. Mỗi mét bò trườn là một cuộc tra tấn thể xác tột cùng. Cạnh bê tông sắc nhọn của đường ống cống cọ xát vào bả vai đang rách rớm máu của anh, nước lũ lạnh buốt ngập đến ngực tràn vào tai, vào mũi khiến anh ngạt thở.
Sau gần hai mươi phút bò trườn trong vô vọng, Đăng nhìn thấy ánh sáng xám xịt của rạng đông hiện ra ở phía cuối đường ống. Anh nhoài người ra ngoài, ngã nhào xuống bãi bùn nhão nhoét của rặng tràm phía Tây. Trời vẫn mưa tầm tã, những hạt mưa quất liên tục vào gương mặt tái nhợt của anh. Chiếc kính cận gọng đen rạn nứt nặng nề ở tròng trái khiến tầm nhìn của anh nhòe nhoẹt, chỉ còn một khoảng sáng tối mù mờ bên mắt phải.
Đăng cố gắng đứng dậy nhưng cơn đau dập sườn trái nhói buốt khiến anh khuỵu xuống lập tức, hai đầu gối lún sâu vào bùn lầy. Đầu óc anh quay cuồng, cơ thể suy kiệt hoàn toàn do lạnh và mất máu. Anh lết đi được vài mét rồi đổ gục xuống dưới một gốc tràm cổ thụ, hơi thở yếu ớt.
"Đăng! Đăng ơi! Mày có nghe tiếng tao không?"
Một tiếng gọi khàn đặc, quen thuộc vang lên giữa tiếng gió bão gào rú. Đăng cố ngước mắt lên qua tròng kính nứt nẻ. Hai bóng người mặc áo mưa cánh dơi sẫm màu đang hối hả chạy về phía anh. Đó là Lâm Đồ, gã bạn nối khố thợ sửa xe máy, và Anh Bảy Xe Ôm.
"Trời đất ơi, sao nông nỗi này!" Lâm Đồ lao đến đỡ lấy Đăng, gương mặt gã thợ xe sạm đen vì dầu mỡ giờ đầy vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy vết máu thấm đỏ cả vai áo bảo hộ và vết bỏng rỉ dịch ở tay phải của bạn mình. "Dũng 'Trọc' và đàn em đang phong tỏa ngã ba sông Kỳ rồi, tụi nó mang cả chó béc-giê đi lùng sục ráo riết lắm!"
Đăng thều thào, giọng khản đặc không ra hơi, tay trái vẫn siết chặt chiếc ba lô trước ngực: "Lâm... Bảy... cứu con tôi... Mẫu máu của Bảo Nam... và mẫu bùn độc này... phải đưa lên phòng lab của Trung ở Vinh... trong vòng mười hai tiếng... nếu không... mẫu máu sẽ hỏng... cháu sẽ chết..."
Anh Bảy Xe Ôm bước tới, gương mặt phong sương của gã tài xế xe ôm công nghệ đường dài lộ rõ vẻ cương nghị. Gã nhìn chiếc ba lô vải bạt của Đăng, rồi nhìn vết thương dập sườn khiến Đăng không thể tự đi bộ ra quốc lộ được.
"Cậu Đăng, cậu không đi bộ nổi ra đường lớn đâu. Chốt an ninh số 2 của nhà máy đặt ngay ngã ba rặng tràm, tụi nó đang kiểm tra gắt gao lắm. Để tôi đưa cậu đi," anh Bảy dứt khoát nói.
Lâm Đồ nhíu mày, đầu óc gã thợ máy hoạt động nhanh nhạy: "Không được! Chiếc Dream của anh Bảy chở hai người qua chốt thế nào cũng bị nghi ngờ. Đội an ninh của thằng Dũng có máy tầm nhiệt hồng ngoại quét quanh ranh giới. Để tao làm mồi nhử!"
Lâm Đồ quay lại phía chiếc xe máy độ công suất lớn của mình đang dựng khuất sau lùm cây tràm. Gã nổ máy, tiếng ống xả độ kêu rú vang dội cả một góc rừng, át cả tiếng mưa bão. Gã cười gằn nhìn Đăng: "Tao sẽ rồ ga chạy hướng ngược lại về phía cổng phụ Đông Nam để đánh lạc hướng camera tầm nhiệt và chó nghiệp vụ của tụi nó. Anh Bảy, tranh thủ lúc tụi nó dồn về phía Đông Nam, anh đưa Đăng lách qua chốt số 2 phía Tây!"
Nói rồi, Lâm Đồ rồ ga phóng vọt đi, bánh xe quay tít bắn bùn tung tóe, tạo nên một vệt sáng và tiếng động ồn ào hướng thẳng về phía hàng rào Đông Nam nhà máy. Đúng như dự đoán, tiếng còi rú báo động từ phía tháp canh lập tức chuyển hướng theo tiếng động cơ của Lâm Đồ.
"Đi nhanh lên, cậu Đăng!" Anh Bảy Xe Ôm vực Đăng đứng dậy, dìu anh đi sâu vào rặng tràm rậm rạp để tiếp cận chiếc xe Dream của gã đang đỗ sát một con mương nhỏ gần chốt an ninh số 2.
Trên yên sau chiếc Dream của anh Bảy là một thùng xốp lớn màu vàng bám đầy váng mỡ và mùi tanh nồng nặc của cá biển. Đăng nhìn chiếc thùng xốp, khẽ nhíu mày trong cơn đau đớn sườn trái.
"Đây là kế hoạch ngụy trang của tôi," anh Bảy nhanh nhẹn mở nắp thùng xốp ra. Bên trong là một lớp đá bào lạnh buốt và hàng chục con cá thu tươi roi rói, mắt vẫn còn xanh trong. "Mùi tanh nồng nặc của cá thu tươi và hơi lạnh của đá bào sẽ át hoàn toàn mùi hóa chất hay mùi máu từ người cậu. Lũ bảo vệ chốt số 2 thế nào cũng chỉ nghĩ tôi là dân buôn cá đêm bão từ biển Kỳ Anh lên chợ Vinh thôi."
Anh Bảy nhanh tay giật lấy chai thủy tinh tối màu chứa mẫu bùn độc từ tay Đăng, bọc nó vào hai lớp túi nilon dày, rồi vùi sâu xuống đáy thùng xốp dưới lớp đá bào lạnh buốt và đè những con cá thu tươi lên trên. Gã đậy nắp thùng xốp lại, quấn chặt băng keo sáp xung quanh.
"Cậu Đăng, cậu không thể ngồi sau xe tôi qua chốt được, tụi nó có danh sách hình ảnh của cậu rồi," anh Bảy chỉ tay về phía chiếc cầu gỗ cũ bắc ngang qua con mương thoát nước sát chốt số 2. "Cậu chịu khó lội xuống mương, nấp dưới gầm cầu gỗ sát mép nước. Nước bão dâng cao sẽ che giấu thân nhiệt của cậu trước camera hồng ngoại của tụi nó. Chờ tôi chạy xe qua chốt kiểm tra xong, tôi sẽ đón cậu ở bờ bên kia."
Đăng gật đầu, hàm răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh. Anh lết thân hình đau đớn xuống lòng mương nước lũ lạnh buốt, dòng nước ngập đến cổ. Anh bám chặt tay trái vào những thanh dầm gỗ rêu phong, ẩm mục dưới gầm cầu, nín thở chịu đựng cơn đau buốt từ vết thương dập sườn đang bị nước lạnh kích thích dữ dội.
Tiếng gầm rú của chiếc xe bán tải tuần tra của đội an ninh Vĩnh Phát vang lên ngay trên đỉnh đầu Đăng. Ánh đèn pin quét mạnh qua các khe hở của mặt cầu gỗ, rọi xuống dòng nước đục ngầu chỉ cách mặt Đăng vài gang tay. Đăng phải ngâm mình hoàn toàn dưới dòng nước lũ lạnh buốt, nín thở hoàn toàn để che giấu bức xạ nhiệt cơ thể trước camera hồng ngoại mà Lê Văn Dũng đang cầm trên tay.
Trên cầu, chiếc xe Dream của anh Bảy Xe Ôm bị chặn lại bởi ba gã bảo vệ của chốt an ninh số 2, dẫn đầu là Lê Văn Cảnh.
"Đứng lại! Xe ôm đi đâu đêm bão thế này?" Cảnh hách dịch quát, tay cầm đèn pin rọi thẳng vào mặt anh Bảy.
Anh Bảy Xe Ôm nở nụ cười giả lả của một kẻ lao động nghèo khổ, giọng nói run rẩy vì lạnh bão: "Dạ báo cáo các anh, em đi giao cá thu sớm cho chợ Vinh kịp phiên chợ rạng đông. Bão gió thế này cá không lên kịp là nhà em mất trắng chuyến hàng đấy ạ."
Cảnh nghi ngờ bước tới sát yên sau, dùng tay đập mạnh vào nắp thùng xốp màu vàng: "Cá gì mà đi giờ này? Mở thùng ra kiểm tra khẩn cấp! Đội trưởng Dũng vừa ra lệnh rà soát tất cả các phương tiện ra khỏi Kỳ Anh!"
Anh Bảy Xe Ôm nhanh nhẹn mở nắp thùng xốp. Một mùi tanh nồng nặc của cá thu tươi bốc lên xộc thẳng vào mũi Cảnh và lũ bảo vệ, khiến tụi nó phải nhăn mặt lùi lại một bước. Cảnh dùng chiếc gậy ba khúc thọc mạnh xuống lớp cá và đá bào để lùng sục, tiếng kim loại va chạm vào lớp đá lạnh rào rạo ngay trên đầu Đăng đang nấp dưới gầm cầu.
Đăng dưới nước lồng ngực như muốn nổ tung vì thiếu oxy. Cơn đau dập sườn trái nhói lên buốt giá, đầu óc anh bắt đầu mụ mẫm đi vì lạnh. Anh chỉ còn biết bám chặt vào dầm cầu bằng tay trái, tay phải bỏng rộp hoàn toàn tê dại dưới nước lũ. Anh nhắm chặt mắt, đếm từng giây trong im lặng.
"Toàn cá thu tươi thôi anh Cảnh ơi, tanh mù trời thế này thì có cái gì chứ," một gã bảo vệ đứng cạnh lên tiếng, tay che mũi né tránh mùi tanh.
Cảnh rút gậy ba khúc ra, quẹt vội vào áo bảo hộ, giọng hậm hực: "Được rồi, đậy nắp lại đi nhanh đi! Đừng có lảng vảng quanh khu vực nhà máy đêm nay!"
"Dạ dạ, em cảm ơn các anh bảo vệ nhiều ạ!" Anh Bảy Xe Ôm nhanh chóng đậy nắp thùng xốp, rồ ga cho chiếc Dream vượt qua chốt chặn an ninh số 2, lướt nhanh qua cầu gỗ.
Chờ cho chiếc xe bán tải của an ninh quay đầu hướng về phía Đông Nam theo tiếng động cơ dụ địch của Lâm Đồ, Đăng mới từ từ ngoi đầu lên khỏi mặt nước lũ dưới gầm cầu, ho sặc sụa. Anh lết thân hình run rẩy lên bờ mương phía bên kia cầu, bả vai trái bị một sợi kẽm gai rỉ sét giăng ngầm dưới gầm cầu rạch sâu một đường dài rớm máu, chiếc kính cận gọng đen bị vướng vào thành dầm gỗ cũ, rơi tuột xuống mương nước lũ cuốn trôi.
Anh Bảy Xe Ôm dừng xe sát rặng tràm tối tăm cách chốt năm mươi mét, nhanh chóng lao xuống vực Đăng lên yên sau chiếc Dream.
"Cậu Đăng, mất kính rồi à? Cố bám chặt vào vai tôi! Chúng ta phải thoát khỏi ranh giới Kỳ Anh ngay lập tức!" Anh Bảy rồ ga, chiếc xe Dream chở hai người lướt nhanh vào màn mưa bão mịt mù hướng thẳng về phía quốc lộ 1A để lên thành phố Vinh.
Trong khi đó, quay trở lại khu vực cầu gỗ sát chốt an ninh số 2, Lê Văn Dũng bước xuống từ chiếc xe bán tải tuần tra sau khi phát hiện tiếng động cơ dụ địch của Lâm Đồ chỉ là một trò nghi binh đánh lạc hướng. Gương mặt trọc đầu hung dữ của gã đầy vẻ tức giận dưới làn mưa bão.
Gã cầm chiếc đèn pin siêu sáng quét mạnh dọc theo dòng mương thoát nước chảy xiết dưới gầm cầu gỗ. Ánh sáng trắng quét qua một vật thể màu đen nằm kẹt giữa hai khe đá hộc sát mép nước.
Dũng khựng lại, bước xuống mương nước, thò tay nhặt vật thể đó lên.
Đó là một chiếc kính cận gọng đen quen thuộc, tròng kính bên trái đã bị nứt vỡ hoàn toàn thành những mảnh vụn sắc nhọn bám đầy bùn đất đỏ gạch.
Đôi mắt Lê Văn Dũng trợn trừng lên đầy giận dữ dưới ánh đèn pin. Gã siết chặt chiếc kính nứt vỡ trong lòng bàn tay vạm vỡ của mình, nhận ra Đăng đã lách qua chốt chặn ngay dưới mũi gã chỉ vài phút trước.
Gã lập tức giật chiếc bộ đàm sát tai, gào lên điên cuồng vào máy phát:
"Cảnh! Truy tìm ngay chiếc xe chở cá vừa qua chốt số 2! Thằng Đăng đã trốn thoát khỏi Kỳ Anh rồi! Phong tỏa toàn bộ các tuyến xe khách liên tỉnh hướng lên Vinh ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!