Năm Tỷ Cho Sự Im Lặng
Không gian bên trong phòng điều khiển Tổ máy xả thải số 3 đông cứng lại như một khối băng dày. Tiếng máy bơm công nghiệp vẫn gầm rú đều đặn dưới lòng đất, nhưng không một ai trong căn phòng nghe thấy âm thanh đó nữa. Mọi ánh mắt, từ những phóng viên địa phương đang cầm máy ảnh cho đến gã trưởng đoàn thanh tra Trịnh Khắc Phong, đều dồn chặt vào chai nước thủy tinh trên bàn.
Dòng nước từng trong suốt, giờ đây dưới tác động của ba giọt dung dịch chỉ thị màu dithizone, đã biến thành một màu đỏ sẫm như máu tươi. Những mảng kết tủa dạng keo lơ lửng bên trong chai nước như một lời tố cáo câm lặng nhưng đanh thép nhất.
Nguyễn Hoàng Phong đứng thẳng người, bàn tay phải bọc găng tay cao su chịu dầu màu đen ghì chặt lên mặt bàn thép, bảo vệ chai nước chứng cứ trước sự áp sát của ba lính an ninh SPS. Cánh tay trái của anh, ẩn dưới lớp áo bảo hộ màu xanh thẫm phẳng phiu, đang run lên từng đợt vì cơn đau buốt thấu xương. Vết bỏng axit sunfuric từ đêm qua đang rỉ dịch, bết chặt vào lớp băng gạc y tế bên trong. Từng thớ cơ vai trái co rút như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào, nhưng gương mặt Phong vẫn lạnh lùng, sắt đá như tạc từ đá tảng.
Trần Đắc mặt cắt không còn giọt máu. Chiếc đồng hồ Rolex vàng nguyên khối trên cổ tay gã run rẩy theo từng nhịp thở dồn dập. Gã liếc nhìn ống kính của hai phóng viên địa phương đang chĩa thẳng vào chai nước đỏ sẫm, rồi nhìn sang Trịnh Khắc Phong – kẻ đang lúng túng điều chỉnh gọng kính vàng, mồ hôi hột chảy dài trên trán làm nhòe cả lớp phấn trang điểm đạo mạo.
Là một kẻ cáo già trong việc xử lý khủng hoảng, Trần Đắc thừa biết nếu để những hình ảnh này lọt ra ngoài, toàn bộ vỏ bọc "nhà máy xanh" trị giá hàng trăm triệu đô của tập đoàn Hoàng Gia sẽ sụp đổ trong vòng một nốt nhạc. Gã cố ép một nụ cười giả tạo lên gương mặt xám ngoét, giơ hai tay lên trời ra hiệu cho lính an ninh SPS lùi lại, rồi hướng về phía các phóng viên:
"Aha... quý nhà báo thấy thế nào? Đây chính là một buổi diễn tập thực địa nằm trong quy trình ứng phó khẩn cấp của nhà máy chúng tôi! Kỹ sư trưởng Phong luôn là người có tinh thần trách nhiệm cao, anh ấy đang giả lập một tình huống nguồn nước ngầm bị xâm nhập hóa chất từ bên ngoài để thử nghiệm độ nhạy của bộ Kit chỉ thị màu thế hệ mới. Một buổi trình diễn công nghệ vô cùng trực quan, đúng không thưa anh Trịnh Khắc Phong?"
Trịnh Khắc Phong lập tức bắt được chiếc phao cứu sinh của đồng phạm. Gã hắng giọng, cố lấy lại giọng điệu uy nghiêm của một trưởng đoàn thanh tra:
"Đúng... đúng vậy! Quy trình ứng phó rất chủ động. Tuy nhiên, các thiết bị thử nghiệm dã chiến này chưa qua kiểm định chuẩn hóa của Bộ Tài nguyên, kết quả chỉ mang tính tham khảo nội bộ. Để đảm bảo tính pháp lý khách quan, đề nghị các đồng chí phóng viên không công bố những hình ảnh thử nghiệm chưa chính thức này lên mặt báo. Bây giờ, mời đoàn thanh tra và các nhà báo di chuyển lên sảnh chính tòa nhà điều hành để dùng trà và ký biên bản làm việc chính thức."
Trần Đắc nhanh chóng nháy mắt với nhóm lính SPS. Hai tên lính bước lên, khéo léo dùng thân hình hộ pháp che chắn tầm nhìn của phóng viên, dẫn họ đi ra phía cửa thoát hiểm lầu 1. Những tiếng xì xào bàn tán của các phóng viên nhỏ dần rồi biến mất sau cánh cửa thép bọc cao su cách âm.
Khi người cuối cùng rời khỏi phòng điều khiển, nụ cười giả tạo trên mặt Trần Đắc lập tức biến mất, thay vào đó là một vẻ tàn độc lạnh xương sống. Gã quay sang nhìn Phong, điếu xì-gà trên môi gã run lên bần bật, tàn thuốc rơi lả tả xuống sàn nhà sạch bóng:
"Phong... anh giỏi lắm. Anh nghĩ mình là người hùng cứu thế sao? Đi theo tôi lên văn phòng. Ngay lập tức. Đừng để tôi phải ra lệnh cho Đỗ Hùng dùng biện pháp mạnh với thằng bé Nam ở bệnh viện Bến Cát."
Nghe đến tên con trai, đồng tử của Phong khẽ co rút lại. Tay trái anh vô thức đưa lên, xoay chặt chiếc nhẫn cưới cũ mòn của người vợ quá cố Mai Chi trên ngón áp út. Kim loại lạnh lẽo cọ xát vào lớp da chai sần như một chiếc phanh tâm lý giữ cho anh không vung nắm đấm vỡ quai hàm gã phó tổng giám đốc ngay tại chỗ. Phong im lặng gật đầu, bước theo Trần Đắc lên tầng 3 tòa nhà điều hành.
Hành lang dẫn đến văn phòng của phó tổng giám đốc im ắng đến đáng sợ. Hai lính SPS vũ trang dùi cui điện đi sát sau lưng Phong, tiếng bước chân nện rầm rập lên sàn gạch như một áp lực vô hình siết chặt lấy lồng ngực anh. Vết xước sâu trên tay phải của Phong dưới lớp găng tay cao su đang sưng tấy, rỉ máu râm ran đau nhức. Mỗi bước đi của anh là một cuộc chiến đấu thầm lặng chống lại cơn sốt nhẹ đang âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.
*Cạch.*
Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của văn phòng Trần Đắc đóng sập lại, khóa chặt Phong bên trong không gian ngập tràn mùi khói thuốc Cohiba cloying và mùi da ghế sofa đắt tiền. Trần Đắc bước vòng qua chiếc bàn gỗ mahogany khổng lồ, gã không ngồi xuống ghế mà đi thẳng đến chiếc két sắt âm tường phía sau bức tranh sơn dầu phong cảnh sông Bé.
Sau tiếng bíp của mã số bảo mật và tiếng xạch của chốt thép cơ học, Trần Đắc lôi ra một chiếc vali bọc thép màu bạc sáng loáng. Gã đặt mạnh chiếc vali lên mặt bàn gỗ, quay mặt khóa về phía Phong rồi dùng ngón tay gạt hai chốt khóa cơ.
*Cạch! Cạch!*
Nắp vali bật mở. Bên trong là những xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm ngàn đồng màu xanh thẫm, được xếp ngay ngắn, vuông vức thành từng cọc dày đặc. Mùi mực in mới tinh và mùi tiền mặt nồng nặc lập tức lấp đầy khoang mũi.
"Năm tỷ đồng. Tiền mặt không số sê-ri liên tục, không thể truy vết tài khoản." Trần Đắc gõ nhẹ ngón tay đeo nhẫn Rolex vàng xuống nắp vali, giọng gã trầm xuống, đầy vẻ cám dỗ tàn nhẫn. "Và đây là thứ quan trọng hơn đối với anh."
Gã rút từ ngăn phụ của vali ra một tệp hồ sơ có đóng dấu đỏ của Bệnh viện Mount Elizabeth Singapore, đặt cạnh đống tiền:
"Hồ sơ bảo lãnh y tế đặc biệt. Tôi đã liên hệ trực tiếp với chuyên gia lọc máu và cấy ghép thận hàng đầu bên đó. Toàn bộ chi phí đưa thằng Nam sang Singapore bằng chuyên cơ y tế, chi phí phẫu thuật, thuốc chống thải ghép đắt nhất thế giới trong vòng ba năm... tập đoàn Hoàng Gia sẽ chi trả 100%. Thằng bé sẽ được cứu sống, nó sẽ có một cuộc đời mới, khỏe mạnh, không còn phải nằm co giật trên cái giường bệnh rách nát ở tuyến huyện nữa."
Phong nhìn chằm chằm vào chiếc vali tiền và tệp hồ sơ y tế. Năm tỷ đồng. Một con số khổng lồ mà một kỹ sư trưởng như anh có làm việc cật lực cả đời, không ăn không tiêu cũng không bao giờ tích lũy nổi. Đối với một người cha đang có đứa con trai độc nhất nằm hấp hối vì suy thận cấp tính, chiếc vali này chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất từ thiên đường gửi xuống.
"Anh đang do dự, đúng không Phong?" Trần Đắc nhếch mép cười, gã đẩy tệp hồ sơ và một chiếc bút ký Waterman vỏ sơn mài về phía Phong. "Tôi biết anh là người cha thương con. Anh im lặng suốt ba năm qua cũng là vì muốn có tiền chữa bệnh cho vợ, rồi tích lũy cho thằng Nam. Sự im lặng đó đã giúp anh giữ được cái ghế kỹ sư trưởng này. Vậy thì tại sao hôm nay anh lại muốn phá vỡ nó? Anh hùng? Công lý môi trường? Những thứ đó có nuôi sống được thằng Nam không? Có giúp nó thở được khi hai quả thận đã hỏng hoàn toàn không?"
Gương mặt Nam xanh xao, tóc rụng thưa thớt do nhiễm độc chì cấp tính hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Phong. Anh nhớ lại giọng nói yếu ớt của con trai qua điện thoại đêm qua: *"Bố ơi, bao giờ con được về vẽ sông Bé với bố?"*
Trái tim người cha của Phong như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Chỉ cần anh gật đầu, chỉ cần anh cầm chiếc bút này ký vào biên bản xác nhận hệ thống lọc hoạt động hoàn hảo và giao nộp chai mẫu nước thải bọc chì đang giấu trong túi bạt dã chiến, con trai anh sẽ được cứu. Anh sẽ đưa con sang Singapore, rời bỏ vùng đất đỏ ô nhiễm này, sống một cuộc đời vinh hoa phú quý.
Nhưng ngay khi tay phải Phong khẽ chạm vào chiếc nhẫn cưới trơn mòn trên ngón áp út tay trái, một dòng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh.
Ký ức về Lê Thị Mai Chi – người vợ quá cố đã khuất ba năm trước vì ung thư vòm họng – dội về dữ dội. Ba năm trước, anh cũng đã chọn cách im lặng để nhận khoản tiền thưởng một trăm triệu đồng của Trần Đắc, dùng nó để mua những liều thuốc hóa trị đắt đỏ cho vợ. Anh từng tự lừa dối bản thân rằng đó là sự hy sinh vì gia đình.
Nhưng kết quả là gì? Vợ anh vẫn ra đi trong đau đớn tột cùng. Và chính sự im lặng hèn nhát của anh trong ba năm qua đã cho phép nhà máy Hoàng Gia tiếp tục xả thải hàng vạn tấn bùn quặng chứa chì cacbonat xuống lòng đất. Chất độc thấm qua các tầng địa chất, đi vào mạch nước ngầm dẫn trực tiếp đến giếng khoan của trường tiểu học Bến Cát. Chính sự im lặng của anh đã đầu độc con trai anh! Chính sự im lặng của anh đang giết chết hàng ngàn đứa trẻ vô tội khác tại thị trấn nghèo này!
*"Nếu mình nhận năm tỷ này hôm nay,"* Phong tự hỏi trong lòng, thớ cơ mặt anh giật mạnh, *"mình sẽ dùng máu của bao nhiêu đứa trẻ khác để mua mạng sống cho con mình? Nam sẽ sống thế nào nếu biết người cha lính trinh sát hóa học của nó đã bán rẻ danh dự và lương tri để đổi lấy sự im lặng đồng lõa với tội ác?"*
Không. Sự cứu rỗi thực sự cho tâm hồn không nằm ở sự trốn chạy bằng tiền bẩn, mà ở việc tự tay vá lại những mảnh vỡ do chính mình gây ra.
Phong chậm rãi rút tay ra khỏi chiếc nhẫn cưới. Ánh mắt anh từ sự giằng xé đau đớn dần chuyển sang một sự lạnh lùng, quyết tuyệt đáng sợ của một người lính công binh đứng trước bãi mìn. Anh nhìn thẳng vào mắt Trần Đắc, giọng nói trầm khàn nhưng đanh thép như tiếng búa nện vào đe thép:
"Trần tổng... ông đã nhầm một điều."
"Nhầm điều gì?" Trần Đắc nhíu mày, nụ cười đắc ý trên môi gã khựng lại.
"Mạng sống của con trai tôi không phải là thứ để các người dùng làm tiền bít họng tôi. Sự im lặng của tôi ba năm trước đã giết chết vợ tôi. Hôm nay, tôi sẽ không để sự hèn nhát đó giết chết con trai mình và hàng vạn đứa trẻ khác ở sông Bé này nữa."
Phong đưa tay phải lên, cầm lấy chiếc bút ký Waterman. Trần Đắc khẽ thở phào, tưởng Phong chuẩn bị ký. Nhưng không, Phong không đặt bút xuống biên bản.
Anh cầm tệp biên bản cam kết bảo mật thông tin, dùng lực hai tay – bất chấp cơn đau rách thịt ở bả vai trái bỏng axit – giật mạnh.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Tệp giấy dày bị xé rách làm đôi, rồi làm tư, những mảnh giấy vụn trắng xóa rơi lả tả xuống đống tiền polymer năm tỷ đồng trong vali bọc thép. Phong buông tay, để những mảnh giấy vụn cuối cùng rơi xuống, ánh mắt anh nhìn Trần Đắc như nhìn một kẻ tử tù:
"Cuộc thương thảo kết thúc. Hãy chuẩn bị đối mặt với tòa án môi trường đi, Trần Đắc."
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Gương mặt Trần Đắc từ xám ngoét chuyển sang đỏ gay vì giận dữ, hai thái dương gã nổi gân xanh giật liên tục. Gã quét mạnh tay, hất văng chiếc vali năm tỷ đồng xuống sàn nhà. Những cọc tiền polymer rơi tung tóe, nằm lẫn lộn dưới những mảnh giấy cam kết bị xé nát.
"Nguyễn Hoàng Phong! Anh tự tìm đường chết!" Trần Đắc rít lên qua kẽ răng, giọng gã run lên vì phẫn nộ tột cùng. "Anh nghĩ anh giữ được cái chai nước đó ra khỏi cổng nhà máy này sao? Anh nghĩ anh là ai?"
Trần Đắc chậm rãi lùi lại phía sau bàn làm việc, gã rút chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng bọc da cá sấu ra khỏi túi áo vest, nhấn một nút gọi khẩn cấp đã được thiết lập sẵn. Gã bật loa ngoài, đặt chiếc điện thoại lên mặt bàn gỗ.
*Tút... Tút... Cạch.*
Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức. Giọng nói lạnh lùng, khàn khặc đầy sát khí của Đỗ Hùng – Đội trưởng an ninh nhà máy, cựu lính đánh thuê quốc tế – vang lên rõ mồn một trong văn phòng yên tĩnh:
"Nghe, Trần tổng."
Trần Đắc nhìn chằm chằm vào Phong, đôi mắt gã không còn một chút nhân tính nào, gã lạnh lùng ra lệnh vào điện thoại:
"Kế hoạch A thất bại. Kích hoạt kế hoạch B. Thu hồi mẫu vật bằng mọi giá. Phong tỏa toàn bộ Bệnh viện Đa khoa Bến Cát, giam lỏng thằng bé Nguyễn Hoàng Nam lại cho tôi. Bất kỳ ai cố tình tiếp cận hoặc mang nó đi... tiêu diệt tại chỗ."
"Rõ. Lực lượng SPS cơ động xuất phát sau hai phút nữa."
Tiếng cúp máy khô khốc vang lên. Phong đứng sững người, lồng ngực anh thắt nghẹn lại. Gã phó tổng giám đốc biến chất đã lật bài ngửa, dùng chính tính mạng của đứa con trai 8 tuổi đang nằm trên giường bệnh làm con bài con tin cuối cùng để ép anh vào đường cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!