Nhạc nềnEpicBattle_J

Tiếp Cận Họng Xả Số 3

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào lưu vực sông Bé không có dấu hiệu thuyên giảm, nó biến bầu trời đêm Bình Dương thành một tấm thảm đen kịt, vần vũ những đám mây tích điện nặng trĩu. Mưa như trút nước, từng hạt mưa lớn và nặng như những viên sỏi ném xối xả xuống những tán cao su rậm rạp của huyện Bến Cát. Dưới mặt đất, dòng nước mưa hòa lẫn với đất đỏ bazan tạo thành những con lạch sình lầy nhão nhẹt, trơn trượt như mỡ.


Nguyễn Hoàng Phong đứng nép mình dưới bóng tối của một gốc cao su già, cách hàng rào bảo vệ vòng ngoài của nhà máy hóa chất Hoàng Gia khoảng năm mươi mét. Ánh đèn pha cực mạnh từ tháp canh tuần tra quét qua quét lại trên mặt đất, tạo thành những luồng sáng hình nón loang loáng cắt đôi màn mưa dày đặc. Phong đứng im phăng phắc, hơi thở anh chậm và sâu, giữ cho nhịp tim không tăng cao để tiết kiệm dưỡng khí.


Anh đang mặc chiếc Áo khoác bảo hộ kỹ sư chống axit nhẹ màu xanh sẫm dính đầy dầu mỡ – trang phục quen thuộc suốt năm năm qua khi anh còn là kỹ sư trưởng tại đây. Tay trái Phong vô thức đưa lên, xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trơn mòn trên ngón áp út. Mỗi lần kim loại mòn vẹt cọ xát vào lớp da chai sần, ký ức về người vợ quá cố Mai Chi lại dội về như một nhát búa nện thẳng vào tim anh. Ba năm trước, anh đã chọn cách im lặng trước sự cố rò rỉ bể chứa axit để đổi lấy khoản tiền thưởng chữa bệnh cho vợ. Sự im lặng hèn nhát đó giờ đây đã biến thành quả báo tàn khốc nhất: con trai anh, bé Nam, đang phải nằm co giật nguy kịch trong phòng cấp cứu vì mạch nước ngầm bị nhiễm độc chì từ chính nhà máy này.


"Tôi không thể im lặng thêm một lần nào nữa," Phong thì thầm vào khoảng không ngập tràn tiếng mưa rơi.


Anh đưa bàn tay trái lên vuốt nhẹ vết sẹo bỏng axit hình chữ Y đặc trưng trên mu bàn tay – dấu vết của một tai nạn lò hơi năm xưa, rồi siết chặt quai đeo của chiếc túi vải bạt dã chiến sau lưng. Bên trong túi là chiếc hộp bảo ôn bọc chì chuyên dụng mà cựu Thiếu tá Trần Khắc đã giao cho anh. Vết xước sâu trên tay phải của Phong – hậu quả của cú thoát hiểm khỏi hàng rào kẽm gai lúc chập tối – bắt đầu sưng tấy và đau nhức dữ dội dưới tác động của nước mưa lạnh buốt. Lớp băng gạc tự chế bằng khăn rằn đã thấm đẫm nước mưa lẫn một vệt máu loãng rỉ ra. Nhưng Phong không quan tâm đến nỗi đau thể xác đó. Anh cần phải hành động trước khi quá muộn. Đúng hai giờ sáng, họng xả thải số 3 sẽ mở van xả thải lậu. Anh chỉ có đúng một cửa sổ thời gian ngắn ngủi trước khi hệ thống tự động bơm nước sạch vào pha loãng để đối phó với đoàn thanh tra môi trường vào sáng mai.


Phong cúi xuống, nhặt chiếc Kìm cộng lực bọc cao su cách điện 24 inch đặt dưới chân lên. Chiếc kìm nặng gần bốn kilôgam, phần cán bọc cao su chịu lực dày màu cam sậm giúp triệt tiêu hoàn toàn khả năng dẫn điện và giảm thiểu tiếng động va chạm kim loại. Anh bò rạp người xuống mặt đất sình lầy, bắt đầu tiếp cận nắp cống kỹ thuật dẫn vào hệ thống thoát nước mưa phía sau xưởng cơ khí cũ của nhà máy.


Theo Bản vẽ thiết kế đường cống ngầm 2012 mà ông Khắc cung cấp, đây là lối xâm nhập duy nhất nằm ngoài tầm quét của hệ thống camera nhiệt FLIR mà Đội trưởng an ninh Đỗ Hùng đã thiết lập. Phong bò sát mép rào tôn rách, lợi dụng tiếng sấm sét nổ rền vang trên bầu trời để che giấu tiếng sột soạt của bước chân.


Tiếp cận nắp cống kỹ thuật bọc thép, Phong quỳ một chân xuống bùn. Lớp khóa xích sắt phi 12 khóa chặt nắp cống đã bị rỉ sét do phơi mưa nắng nhiều năm. Phong đưa lưỡi cắt của chiếc kìm cộng lực 24 inch vào mắt xích yếu nhất. Anh dùng cả hai tay ghì chặt cán kìm, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh xuống. Vết xước sâu trên tay phải nhói lên một cơn đau buốt như kim châm, khiến các thớ cơ tay anh run rẩy. Phong nghiến chặt răng rắc, hai thớ cơ hàm bạnh ra đầy quyết tuyệt.


*Phựt!*


Mắt xích sắt đứt đôi dưới lực cắt mười tấn của kìm cộng lực. Tiếng kim loại gãy gọn bị át hoàn toàn bởi tiếng sấm rền vang ngay sau đó. Phong nhẹ nhàng nhấc nắp cống bọc thép sang một bên, để lộ họng cống tối tăm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của bùn rác tích tụ và hơi hóa chất nồng nặc.


Trước khi chui xuống, Phong thọc tay vào túi áo, lấy ra một nắm bùn sình sông Bé lạnh ngắt và nhão nhoét dưới chân đê. Anh trét đều lớp bùn lạnh này lên toàn bộ vùng cổ, gáy và mu bàn tay phải đang bị thương của mình. Đây là kỹ thuật ngụy trang nhiệt độ cơ thể dã chiến mà ông Khắc đã dạy. Lớp bùn sình lạnh sẽ hạ nhiệt độ bề mặt tiếp xúc của da xuống ngang bằng với nhiệt độ môi trường xung quanh, vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng phát hiện của camera nhiệt FLIR vòng ngoài trong vòng mười lăm phút, trước khi thân nhiệt của anh làm khô lớp bùn đó.


Phong kéo chiếc Mặt nạ phòng độc quân sự MV-5 giắt ở thắt lưng lên, đeo áp sát vào khuôn mặt hốc hác của mình. Anh siết chặt năm sợi dây đai cao su phía sau đầu, dùng lòng bàn tay bịt chặt van thở vào rồi hít một hơi sâu để kiểm tra độ kín. Chiếc mặt nạ mút chặt vào da mặt, không một kẽ hở. Bộ phin lọc than hoạt tính tổng hợp của mặt nạ khẽ rung lên khi anh thở ra. Phong nhét chiếc kìm cộng lực vào đai treo bảo hộ, rồi trượt người xuống lòng cống ngầm tối tăm.


Bên trong đường cống tròn đường kính một mét rưỡi, nước thải mưa ngập ngang hông Phong, chảy xiết và lạnh buốt. Không khí bên trong cực kỳ ngột ngạt, nồng nặc mùi lưu huỳnh dioxide và hơi axit ăn mòn rỉ ra từ các khớp nối ống kỹ thuật phía trên. Phong cúi thấp người, hai tay bám vào thành cống bê tông nhầy nhụa rêu trơn để giữ thăng bằng. Anh di chuyển bằng gót chân trước theo Quy trình đột nhập im lặng, tránh tạo ra những tiếng động nước bắn lớn có thể truyền âm dọc theo đường ống dẫn thẳng đến các họng thu của phòng an ninh.


Phong nhắm mắt lại trong ba giây, tái hiện Bản vẽ thiết kế đường cống ngầm ba chiều trong đầu nhờ khả năng ghi nhớ kỹ thuật đặc biệt của mình. Anh rẽ trái ở ngã ba cống thứ nhất, di chuyển ngược dòng nước chảy về phía móng bê tông của Tổ máy xả thải số 3.


Càng tiến gần đến mục tiêu, tiếng gầm rú của dòng nước xả thải càng lớn dần, rung chuyển cả những mảng tường bê tông xung quanh. Phong bước ra khỏi cửa xả cống ngầm, treo mình trên gờ móng bê tông khổng lồ của nhà máy nhô ra sát mép sông Bé.


Trước mắt anh là Họng xả thải số 3 – một ống thép đen ngòm đường kính hai mét nằm khuất dưới chân móng bê tông kiên cố.


Đúng hai giờ sáng.


*Ầm!*


Một tiếng động cơ thủy lực lớn vang lên từ phía trên, van xả tự động mở ra. Ngay lập tức, một luồng nước thải đen đặc, sủi bọt trắng xóa nồng nặc mùi axit sulfuric và lưu huỳnh xối xả phun ra từ họng ống thép, lao thẳng xuống dòng sông Bé cuộn sóng dữ dội. Hơi axit nóng bốc lên mịt mù, tạo thành một làn sương mù hóa chất ăn mòn che phủ toàn bộ tầm nhìn xung quanh. Bộ phin lọc của mặt nạ MV-5 hoạt động hết công suất, phát ra những tiếng rít đều đặn khi Phong hít thở, lọc đi luồng khí độc chết người.


Phong biết mình chỉ có đúng năm phút trước khi hệ thống chuyển sang chế độ tự động xả nước sạch pha loãng để xóa sạch dấu vết trước buổi thanh tra sáng mai. Anh phải lấy được mẫu nước thải thô nguyên chất này bằng mọi giá.


Phong đu mình bám vào gờ bê tông trơn trượt dính đầy tảo độc, tìm cách tiếp cận sát dòng nước xả xối xả. Để giữ thăng bằng dưới sức gió và mưa bão, anh vươn tay trái định bám vào một thanh sắt rỉ rách nhô ra từ thành móng bê tông.


*Rắc!*


Thanh sắt rỉ sét do bị hơi axit ăn mòn suốt nhiều năm đã gãy đôi ngay khi Phong dồn lực bám vào. Phong mất đà, cả cơ thể anh trượt mạnh trên gờ đá trơn trượt, suýt chút nữa lao thẳng xuống dòng nước độc đang cuộn xoáy hung hãn bên dưới. Theo phản xạ tủy sống cực nhanh của một lính trinh sát, Phong buông tay trái, dùng toàn bộ sức mạnh cơ đùi và bắp chân phải đạp mạnh vào thành bê tông để lấy lại thăng bằng, ghim chặt người sát mép đá dốc đứng.


Tuy nhiên, cú va đập mạnh đã khiến vai trái của anh đập thẳng vào mảnh sắt nhọn còn sót lại trên tường. Mảnh sắt sắc lẹm xé toạc một đường lớn trên bả vai chiếc Áo khoác bảo hộ kỹ sư chống axit nhẹ của anh.


Cơn đau rát tột cùng lập tức ập đến. Làn sương mù axit sulfuric đậm đặc xung quanh họng xả lập tức bám vào vùng da hở ở vai trái của Phong. Axit gặp hơi nước trên da tạo ra phản ứng tỏa nhiệt cực mạnh, ăn mòn các tế bào biểu bì ngay lập tức. Phong cảm thấy như có một thanh sắt nung đỏ đang gí trực tiếp vào da thịt mình. Đôi mắt anh trợn trừng lên sau lớp kính mặt nạ phòng độc, hai thớ cơ hàm bạnh ra run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra hòa lẫn với nước mưa. Anh phải dùng ý chí sắt đá để khống chế nhịp thở nông, không được phép phát ra bất kỳ tiếng động nào.


Nén cơn đau buốt đến tận xương tủy, Phong dùng tay phải lành lặn lôi chiếc hộp bảo ôn bọc chì từ trong túi vải bạt ra. Anh mở khóa nắp ren cao su, lấy ra chiếc ống nghiệm thủy tinh tối màu chuyên dụng. Phong vươn cánh tay phải ra, giữ thăng bằng cực hạn trên gờ đá trơn trượt, hứng trực tiếp dòng nước thải đen đặc đang xả xối xả từ họng ống thép số 3.


Dòng nước đen ngòm sủi bọt axit bám đầy vào thành ống nghiệm, bốc lên những bong bóng khí độc hại. Phong nhanh chóng đậy chặt nắp ống nghiệm, dán băng keo niêm phong bảo mật rồi đặt cẩn thận trở lại khay xốp giảm chấn bên trong hộp bảo ôn bọc chì. Anh siết chặt nắp ren bọc chì của hộp, khóa chặt vật chứng sinh mệnh của con trai mình lại an toàn.


Đúng lúc anh vừa cất hộp bảo ôn vào túi vải bạt, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh đột ngột quét từ trên cầu bê tông phía trên xuống lòng sông, cắt đôi làn sương mù hóa chất.


Phong giật mình nín thở, áp sát người vào góc tối dưới chân móng bê tông.


Đó là Vương "Lì" – lính tuần tra của tổ an ninh số 3. Gã mặc bộ đồ bảo hộ màu cam dày cộp, tay cầm chiếc đèn pin chiến thuật công suất lớn đang rà quét dọc theo mép nước sủi bọt của họng xả. Vương Lì bước từng bước nặng nề trên cầu bê tông ngay trên đầu Phong, tiếng ủng cao su nện xuống mặt sàn vang lên đều đặn giữa tiếng mưa bão.


*Quét... Quét...*


Luồng sáng đèn pin của Vương Lì quét qua quét lại sát mép đá nơi Phong đang ẩn nấp. Phong nằm im phăng phắc dưới bùn đất ngụy trang, nhưng bả vai trái bị bỏng axit đang liên tục rỉ dịch và máu, khói trắng nhẹ bốc lên từ vết thương hở do phản ứng hóa học chưa dứt hoàn toàn.


Nếu luồng sáng đèn pin dừng lại ở vị trí của anh quá ba giây, Vương Lì chắc chắn sẽ phát hiện ra bóng người khả nghi. Khoảng cách giữa Phong và Vương Lì lúc này chỉ là năm mét theo chiều thẳng đứng. Vương Lì đứng ở vị trí trên cao có lợi thế tầm nhìn tuyệt đối, trong khi Phong bị kẹt cứng trên gờ đá dốc đứng trơn trượt, tay trái bị thương không thể cử động mạnh, không có bất kỳ vũ khí nóng nào để tự vệ tầm xa ngoài chiếc kìm cộng lực giắt sau lưng.


Phong tính toán nhanh trong đầu. Nếu anh nhảy xuống sông Bé lúc này, tiếng động nước bắn lớn chắc chắn sẽ kích hoạt báo động. Nhưng nếu đứng im, lớp bùn sình ngụy trang nhiệt độ trên người anh đang bắt đầu bị nước mưa xối trôi dần, để lộ nhiệt độ cơ thể ấm nóng trước các cảm biến quét nhiệt tự động trên tháp canh gần đó.


Vương Lì dừng bước chân ngay phía trên họng xả số 3. Gã cúi xuống, hướng luồng sáng đèn pin trực diện vào thanh sắt rỉ sét vừa bị gãy. Ánh mắt gã rờ rẫm qua lớp sương mù hóa chất, đầy vẻ hoài nghi. Gã đưa tay phải lên sờ vào chiếc bộ đàm công suất lớn gài trước ngực, chuẩn bị phát lệnh báo động đỏ cho trung tâm chỉ huy của Đỗ Hùng.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử đó, một tiếng còi báo động khẩn cấp đột ngột rú vang lên từ khu vực tháp chưng cất số 2 phía đối diện nhà máy.


Giọng nói lo lắng của Lê Minh Tuấn vang lên dồn dập qua hệ thống loa phát thanh nội bộ: "Cảnh báo! Áp suất đường ống chưng cất Tổ máy số 2 tăng đột ngột vượt ngưỡng an toàn ba mươi phần trăm! Nguy cơ rò rỉ dung môi hữu cơ! Yêu cầu đội tuần tra an ninh gần nhất hỗ trợ phong tỏa hiện trường ngay lập tức!"


Nghe thấy thông báo khẩn cấp về sự cố lò nung áp lực cao – mối nguy hiểm cháy nổ cấp độ 4 của nhà máy, Vương Lì giật mình buông tay khỏi bộ đàm. Gã nhìn xuống dòng sông Bé đầy bọt đen một lần cuối, rồi quay người chạy thục mạng về phía Tổ máy số 2 để xử lý sự cố khẩn cấp, bỏ lại chốt gác họng xả số 3 trống rỗng.


Phong thở phào nhẹ nhõm bên trong chiếc mặt nạ phòng độc. Anh biết Lê Minh Tuấn đã mạo hiểm tính mạng để tạo ra sự cố áp suất giả trên hệ thống PLC nhằm đánh lạc hướng Vương Lì cứu anh thoát hiểm trong gang tấc.


Nhưng áp lực thời gian không cho phép Phong chần chừ thêm một giây nào. Lực lượng an ninh SPS của Đỗ Hùng chắc chắn sẽ nhanh chóng phát hiện ra sự cố giả lập này và tiến hành rà soát ngược lại hệ thống camera.


Phong chọn góc bơi chéo 45 độ so với dòng chảy xiết của sông Bé để tận dụng lực đẩy của nước đưa anh áp sát vào bờ Tây nhanh hơn mà không tốn nhiều sức lực của cánh tay trái đang bị thương. Anh nhảy xuống dòng nước lũ lạnh buốt, biến mất hoàn toàn vào bóng tối của dòng sông quê hương.


Khi Phong vừa ngoi lên bờ đê đất đỏ khuất sau rặng dừa nước dày đặc, anh kéo chiếc mặt nạ phòng độc ra thở dốc. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn tê liệt, vết bỏng axit sunfuric đang sưng tấy đỏ rực, ăn sâu vào các lớp mô biểu bì dưới da tạo thành một vết thương hoại tử nhẹ rỉ dịch vàng. Anh ghì chặt chiếc hộp bảo ôn bọc chì chứa mẫu nước thải nguyên chất vào ngực.


Chợt, từ phía rừng cao su ven sông, tiếng còi hú dồn dập của ba chiếc xe bán tải bọc nhẹ của lực lượng SPS vang lên rùng rợn. Ánh đèn pha quét loang loáng qua các thân cây cao su, hướng thẳng về phía bờ đê nơi Phong đang đứng. Tiếng chó béc-giê nghiệp vụ sủa vang dội cả một góc trời đêm bão.


Vương Lì đã phát hiện ra vết máu và dấu chân của Phong tại hiện trường họng xả số 3. Lệnh báo động nội bộ cấp 1 chính thức được kích hoạt. Cuộc săn lùng Nguyễn Hoàng Phong của cựu lính đánh thuê Đỗ Hùng bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!