Nhạc nềnEpicBattle_J

Lối Vào Đêm Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào vùng ven Bình Dương không có dấu hiệu suy giảm. Mưa như trút nước xuống những tán cao su đen thẫm, biến những con đường đất đỏ Bến Cát thành những bãi sình lầy nhão nhẹt. Dưới mái hiên tôn rỉ sét của một tiệm sửa xe bỏ hoang sát quốc lộ, Nguyễn Hoàng Phong đứng im lặng trong bóng tối. Tiếng mưa gầm rú trên đầu như muốn át đi mọi âm thanh của sự sống, nhưng khứu giác nhạy bén của một cựu sĩ quan trinh sát hóa học vẫn ngửi thấy mùi lưu huỳnh dioxide và benzen nồng nặc bốc lên từ dòng kênh xả thải lộ thiên cách đó không xa.


Phong đưa bàn tay phải lên. Vết xước sâu rách thịt do gai tre cào trúng lúc chập tối đã bắt đầu sưng tấy, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu đỏ dưới làn nước mưa lạnh buốt. Anh lôi từ trong túi chiếc áo khoác bảo hộ màu xanh thẫm dính dầu mỡ ra một chai cồn y tế 70 độ nhỏ mà bác sĩ Huy đã nhét vội vào tay anh trước khi rời phòng khám. Phong dứt khoát đổ trực tiếp dòng cồn lạnh ngắt vào vết thương hở. Cơn đau rát tột cùng như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt khiến Phong co rúm người lại, hai thớ cơ hàm bạnh ra răng rắc để giữ cho bản thân không phát ra một tiếng rên rỉ. Anh xé một dải vải sạch từ chiếc khăn rằn quấn quanh cổ, dùng răng và tay phải siết chặt vết thương lại. Sự đau đớn thể xác này là cần thiết để giữ cho thần kinh của anh luôn tỉnh táo trước khi bước vào hang cọp.


Ngón tay trái của Phong vô thức chạm vào chiếc nhẫn cưới cũ mòn trên ngón áp út. Ba năm trước, anh đã chọn cách im lặng trước sự cố rò rỉ axit của nhà máy Hoàng Gia để đổi lấy một trăm triệu đồng tiền thưởng chữa bệnh ung thư cho vợ. Sự im lặng hèn nhát đó giờ đây đã quay lại đòi mạng đứa con trai duy nhất của anh – bé Nam đang nằm hôn mê sâu trong phòng cách ly đặc biệt với chẩn đoán nhiễm độc chì cấp tính độ 3. Phong nhắm mắt lại, hình ảnh Nam co giật dữ dội, sùi bọt mép trên giường bệnh hiện lên rõ mồn một. Nỗi ân hận tột cùng dâng lên trong lồng ngực, nhanh chóng đông cứng lại thành một ý chí chiến đấu lạnh lùng, ngoan cường. Anh không còn đường lui. Đúng hai giờ sáng nay, họng xả thải số 3 của nhà máy sẽ mở van xả thải lậu. Anh phải có mặt ở đó để lấy mẫu nước thải thô trước khi hệ thống tự động bơm nước sạch vào pha loãng để đối phó với đoàn kiểm tra môi trường.


Nhưng để tiếp cận được họng xả số 3 nằm sâu dưới chân móng bê tông nhà máy, Phong cần một sơ đồ chính xác của hệ thống khóa từ bảo mật dưới lòng đất. Và người duy nhất có thể cung cấp điều đó là Dũng "Tàu".


Phong kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt hốc hác, bước ra khỏi mái hiên, lầm lũi đi bộ xuyên qua màn mưa bão hướng về phía khu nhà trọ công nhân nghèo nằm lụp xụp ven sông Bé. Điểm hẹn là một quán cà phê võng tối tăm, ẩm mốc nằm sâu trong con hẻm cụt ngập nước ngang mắt cá chân. Quán không có khách, chỉ có ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ gian nhà trong.


Dũng "Tàu" đang ngồi ở góc khuất nhất của quán, hai tay ôm khư khư ly trà nóng đã nguội ngắt. Người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi có dáng vẻ tiều tụy, nước da nhợt nhạt do nhiều năm làm việc trong môi trường thiếu sáng của kho hóa chất nhà máy. Ngón tay của Dũng run rẩy liên tục – di chứng của việc phơi nhiễm dung môi hữu cơ nhẹ mà không có đồ bảo hộ đạt chuẩn. Khi nhìn thấy bóng Phong bước vào, Dũng giật nảy mình, định đứng dậy bỏ chạy vì hoảng sợ.


"Ngồi xuống đi, Dũng. Là tôi," Phong bước tới, giọng trầm thấp và điềm tĩnh.


Dũng nhìn kỹ khuôn mặt Phong dưới vành mũ lưỡi trai, thở phào một tiếng nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi vẻ lo sợ: "Anh Phong... Anh điên rồi sao? Cả nhà máy đang đồn ầm lên là anh bị đình chỉ công tác và bị đội an ninh SPS của Đỗ Hùng truy lùng. Sao anh còn dám vác mặt về đây? Bọn chúng có tai mắt khắp nơi đấy!"


Phong ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện, không vòng vo: "Tôi cần sơ đồ hệ thống khóa từ của kho lưu trữ bảo mật dưới tầng hầm tòa nhà điều hành. Tôi biết anh từng làm thủ kho ở đó suốt bốn năm trước khi bị chúng sa thải không đền bù."


Nghe đến hai từ "sa thải", đôi mắt ti hí của Dũng đột ngột hằn lên những tia máu căm hận. Gã siết chặt ly trà, giọng run lên vì giận dữ: "Bọn khốn nạn Hoàng Gia! Tôi cống hiến cả tuổi trẻ ở cái kho tối tăm đó, hít không biết bao nhiêu hơi axit độc hại. Đến khi phổi tôi nát bấy, ngón tay run rẩy không bê nổi thùng hàng, thằng Trần Đắc lập tức ký lệnh đuổi việc tôi không một đồng trợ cấp thất nghiệp. Chúng coi công nhân chúng ta như đống giẻ lau xài xong rồi vứt!"


"Tôi biết," Phong nhìn thẳng vào mắt Dũng, giọng anh chứa đựng một sự đồng cảm sâu sắc. "Con trai tôi cũng đang là nạn nhân của chúng. Cháu bị nhiễm độc chì cấp tính từ nguồn nước ngầm rò rỉ của nhà máy. Tôi cần sơ đồ đó để đột nhập lấy mẫu nước thải thô làm bằng chứng pháp lý hạ bệ chúng. Anh giúp tôi, cũng là tự giúp mình đòi lại công bằng."


Dũng im lặng một lúc lâu, lồng ngực gầy guộc phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Sự sợ hãi trước thế lực tàn bạo của tập đoàn Hoàng Gia đang đấu tranh dữ dội với lòng căm thù chất chứa trong lòng gã. Cuối cùng, Dũng run rẩy thọc tay vào túi áo khoác sờn rách, rút ra một mảnh giấy tay vẽ nguệch ngoạc bằng bút bi xanh, đẩy về phía Phong.


"Đây là bản vẽ tay cấu trúc hầm bảo mật dưới lòng đất," Dũng nói, giọng hạ thấp xuống mức tối thiểu. "Hệ thống khóa từ của kho bảo mật hoạt động dựa trên thuật toán thay đổi mã số ngẫu nhiên sau mỗi hai mươi tư giờ. Thẻ an ninh thông thường không thể mở được. Nhưng có một kẽ hở kỹ thuật mà chỉ những người làm kho lâu năm mới biết. Phía sau tủ điều khiển PLC ở hành lang hầm có một hộp đấu nối cáp dự phòng. Nếu anh dùng một sợi dây đồng nhỏ đấu tắt cổng bypass từ chân số 4 sang chân số 12, hệ thống khóa từ sẽ bị treo trong vòng chín mươi giây, toàn bộ cửa thép bọc chì sẽ tự động nhả chốt cơ học để phòng ngừa sự cố cháy nổ."


Phong chăm chú nhìn bản vẽ tay của Dũng, bộ não của một kỹ sư trưởng lập tức ghi nhớ từng chi tiết kỹ thuật, vị trí các camera giám sát hành lang và đường đi của cáp nguồn. Anh khẽ gật đầu: "Còn hệ thống camera cảm biến nhiệt thì sao?"


"Đó là phần nguy hiểm nhất," Dũng rùng mình. "Đỗ Hùng đã cho lắp đặt ba camera cảm biến nhiệt FLIR ở các nút thắt hành lang dẫn vào kho. Bất kỳ sinh thể nào có nhiệt độ trên ba mươi lăm độ C đi qua đều sẽ kích hoạt còi báo động đỏ tại phòng trực an ninh ngay lập tức. Anh không thể dùng các thủ đoạn ngụy trang thông thường để vượt qua đâu."


Phong thu mảnh bản vẽ tay nhét vào trong ngực áo bảo hộ, sát cạnh bản sao bệnh án nhiễm độc của bé Nam. Anh đứng dậy, đặt tay lên vai Dũng: "Cảm ơn anh, Dũng. Khoản nợ này tôi sẽ trả."


"Anh Phong..." Dũng gọi giật giọng khi Phong chuẩn bị bước ra ngoài màn mưa. "Nếu anh bị bắt... tuyệt đối đừng khai ra tôi. Tôi còn một mẹ già ở quê phải nuôi..."


"Yên tâm đi. Tôi tự làm tự chịu," Phong nói rồi bước nhanh vào đêm mưa bão đen kịt, bóng dáng anh nhanh chóng bị màn nước dày đặc nuốt chửng.


Phong không đi thẳng về phía nhà máy. Anh biết với thể trạng hiện tại – một cánh tay phải bị thương rỉ máu, phổi ho khan do di chứng phơi nhiễm và không có trang bị bảo hộ chuyên dụng – việc đột nhập vào một pháo đài được bảo vệ nghiêm ngặt bởi lực lượng bán quân sự SPS của Đỗ Hùng chẳng khác nào tự sát. Anh cần sự hỗ trợ chiến thuật từ người thầy cũ của mình.


Phong rồ ga chiếc xe máy cũ, lao đi trong đêm tối hướng về phía ngoại ô huyện Bến Cát, nơi có căn nhà vườn trồng bonsai rộng lớn của cựu Thiếu tá Trần Khắc. Ông Khắc từng là chỉ huy trực tiếp của Phong trong binh chủng Trinh sát Hóa học quân đội, một bậc thầy về chiến thuật dã chiến và độc chất học quân sự, người đã rèn luyện cho Phong những kỹ năng cận chiến CQB và tư duy phân tích sắc bén thời trai trẻ.


Chiếc xe máy dừng lại dưới rặng tre dày đặc bao quanh khu vườn bonsai. Phong tắt máy xe, dắt bộ qua lối cổng phụ bằng gỗ mục. Anh biết rõ khu vườn của ông Khắc không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Ẩn dưới những thảm cỏ xanh và các chậu cây cảnh cổ thụ là hệ thống bẫy sập dã chiến và dây cước căng ngang kết nối với chuông gió triệt âm để cảnh giới người lạ.


Phong áp dụng Quy trình đột nhập im lặng (Silent Infiltration). Anh hạ thấp trọng tâm cơ thể, di chuyển chậm rãi bằng gót chân trước để giảm thiểu tiếng động giẫm lên lá khô dính nước mưa. Đôi mắt anh quét nhanh qua các khoảng trống giữa các chậu cây, phát hiện một sợi dây cước mảnh màu đen căng ngang tầm cổ chân cách mặt đất mười lăm phân. Phong nhẹ nhàng bước qua, cơ thể uyển chuyển né tránh các cành tre gạt ngang mà không làm rung chuyển một chiếc lá nào.


Khi Phong tiếp cận sát bậc thềm gỗ của ngôi nhà sàn, cánh cửa chính đột ngột mở ra trong im lặng. Ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn bão hắt ra, soi rõ dáng người cao lớn, rắn rỏi của cựu Thiếu tá Trần Khắc. Ông Khắc đã sáu mươi hai tuổi, mái tóc bạc trắng cắt cua gọn gàng, mặc bộ đồ lụa nâu giản dị. Đôi mắt một mí sắc lẹm của ông nhìn thẳng vào Phong, không có vẻ gì là bất ngờ.


"Vào đi, Phong. Cậu di chuyển vẫn còn chậm hơn thời ở quân ngũ hai giây đấy," giọng ông Khắc trầm ấm nhưng đầy uy lực.


Phong bước vào trong nhà, mùi trà gừng nóng ấm tỏa ra từ chiếc ấm đất nung trên bếp củi lập tức làm dịu đi cái lạnh buốt của nước mưa bão bám trên da thịt anh. Phong tháo chiếc mũ lưỡi trai ướt sũng, cúi đầu chào thầy: "Thầy Khắc."


Ông Khắc nhìn vết thương quấn băng gạc dính máu ở tay phải của Phong, khẽ nhíu mày nhưng không hỏi ngay. Ông rót một chén trà gừng nóng đẩy về phía anh: "Uống đi cho ấm người. Nhìn cậu lúc này chẳng khác nào một con thú bị thương đang trốn chạy thợ săn."


Phong đón lấy chén trà bằng bàn tay phải run nhẹ vì đau rát, uống một ngụm lớn. Vị cay nồng của gừng và hơi ấm của trà chạy dọc xuống dạ dày, kích thích các dây thần kinh giúp anh khôi phục lại chút sinh lực. Anh đặt chén trà xuống, giọng nghiêm túc:


"Thầy Khắc, con cần sự giúp đỡ của thầy. Con quyết định đột nhập vào Tổ máy số 3 của nhà máy Hoàng Gia đêm nay để lấy mẫu nước thải thô từ họng xả số 3."


Ông Khắc im lặng nhìn Phong, đôi mắt sắc lạnh như muốn nhìn thấu tâm can của người học trò cũ. Ông chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi nói: "Cậu đã biết về tình trạng của bé Nam?"


"Dạ biết," giọng Phong nghẹn lại, tay trái anh siết chặt chiếc nhẫn cưới của vợ. "Cháu bị nhiễm độc chì cấp độ 3 từ mạch nước ngầm nhiễm thải của nhà máy dẫn đến giếng khoan trường học. Thận của cháu đang bị suy kiệt hoàn toàn. Con... con không thể im lặng được nữa. Sự im lặng của con ba năm trước đã gián tiếp hủy hoại gia đình con. Con phải tự tay sửa chữa sai lầm này, dù có phải trả giá bằng mạng sống."


Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực của người cựu sĩ quan đặc nhiệm lão luyện. Ông Khắc đứng dậy, bước tới chiếc tủ gỗ mít cổ kính ở góc nhà. Ông dùng một chiếc chìa khóa đồng nhỏ mở ngăn đáy bí mật của tủ, lôi ra một chiếc hộp bảo ôn bọc chì màu xanh quân dã chiến và một cuộn bản vẽ kỹ thuật sờn rách góc.


Ông Khắc trải cuộn bản vẽ lên mặt bàn gỗ. Phong lập tức nhận ra tiêu đề của bản vẽ: "Bản vẽ thiết kế đường cống ngầm 2012 – Khu công nghiệp Mỹ Phước 3". Đây là sơ đồ kỹ thuật chi tiết hệ thống thoát nước ngầm kết nối trực tiếp nhà máy Hoàng Gia ra sông Bé từ thời kỳ xây dựng ban đầu.


"Đây là chiếc phao cứu mạng duy nhất của cậu đêm nay," ông Khắc chỉ ngón tay thô ráp vào một đường ống tròn chạy ngầm dưới chân móng nhà máy. "Hệ thống cống ngầm thoát nước mưa này có đường kính một mét rưỡi, chạy dọc từ khu sản xuất dẫn thẳng ra sông Bé. Đây là lối đi duy nhất không bị lắp đặt cảm biến trọng lực sàn nhà và có góc khuất hoàn toàn khỏi camera giám sát vòng ngoài của nhà máy. Cậu có thể chui qua nắp cống kỹ thuật bọc thép sau xưởng cơ khí cũ để thâm nhập trực tiếp vào hầm ngầm tòa nhà điều hành."


Phong chăm chú nhìn sơ đồ, ghi nhớ vị trí các khớp nối ống và độ dốc của cống ngầm. Anh hỏi: "Còn hệ thống camera cảm biến nhiệt FLIR mà Dũng Tàu nhắc đến thì sao, thưa thầy?"


Ông Khắc quay lại tủ gỗ, lôi ra một chiếc mặt nạ phòng độc quân sự màu đen có phin lọc than hoạt tính dày cộp và ba ống tiêm Atropine dã chiến đặt lên bàn: "Mặt nạ phòng độc quân sự MV-5 này sẽ bảo vệ cậu khỏi khí độc Clo và lưu huỳnh tích tụ dưới lòng đất. Còn đối với camera cảm biến nhiệt, nguyên lý hoạt động của nó dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ bề mặt cơ thể và môi trường xung quanh. Khi cậu di chuyển trong lòng cống ngầm ngập nước, hãy trét bùn sình sông Bé lạnh ngắt lên toàn bộ quần áo bảo hộ, da mặt và tay. Lớp bùn lạnh đó sẽ tạo ra một lá chắn nhiệt độ tạm thời, giúp cậu hòa lẫn vào nhiệt độ môi trường xung quanh trong vòng mười lăm phút. Nhưng nhớ kỹ, khi bùn bắt đầu khô đi do thân nhiệt của cậu tỏa ra, lá chắn sẽ mất tác dụng."


Phong nhìn chiếc mặt nạ phòng độc MV-5 – trang bị quen thuộc thời anh còn ở binh chủng trinh sát hóa học, lòng dâng lên một cảm giác xúc động tột cùng: "Con cảm ơn thầy."


"Đừng vội cảm ơn tôi," ông Khắc đột ngột bước lên một bước, ánh mắt ông lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Bất ngờ, ông tung một cú đấm thẳng bằng tay phải hướng trực diện vào quai hàm của Phong.


Theo bản năng thực chiến đặc nhiệm, Phong nhanh chóng lách đầu sang trái mười lăm độ để né đòn, đồng thời đưa cánh tay phải lên đỡ gạt đòn đấm của thầy. Nhưng ngay khi lực va chạm cơ học xảy ra, vết rách sâu ở tay phải và cơ bả vai trái đau buốt dữ dội do chấn thương khiến phản xạ của Phong bị chậm đi một nhịp. Cú đấm của ông Khắc tuy đã giảm lực nhưng vẫn sượt qua má Phong, đẩy anh lùi lại hai bước suýt ngã vào chậu cây bonsai bên cạnh.


Ông Khắc hạ tay xuống, khuôn mặt nghiêm nghị đầy vẻ lo âu: "Phản xạ của cậu đã giảm đi ba mươi phần trăm so với thời đỉnh cao. Vết thương ở tay phải và cơ vai trái đang làm tê liệt khả năng cận chiến CQB của cậu. Với thể trạng này, cậu định đối đầu với Đỗ Hùng thế nào đây?"


Phong gượng đứng thẳng dậy, ghì chặt cánh tay phải đang run rẩy, ánh mắt anh vẫn kiên định không một chút dao động: "Con không còn lựa chọn nào khác, thưa thầy. Con sẽ dùng trí tuệ và kiến thức hóa học để bù đắp cho thể lực."


Ông Khắc bước tới sát Phong, đặt hai bàn tay cứng như thép lên vai người học trò cũ. Giọng ông trầm xuống, chứa đựng một lời cảnh báo nghiêm trọng hằn sâu vào tâm trí Phong:


"Phong, cậu phải nhớ kỹ điều này. Đỗ Hùng – đội trưởng an ninh nhà máy – không phải là một trưởng bảo vệ thông thường chỉ biết dùng dùi cui điện. Hắn là một cựu lính đánh thuê quốc tế từng tác chiến nhiều năm tại Trung Đông. Hắn có một tư duy săn mồi cực kỳ nhạy bén và tàn bạo, chuyên săn lùng mục tiêu dựa trên những dấu vết vật lý nhỏ nhất như vết máu nhỏ giọt, sợi vải rách hay vết bùn bị xáo trộn. Hắn không bao giờ nương tay với bất kỳ ai cản đường lợi ích của tập đoàn Hoàng Gia. Chỉ cần cậu để lại một sơ hở nhỏ dưới lòng đất, hắn sẽ dồn cậu vào góc chết không có lối thoát."


Lời cảnh báo của cựu Thiếu tá Trần Khắc vang vọng trong căn nhà sàn giữa tiếng gầm rú của cơn bão đêm. Phong siết chặt chiếc nhẫn cưới của vợ trên tay trái, ánh mắt anh nhìn ra màn mưa đen kịt ngoài cửa sổ, nơi lối vào đêm đen của nhà máy hóa chất Hoàng Gia đang chờ đợi anh với những cạm bẫy sinh tử nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!