Mạch Nước Tử Thần
Cơn mưa giông dồn dập trút xuống vùng đất đỏ Bến Cát, Bình Dương như muốn gột rửa đi lớp bụi mịn xám ngoét bám trên những tán lá cao su. Trên Quốc lộ 13, chiếc xe máy Honda Cub cũ kỹ của Nguyễn Hoàng Phong gầm rú bất lực trước những luồng gió giật mạnh. Nước mưa tạt thẳng vào mặt Phong, lạnh buốt, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa lo âu đang thiêu đốt lồng ngực anh. Câu nói của thầy giáo Tô qua điện thoại vẫn vang vọng bên tai, đay nghiến từng dây thần kinh: “Nguồn nước... nguồn nước có độc anh Phong ơi!”
Phong siết chặt tay ga, tay trái vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới mòn vẹt trên ngón áp út. Ký ức về Lê Thị Mai Chi, người vợ quá cố qua đời ba năm trước vì ung thư vòm họng, bất chợt ùa về như một cơn ác mộng. Ngày đó, anh cũng đã chạy xe như điên trong một đêm mưa thế này, để rồi chỉ nhận lại một thi thể lạnh ngắt. Giờ đây, anh không thể để Nguyễn Hoàng Nam, đứa con trai tám tuổi - giọt máu duy nhất còn lại của cô, bước theo con đường định mệnh ấy.
Phong không đưa Nam đến Bệnh viện Đa khoa Bến Cát. Là một cựu kỹ sư trưởng của nhà máy Hoàng Gia, anh thừa biết Giám đốc bệnh viện Trần Ngọc đã nhận hàng tỷ đồng tài trợ từ Đỗ Quốc Bảo để làm ngơ trước các ca ngộ độc công nghiệp. Đưa Nam vào đó chẳng khác nào giao con trai mình vào tay giặc. Điểm đến của anh là một con hẻm cụt tối tăm ngập nước ngang mắt cá chân, nơi có ánh đèn tuýp mờ nhạt của phòng khám tư nhân thuộc về Bác sĩ Nguyễn Huy.
Huy là một trong số ít những y bác sĩ chống độc còn giữ được lương tri tại vùng đất công nghiệp này. Khi Phong bế Nam lao qua cánh cửa kính sứt góc, người đàn ông năm mươi tuổi đeo kính gọng vàng dày cộp lập tức bật dậy khỏi bàn làm việc. Nam nằm trên tay Phong, da dẻ xanh xao đến mức trong suốt, hai bàn tay nhỏ bé co quắp, giật liên hồi theo từng nhịp thở đứt quãng.
"Bị bao lâu rồi Phong?" Bác sĩ Huy nhanh chóng đặt Nam lên giường bệnh, thoăn thoắt chuẩn bị ống tiêm và bộ lấy mẫu máu.
"Cháu ngất xỉu ở trường học cách đây nửa tiếng. Thầy giáo báo cháu bị run tay, không cầm nổi bút vẽ trước khi ngã xuống," Phong thở dốc, nước mưa pha lẫn mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác.
Bác sĩ Huy im lặng, ngón tay ấn nhẹ vào vùng hạ sườn của Nam rồi quan sát viền lợi của cậu bé. Gương mặt phúc hậu của ông tối sầm lại khi nhìn thấy một đường viền màu xám xanh nhạt chạy dọc theo chân răng - dấu hiệu điển hình của việc tích tụ kim loại nặng. Ông nhanh chóng rút ống máu từ tĩnh mạch tay của Nam, dòng máu đỏ sẫm chảy vào ống nghiệm thủy tinh.
"Tôi sẽ chạy sắc ký khí và đo quang phổ hấp thụ nguyên tử khẩn cấp bằng hệ thống ly tâm dã chiến ở phòng trong. Nhưng Phong này," bác sĩ Huy nhìn thẳng vào mắt Phong, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng, "độc tính này tích lũy không phải ngày một ngày hai. Con trai cậu đã uống nguồn nước nhiễm độc này suốt ba năm qua. Cậu phải lập tức đến trường học của cháu, lấy mẫu nước giếng khoan trước khi bọn chúng tìm cách phi tang. Tôi cần biết chính xác loại độc chất để đưa ra phác đồ trung hòa."
Nỗi ân hận tột cùng ập xuống khiến Phong loạng choạng suýt ngã. Ba năm qua, anh đã im lặng làm ngơ trước những bể chứa axit rò rỉ của Hoàng Gia để đổi lấy những khoản tiền thưởng còm cõi nuôi con. Anh cứ nghĩ mình đang bảo vệ con, nhưng hóa ra chính sự im lặng hèn nhát đó đã dẫn dòng nước độc ngấm thẳng vào mạch nước ngầm của thị trấn, đầu độc chính đứa con trai ruột của mình.
"Tôi đi ngay," Phong nghiến răng, giấu đi giọt nước mắt lăn dài. Anh quay sang nhìn đứa con trai đang nằm lịm dưới ánh đèn mờ, rồi lao ra ngoài màn mưa đen kịt.
Để xác định chính xác đường đi của chất độc, Phong cần một người am hiểu địa tầng Bến Cát. Anh phóng xe đến vựa phế liệu sát bìa rừng cao su để tìm gặp Ông Tư "Mỏ" - cựu kỹ sư khoan địa chất lập dị, người duy nhất còn giữ tấm bản đồ khảo sát mạch nước ngầm năm 1995.
Ông Tư Mỏ đón Phong trong căn lán lợp tôn xộc xệch ngập mùi rỉ sắt. Khi Phong trình bày sự việc, ông lão ngoài sáu mươi tuổi có làn da đồi mồi lập tức đập mạnh tay xuống bàn gỗ, làm đổ cả chén nước trà nguội ngắt.
"Tôi đã cảnh báo từ mười năm trước!" Ông Tư Mỏ rít lên qua kẽ răng rụng gần hết. "Địa tầng khu vực trường tiểu học Bến Cát là cát pha sét cát, độ rỗng cực cao. Hố chôn bùn thải nguy hại không lót đáy của nhà máy Hoàng Gia nằm ở vị trí cao hơn mạch nước ngầm chảy thẳng về hướng giếng khoan của trường học. Bọn dã thú đó xả thải trực tiếp xuống lòng đất, chất độc thấm qua tầng chứa nước nông như nước đổ vào phễu!"
Ông Tư Mỏ lôi từ trong chiếc rương gỗ mục nát ra một tấm bản đồ địa tầng ngầm ố vàng, dùng chiếc kính lúp cũ kỹ chỉ vào một đường vẽ màu xanh lam đứt đoạn nối liền từ họng xả số 3 của nhà máy Hoàng Gia đến giếng khoan trường học. Đường đi của mạch nước ngầm nhiễm chì hiện lên rõ ràng như một bản án tử hình được ký sẵn.
"Đi với tôi, ông Tư. Chúng ta phải lấy mẫu nước giếng khoan trước khi ban giám hiệu trường học cho lấp giếng," Phong nói, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ.
"Bọn họ đã nhận mười tỷ đồng tài trợ xây thư viện mới từ Đỗ Quốc Bảo tuần trước. Hiệu trưởng đã ra lệnh cấm tuyệt đối bất kỳ ai tiếp cận khu vực giếng khoan phía sau trường dưới danh nghĩa 'bảo trì kỹ thuật'. Chúng có lính SPS gác vòng ngoài đấy," Ông Tư Mỏ cảnh báo, nhưng tay vẫn với lấy chiếc túi gile nhiều túi chứa đầy các chai lọ chỉ thị màu hóa học.
"Tôi có cách vào," Phong lạnh lùng đáp, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới. Kỹ năng trinh sát hóa học quân ngũ của anh chưa bao giờ bị mài mòn.
Nửa tiếng sau, chiếc Honda Cub của Phong đỗ lặng lẽ dưới một rặng tre dày rậm rạp phía sau hàng rào sắt của trường tiểu học Bến Cát. Trời vẫn mưa tầm tã, tạo ra thứ âm thanh lộp bộp đều đặn trên những tán lá, che giấu hoàn toàn tiếng bước chân của hai người. Phong và Ông Tư Mỏ khom lưng sát đất, áp dụng Quy trình đột nhập im lặng. Phong di chuyển bằng gót chân trước, hạ thấp trọng tâm, lợi dụng bóng tối của rặng tre để di chuyển dọc theo bờ tường rào rỉ sét.
Phía trước họ, cách khoảng hai mươi mét, khu vực giếng khoan được bao bọc bởi một hàng rào tôn mới dựng. Ánh đèn pha từ cột đèn bảo vệ quét loang loáng qua những vệt mưa bong bóng. Một gã bảo vệ mặc đồng phục xanh nhạt của trường học, nhưng hông đeo dùi cui điện và tay cầm chiếc đèn pin chiến thuật công suất lớn, đang đi tuần tra gắt gao xung quanh.
Phong ra hiệu cho Ông Tư Mỏ dừng lại sau gốc tre lớn. Anh nín thở, quan sát quy luật quét đèn của gã bảo vệ. Gã đi một vòng quanh rào tôn mất đúng hai phút mười lăm giây, có một khoảng trễ năm giây khi gã quay lưng lại để châm thuốc lá ở góc khuất nhà kho.
"Ông Tư, đợi tín hiệu của tôi," Phong thì thầm sát tai ông lão.
Khi gã bảo vệ đi đến góc nhà kho và cúi đầu đánh lửa châm thuốc, Phong lập tức lướt đi như một bóng ma qua khoảng sân sình lầy, áp sát vào vách tôn của khu giếng khoan. Anh dùng tay phải kéo nhẹ Ông Tư Mỏ theo sau. Nhưng ngay khi ông lão bước qua, một cành tre gai góc rủ xuống đã cào mạnh vào mu bàn tay phải của Phong, tạo thành một vết xước sâu, máu đỏ tươi lập tức rỉ ra, hòa vào nước mưa lạnh buốt. Phong không hề nhíu mày, anh nén cơn đau, đẩy nhẹ ông Tư vào khe hở của tấm tôn rách.
Bên trong khu vực giếng khoan, mùi sắt rỉ nồng nặc trộn lẫn với một mùi hôi nhẹ của lưu huỳnh và kim loại nặng. Phong tiếp cận chiếc máy bơm giếng khoan cũ kỹ. Anh quỳ xuống bên những đường ống kẽm dẫn nước lên bồn chứa của trường học. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt qua khe tôn, Phong sử dụng Trình độ 1: Nhận biết phổ thông để quan sát bề mặt ống.
Trên các mối nối ống kẽm rỉ sét, bám dày đặc một lớp muối màu xanh lục kỳ dị, không phải màu đỏ gạch của oxit sắt thông thường. Phong khẽ quệt ngón tay lên lớp muối dính dẻo, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Mùi ngọt sắc pha lẫn vị chát đắng của muối kim loại.
"Đây là muối chì cacbonat bazơ," Phong thì thầm, giọng run lên vì phẫn nộ. "Nước ngầm nhiễm axit sunfuric nồng độ cao từ hố chôn thải đã ăn mòn lớp mạ kẽm của đường ống, phản ứng với chì có trong mối hàn tạo thành kết tủa màu xanh lục này. Nguồn nước này không khác gì thuốc độc hóa học."
"Để tôi thử định tính," Ông Tư Mỏ nhanh chóng mở túi gile, rút ra một lọ thủy tinh chứa dung dịch chỉ thị màu fluorescein vô hại. Ông hứng một ít nước rỉ ra từ khớp nối ống kẽm vào một ống nghiệm nhỏ, rồi nhỏ ba giọt dung dịch chỉ thị vào.
Trong không gian tối tăm của rào tôn, mẫu nước giếng khoan lập tức chuyển từ màu trong suốt sang một màu xanh lục phát quang dị dị dưới phản ứng hóa học trực quan. Màu sắc biến đổi bất thường chứng minh nồng độ chì cacbonat hòa tan trong nước vượt ngưỡng an toàn hàng ngàn lần.
"Chính xác là nó rồi! Lũ khốn kiếp!" Ông Tư Mỏ nghiến răng, tay run rẩy cất ống nghiệm vào hộp bảo quản.
Phong cố gắng dùng kìm đa năng để tháo van cơ học của giếng khoan nhằm lấy một mẫu nước sâu hơn từ dưới lòng đất. Tuy nhiên, chiếc khóa ren sắt đã bị rỉ sét đóng chặt sau nhiều năm không bảo trì. Phong dùng hết lực cánh tay phải ghì mạnh, nhưng khớp khóa đồng hoàn toàn trơ ra, không hề nhúc nhích.
"Không được rồi, khóa cơ bị kẹt chết rồi. Chúng ta phải rút thôi," Phong nhận định nhanh chóng khi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của gã bảo vệ đang quay trở lại ca trực tuần tra.
Ánh đèn pin chiến thuật của gã bảo vệ đột ngột quét mạnh về phía rào tôn nơi họ đang đứng. Luồng sáng trắng chói lòa lọt qua khe hở tấm tôn rách, rọi thẳng vào góc tường phía sau lưng Ông Tư Mỏ.
"Ai bên trong đó?" Gã bảo vệ hét lớn, tiếng xích sắt lách cách bên hông vang lên khi gã rút chiếc dùi cui điện titan ra khỏi bao da. Tiếng dòng điện cao áp rít lên xè xè trong đêm mưa nghe rợn người.
Phong lập tức đưa tay kéo Ông Tư Mỏ lùi sâu vào góc tối của rặng tre phía sau. Nhưng gã bảo vệ đã phát hiện ra tiếng động lạ của lá tre xào xạc. Gã tiến sát về phía khe hở tấm tôn, đèn pin quét liên tục dọc theo hàng rào rỉ sét.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Phong cúi xuống chộp lấy một viên đá hộc nặng khoảng hai ký nằm trong vũng sình lầy. Vận dụng kỹ năng định vị hướng của lính trinh sát, anh ném mạnh viên đá hướng về phía nhà kho đối diện sân trường.
*Bộp! Xoảng!*
Viên đá đâm xuyên qua cửa kính nhà kho, tạo ra tiếng vỡ vụn đanh gọn vang dội giữa đêm tối tĩnh mịch.
"Mẹ kiếp! Bên kia có trộm!" Gã bảo vệ giật nảy mình, lập tức quay ngoắt người, rồ ga chạy thẳng về hướng nhà kho phát ra tiếng động.
"Đi!" Phong ghì chặt bả vai Ông Tư Mỏ, đẩy ông lão trèo qua khe hở hàng rào sắt rỉ sét. Vết xước sâu trên tay phải của Phong va chạm vào cạnh sắt nhọn của hàng rào, rách thêm một đường dài, máu chảy đầm đìa hòa vào dòng nước mưa lạnh ngắt trên da thịt. Phong cắn răng chịu đựng, nhảy vọt qua hàng rào, khởi động chiếc Honda Cub trong bóng tối và lao vút đi trước khi gã bảo vệ kịp nhận ra mình bị lừa.
Họ chạy xe như điên dưới cơn mưa giông đang mỗi lúc một nặng hạt, hướng về phía phòng khám của bác sĩ Huy. Phong giữ chặt tay lái bằng bàn tay phải đầy máu, lồng ngực anh thắt nghẹt lại vì lo âu. Mẫu nước thử dã chiến đã chứng minh nguồn nước nhiễm độc chì nghiêm trọng, nhưng đây mới chỉ là định tính dã ngoại, chưa có giá trị pháp lý đanh thép để buộc tội tập đoàn Hoàng Gia trước tòa án tối cao.
Khi chiếc xe Cub rẽ vào con hẻm dẫn đến phòng khám, chiếc điện thoại bọc vỏ thép Nokia 800 Tough trong túi áo Phong đột ngột rung lên bần bật. Tiếng chuông reo dồn dập, gắt gỏng như một điềm báo tử.
Phong tấp xe vào lề đường dưới mái hiên tôn của một cửa hàng đóng cửa, vội vàng rút điện thoại bấm nút nghe. Đầu dây bên kia, giọng nói của Bác sĩ Nguyễn Huy không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày nữa. Ông thở dốc, giọng run rẩy tột độ, tràn ngập sự kinh hoàng:
"Phong... Phong ơi! Quay lại phòng khám ngay lập tức! Kết quả đo quang phổ máu của bé Nam vừa chạy xong... Chỉ số chì trong máu của cháu đã vượt ngưỡng 85 microgam trên decilit! Thận của cháu đang bị suy kiệt hoàn toàn, độc tố đã bắt đầu tấn công vào màng não gây co thắt phế quản cấp tính! Cháu đang lên cơn co giật nguy kịch tính mạng rồi Phong ơi! Quay lại ngay!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!