Bản Án Của Sự Im Lặng
Cơn bão đêm miền Đông Nam Bộ trút nước xối xả xuống những mái tôn rỉ sét của dãy hành lang Bệnh viện Đa khoa Bến Cát, tạo nên những chuỗi âm thanh u uất, nghẹt thở. Ánh đèn huỳnh quang mắt muỗi trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, hắt thứ ánh sáng trắng xám, lạnh lẽo lên khuôn mặt hốc hác của Nguyễn Hoàng Phong. Anh đứng tựa lưng vào vách tường bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng và ether, hai tay đút sâu vào túi chiếc áo khoác bảo hộ kỹ sư màu xanh thẫm dính đầy vết dầu mỡ.
Bàn tay phải của Phong khẽ co giật. Vết xước sâu rách thịt do gai tre cào trúng khi anh cùng Ông Tư Mỏ chạy trốn khỏi hàng rào trường học lúc chập tối đã bắt đầu sưng tấy, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu đỏ. Cơn sốt nhẹ do dầm mưa bão đang âm thầm gặm nhấm thể lực của anh, khiến lồng ngực Phong thắt nghẹn, mỗi nhịp thở đều kèm theo một tiếng ho khan rát buốt – di chứng của nhiều năm hít thở khí Clo nồng độ thấp tại nhà máy Hoàng Gia. Nhưng Phong không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này hoàn toàn bị tê liệt trước sự im lặng đáng sợ đang bao trùm lấy căn phòng cấp cứu nhi trước mặt.
Tay trái Phong đưa lên, vô thức xoay chặt chiếc nhẫn cưới cũ mòn trên ngón áp út. Mỗi lần chiếc nhẫn ma sát vào da thịt, ký ức về Lê Thị Mai Chi – người vợ quá cố đã khuất ba năm trước vì ung thư vòm họng – lại dội về như một nhát búa nện thẳng vào tim anh. Ba năm trước, cũng tại hành lang bệnh viện này, anh đã chọn cách im lặng. Anh đã nhắm mắt làm ngơ trước bể chứa axit rò rỉ của tập đoàn Hoàng Gia để nhận khoản tiền thưởng một trăm triệu đồng, dùng nó để kéo dài sự sống cho vợ thêm vài tháng. Anh từng nghĩ đó là sự hy sinh vì gia đình. Nhưng giờ đây, quả báo đã tìm đến theo cách tàn nhẫn nhất.
Cửa phòng làm việc của Bác sĩ Nguyễn Huy khẽ mở. Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi sau lớp kính gọng vàng dày cộp, bước ra với tập hồ sơ bệnh án trên tay. Ánh mắt bác sĩ Huy không dám nhìn thẳng vào Phong. Ông khẽ thở dài, ngoắc tay ra hiệu cho anh bước vào trong rồi khép chặt cửa lại, khóa chốt cơ học từ bên trong.
"Phong, cậu ngồi đi," giọng bác sĩ Huy khàn đặc.
Phong không ngồi. Anh bước tới sát bàn làm việc, hai thớ cơ hàm bạnh ra, giọng trầm khàn đầy lo âu: "Anh Huy, kết quả xét nghiệm máu của Nam thế nào rồi? Cháu... cháu có bị viêm màng não như chẩn đoán ban đầu của ca trực trước không?"
Bác sĩ Huy chậm rãi tháo kính kính gọng vàng, dùng vạt áo blouse trắng lau đi lớp sương mờ bám trên tròng kính. Ông đặt tập hồ sơ xuống bàn, đẩy về phía Phong. Trên trang bìa, dòng chữ "Nguyễn Hoàng Nam - 8 tuổi" được viết bằng mực xanh đã bắt đầu nhòe đi vì những giọt nước mưa rỉ từ áo khoác của Phong rơi xuống.
"Tôi ước gì cháu chỉ bị viêm màng não thông thường, Phong ạ," bác sĩ Huy nói, giọng ông run lên nhẹ. "Kết quả phân tích độc chất học lâm sàng từ mẫu máu của Nam cho thấy... chỉ số chì (Pb) trong máu của cháu đã đạt mức 85 microgam trên decilit. Cháu bị nhiễm độc chì cấp tính độ 3. Độc tố đã ngấm sâu vào tủy xương, hủy hoại hệ thống tạo máu và bắt đầu gây hoại tử tế bào ống thận."
Phong cảm thấy mặt đất dưới chân mình như sụp đổ hoàn toàn. Tai anh ù đi, tiếng mưa bão bên ngoài bỗng chốc biến mất, chỉ còn lại tiếng bíp đều đặn, lạnh lùng từ chiếc máy đo nhịp tim của Nam vọng qua khe cửa sổ. Anh run rẩy lật mở tập hồ sơ. Những con số chỉ thị màu đỏ chót đập vào mắt anh như những bản án tử hình.
"Nhiễm độc chì cấp độ 3... hoại tử tế bào thận..." Phong lẩm bẩm, hai đầu gối anh khuỵu xuống, cả cơ thể rắn rỏi cao 1m78 đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ đối diện bác sĩ Huy. Anh áp hai lòng bàn tay đầy vết chai sạn và máu khô lên mặt, cố ngăn một tiếng khóc nghẹn ngào thoát ra từ lồng ngực. "Tại sao? Nam mới chỉ tám tuổi... Cháu không tiếp xúc với bất kỳ nguồn hóa chất nào... Tại sao lại bị nhiễm độc nặng đến thế này?"
Bác sĩ Huy nhìn Phong với ánh mắt đầy xót xa. Ông đẩy chiếc ly nước ấm về phía anh, chậm rãi giải thích: "Nhiễm độc chì ở trẻ em không phải là câu chuyện ngày một ngày hai. Với nồng độ tích tụ cao như thế này, Nam đã phải phơi nhiễm liên tục từ nguồn nước ăn uống hàng ngày suốt ba năm qua. Chì cacbonat là một chất độc không màu, không mùi, khi ngấm vào cơ thể nó sẽ thay thế canxi trong xương, âm thầm gặm nhấm hệ thần kinh trung ương cho đến khi bộc phát bằng những cơn co giật cấp tính và suy thận như hiện tại."
"Nguồn nước sinh hoạt... suốt ba năm qua..."
Phong lặp lại lời bác sĩ Huy trong sự bàng hoàng tột độ. Đầu óc anh quay cuồng. Ba năm trước, trường tiểu học của Nam bắt đầu chuyển sang sử dụng nguồn nước giếng khoan tự động để tiết kiệm chi phí. Và vị trí của giếng khoan đó... Phong nhắm mắt lại, sơ đồ địa tầng ngầm của khu công nghiệp Bến Cát lập tức hiện ra rõ mồn một trong trí nhớ của một kỹ sư hóa chất kỳ cựu. Giếng khoan của trường nằm ngay dưới mạch nước ngầm chảy xuôi dòng từ họng xả thải số 3 của nhà máy hóa chất Hoàng Gia – nơi anh từng làm kỹ sư trưởng suốt năm năm qua.
Sự thật tàn nhẫn như một luồng điện cao áp chạy dọc sống lưng Phong, thiêu rụi chút hy vọng cuối cùng trong lòng anh. Sự im lặng của anh ba năm trước khi phát hiện bể chứa axit rò rỉ, sự hèn nhát chấp nhận nhận tiền bít đầu mối của Trần Đắc để cứu vợ... hóa ra lại chính là nhát dao trực tiếp đâm vào lưng đứa con trai duy nhất của anh. Mạch nước ngầm bị đầu độc ấy đã chảy vào giếng khoan trường học, chảy vào cơ thể bé nhỏ của Nam mỗi ngày, tích tụ độc chất qua từng ngụm nước mà cậu bé uống.
"Là tôi... chính tôi đã giết con tôi..." Phong gầm lên một tiếng đau đớn, hai nắm tay anh đấm mạnh xuống mặt bàn gỗ làm chiếc ly nước ấm nảy lên, đổ tràn trề. "Sự im lặng của tôi... cái giá của sự im lặng khốn nạn đó chính là mạng sống của Nam!"
Bác sĩ Huy bước tới, đặt bàn tay ấm áp lên bả vai đang run rẩy của Phong: "Phong! Cậu phải bình tĩnh lại! Bây giờ không phải là lúc dằn vặt bản thân. Nam cần được lọc máu hấp phụ độc chất khẩn cấp bằng màng lọc chuyên dụng trong vòng hai mươi tư giờ tới. Nếu không, độc tố chì sẽ phá hủy hoàn toàn màng não của cháu, gây tổn thương não vĩnh viễn không thể phục hồi."
Phong ngước khuôn mặt đỏ ngầu, đầy tia máu lên nhìn Huy: "Lọc máu? Vậy anh tiến hành lọc ngay cho cháu đi! Chi phí bao nhiêu tôi cũng sẽ kiếm... Tôi sẽ bán căn nhà ven sông, tôi sẽ làm mọi thứ!"
Bác sĩ Huy lắc đầu, ánh mắt đầy bất lực: "Không phải là câu chuyện tiền bạc, Phong ạ. Bệnh viện tuyến huyện của chúng ta không có sẵn màng lọc hấp phụ chuyên dụng cho trẻ em nhiễm độc kim loại nặng. Thiết bị đó chỉ có ở Chợ Rẫy hoặc các trung tâm nghiên cứu lớn. Quan trọng hơn..."
Giọng bác sĩ Huy đột ngột hạ thấp xuống mức tối thiểu, ông liếc nhìn ra phía cửa sổ hành lang trước khi nói tiếp: "...Ban giám đốc bệnh viện đang chịu áp lực cực lớn từ phía tập đoàn Hoàng Gia. Chiều nay, Giám đốc Trần Ngọc đã gọi tôi lên văn phòng riêng. Ông ta yêu cầu tôi phải thu hồi toàn bộ mẫu máu xét nghiệm của Nam, xóa dữ liệu phân tích độc chất trên hệ thống máy chủ, và thay đổi chẩn đoán lâm sàng thành viêm màng não do virus thông thường."
Cơn phẫn nộ trong lòng Phong bùng lên như một ngọn lửa hóa chất gặp oxy. Anh đứng bật dậy, uy lực thể chất của một cựu lính trinh sát hóa học khiến không gian nhỏ hẹp của phòng làm việc trở nên ngột ngạt: "Làm giả bệnh án? Chúng muốn che giấu việc nguồn nước bị nhiễm độc?"
"Đúng vậy," bác sĩ Huy nói, giọng đầy căm phẫn. "Hoàng Gia vừa ký hợp đồng hợp tác ngầm trị giá hàng triệu đô với tập đoàn đa quốc gia Apex Corp. Nếu thông tin học sinh tiểu học bị nhiễm độc chì từ nguồn nước ngầm rò rỉ của nhà máy bị phanh phui, toàn bộ dự án sẽ bị hủy bỏ, nhà máy sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. Trần Ngọc đã nhận mười tỷ đồng tài trợ xây dựng khu VIP từ Đỗ Quốc Bảo để đổi lấy sự im lặng của bệnh viện này."
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng đập cửa dồn dập, thô bạo cắt đứt cuộc đối thoại giữa hai người. Tiếng khóa cửa từ bên ngoài bị vặn mạnh liên tục, kèm theo giọng nói hách dịch, đầy uy quyền của Giám đốc bệnh viện Trần Ngọc:
"Bác sĩ Huy! Mở cửa ra ngay! Tôi biết anh đang ở trong đó với người nhà bệnh nhi Nguyễn Hoàng Nam. Mở cửa khẩn cấp!"
Bác sĩ Huy nhìn Phong đầy lo lắng. Phong nhanh chóng thu tập hồ sơ bệnh án gốc nhét vào trong ngực áo bảo hộ kỹ sư dính dầu mỡ, kéo khóa kín cổ. Anh khẽ gật đầu với bác sĩ Huy. Huy hít một hơi thật sâu, bước tới mở chốt cửa.
Cánh cửa gỗ mở toang. Giám đốc Trần Ngọc bước vào phòng với vẻ mặt đạo mạo nhưng đôi mắt đầy sự gian giảo sau lớp kính gọng đen dày. Đi ngay phía sau ông ta là hai gã bảo vệ lực lưỡng mặc đồng phục xanh nhạt của bệnh viện, nhưng Phong lập tức nhận ra dáng đi lầm lì, tay luôn giắt hờ sau hông của chúng – đó không phải bảo vệ thông thường, mà là mật vụ thường phục của Đơn vị An ninh Đặc biệt SPS do tập đoàn Hoàng Gia cài cắm.
"Bác sĩ Huy, anh làm việc kiểu gì thế này? Tại sao lại khóa cửa trong giờ trực?" Trần Ngọc lớn tiếng chất vấn, ánh mắt gã quét nhanh qua căn phòng và dừng lại trên người Phong. Gã nhíu mày: "Cậu là Nguyễn Hoàng Phong, kỹ sư trưởng của Hoàng Gia đúng không? Tôi nhớ cậu đã được thông báo đình chỉ công tác từ chiều nay để phục vụ điều tra sự cố rò rỉ cơ mà? Sao lại xuất hiện ở đây?"
Phong đứng yên, hai tay buông thõng bên hông, cơ thể sừng sững như một bức tượng thép chắn giữa Trần Ngọc và bác sĩ Huy. Anh không trả lời, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo của một cựu sĩ quan trinh sát nhìn thẳng vào mắt Trần Ngọc, khiến gã giám đốc biến chất vô thức lùi lại nửa bước.
Trần Ngọc hắng giọng để lấy lại uy quyền, gã quay sang bác sĩ Huy, chìa bàn tay mập mạp đeo nhẫn vàng bản lớn ra: "Anh Huy, giao nộp lại toàn bộ hồ sơ bệnh án và mẫu máu xét nghiệm của bệnh nhi Nguyễn Hoàng Nam cho tôi. Ca bệnh này có dấu hiệu lây nhiễm chéo nguy hiểm, ban giám đốc đã quyết định chuyển cháu lên tuyến trên biệt lập để cách ly điều trị."
"Cách ly điều trị hay là thủ tiêu chứng cứ để che giấu cho tập đoàn Hoàng Gia?" bác sĩ Huy dũng cảm bước lên, giọng ông đanh thép đầy phẫn nộ. "Bệnh nhi bị nhiễm độc chì cấp độ 3 do phơi nhiễm nguồn nước, không hề có yếu tố lây nhiễm chéo! Quy trình y đức và luật pháp không cho phép tôi thay đổi kết quả xét nghiệm lâm sàng của bệnh nhân!"
Trần Ngọc tái mặt, gã quát lớn: "Huy! Anh có biết mình đang nói chuyện với ai không? Tôi là giám đốc bệnh viện này! Tôi có quyền đình chỉ công tác của anh ngay lập tức vì hành vi chống đối mệnh lệnh hành chính! Hai cậu đâu, vào thu hồi tập hồ sơ bệnh án trên bàn và đưa bệnh nhi Nam ra xe cấp cứu chuẩn bị chuyển viện cưỡng chế!"
Hai gã bảo vệ SPS lập tức bước lên, tay chúng thọc vào túi áo khoác chuẩn bị rút công cụ hỗ trợ.
Phong không để chúng tiến thêm một bước nào. Anh bước chéo góc 45 độ, chắn ngang lối đi hẹp giữa bàn làm việc và tủ thuốc. Cánh tay phải dính máu khô của Phong đưa lên, nắm chặt lấy bả vai của gã bảo vệ dẫn đầu. Lực bóp từ bàn tay của một cựu sĩ quan đặc nhiệm mạnh đến mức gã bảo vệ SPS biến sắc, khớp vai gã phát ra tiếng *rắc* nhỏ dưới áp lực cơ học cực lớn.
"Tránh ra," Phong nói, giọng trầm thấp đến đáng sợ, âm lượng không lớn nhưng chứa đựng một sát khí lạnh lẽo khiến căn phòng lập tức đông cứng lại.
Gã bảo vệ thứ hai phản xạ cực nhanh, tay gã thọc vào túi áo khoác bọc da, rút ra một thiết bị màu đen nhỏ bằng bao thuốc lá. Phong lập tức nhận diện được thiết bị đó qua nhãn hiệu ghi trên vỏ thép – đó là thiết bị phá sóng vô tuyến cầm tay RF jammer chuyên dụng của SPS. Gã bảo vệ định kích hoạt thiết bị để vô hiệu hóa toàn bộ hệ thống liên lạc và camera giám sát hành lang phòng khám, chuẩn bị cho một cuộc cưỡng đoạt bạo lực.
Phong nhanh chóng đưa mắt quét qua căn phòng. Anh nhận thấy chiếc máy đo nhịp tim của Nam đang được kết nối trực tiếp với nguồn điện lưới qua ổ cắm tường sát chân giường bệnh nhi. Nếu anh manh động nổ súng tự vệ bằng khẩu súng ngắn CZ-75 giấu trong thắt lưng bảo hộ, hoặc tạo ra một trận hỗn chiến bạo lực, hai gã bảo vệ SPS chắc chắn sẽ ngắt nguồn điện hoặc làm xê dịch đường truyền ven cổ của Nam, gây nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng của cậu bé đang hôn mê sâu.
Phong kiềm chế bản năng chiến đấu của một người lính đặc nhiệm. Anh từ từ buông lỏng lực bóp ở tay phải ra khỏi bả vai gã bảo vệ thứ nhất, lùi lại một bước nhưng vẫn giữ thế thủ bọc lót cho bác sĩ Huy.
Trần Ngọc thấy Phong lùi lại, tưởng anh đã hoảng sợ trước uy lực của ban giám đốc, gã nhếch mép cười đắc thắng: "Cậu Phong, cậu là người thông minh. Cậu thừa biết tập đoàn Hoàng Gia có thế lực lớn thế nào ở tỉnh này. Đừng mạo hiểm mạng sống của mình và tương lai của con trai cậu vì những thứ công lý hão huyền. Hợp tác với chúng tôi, con trai cậu sẽ được chuyển đến một phòng khám VIP đặc biệt, được chăm sóc chu đáo. Còn nếu không..."
Trần Ngọc ghé sát tai Phong, thì thầm bằng giọng lạnh lùng đầy đe dọa: "...tôi không chắc chiếc máy thở của con trai cậu sẽ hoạt động ổn định trong đợt mất điện luân phiên đêm nay đâu."
Nắm tay Phong siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc, vết thương rách da ở tay phải lại rỉ máu tươi thấm qua kẽ ngón tay. Anh xoay chiếc nhẫn cưới của vợ trên ngón tay trái, ánh mắt hằn lên những tia máu căm phẫn tột cùng. Sự im lặng trong quá khứ đã cướp đi người vợ của anh, và giờ đây, chúng lại dùng chính sự im lặng đó để tước đoạt mạng sống của con trai anh.
Không. Anh sẽ không im lặng nữa. Bản án của sự im lặng đã quá đắt, đắt bằng cả máu và nước mắt của gia đình anh. Lần này, anh sẽ dùng chính kỹ năng của một người lính trinh sát hóa học để tự tay vá lại những mảnh vỡ do chính mình gây ra.
"Tôi đồng ý chuyển viện cho Nam," Phong lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc giả tạo.
Bác sĩ Huy kinh ngạc nhìn Phong: "Phong! Cậu..."
Phong khẽ lắc đầu với Huy, ra hiệu cho ông giữ im lặng. Anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Trần Ngọc: "Nhưng tôi yêu cầu phải được tự tay hộ tống con trai tôi trên xe cấp cứu. Tôi không tin tưởng bất kỳ ai ngoài bác sĩ Huy trực tiếp giám sát y tế trên đường đi."
Trần Ngọc cười lớn, gã vỗ vai Phong: "Tốt! Quyết định rất sáng suốt. Hai cậu ra ngoài chuẩn bị xe cấp cứu chuyên dụng của bệnh viện. Anh Huy, chuẩn bị các thủ tục chuyển viện khẩn cấp cho bệnh nhi Nguyễn Hoàng Nam. Chúng ta sẽ di chuyển ngay trong vòng một tiếng nữa."
Trần Ngọc cùng hai gã bảo vệ SPS quay người bước ra ngoài hành lang, tiếng cười đắc thắng của gã giám đốc biến chất vang vọng dọc dãy hành lang lạnh lẽo.
Khi cánh cửa phòng làm việc khép lại, Phong lập tức quay sang bác sĩ Huy. Anh rút tập hồ sơ bệnh án gốc từ trong ngực áo ra, đưa cho Huy một bản sao mà anh đã nhanh tay tráo đổi từ trước.
"Anh Huy, anh giữ lấy bản sao này để làm bằng chứng y khoa độc lập," Phong nói nhanh, giọng anh đanh thép và đầy quyết đoán. "Chúng sẽ không đưa Nam đến phòng khám VIP nào cả. Chúng sẽ giam lỏng cháu ở một phân khu biệt lập để ép tôi phải đầu hàng và giao nộp mẫu nước thải."
Bác sĩ Huy lo lắng hỏi: "Vậy cậu định làm thế nào? Chúng ta không thể đưa Nam ra khỏi đây dưới sự giám sát của SPS."
Ánh mắt Phong hướng về phía cửa sổ, nơi những hạt mưa bão đang đập liên hồi vào mặt kính chịu lực. Ánh sáng từ chiếc đèn pin chiến thuật Fenix TK16 giắt ở thắt lưng anh khẽ phản chiếu qua tròng mắt sắc lạnh.
"Tôi sẽ đưa Nam chạy trốn bằng chiếc xe cấp cứu của chúng," Phong nói, giọng anh lạnh tanh như thép nguội. "Nhưng trước khi đi, tôi phải đột nhập vào họng xả thải số 3 của nhà máy Hoàng Gia để lấy bằng được mẫu nước thải nguyên chất bọc chì. Đó là chìa khóa duy nhất để ép Đỗ Quốc Bảo phải cung cấp kháng huyết thanh giải độc cho Nam, và cũng là bằng chứng đanh thép nhất để đưa toàn bộ tập đoàn Hoàng Gia ra trước ánh sáng công lý."
Phong bước tới sát giường bệnh của Nam. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán nóng hổi, đẫm mồ hôi của đứa con trai bé bỏng. Đôi bàn tay nhỏ bé của Nam khẽ cử động, run rẩy nắm lấy ngón tay đeo chiếc nhẫn cưới của cha.
"Đợi bố trở về, Nam," Phong thì thầm bên tai con. "Bố sẽ không im lặng nữa. Bố sẽ đòi lại công lý cho con và mẹ."
Phong quay người, bước nhanh ra lối cửa thoát hiểm phía sau phòng khám, biến mất hoàn toàn vào màn mưa bão đen kịt của vùng đất đỏ Bến Cát, chuẩn bị bước vào trận tử chiến dưới lòng đất để giành giật mạng sống cho đứa con trai của mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!