Cuộc Săn Lùng Của Thẩm Ngôn
Tiếng tích tắc của chiếc máy dò đeo tay trên cổ tay Thẩm Ngôn rít lên từng hồi dồn dập, kéo theo bóng tối của biệt đội săn ngầm thiết giáp tràn xuống lòng cống.
*Tích... Tắc... Tích... Tắc...*
Âm thanh cơ khí lạnh lùng ấy vang vọng qua những đường ống đồng rỉ sét, truyền qua vách đá ẩm ướt của Smog-Town như một bản nhạc đếm ngược của tử thần. Trên mặt đất, tuyết vẫn rơi dày, phủ một lớp trắng xóa lên những mái nhà tôn rỉ sét, nhưng dưới lòng cống ngầm trung tâm, không khí lại ngột ngạt và nóng bức bởi hơi nước thải lưu huỳnh bốc lên từ các nhà máy chưng cất phía trên.
Trong hầm chứa nước bỏ hoang – phòng khám dã chiến cũ của Phó Y, ánh sáng xanh lét từ những ngọn đèn thủy ngân dã chiến lập lòe, hắt lên khuôn mặt khắc khổ của những người bên trong. Phó Y đang quỳ bên khay mổ dã chiến, đôi bàn tay gầy gò quấn băng chì dã chiến run lên khẽ vì kiệt sức. Vết bỏng sẹo lớn trên trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi nóng hổi.
"La Sâm, nghiến răng chịu đựng một chút," Phó Y khàn giọng nói, bàn tay trái giữ chặt bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan do ông nội để lại.
La Sâm nằm trên bàn mổ bằng gỗ sờn, bả vai trái của gã rách sâu, rỉ ra một thứ dịch màu xám nhạt lẫn máu đen. Chất độc chì từ mũi kim tiêm nén khí của Trình Quốc Anh đang ngấm sâu, làm hoại tử các thớ thịt sinh học xung quanh khớp nối vai cơ khí của gã. Khớp vai bằng đồng kèn kẹt rít lên mỗi khi gã thở dốc. Phó Y khéo léo dùng kìm vi mô gắp bỏ một mảnh bánh răng rỉ sét bị vỡ bên trong vết thương, tiếng kim loại va chạm vào khay đồng vang lên lách cách lạnh lẽo. Anh muốn tiêm dung dịch lọc chì để giải độc cho bạn thân, nhưng nguồn nước cất vô trùng đã cạn kiệt, và anh không thể thực hiện ca phẫu thuật phức tạp này trong điều kiện không khí bị ô nhiễm nặng nề.
Đột ngột, chiếc Thước đo tần số tim bằng bánh răng đeo trước ngực Phó Dao phát ra tiếng tích tắc dồn dập.
*Tạch tạch tạch... tạch tạch tạch...*
Cô bé mười bốn tuổi đang ngồi thu mình trong góc hầm bỗng co rúm người lại, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực gầy gò. Sắc mặt cô bé nhợt nhạt như tờ giấy da, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi. Chiếc máy đếm nhịp cơ học nhỏ gọn đeo ngực cô bé đang cảnh báo tần số tim đã vọt lên mức Nhịp Quá Tải 110 nhịp/phút.
"Anh ơi..." Phó Dao thều thào, giọng nói yếu ớt nghẹn lại trong cổ họng. "Tiếng tích tắc... em nghe thấy tiếng tích tắc rất lạ truyền qua đường ống dẫn nước. Nó đập... đập nhanh hơn tim em..."
Phó Y lập tức buông kìm phẫu thuật, áp sát chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên vách đá ẩm ướt của căn hầm. Nhờ Thính giác siêu nhạy lọc ồn bẩm sinh, anh nhắm mắt lại, loại bỏ hoàn toàn tiếng ồn trầm đục của các động cơ hơi nước phía trên mặt đất. Trong khoảnh khắc, một âm thanh cơ khí sắc lạnh, đều đặn lọt vào tai anh qua màng đồng kép của ống nghe.
*Tích... Tắc... Tích... Tắc...*
Đó là tần số 80 nhịp/phút – Nhịp Tuần Tra của Thẩm Ngôn. Hắn đang lên dây cót cho chiếc Máy dò tần số sinh học đeo tay tinh vi để rà quét nhịp tim tự chủ 70 nhịp/phút của Phó Y. Tiếng bước chân bọc thép nặng nề của Biệt đội Săn lùng Ngầm đang tiến sát ngã rẽ cống ngầm số 3, chỉ cách phòng khám chưa đầy năm mươi mét.
"Chúng phát hiện ra chúng ta rồi," Phó Y mở mắt, đồng tử co rút lại. "Thẩm Ngôn đang dùng máy dò sinh học quét xuyên tường đá. Chúng ta phải di dời ngay lập tức!"
"Nhưng còn các thiết bị phẫu thuật bọc chì nặng nề này?" A Sâm, cậu học việc mười hai tuổi, lo lắng nhìn quanh phòng khám. Những chiếc hòm sắt chứa van tim cơ học lỗi, máy nén khí thủ công và nồi hơi tiệt trùng nặng hàng trăm ký không thể vận chuyển nhanh chóng qua các ngách cống sụt lún.
"Bỏ lại toàn bộ!" Phó Y quyết định dứt khoát, dù lòng anh đau như cắt. "Mạng sống của con người quan trọng hơn sắt thép. A Sâm, giúp ta đỡ La Sâm lên thuyền gỗ bọc chì. Phó Dao, đi sát sau lưng anh, nhớ khom lưng xuống!"
Trong lúc vội vã thu dọn những dụng cụ y tế gọn nhẹ nhất vào chiếc hòm gỗ sồi bọc đồng của người thầy quá cố Tề Hành, ngón tay phải bọc băng chì của Phó Y vô tình vấp phải một khớp lẫy ẩn dưới đáy hòm. Một tiếng *cạch* nhỏ vang lên, một ngăn bí mật bằng gỗ sồi từ từ đẩy ra, tiết lộ một cuốn sổ tay nhỏ bìa da cá sấu đã sờn rách, bám đầy dầu đồng.
Phó Y bàng hoàng nhận ra đó là cuốn sổ tay nghiên cứu giấu kín của Tề Hành. Anh vội vàng nhét cuốn sổ vào ngực áo choàng da, rồi bế xốc Phó Dao lên.
"Đi theo đường ống hơi nước trung tâm phía Nam!" Phó Y ra lệnh cho A Sâm và A Minh. "Áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc di chuyển trong cống ngầm tránh khí độc. Đi sát mép tường dưới hướng gió, nín thở sâu khi đi qua các làn sương lưu huỳnh!"
Cả nhóm lặng lẽ luồn lách qua các ngách cống tối tăm, tối tăm như một mê cung rỉ sét. Nước thải axit nóng từ các tháp chưng cất hơi nước phía trên chảy róc rách dưới chân, bốc lên những làn khói độc màu xám xịt. Phó Y cảm nhận rõ rệt dòng máu chứa hạt đồng siêu vi trong huyết quản mình đang nóng lên, kích hoạt Kháng âm tần sinh học sơ cấp để cưỡng chế nhịp tim của anh duy trì ở mức ổn định 75 nhịp/phút, ngăn không cho chiếc máy dò của Thẩm Ngôn bắt được tần số dao động.
Nhưng Thẩm Ngôn không đi một mình.
*Gừ... Gừ... Rắc...*
Một tiếng rít kim loại ghê rợn vang lên từ phía sau. Từ trong màn sương lưu huỳnh dày đặc, hai đốm sáng đỏ lòm như hai lò hơi mini rực cháy xuất hiện. Đó là Răng Thép – con quái thú bọc thép bốn chân chạy bằng động cơ hơi nước áp lực cao của Thẩm Ngôn. Chiếc mũi cơ khí tích hợp cảm biến hóa học siêu nhạy của nó đang hít hà điên cuồng, ngửi thấy mùi thạch thạch anh thô bám trên quần áo của A Sâm trong phi vụ cướp kho trước đó.
"Chết tiệt! Con chó cơ khí đó ngửi thấy mùi thạch anh rồi!" A Minh hoảng hốt kêu lên, chiếc đèn bão chạy dầu cá trên tay cậu run rẩy dữ dội.
Phó Y nhanh tay rút từ thắt lưng ra một túi bột lưu huỳnh dã chiến, ném mạnh xuống đất để xóa dấu vết hóa học. Nhưng Răng Thép là phiên bản hoàng gia cao cấp, cảm biến hóa học của nó nhạy gấp đôi các mẫu thông thường. Nó khịt mũi một tiếng xì xì khẽ, rũ bỏ lớp bột lưu huỳnh rồi tiếp tục lao điên cuồng về phía ngách cống cụt nơi nhóm Phó Y đang lẩn trốn. Tiếng móng vuốt thép đúc nện chan chát lên sàn sắt rỉ rít lên chói tai.
"A Sâm, đưa La Sâm xuống thuyền bọc chì trước!" Phó Y hét lên, đẩy mạnh học trò về phía hầm chứa nước thải rỉ sét sát bên.
Anh quay lại, ôm chặt lấy Phó Dao vào lòng, che chắn cho cô bé trong một hốc đá nứt sụt lún sát đường ống hơi nước trung tâm. Tiếng rít khí nén 200atm từ đường ống khổng lồ gầm rú liên tục bên tai, tạo ra một bức tường âm thanh hỗn loạn nhằm làm nhiễu đầu dò của Thẩm Ngôn.
Nhưng khoảng cách đã quá gần.
*Áo... Gừ... Rắc...*
Tiếng sủa kim loại rít lên từ Răng Thép vang vọng ngay sát hầm chứa nước bỏ hoang nơi Phó Dao đang ẩn nấp. Ánh đèn lò hơi đỏ rực từ mắt con quái thú quét qua khe hở vách đá, chỉ cách tà áo choàng da của Phó Y chưa đầy một gang tay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!