Bí Mật Của Viện Trưởng Thối Nát
Tiếng xình xịch của động cơ hơi nước hai mã lực trên chiếc thuyền bọc chì dịu đi, rồi tắt hẳn khi mũi thuyền húc nhẹ vào bờ đá rêu phong của hầm chứa nước bỏ hoang. Không khí dưới lòng cống ngầm Smog-Town lúc này lạnh buốt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và rỉ sét ẩm ướt. A Minh nhảy phắt lên bờ, nhanh nhẹn cột chặt dây neo vào một ống dẫn áp suất cũ đã rỉ sét đỏ quạch.
Phó Y bước xuống thuyền, lồng ngực khẽ phập phồng dưới lớp áo choàng da sờn rách bám đầy muội than. Bàn tay phải của anh – vết bỏng sẹo từ vụ nổ lò sưởi năm xưa đang co rút lại vì lạnh – nhói lên đau đớn dưới lớp băng chì dã chiến. Tai trái anh vẫn ù đặc, một vệt máu sẫm màu đã khô cứng bám chặt nơi vành tai sau chấn động của tiếng còi hơi nước áp lực cao từ kho than hoàng gia. Nhưng anh không có thời gian để bận tâm đến những vết thương của chính mình.
"Đưa cậu ấy lên khay mổ dã chiến mau!" Phó Y khàn giọng ra lệnh, bàn tay trái đỡ lấy bả vai trái đang rách sâu rỉ máu của La Sâm.
La Sâm nghiến răng nén đau, gạt tay Phó Y ra: "Tôi tự đi được. Lo cho cái xác của A Kính trước đi. Bạch Lộ đã phải liều mạng đánh tráo nó khỏi nhà xác của bệnh viện đa khoa trước khi lão Trương Hoài cho người tiêu hủy bằng máy nghiền phế liệu."
Trong góc hầm tối tăm, dưới ánh sáng xanh lét, lập lòe của những ngọn đèn thủy ngân dã chiến chạy bằng pin axit tự chế, Bạch Lộ đang đứng run rẩy. Cô gái hai mươi tư tuổi vẫn mặc bộ đồng phục y sĩ thực tập màu trắng của Bệnh viện đa khoa Smog-Town, nhưng vạt áo đã lấm lem bùn đất và dầu mỡ cống ngầm. Thấy Phó Y bước vào, đôi mắt sáng thông minh của cô hiện rõ vẻ hoảng hốt nhưng đầy kiên định.
"Phó Y! Cậu phải nhanh lên," Bạch Lộ thì thầm, giọng run lên vì sợ hãi lẫn căm phẫn. "Trương Hoài đã phát hiện ra việc mất xác. Lão đang điên cuồng cho tay sai lùng sục khắp nơi. Đây là hồ sơ bệnh án gốc của A Kính mà tôi đã lén chụp lại trước khi chúng bị dập khuôn đục lỗ hủy tài liệu."
Phó Y đón lấy tập hồ sơ bằng giấy da bám đầy dầu mỡ từ tay Bạch Lộ. Trên trang giấy, cái tên "A Kính – phu mỏ mỏ số 4" được đóng dấu đỏ của bệnh viện hoàng gia. Gã đột tử chỉ sau bốn mươi tám giờ thực hiện ca cấy ghép van tim cơ học bắt buộc theo lệnh của Đốc công Tống Viễn.
Phó Y bước lại gần khay mổ bằng đồng lạnh rỉ sét. Xác của A Kính nằm đó, lạnh ngắt, lồng ngực gầy trơ xương sườn của một phu mỏ nghèo khổ có một vết mổ dài hình chữ thập được khâu cẩu thả bằng chỉ đồng thô bạo. Vết mổ đã sưng tấy, rỉ ra một thứ dịch mủ màu xanh ngọc bích vô cùng dị thường.
"Nước cất vô trùng và than hoạt tính lọc khí độc đã sẵn sàng chưa?" Phó Y hỏi A Sâm, cậu học việc đang lo lắng giữ bình nước cất.
"Dạ sẵn sàng rồi sư phụ, nhưng lượng nước cất tinh khiết từ nhà thờ chỉ còn lại một bình này thôi," A Sâm thều thào, bàn tay phải phồng rộp do bỏng hơi nước khẽ run lên.
Phó Y hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim của mình bằng Kháng âm tần sinh học sơ cấp. Anh áp chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên lồng ngực lạnh ngắt của tử thi. Không còn nhịp đập, nhưng thính giác siêu nhạy lọc ồn của anh vẫn nghe thấy một tiếng kèn kẹt khẽ, rất nhỏ, phát ra từ sâu bên trong cơ tim của A Kính. Đó không phải là tiếng chuyển động của một van tim sinh học, mà là tiếng mài mòn khô khốc của kim loại bị kẹt cứng.
"Bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan," Phó Y chìa tay trái ra.
A Sâm nhanh chóng đặt bộ kìm cổ điển vào tay anh. Phó Y dùng dao mổ rạch dọc theo đường khâu cũ trên ngực A Kính. Khi lưỡi dao vừa cắt đứt lớp chỉ đồng thô bạo, một luồng khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và rỉ sắt bốc lên, khiến Bạch Lộ phải bịt mũi quay đi.
Phó Y tập trung toàn bộ tinh thần. Đôi tay anh, dù bàn tay phải đau đớn tột cùng, vẫn giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối của một bác sĩ giải phẫu tim mạch thiên tài. Anh dùng kìm đồng-titan banh rộng lồng ngực của tử thi, để lộ ra trái tim phình to bất thường, các mô cơ tim xung quanh đã bị hoại tử xanh lét, mưng mủ nghiêm trọng.
"Nhìn xem," Phó Y khàn giọng nói, chỉ vào tâm thất trái của tử thi.
Bạch Lộ và La Sâm ghé sát lại. Dưới ánh sáng lam nhạt của đèn thủy ngân, sâu trong cơ tim của phu mỏ tội nghiệp là một chiếc van cơ học bọc đồng thau rỉ sét. Phó Y dùng kìm vi mô khéo léo gắp chiếc van ra khỏi cơ tim hoại tử. Chiếc van vừa rời khỏi lồng ngực liền rỉ ra một thứ dịch mủ xanh lẫn rỉ sét màu đỏ quạch.
Phó Y đặt chiếc van lên khay đồng, dùng nước cất vô trùng rửa sạch lớp mạ đồng thau mỏng dính bên ngoài. Sự thật kinh hoàng lập tức phơi bày trước mắt mọi người.
Lớp mạ đồng thau trôi đi, để lộ ra phần lõi của chiếc van được làm bằng sắt rỉ rẻ tiền, thô ráp, các bánh răng truyền động bị mài mòn vẹt góc và kẹt cứng hoàn toàn bởi các oxit sắt đỏ ngầu. Đây không phải là thiết bị y tế hoàng gia cao cấp, mà là phế thải được tái chế cẩu thả từ những lò hơi nổ ở bãi phế liệu.
"Trời đất ơi..." Bạch Lộ b bịt miệng, nước mắt trào ra. "Quy trình cấy ghép van tim cơ học lỗi của Trương Hoài... Lão ta thực sự đã dùng sắt rỉ phế liệu để cấy vào ngực công nhân!"
"Lớp sắt rỉ này khi tiếp xúc với máu sinh học sẽ tạo ra phản ứng đào thải cấp tính cực mạnh," Phó Y phẫn nộ tột cùng, giọng anh run lên vì giận dữ. "Nó giải phóng các ion sắt độc hại, làm hoại tử toàn bộ cơ tim trong vòng vài giờ. Tim của A Kính không phải ngừng đập vì kiệt sức lao động, mà là bị chiếc van sắt rỉ này đâm nát và đầu độc từ bên trong!"
"Thằng khốn Trương Hoài!" La Sâm đập mạnh tay xuống thành khay mổ, vết thương ở vai trái gã lại rách ra rỉ máu. "Lão ta ăn bớt kinh phí hoàng gia, dùng mạng sống của phu mỏ để đổi lấy những đồng tiền vàng ròng từ Đốc công Tống Viễn!"
Đúng lúc cơn phẫn nộ của họ đạt đến đỉnh điểm, tiếng bước chân rầm rập và tiếng rít kèn kẹt của các khớp gối cơ khí bọc thép đột ngột vang lên từ phía lối vào đường cống ngầm dẫn xuống hầm chứa nước.
"Ở bên trong! Lũ chuột nhắt đang trốn ở hầm chứa nước bỏ hoang!" Một giọng nói cộc cằn vang lên.
Năm tên tay sai của Viện trưởng Trương Hoài, mặc áo bảo hộ bám đầy dầu mỡ hóa chất và tay cầm những chiếc gậy kích điện dã chiến bằng đồng rò rỉ điện xanh lét, tràn vào phòng mổ ngầm. Dẫn đầu là một gã quản lý bệnh viện mập mạp, đôi mắt nham hiểm quét qua tử thi của A Kính và chiếc van sắt rỉ trên khay đồng.
"Y sĩ lậu Phó Y!" Gã quản lý khè khè cười, vung chiếc gậy kích điện lên. "Mày dám đánh cắp tài sản của bệnh viện đa khoa và tử thi hoàng gia. Viện trưởng Trương Hoài ra lệnh tịch thu lại cái xác và tiêu hủy toàn bộ lũ phản loạn các người!"
"Đứng im!"
Một tiếng quát như sấm bên thềm đá dội vào không gian hầm ngầm. Lục Thiết – trưởng nhóm phu mỏ của Công đoàn Phu mỏ Tự do, người vừa được Phó Y cứu sống dưới hầm sập mỏ số 4 – bước ra từ bóng tối của một đường ống xả thải lớn. Theo sau anh là hàng chục phu mỏ vạm vỡ, tay cầm búa máy hơi nước và xẻng mỏ cán bọc da cách điện, vây kín lối thoát của bọn tay sai.
"Lũ chó săn của Trương Hoài!" Lục Thiết bước lại gần khay mổ, đôi mắt rực lửa giận dữ nhìn chằm chằm vào chiếc van sắt rỉ mưng mủ xanh trên khay đồng. "Nhìn cho kỹ đi hỡi các anh em phu mỏ! Đây là thứ mà bệnh viện đa khoa hoàng gia đã cấy vào ngực A Kính! Họ coi mạng sống của chúng ta như những linh kiện tiêu hao rẻ tiền!"
Hàng chục phu mỏ chứng kiến cảnh tượng rùng rợn ấy lập tức xôn xao. Sự kinh hoàng biến thành nỗi phẫn nộ tột cùng. Những chiếc búa máy hơi nước bắt đầu rít lên kèn kẹt, xả ra những luồng khí nén trắng xóa đầy đe dọa.
"Chúng ta đã đóng đủ tiền thuế cấy ghép van tim bắt buộc bằng cả máu và mồ hôi dưới hầm mỏ sâu!" Một phu mỏ già hét lên, giơ nắm đấm đen kịt bụi than. "Vậy mà chúng cấy sắt rỉ vào ngực chúng ta để chúng ta phải chết đau đớn!"
Phó Y bước lên trước bức tường người của công đoàn phu mỏ. Anh nâng chiếc van sắt rỉ lên bằng bàn tay trái lành lặn, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào gã quản lý bệnh viện đang run rẩy:
"Về nói với Trương Hoài. Y thuật là để cứu người, không phải công cụ để lão ta mạ vàng lên sự thối nát của mình. Tôi sẽ dùng chính chiếc van sắt rỉ này để vạch trần tội ác của lão trước toàn thể công nhân Smog-Town. Công đoàn phu mỏ sẽ không để lão yên ổn thêm một ngày nào nữa!"
Gã quản lý bệnh viện mập mạp nhìn thấy hàng chục họng búa máy hơi nước đang chực chờ nghiền nát mình, mặt gã cắt không còn một giọt máu. Gã lắp bắp ra lệnh cho bọn tay sai lùi lại: "Rút... rút lui mau!"
Bọn tay sai hoảng loạn tháo chạy dọc theo đường cống ngầm. Tiếng reo hò chiến thắng của các phu mỏ vang dội khắp căn hầm chứa nước bỏ hoang. Lục Thiết bước lại gần, đặt bàn tay to lớn bám đầy bụi than lên vai Phó Y: "Bác sĩ Phó, công đoàn phu mỏ thề sẽ bảo vệ cậu bằng mọi giá. Chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai đụng đến phòng khám ngầm này."
Phó Y khẽ gật đầu, lòng anh ấm lại trước sự đoàn kết của những người lao động nghèo khổ. Nhưng niềm vui sướng ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một sự thay đổi đột ngột từ phía trên mặt đất.
*Uúuuuuuuuuuu!*
Tiếng chuông của tháp chuông hơi nước số 1 khổng lồ trên quảng trường đột ngột thay đổi nhịp điệu. Tiếng gõ nhịp búa máy không còn là Nhịp Lao Dịch 120 nhịp/phút dồn dập thông thường, mà chuyển sang một dải tần số chậm rãi, trầm đục và uy nghiêm đến đáng sợ.
*Tích... Tắc... Tích... Tắc...*
Đó là Nhịp Tuần Tra – 80 nhịp/phút. Tần số của sự kiểm soát, kỷ luật và săn lùng tối cao.
Cùng lúc đó, từ phía cảng hàng không tầng đáy của Smog-Town, tiếng rít khổng lồ của một con tàu khinh khí cầu hoàng gia bọc thép tấm mạ kền xé toạc màn sương mù lưu huỳnh xám xịt dội xuống lòng đất.
Tại cầu cảng khinh khí cầu, một cỗ xe ngựa chạy bằng động cơ hơi nước nén mạ vàng dát bọc thép từ từ lăn bánh xuống phố sương mù. Cánh cửa xe mở ra.
Thanh tra y tế hoàng gia Thẩm Ngôn bước xuống xe. Người đàn ông ba mươi lăm tuổi mặc chiếc áo choàng đen thêu phù hiệu y tế hoàng gia mạ vàng sang trọng, đôi mắt lạnh lùng, sắc sảo ẩn sau cặp kính bảo hộ thạch anh đen chịu nhiệt. Trên cổ tay trái của hắn, chiếc máy dò tần số sinh học đeo tay tinh vi bọc đồng thau bắt đầu hoạt động, kim chỉ thị dao động liên tục và phát ra những tiếng tích tắc đều đặn theo đúng nhịp đập 70 nhịp/phút tự chủ đặc thù của Phó Y đang ẩn giấu dưới lòng đất.
Thẩm Ngôn khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, nham hiểm, bàn tay đeo găng da bê mịn màng siết chặt chuôi kiếm đồng thau dắt bên hông. Chiến dịch truy quét tội phạm y tế lậu nguy hiểm nhất vương quốc chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!