Nhạc nềnScene_Tragic

Đột Nhập Bể Chứa Số Bốn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới số 2 giận dữ gầm rú qua bầu trời Kỳ Anh, trút những luồng nước lạnh buốt xối xả xuống vùng đầm lầy chết phía Nam của nhà máy hóa chất Vĩnh Phát. Lúc này đã là gần một giờ sáng. Bóng tối đặc quánh như mực bị xé rách bởi những tia chớp xanh loét, rạch ngang qua các tháp hấp phụ và ống khói khổng lồ của khu công nghiệp, để lại những tiếng sấm đanh tai nổ ra ngay sát rặng tràm cổ thụ.


Trịnh Hải Đăng đứng nấp sau một gốc tràm già xù xì, nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt sạm đen gầy guộc. Chiếc kính cận gọng đen rạn nứt góc trái nhòe nhoẹt nước, khiến anh phải liên tục nheo mắt để định vị bức tường rào bê tông xám xịt của nhà máy chỉ cách đó chưa đầy ba mươi mét. Đầm lầy dưới chân anh sủi bọt khí, bốc lên thứ mùi chua nồng của lưu huỳnh dư và mùi ngọt hăng hắc độc hại của dung môi hữu cơ clo hóa (TCE) rò rỉ. Nước đầm ngập đến đầu gối, màu đỏ gạch của đất nhiễm axit ăn mòn cả lớp ủng cao su mỏng Đăng đang đeo, tạo nên cảm giác tê buốt rát bỏng chạy dọc từ bàn chân lên ống quyển.


Đăng hít một hơi thật sâu, lồng ngực thắt chặt lại khi vết thương mạn sườn phải do cú đấm của Lê Văn Dũng hồi sáng nhói lên buốt giá. Nhưng đau đớn nhất vẫn là lòng bàn tay phải của anh. Vết bỏng phồng rộp do cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng khỏi lò than đang mưng mủ, rỉ dịch vàng bết dính vào dải băng gạc y tế ẩm ướt dưới lớp găng tay cao su dày. Chỉ cần khẽ cử động các ngón tay, một luồng đau đớn thấu xương tủy lập tức chạy dọc cánh tay, khiến Đăng run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn với nước mưa bão.


Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên, siết chặt chiếc ba lô vải bạt cũ trước ngực. Bên trong đó là mẫu máu đối chứng nguyên bản của bé Bảo Nam và hai cuốn sổ tay chứng cứ. Con trai anh đang nằm hôn mê sâu trong phòng hồi sức cấp cứu khoa Nhi, từng giờ trôi qua là một bước tiến gần hơn của chất độc chì tàn phá hệ thần kinh trung ương của đứa trẻ tám tuổi. Viện phí năm mươi triệu treo lơ lửng, bảo hiểm y tế bị khóa chặt. Đăng không còn đường lui. Anh phải chứng minh được hành vi xả thải độc hại của Vĩnh Phát là có hệ thống để ép chúng phải bồi thường y tế cứu mạng con trai mình. Để làm được điều đó, anh cần một mẫu bùn thải tươi, đậm đặc chứa thạch tín và chì lấy trực tiếp từ đáy bể chứa chất thải nguy hại số bốn ngay trong đêm nay.


Đăng nhìn đồng hồ đeo tay. Một giờ mười phút sáng. Đúng lúc này, ánh đèn cao áp chiếu sáng dọc hàng rào phía Tây đột ngột vụt tắt. Bóng tối bao trùm lấy góc Đông Nam. Đúng như lời hứa, chú Sáu Quốc đã lén ngắt cầu dao tổng trạm biến áp phụ số hai để tạo cơ hội cho anh. Đăng biết mình chỉ có đúng năm phút trước khi hệ thống máy phát dự phòng tự động kích hoạt lại hệ thống đèn và camera giám sát.


Anh không do dự nữa, lội phăng qua vũng sình lầy ngập sâu, tiếp cận góc hàng rào kẽm gai dưới bóng tràm cổ thụ – góc chết camera hồng ngoại duy nhất do tán lá cây tràm che khuất mà chú Sáu đã chỉ dẫn. Đăng quỳ rạp xuống bùn nhão, lôi chiếc kìm cộng lực nặng trịch từ trong túi vải tối màu ra. Bàn tay phải bị bỏng không thể dùng lực, Đăng phải dùng răng siết chặt một cán kìm, tay trái nắm chặt cán còn lại, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể nện xuống.


*Kịch! Giắc!*


Tiếng thép gai rỉ sét đứt lìa bị nuốt chửng bởi một tiếng sấm nổ vang dội bầu trời. Đăng lặp lại động tác ba lần trong đau đớn tột cùng, máu từ vết bỏng ở tay phải rỉ ra thấm đỏ cả dải băng gạc y tế. Khi một khoảng trống vừa đủ được mở ra, anh vứt kìm cộng lực xuống bùn, lách người bò qua hàng rào kẽm gai sắc nhọn. Một sợi kẽm gai rách nhẹ vào vai áo khoác bảo hộ, rạch một đường rớm máu trên bả vai Đăng, nhưng anh không hề cảm nhận thấy. Tâm trí anh lúc này chỉ hướng về khối bê tông khổng lồ của bể chứa số bốn đang hiện ra trước mắt.


Bể chứa chất thải nguy hại số bốn là một hồ chứa lộ thiên rộng hai nghìn mét vuông, chứa đầy bùn thải axit đậm đặc màu vàng chanh bốc khói độc nghi ngút dưới làn mưa bão. Đăng bò sát mặt đất cát ẩm ướt, lách qua những rặng cỏ dại cháy sém vì hóa chất để tiếp cận bờ bao bê tông của bể chứa. Mùi axit sulfuric đặc quánh xộc thẳng vào mũi, đốt cháy niêm mạc họng khiến anh ho khan dữ dội, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa sau tròng kính cận rạn nứt.


Anh lôi từ trong túi vải ra chiếc gậy lấy mẫu tự chế bằng đoạn ống nhựa PVC cũ và một chai thủy tinh tối màu đã được xử lý bằng axit nitric loãng để tránh ion chì bám dính thành chai theo đúng quy trình TCVN. Đăng nằm bò ra mép bờ bao bê tông nứt nẻ, dùng bàn tay trái run rẩy vươn gậy lấy mẫu ra xa, sục sâu chiếc cốc nhựa ở đầu gậy xuống lớp bùn sền sệt màu vàng chanh dưới đáy hồ.


Bùn thải axit đặc quánh bám chặt vào cốc nhựa. Đăng khéo léo rút gậy lên, đổ từ từ dòng bùn độc bốc khói hăng nồng vào chai thủy tinh tối màu. Chất dịch sền sệt rít lên khi tiếp xúc với không khí ẩm ướt của đêm mưa bão. Đăng dùng răng cắn chặt băng keo sáp, tay trái quấn chặt quanh cổ chai để niêm phong tuyệt đối mẫu vật chứng.


"Lấy được rồi..." Đăng thì thào trong nước mắt, siết chặt chai mẫu bùn đáy bể chứa số bốn vào lồng ngực. Đây chính là vân tay hóa học (chemical fingerprint) sẽ đập tan mọi lời ngụy biện của tập đoàn Vĩnh Phát.


Đúng lúc này, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh đột ngột quét qua rặng tràm, rọi thẳng vào khu vực bể chứa số bốn. Tiếng máy phát điện dự phòng nổ giòn giã từ phía nhà xưởng trung tâm, hệ thống camera hồng ngoại trên tháp canh bắt đầu xoay đầu quét dọn hiện trường. Hệ thống đèn chiếu sáng cao áp rực lên.


"Có kẻ đột nhập ở bể chứa số bốn! Báo động! Báo động khẩn cấp!"


Tiếng loa phóng thanh của nhà máy rú vang dội toàn khu công nghiệp, át cả tiếng gió bão. Đăng giật mình quay lại, nhìn thấy hai bóng người mặc sắc phục bảo vệ sẫm màu đang chạy ráo riết dọc theo bờ bao phía Đông Nam. Đó là bảo vệ mật báo Lê Văn Cảnh và Đội trưởng an ninh hung hãn Lê Văn Dũng.


"Đứng lại! Thằng Đăng! Tao biết là mày!" Tiếng gầm của Lê Văn Dũng vang lên từ phía xa. Gã cầm chiếc đèn pin siêu sáng quét liên tục dọc theo hàng rào, ánh sáng quét qua bóng người gầy guộc của Đăng đang nằm rạp dưới chân móng bê tông.


*Rúuuuuuuuuuu!*


Tiếng còi báo động rú vang dập dồn. Cảnh lập tức thả hai con chó Bec-giê nghiệp vụ hung hãn xích gác ở chốt gác phụ. Hai con thú dữ chồm lên, nhe nanh vuốt sủa vang dội và lao thục mạng theo hướng dấu chân bùn của Đăng.


Đăng hoảng loạn tột độ. Anh ôm chặt chai mẫu bùn vào ba lô vải trước ngực, quay đầu chạy thục mạng về phía hàng rào kẽm gai. Cơn đau từ mạn sườn phải nhói buốt theo từng bước chạy, khiến anh khuỵu xuống hai lần giữa bãi bùn nhão. Tiếng chó sủa dữ dội ngay sau lưng, chỉ còn cách anh chưa đầy mười lăm mét.


Đăng cố gắng trèo qua hàng rào phía Tây để thoát nhanh hơn ra con lộ chính hướng về phía thị trấn. Nhưng bàn tay phải bị bỏng nặng không thể dùng lực để bám vào cột thép, chân anh trượt dài trên bãi đất cát sụt lún.


*Xoẹt! Rầm!*


Đăng vấp phải một sợi dây kẽm gai rỉ sét giăng ngầm dưới cỏ, ngã nhào từ độ cao hai mét xuống mương thoát nước đá hộc cũ bên ngoài ranh giới nhà máy. Cú ngã dập sườn trái cực mạnh xuống những tảng đá sắc nhọn khiến Đăng hoàn toàn nghẹt thở, lồng ngực đau đớn như vỡ vụn. Chiếc kính cận gọng đen rạn nứt bị va đập mạnh, nứt vỡ thêm một đường dài cắt ngang qua tròng kính trái, suýt nữa đâm vào mắt anh.


Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, bản năng người cha trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đăng không màng đến cơn đau dập sườn, dùng cả cơ thể che chở cho chiếc ba lô trước ngực để bảo vệ tuyệt đối chai mẫu thủy tinh tối màu khỏi bị vỡ. Anh nghe tiếng bước chân dồn dập của Dũng và Cảnh đang tiến sát bên bờ mương, tiếng chó nghiệp vụ gầm gừ chỉ cách đỉnh đầu anh vài bước chân.


Nước lũ từ thượng nguồn sông Kỳ cuồn cuộn đổ về, chảy xiết dưới lòng mương thoát nước đá hộc, dâng cao ngập đến ngực Đăng. Nhớ lại lời dặn của chú Sáu và hướng chảy mạch nước cũ của chú Chín, Đăng đưa ra một quyết định sinh tử. Anh buông mình nằm chìm hoàn toàn xuống dòng nước lũ đục ngầu, nín thở dưới làn nước buốt giá pha lẫn hóa chất axit.


Dòng nước lũ chảy xiết lập tức cuốn trôi toàn bộ dấu vết mùi của Đăng, đồng thời che giấu hoàn toàn thân nhiệt của anh trước camera tầm nhiệt hồng ngoại của nhà máy. Hai con chó nghiệp vụ lao đến mép mương, sủa vang hoang mang rồi mất phương hướng hoàn toàn trước dòng nước lũ nồng nặc mùi lưu huỳnh và axit.


Lê Văn Dũng cầm đèn pin siêu sáng quét mạnh dọc theo lòng mương cuồn cuộn nước lũ, gương mặt trọc đầu hung dữ của gã lộ rõ vẻ điên tiết dưới màn mưa bão. Gã quét đèn qua quét lại vài lần nhưng chỉ thấy dòng nước đục ngầu chảy xiết đầy rác thải công nghiệp.


"Mẹ kiếp! Nó nhảy xuống mương trôi đi rồi! Cảnh, mày dẫn người chặn ngay các họng xả ra sông Kỳ! Thằng này bị thương nặng không chạy xa được đâu!" Dũng hét lớn vào bộ đàm, dắt chó nghiệp vụ chạy dọc theo bờ mương hướng về phía hạ lưu.


Chờ cho tiếng bước chân và ánh đèn pin khuất hẳn, Đăng mới từ từ ngoi đầu lên khỏi dòng nước lũ lạnh buốt, thở hổn hển trong đau đớn. Toàn thân anh run rẩy bần bật vì lạnh và mất máu nhẹ từ vết rách ở bả vai. Anh lết thân thể rã rời vào bóng tối của đường hầm khu hành chính cũ nằm khuất sau trạm biến áp phụ số hai.


Đăng lôi chiếc chìa khóa rỉ sét loang lổ của chú Sáu Quốc ra khỏi cạp quần, dùng bàn tay trái run rẩy cắm vào ổ khóa sắt rỉ sét của cánh cửa hầm bỏ hoang. Ổ khóa kẹt rít nhưng dưới sức nặng của cơ thể Đăng tì vào, cánh cửa sắt nặng nề rên rỉ mở ra một khe hẹp vừa đủ để anh lách người vào trong trước khi ngã gục xuống nền bê tông ẩm mốc.


Bên ngoài, cơn bão số 2 vẫn tiếp tục gầm rú dữ dội, nhưng Đăng biết mình đã thoát khỏi vòng vây an ninh của nhà máy Vĩnh Phát. Anh nằm thở dốc trong bóng tối ẩm mục của tầng hầm, tay trái vẫn siết chặt chiếc ba lô chứa mẫu bùn độc đáy bể chứa số bốn nguyên vẹn trước ngực. Cuộc chạy đua giành giật sự sống cho Bảo Nam giờ đây đã bước vào chặng đường khốc liệt nhất: anh phải tìm cách vận chuyển mẫu bùn độc này lên thành phố Vinh xét nghiệm đối chứng khẩn cấp trước khi mẫu máu của con trai bị phân hủy hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!