Trang Bị Sinh Mệnh
Tiếng tút dài vô hồn từ chiếc điện thoại bảo mật của Trần Đắc vừa dứt, không gian trong văn phòng lầu 3 lập tức bị bóp nghẹt bởi một bầu không khí chết chóc. Phong đứng sững, hai tai lùng bùng như vừa có một quả lựu đạn nổ bên cạnh. Kế hoạch B. Phong tỏa bệnh viện Bến Cát. Giam lỏng bé Nam. Những cụm từ tàn nhẫn ấy rít qua kẽ răng của gã phó tổng giám đốc biến chất, dội thẳng vào màng nhĩ Phong như một bản án tử hình dành cho đứa con trai tám tuổi của anh.
"Phong... anh đã chọn con đường này." Trần Đắc chậm rãi hạ chiếc điện thoại xuống, gương mặt gã méo mó dưới ánh sáng nhạt nhòa của cơn mưa dông ngoài cửa sổ. "Anh nghĩ mình có thể mang cái chai nước đó ra khỏi đây sao? Đỗ Hùng và đội SPS đã xuất phát. Thằng bé Nam... sẽ là cái giá cho sự cứng đầu của anh."
Phong không trả lời. Bản lĩnh của một cựu sĩ quan trinh sát hóa học từng trải qua những tình huống ngặt nghèo nhất trên chiến trường không cho phép anh hoảng loạn. Tay trái anh vô thức đưa lên, xoay chặt chiếc nhẫn cưới cũ mòn của người vợ quá cố Mai Chi trên ngón áp út. Kim loại mòn vẹt cọ xát vào da thịt như một chiếc phanh tâm lý giữ cho nhịp tim của anh không vượt quá ngưỡng kiểm soát. Anh liếc nhanh hai tên lính SPS đang đứng chắn trước cửa chính, bàn tay chúng đã đặt hờ lên báng dùi cui điện.
Lối ra duy nhất bằng đường cửa chính đã bị bít. Nhưng Phong biết, tòa nhà điều hành này có một lối thoát hiểm kỹ thuật dành riêng cho nhân viên bảo trì đường ống áp lực cao.
Không một lời cảnh báo, Phong thình lình xoay người, dùng bả vai phải khỏe mạnh tông thẳng vào cánh cửa gỗ thông dẫn sang phòng vệ sinh riêng của phó tổng giám đốc.
"Bắt lấy nó!" Tiếng Trần Đắc gào lên thé thé phía sau.
*Rầm!*
Phong lao vào trong, tay phải nhanh như cắt giật chốt khóa trong của cánh cửa gỗ, ngăn hai tên lính SPS đang lao tới rầm rầm bên ngoài. Cánh tay trái của anh – nơi vết bỏng axit sunfuric từ đêm qua đang hoại tử nhẹ dưới lớp áo bảo hộ – co rút lại đau đớn. Cơn đau buốt thấu xương tủy giật mạnh dọc theo dây thần kinh lên thẳng đại não, khiến mồ hôi hột túa ra đầy trán. Anh cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Phong không lãng phí một giây. Anh tiếp cận ô cửa chớp thông gió bằng nhôm của phòng vệ sinh, dùng chiếc kìm đa năng Leatherman luôn dắt ở thắt lưng bảo hộ để tháo nhanh chốt bản lề. Gió mưa lạnh buốt từ bên ngoài ùa vào, phả thẳng vào gương mặt đang nóng bừng vì sốt của anh. Bên dưới ô cửa chớp là hệ thống ống dẫn hơi áp lực cao chạy dọc vách tường ngoài của tòa nhà.
Phong luồn người qua ô cửa hẹp, bám chặt tay phải vào đường ống thép rỉ sét, trượt nhanh xuống bãi cỏ sũng nước phía dưới lầu 1. Tiếng đập cửa rầm rầm phía trên phòng vệ sinh vẫn vang lên đầy giận dữ, nhưng Phong đã lao vào màn mưa bão trắng xóa của vùng đất đỏ Bến Cát. Anh chạy như điên dại về phía chiếc xe máy Wave cũ rỉ sét giấu sau rặng tre ven bờ đê, nổ máy và rồ ga phóng vút đi dưới làn nước xối xả.
Anh phải đến nhà ông Khắc. Chỉ có nơi đó mới có những trang bị giúp anh sống sót qua cuộc đột kích giải cứu con trai sắp tới.
***
Cơn mưa dông Nam Bộ như muốn trút toàn bộ nước của sông Bé xuống những lô cao su bạt ngàn. Chiếc xe máy cũ của Phong lao đi loạng choạng trên con đường đất đỏ trơn trượt như mỡ. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng bên hông, mọi việc điều khiển tay lái và tay ga đều dồn vào bàn tay phải đang sưng tấy do vết xước gai tre từ đêm trước. Mỗi lần chiếc xe sập ổ gà, vết bỏng axit dưới lớp áo bảo hộ lại như bị dội thêm dầu sôi, rát bỏng và co giật liên hồi.
Sau gần ba mươi phút vật lộn với mưa bão, Phong rẽ vào một lối mòn nhỏ khuất sau rặng tre dày ngoại ô huyện Bến Cát. Trước mắt anh hiện ra ngôi nhà sàn gỗ đơn sơ bao quanh bởi hàng trăm chậu cây kiểng bonsai được cắt tỉa tỉ mỉ. Đây là nơi ẩn cư của cựu Thiếu tá Trần Khắc, người thầy cũ từng dạy Phong kỹ thuật trinh sát hóa học và cận chiến dã chiến trong quân ngũ.
Phong tắt máy xe, loạng choạng bước lên bậc thềm gỗ. Cánh cửa nhà sàn khẽ mở, một bóng người cao gầy, tóc bạc trắng cắt cua gọn gàng xuất hiện. Dù đã ngoài sáu mươi và bước đi hơi thọt chân trái do một vết thương thời chiến, Thiếu tá Trần Khắc vẫn giữ nguyên phong thái trầm tĩnh, nghiêm nghị của một bậc thầy chiến thuật. Ánh mắt một mí sắc lẹm của ông quét nhanh qua cơ thể sũng nước và cánh tay trái buông thõng của Phong.
"Vào trong đi. Đừng để hơi lạnh ngấm vào phổi," giọng ông Khắc trầm và đanh gọn.
Phong bước vào gian phòng khách nhỏ ngập tràn mùi thảo mộc khô và mùi đất ẩm. Anh không thể đứng vững được nữa, đổ sụp xuống chiếc ghế mây. Ông Khắc đóng chặt cửa, kéo rèm che kín các ô cửa sổ, rồi bước đến bên Phong. Ông không hỏi han dài dòng, chỉ lẳng lặng dùng kéo cắt mở tay áo bảo hộ màu xanh thẫm của Phong.
Khi lớp vải sợi tổng hợp bị lột ra, cả hai người đều im lặng nhìn vết thương. Cánh tay trái của Phong từ cùi chỏ xuống mu bàn tay bị axit sunfuric ăn mòn loang lổ, da thịt phồng rộp lên những mảng màu xám xịt, dịch vàng rỉ ra bết chặt vào các thớ thịt đang bắt đầu hoại tử nhẹ do ngấm nước mưa bẩn. Vết sẹo bỏng axit hình chữ Y cũ trên mu bàn tay trái của anh giờ đây bị bao phủ bởi những vết thương mới tàn khốc hơn.
Ông Khắc nhíu mày, bước đến góc phòng lấy ra một chai dung dịch natri bicarbonate loãng và một hộp bông gạc vô trùng. Ông đổ nhẹ dung dịch kiềm yếu lên vết bỏng.
*Xèo... xèo...*
Phản ứng trung hòa hóa học xảy ra ngay trên da thịt Phong, bọt khí sủi lên trắng xóa. Cơn đau rát tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương khiến Phong co rúm người, hai thớ cơ hàm bạnh ra răng rắc, anh cắn chặt chiếc khăn rằn của ông Khắc đưa cho để không phát ra tiếng hét. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ ké vì thiếu ngủ suốt bốn mươi tám tiếng liên tục và áp lực sốt cao.
"Cậu đã im lặng ba năm để đổi lấy sự bình yên giả tạo này," ông Khắc vừa tỉ mỉ quấn băng gạc sạch lên tay Phong vừa trầm giọng nói, ánh mắt ông thoáng hiện lên một nỗi u uất xa xăm. "Tôi cũng từng im lặng một lần mười lăm năm trước khi cấp trên yêu cầu ký vào biên bản che giấu vụ rò rỉ kho hóa chất quân sự. Kết quả là cả một dòng suối hạ nguồn bị khai tử, hàng chục đồng đội của tôi bị nhiễm độc phổi mãn tính. Vết sẹo tâm lý đó đã đuổi tôi ra khỏi quân ngũ. Sự im lặng trước cái ác luôn đòi hỏi một cái giá đắt hơn rất nhiều so với những gì chúng ta có thể tưởng tượng, Phong ạ."
"Con biết..." Phong khàn giọng nói, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên cằm. "Con sai rồi, thầy. Con đã để sự hèn nhát của mình đầu độc thằng Nam. Hôm nay, dù có phải chết, con cũng phải mang nó ra khỏi cái bệnh viện bẩn thỉu đó."
Ông Khắc nhìn Phong, ánh mắt nghiêm khắc dần dịu đi, thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc của một người đi trước đã từng trải qua nỗi đau tương tự. Ông vỗ mạnh vào vai phải lành lặn của Phong:
"Cậu không được chết. Người lính trinh sát hóa học không chiến đấu bằng sự liều mạng mù quáng. Chúng ta chiến đấu bằng trí tuệ, bằng kỷ luật và bằng những trang bị sinh mệnh này."
Nói rồi, ông Khắc bước đến góc phòng, dùng chiếc chìa khóa đồng cổ kính mở chiếc rương gỗ mít ẩn dưới bệ thờ. Từ bên trong, ông cẩn thận nhấc ra một bộ trang bị quân dụng dã chiến được bảo quản hoàn hảo trong túi nilon hút chân không.
Đặt bộ trang bị lên bàn, ông Khắc cắt bao nilon. Xuất hiện trước mắt Phong là chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự MV-5 nguyên bản của Binh chủng Hóa học, lớp cao su màu đen bóng loáng không một vết nứt, cùng phin lọc than hoạt tính tổng hợp còn nguyên niêm phong thiếc. Bên cạnh đó là một hộp nhựa y tế chứa năm ống tiêm tự động màu xanh lá cây – Liều tiêm Atropine sulfat 1mg.
"Chiếc mặt nạ MV-5 này sẽ bảo vệ cậu nếu Đỗ Hùng dùng đến vũ khí hóa học hoặc khí Clo công nghiệp để phong tỏa tòa nhà," ông Khắc nói, giọng đầy nghiêm túc. "Còn năm ống Atropine này là thứ duy nhất có thể cắt cơn co giật, phong tỏa thần kinh và chống co thắt phế quản cho thằng Nam khi chất độc chì xâm nhập vào màng não. Nhưng cậu phải nhớ, Atropine là con dao hai lưỡi. Sử dụng quá liều sẽ gây ngừng tim ngay lập tức. Cậu chỉ được tiêm khi thằng bé có dấu hiệu suy hô hấp cực hạn."
***
Chiến dịch chuẩn bị chiến thuật bắt đầu ngay trong gian phòng khách tối tăm dưới tiếng mưa rơi tầm tã ngoài hiên.
Ông Khắc cầm chiếc mặt nạ MV-5, áp sát vào gương mặt góc cạnh của Phong. Ông kéo mạnh năm sợi dây đai cao su phía sau đầu anh, siết chặt từng nấc một cho đến khi lớp viền cao su mềm ôm khít lấy quai hàm và trán của Phong.
"Thở mạnh ra!" Ông Khắc ra lệnh.
Phong thở mạnh, van thở ra một chiều ở mũi mặt nạ phát ra tiếng *phần phật* đặc trưng. Ông Khắc lập tức dùng lòng bàn tay phải bịt kín lỗ hút gió dưới phin lọc than hoạt tính:
"Bây giờ, hít sâu vào!"
Phong cố hít vào, nhưng chiếc mặt nạ lập tức móp méo, áp sát vào da mặt anh do áp suất âm bên trong tăng cao, hoàn toàn không có một khe hở nào cho không khí bên ngoài lọt vào.
"Tốt. Độ kín hoàn hảo." Ông Khắc buông tay, gật đầu hài lòng. "Lớp cao su này có thể chịu được sương axit sunfuric đậm đặc và khí Clo trong vòng bốn tiếng liên tục. Nhưng nó sẽ làm giảm ba mươi phần trăm tầm nhìn ngoại vi của cậu. Khi cận chiến, cậu phải liên tục xoay cổ để bù đắp góc khuất."
Phong tháo mặt nạ ra, lau lớp mồ hôi bám trên viền cao su. Anh cầm một ống tiêm Atropine tự động lên. Do cánh tay trái bị bỏng nặng và liệt hoàn toàn lực bóp, Phong buộc phải tập luyện thao tác rút nhanh và tiêm bằng một tay phải.
Anh giắt ống tiêm vào thắt lưng bảo hộ bên hông phải. Dưới sự giám sát nghiêm khắc của ông Khắc, Phong thực hiện động tác: tay phải chộp nhanh vào chuôi ống tiêm, dùng ngón cái bật chốt an toàn màu đỏ ở đầu chuôi, rồi slam mạnh đầu kim vào bao cát dã chiến đặt trên bàn.
*Cạch!*
Tiếng lò xo cơ học bên trong ống tiêm phát ra một âm thanh đanh gọn, đẩy chiếc kim thép dài 2cm lao vút ra ngoài.
"Chưa được! Thao tác bật chốt an toàn của cậu mất tới hai giây." Ông Khắc gõ mạnh thước gỗ xuống bàn. "Trong phòng cấp cứu, hai giây đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết của thằng Nam. Làm lại!"
Phong mím chặt môi, mồ hôi hột chảy dài trên trán làm nhòe cả mắt. Anh nhét ống tiêm thứ hai vào thắt lưng, hít một hơi sâu để ổn định nhịp tim đang đập dồn dập do cơn sốt hành hạ. Rút nhanh, bật chốt bằng ngón cái, slam mạnh.
*Cạch!*
"Một giây rưỡi. Tiếp tục!"
Sau gần hai mươi lần thực hành liên tục, bàn tay phải của Phong mỏi nhừ, vết xước sâu ở mu bàn tay rỉ máu thấm qua lớp băng gạc trắng. Nhưng đổi lại, phản xạ của anh đã đạt đến mức hoàn hảo của một người lính trinh sát hóa học: rút và tiêm chỉ trong vòng chưa đầy một giây bằng một tay duy nhất.
Trong lúc Phong đang luyện tập, anh nhìn thấy chiếc mũ bảo hộ dã chiến màu xanh thẫm của mình đặt trên bàn. Anh nảy ra ý định tích hợp chiếc Đèn pin chiến thuật Fenix TK16 vào bên hông mũ để giải phóng hoàn toàn bàn tay phải khi tác chiến trong bóng tối hầm ngầm bệnh viện.
Phong bật chiếc máy hàn thiếc cũ của ông Khắc, cố gắng dùng tay phải giữ mỏ hàn để kết nối đế kẹp thép của đèn pin vào khung nhựa của mũ. Tuy nhiên, do thiếu hụt các dụng cụ chuyên dụng và bàn tay trái không thể hỗ trợ giữ cố định, mối hàn thiếc liên tục bị nứt gãy dưới tác động nhiệt không đều.
*Rắc.*
Mối hàn cuối cùng lại bong ra khi Phong khẽ lắc nhẹ chiếc mũ. Anh thở dài, tắt mỏ hàn.
"Đừng lãng phí thời gian vào những thứ không chắc chắn," ông Khắc nói, đưa cho Phong một cuộn băng keo đen chịu lực loại dày. "Trong dã chiến, sự đơn giản và bền bỉ luôn chiến thắng công nghệ phức tạp."
Phong gật đầu. Anh dùng tay phải và răng để xé băng keo, quấn chặt năm vòng quanh thân đèn pin Fenix TK16 và vành mũ bảo hộ. Chiếc đèn pin được cố định chắc chắn bên hông mũ, nút kích hoạt chế độ nhấp nháy Strobe nằm ngay tầm ngón tay trỏ của anh khi đưa lên thái dương. Tuy thô sơ nhưng cực kỳ bền bỉ, không sợ bị rơi rớt khi va chạm mạnh.
Cơn sốt trong người Phong bắt đầu bùng phát mạnh hơn, lồng ngực anh thắt lại bởi những cơn ho khan do phế quản bị kích ứng bởi khói bụi hóa chất từ đêm qua. Thể lực của anh đã suy giảm nghiêm trọng sau bốn mươi tám tiếng không ngủ và mất máu liên tục. Ông Khắc bước đến, đưa cho anh hai viên thuốc giảm đau liều cao màu vàng:
"Uống đi. Thuốc này sẽ giúp cậu khóa các đầu dây thần kinh cảm giác đau trong vòng sáu tiếng. Nhưng cái giá phải trả là sau khi hết thuốc, cơ thể cậu sẽ kiệt quệ hoàn toàn. Cậu phải giải cứu được thằng Nam trước khi thuốc hết tác dụng."
Phong không ngần ngại nuốt chửng hai viên thuốc với một ngụm nước lạnh. Cơn đau buốt ở cánh tay trái và bả vai dần dịu đi, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng, tê dại lan tỏa khắp các thớ cơ.
***
"Bây giờ là phần quan trọng nhất," ông Khắc bước đến bên chiếc máy vô tuyến sóng ngắn quân dụng cũ màu xanh quân đội đặt ở góc bàn. Ông bật công tắc nguồn, màn hình led nhỏ màu vàng sáng lên, phát ra những tiếng xè xè của nhiễu sóng điện từ.
Ông Khắc dùng tay xoay núm vặn tần số một cách tỉ mỉ, tai ông áp sát vào chiếc tai nghe chụp đầu cỡ lớn. "Lực lượng SPS của Đỗ Hùng sử dụng hệ thống bộ đàm kỹ thuật số Motorola của tập đoàn, nhưng để phối hợp với công an khu vực của Đại úy Tám, chúng buộc phải chuyển sang băng tần sóng ngắn UHF/VHF công cộng của địa phương. Tôi đã quét được dải tần của chúng từ mười phút trước."
Ông Khắc bấm một nút trên máy, âm thanh xè xè lập tức biến mất, thay vào đó là một giọng nói khàn khặc quen thuộc vang lên qua loa ngoài.
Đó là giọng của Đỗ Hùng.
*"...Tất cả các tổ chú ý. Mục tiêu Nguyễn Hoàng Phong cực kỳ nguy hiểm và có vũ khí. Đại úy Tám đã lập ba chốt chặn rải đinh thép bọc lưới tại các ngả đường dẫn vào bệnh viện Bến Cát. Tổ 1 và Tổ 2 canh giữ sảnh chính và lối vào khoa cấp cứu. Bất kỳ ai xuất hiện có nhận dạng giống mục tiêu... cho phép nổ súng bắn què chân ngay lập tức. Nhắc lại, không để mục tiêu tiếp cận phòng cách ly của thằng bé."*
Phong đứng im, lồng ngực phập phồng theo từng lời nói của Đỗ Hùng. Anh nhìn vào tấm bản đồ sơ đồ kỹ thuật của bệnh viện Bến Cát mà bác sĩ Huy đã bí mật gửi cho anh trước đó.
"Chúng đã bít kín sảnh chính và cổng khoa cấp cứu," Phong chỉ ngón tay phải vào góc dưới của bản đồ. "Đỗ Hùng biết tôi là một người cha đang hoảng loạn, hắn nghĩ tôi sẽ lao trực diện vào sảnh chính để cứu con. Đó là lý do hắn đặt hỏa lực mạnh nhất ở đó."
"Cậu định đi lối nào?" Ông Khắc hỏi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình tần số vô tuyến.
"Lối đi kỹ thuật ngầm dẫn vào tầng hầm đặt máy phát điện dự phòng và lò hơi của bệnh viện," Phong gõ mạnh ngón tay vào ký hiệu ô vuông nhỏ phía sau tòa nhà. "Nơi đó là góc khuất của hệ thống camera giám sát và không có lính gác vũ trang dày gác cửa. Tôi sẽ thâm nhập từ dưới lòng đất lên khoa chống độc ở lầu 2."
"Tốt. Đúng phong cách trinh sát hóa học." Ông Khắc gật đầu, nhưng gương mặt ông chợt đanh lại khi tiếng bộ đàm lại vang lên dồn dập.
*"Báo cáo Đội trưởng Hùng! Tổ tuần tra sảnh chính phát hiện có phóng viên báo Tuổi Trẻ đang lảng vảng ngoài cổng. Có cần trục xuất không?"*
Giọng Đỗ Hùng đáp lại đầy tàn nhẫn: *"Kệ mẹ bọn phóng viên. Giám đốc Trần Ngọc đã khóa chặt phòng cách ly của thằng bé Nam rồi. Nếu thằng Phong xuất hiện tại sảnh chính, bắn hạ nó ngay lập tức trước khi bọn nhà báo kịp bấm máy. Nghe rõ chưa? Sẵn sàng nổ súng!"*
Phong siết chặt nắm đấm tay phải, chiếc nhẫn cưới của Mai Chi hằn sâu vào da thịt anh. Cuộc chiến sinh tử giành giật mạng sống cho con trai anh đã chính thức bắt đầu dưới lòng đất bệnh viện Bến Cát, và anh không còn đường lui nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!