Nhạc nềnEpicBattle_J

Bốn Trang Nhật Ký Bị Xé

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa xôi của vùng đất đỏ Bến Cát, kéo theo những luồng chớp sáng rạch ngang bầu trời đêm đen kịt. Nước mưa xối xả trút xuống mái tôn của phòng khám tư nhân Bác sĩ Nguyễn Huy, tạo thành những chuỗi âm thanh lộp bộp liên hồi như trống trận. Nguyễn Hoàng Phong đứng dưới mái hiên, chiếc điện thoại vỏ thép Nokia 800 Tough áp chặt vào tai. Từng lời nói của bác sĩ Huy như những nhát búa nện thẳng vào lồng ngực anh: "Chỉ số chì trong máu của cháu đã vượt ngưỡng 85 microgam trên decilit! Thận của cháu đang bị suy kiệt hoàn toàn... Cháu đang lên cơn co giật nguy kịch tính mạng rồi Phong ơi!"


Bàn tay phải của Phong run lên bần bật. Vết xước sâu rách thịt do gai tre cào trúng khi kéo Ông Tư Mỏ chạy trốn khỏi hàng rào trường học vẫn đang rỉ máu, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy dọc xuống các ngón tay. Anh nghiến chặt răng để ngăn một tiếng gào thét bất lực thoát ra khỏi cổ họng. Tay trái anh vô thức đưa lên, xoay chặt chiếc nhẫn cưới cũ mòn của người vợ quá cố Mai Chi. Mười năm trước, anh thề sẽ bảo vệ gia đình này. Ba năm trước, anh đã im lặng để đổi lấy tiền chữa bệnh cho vợ, để rồi vẫn mất cô. Và giờ đây, chính sự im lặng hèn nhát đó đang quay lại đòi mạng đứa con trai duy nhất của anh.


"Tôi sẽ quay lại ngay, anh Huy. Bằng mọi giá phải giữ mạng cho Nam. Tôi... tôi sẽ mang mẫu nước thải nguyên chất về cho anh."


Phong cúp máy, vứt chiếc điện thoại vào túi áo khoác bảo hộ kỹ sư màu xanh thẫm dính đầy dầu mỡ. Anh không thể gục ngã lúc này. Bản lĩnh của một cựu sĩ quan trinh sát hóa học từng trải qua những đợt huấn luyện khắc nghiệt nhất buộc anh phải lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ. Nam cần phác đồ điều trị chính xác, và để có được nó, anh cần mẫu nước thải chưa qua pha loãng trực tiếp từ họng xả của nhà máy Hoàng Gia. Chỉ có mẫu nước đó mới chứa đầy đủ các độc chất kim loại nặng và gốc axit nguyên bản để bác sĩ Huy tách chiết và tìm ra chất trung hòa.


Phong rồ ga chiếc Honda Cub cũ kỹ, lao thẳng vào màn mưa bão hướng về phía khu công nghiệp.


Cổng số 3 của Nhà máy Hóa chất Hoàng Gia hiện ra dưới ánh đèn sodium màu vàng nhạt, mờ ảo và ngột ngạt giữa làn mưa dày đặc. Phong dắt xe vào bãi, kéo sụp chiếc mũ bảo hộ lao động để che đi gương mặt hốc hác đầy tơ máu. Anh bước nhanh về phía lối vào dành cho kỹ thuật viên của Tổ máy xả thải số 3.


Phong rút chiếc Thẻ an ninh Bạc (Silver Access) quét vào đầu đọc cổng kiểm soát. Tiếng *bíp* khô khốc vang lên, cánh cửa kính trượt sang bên trong sự im lặng của hành lang ngập mùi dung môi hữu cơ và lưu huỳnh nồng nặc. Đây là phân khu mà Phong đã gắn bó suốt năm năm qua với vai trò kỹ sư trưởng, nơi anh am hiểu từng đường ống, từng chiếc van áp suất cơ học.


Không gian bên trong tổ máy số 3 ngột ngạt và nóng bức. Tiếng gầm rú đều đặn của các bơm cao áp tạo ra một tần số rung động trầm thấp dưới sàn bê tông. Phong đi thẳng vào phòng điều khiển trung tâm, nơi đặt các tủ tài liệu kỹ thuật vật lý. Anh cần tìm cuốn sổ nhật ký vận hành trạm bơm hóa chất của ca đêm tháng trước – khoảng thời gian mạch nước ngầm bắt đầu có dấu hiệu biến đổi nồng độ chì nặng nhất.


Bàn tay phải bị thương của Phong rát buốt khi anh cố bám vào tay nắm cửa tủ tài liệu bằng thép. Anh dùng kìm đa năng Leatherman dắt ở thắt lưng để nạy nhẹ ngăn tủ chứa hồ sơ lưu trữ lưu huỳnh và axit tiêu thụ. Cuốn sổ bìa da màu xanh đen hiện ra dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.


Phong lật nhanh từng trang giấy ẩm mốc. Ngón tay anh dừng lại ở phân mục ghi chép tuần thứ hai của tháng 10 năm 2025.


Gương mặt Phong đanh lại. Bốn trang nhật ký vận hành ghi chép lượng axit tiêu thụ thực tế và chỉ số lưu lượng kế của ca đêm đã bị xé sạch. Vết rách sắc lẹm, thẳng tắp, chứng tỏ có kẻ đã dùng dao rọc giấy loại bỏ chúng một cách cố ý để xóa sạch dấu vết tiêu thụ hóa chất lậu.


"Anh Phong? Sao anh lại ở đây giờ này? Ca trực của anh đã kết thúc từ chiều rồi mà."


Một giọng nói lanh lảnh, đầy tính hách dịch đột ngột vang lên từ phía cửa phòng điều khiển. Phong giật mình, điềm tĩnh khép cuốn sổ lại, đút chiếc kìm đa năng vào bao da bên hông rồi quay người lại.


Phan Thanh Hải đứng đó, tựa lưng vào khung cửa thép. Gã mặc bộ đồ bảo hộ phẳng phiu, cặp kính gọng mạ vàng bóng loáng phản chiếu ánh sáng xanh từ các màn hình PLC phía sau. Trên tay Hải là chiếc máy tính bảng chuyên dụng hiển thị sơ đồ phân khu an ninh.


"Tôi quay lại lấy một số tài liệu kỹ thuật cũ để chuẩn bị cho đợt bảo trì tuần tới," Phong trả lời, giọng nói lầm lì không chút gợn sóng, tay phải anh khẽ giấu ra sau lưng để che đi vết thương đang rỉ máu.


Hải nhướng mày, bước vào phòng, đế giày bảo hộ gõ xuống sàn bê tông những tiếng *cộc cộc* đầy khiêu khích. Gã nhìn lướt qua tủ tài liệu đang mở, rồi dừng ánh mắt lại trên gương mặt hốc hác của Phong.


"Tài liệu bảo trì? Tôi nhớ không nhầm thì ban giám đốc đã đình chỉ quyền ký duyệt của anh từ chiều nay sau sự cố rò rỉ ở tháp chưng cất số 2 rồi cơ mà?" Hải nhếch mép cười, đưa máy tính bảng lên quét qua thẻ an ninh đang đeo trên ngực Phong. "Thẻ của anh chỉ còn quyền truy cập cấp Bạc để bàn giao công việc thôi. Anh đang lục lọi nhật ký vận hành ca đêm... việc này không nằm trong phạm vi bàn giao của anh, kỹ sư trưởng cũ ạ."


Tình thế lập tức trở nên ngột ngạt. Phong nhận thấy Hải đang cố tình kéo dài thời gian, ngón tay gã liên tục gõ trên màn hình máy tính bảng, rất có thể gã đang gửi tín hiệu báo cáo cho Đội trưởng an ninh Đỗ Hùng ở phòng giám sát trung tâm.


"Hệ thống van cơ học của đường ống xả thải phụ đang bị giảm áp đột ngột xuống dưới 1.2 bar," Phong điềm tĩnh đưa ra một thông số kỹ thuật thực tế để ngụy trang. "Với Trình độ 2: Vận hành kỹ thuật của cậu, cậu thừa biết nếu áp suất giảm sâu mà không kiểm tra nhật ký tiêu thụ để đối chiếu lưu lượng, hệ thống bơm định lượng axit sẽ bị cháy trong vòng hai tiếng nữa. Tôi vào đây để cứu cái ghế của cậu trước khi cậu chính thức tiếp quản nó đấy, Hải."


Hải khựng lại một nhịp. Sự hiếu thắng và tính ghen tị với chuyên môn của Phong khiến gã bị dao động. Gã bước sát về phía tủ tài liệu, định giật lấy cuốn sổ trên tay Phong để tự mình kiểm tra thông số.


*Xoảng!*


Một tiếng động lớn cùng tiếng rít xè xè của tia lửa điện đột ngột bùng lên từ phía góc phòng điều khiển. Lê Minh Tuấn, kỹ thuật viên trẻ ca đêm, đứng run rẩy cạnh bàn phím điều khiển PLC chính. Chiếc cốc nước trên tay cậu đã đổ sập hoàn toàn vào khe tản nhiệt của bộ điều khiển trung tâm, tạo ra một màn khói xám nhẹ kèm theo tiếng còi báo động đoản mạch kêu liên tục.


"Em... em xin lỗi! Em vô ý quá! Hệ thống PLC bị chập nguồn rồi anh Hải ơi!" Tuấn hoảng hốt kêu lên, cố tình tạo ra sự hỗn loạn lớn bằng cách ngắt cầu dao điện dự phòng của khu vực lò nung.


"Mẹ kiếp! Cậu làm ăn kiểu gì thế hả?" Hải hét lên, lập tức quay ngoắt người chạy về phía bàn điều khiển chính để khắc phục sự cố chập điện, quên mất sự hiện diện của Phong ở góc tủ.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tuấn lướt nhanh qua người Phong. Bàn tay cậu thoăn thoắt nhét một mảnh giấy nhỏ được gấp gọn vào túi áo khoác bảo hộ của Phong, đồng thời khẽ thì thầm bằng giọng cực nhỏ:


"Anh Phong, chạy ngay đi! Đỗ Hùng đang xem camera giám sát hành lang đấy!"


Phong nhận thấy Hải đang bận rộn đấu nối lại cầu chì, anh lập tức lùi sâu vào góc tối của hành lang, quét thẻ Bạc thoát khỏi phòng điều khiển trung tâm trước khi hệ thống camera an ninh kịp khôi phục nguồn điện hoàn toàn.


Anh bước nhanh qua lối cửa thoát hiểm phía sau tổ máy số 3, lao ra ngoài màn mưa lạnh buốt. Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn đường bảo vệ, Phong rút mảnh giấy của Tuấn ra đọc nhanh. Những nét chữ nghệch ngoạc của người hậu bối trung thành hiện lên rõ ràng:


*"Họng xả thải số 3. Tọa độ xả lậu axit và kim loại nặng ngầm. Hoạt động vào đúng 2 giờ sáng hàng ngày. Anh cẩn thận, có lính SPS gác súng bắn đạn cao su ở chốt gác ven đê."*


Phong siết chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay phải, vết thương rách thịt lại nhói lên một cơn đau buốt. Anh nhìn đồng hồ đeo tay: 00:15 đêm. Chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là đến giờ G. Dòng nước độc đang chuẩn bị được xả xuống sông Bé, và anh phải chuẩn bị tinh thần bước vào trận chiến sinh tử dưới lòng đất để giành giật mạng sống cho đứa con trai của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!