Nạn Đói Lạnh Ở Khu Ổ Chuột
Cái lạnh của mùa đông ở Smog-Town không bao giờ mang một màu trắng tinh khiết. Nó là một thứ hỗn hợp xám xịt, nhớp nháp của tuyết tan, muội than đá rỉ sét và sương muối lưu huỳnh đậm đặc bốc lên từ những giếng địa nhiệt tầng đáy. Thứ sương độc ấy len lỏi qua từng khe hở của những mái nhà tôn rỉ sét, bám vào da thịt con người như những cây kim băng giá, và tàn nhẫn hơn cả, nó làm đông cứng những khớp nối cơ khí và bóp nghẹt những lá phổi sinh học vốn đã kiệt quệ vì khói bụi công nghiệp.
Phó Y kéo sụp chiếc mũ trùm của áo choàng da sờn rách, cố gắng che đi vết sẹo bỏng lớn trên trán. Bàn tay phải của anh, quấn chặt trong lớp băng chì dã chiến dày cộp, nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy mỗi khi hơi lạnh tràn qua. Vết bỏng từ vụ nổ ống dẫn hơi nước nóng vẫn chưa hề khép miệng, và cái lạnh cắt da này chỉ làm vết thương thêm nứt nẻ. Bên tai trái, tiếng ù đặc rỉ máu từ chấn động sập hầm mỏ số 4 vẫn chưa dứt hẳn, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng rít tần số cao như tiếng còi xả áp của một lò hơi bị quá tải.
"Sư phụ, bọc chì này lạnh quá. Con cảm giác như các hạt đồng trong máu con đang đông cứng lại," cậu học việc A Sâm thều thào bên cạnh. Cậu bé mười hai tuổi run cầm cập trong bộ đồ bảo hộ quá khổ bám đầy dầu đồng, hai tay ôm chặt lấy hòm y tế bọc chì bảo vệ những viên thuốc thạch anh ít ỏi còn lại.
Phó Y không trả lời. Anh áp bàn tay trái lành lặn lên bả vai gầy gò của cậu học trò, khẽ siết nhẹ như một lời động viên. Đôi mắt đen láy của anh đăm đăm nhìn vào làn sương mù xám xịt phía trước. Họ đang đi qua Khu ổ chuột Nam Smog-Town, nơi những căn lều tạm bợ bằng sắt phế liệu dựng san sát nhau dọc theo các đường ống thải hơi nước nóng. Nhưng hôm nay, những đường ống ấy lạnh ngắt. Không có một chút hơi ấm nào tỏa ra từ những khớp nối đồng thau rỉ sét.
Lý do nằm ở ngọn đồi phía Bắc thị trấn, nơi Biệt thự sương mù của giới quản lý mỏ tọa lạc. Ở đó, những cột khói trắng tinh khiết của Than Trắng không khói đang bốc lên nghi ngút từ hệ thống lò sưởi hoàng gia, giữ cho dinh thự của Đốc công Tống Viễn và các quan chức luôn ấm áp như mùa xuân. Còn ở tầng đáy này, nguồn than sưởi dã chiến của người nghèo đã bị cắt đứt hoàn toàn.
"Mẹ ơi... con đau ngực quá... tim con đập nhanh quá..."
Một tiếng khóc thút thít, yếu ớt vang lên từ căn lều tôn rách nát bên đường. Phó Y lập tức dừng bước. Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát bọc tôn, bước vào bên trong. Căn lều tối tăm, lạnh lẽo như một hầm mộ băng giá. Trên đống rơm ẩm ướt, một cô bé khoảng sáu tuổi đang co quắp, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực gầy trơ xương sườn. Sắc mặt cô bé nhợt nhạt, môi tím tái, và lồng ngực đang phập phồng dữ dội với tốc độ kinh hoàng.
Phó Y quỳ xuống bên cạnh cô bé. Anh nhanh chóng đeo chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên tai, áp phần chuông nghe bằng đồng lạnh lên lồng ngực nhỏ bé. Thính giác siêu nhạy lọc ồn của anh lập tức hoạt động, loại bỏ tiếng gió rít qua khe tôn và tiếng kèn kẹt của những bánh răng rỉ sét ngoài phố. Tiếng tim đập của cô bé dội vào tai anh — một chuỗi âm thanh dồn dập, hỗn loạn ở Nhịp Quá Tải 120 nhịp/phút. Tiếng van tim sinh học rít lên khẽ, nghẹn ngào như một piston thiếu dầu bôi trơn.
"Bé bị suy tim bẩm sinh do tiếng chuông tháp hơi nước, giờ lại gặp lạnh đột ngột khiến mạch máu co thắt dữ dội," Phó Y lầm bầm, khuôn mặt anh đanh lại vì phẫn nộ. "A Sâm! Đưa Bơm tiêm áp lực khí nén đeo cổ tay cho ta!"
A Sâm nhanh chóng mở hòm y tế. Phó Y đeo thiết bị cơ khí bằng đồng thau vào cổ tay trái. Anh điều chỉnh núm vặn lò xo trên thân bơm tiêm, nạp vào một liều Viên nén thạch anh ổn định tim đã được hòa tan trong nước cất vô trùng. Thiết bị này hoạt động bằng piston khí nén dã chiến, cho phép bắn thuốc trực tiếp qua da mà không cần kim tiêm truyền thống.
Phó Y áp đầu phun bằng đồng lạnh của bơm tiêm vào sát tĩnh mạch cổ của cô bé. Anh nhấn nút xả piston bằng ngón tay cái.
*Xì!*
Một tiếng rít khẽ của khí nén vang lên. Luồng sương thuốc siêu mịn chứa tinh chất thạch anh tinh khiết xuyên qua lỗ chân lông, đi thẳng vào mạch máu của cô bé trong vòng một giây. Thuốc thạch anh nhanh chóng phát huy tác dụng, ổn định màng tế bào cơ tim và cưỡng chế nhịp tim đập nhanh từ 120 xuống nhịp thích ứng 80 nhịp/phút. Lồng ngực cô bé dần dần bình ổn trở lại, hơi thở bớt dồn dập, và sắc môi tím tái bắt đầu hồng hào lên đôi chút.
"Cảm ơn bác sĩ... cảm ơn bác sĩ Phó..." Người mẹ nghèo khổ quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt bám đầy muội than đen kịt. Bà cố gắng ôm lấy chân anh như thể anh là một vị thần cứu thế.
Phó Y đỡ bà dậy bằng bàn tay trái lành lặn: "Hãy giữ ấm cho bé bằng mọi cách. Nhưng... thuốc chỉ là giải pháp tạm thời. Nếu không có nguồn nhiệt lượng sưởi ấm ổn định để giãn nở mạch máu, cơ tim của bé sẽ vĩnh viễn ngừng đập do sốc nhiệt khi đêm xuống."
"Nhưng chúng tôi lấy đâu ra than sưởi hả bác sĩ?" Người mẹ nghẹn ngào chỉ ra ngoài cửa lều. "Vương Đại — quản lý kho than của nghiệp đoàn — đã cho lính tuần tra thiết giáp phong tỏa toàn bộ kho than sưởi dã chiến. Hắn nói Than Trắng không khói chỉ dành cho giới quý tộc ở Biệt thự sương mù, còn than đen thường thì phải đổi bằng thẻ đồng lao dịch tăng ca. Nhưng con tôi thế này, tôi làm sao bỏ đi làm ca đêm dưới hầm mỏ được?"
Phó Y siết chặt nắm tay trái. Anh biết Vương Đại. Gã quản lý kho than mập mạp bẩn thỉu ấy luôn mặc chiếc áo khoác da cừu bám đầy bụi than, tay lăm lăm chiếc roi da ngắn bọc đồng để xua đuổi người nghèo khổ. Vương Đại đã cố tình cắt xén khẩu phần than sưởi của công nhân, tích trữ Than Trắng không khói để bán lậu ra chợ đen lấy tiền vàng ròng của giới trung lưu. Sự tham lam của hắn đang gián tiếp giết chết hàng chục trẻ em suy tim bẩm sinh trong khu ổ chuột này.
Phó Y và A Sâm rời khỏi căn lều, tiếp tục di chuyển sâu hơn vào các ngõ ngách của khu ổ chuột Nam. Càng đi sâu, không khí càng lạnh lẽo và tang thương. Sương muối lưu huỳnh dày đặc đến mức kính bảo hộ thạch anh của Phó Y liên tục bị mờ đi bởi một lớp màng xám xịt. Anh phải dùng dải băng chì dã chiến lau sạch kính liên tục để định vị đường đi.
Tại một ngã tư hẹp, họ chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn. Hàng chục phu mỏ gầy gò, mặc áo khoác rách nát bám đầy tuyết bẩn, đang quỳ rạp trước cổng một trạm phân phối than phụ của nghiệp đoàn. Phía sau cánh cổng sắt bọc chì dày cộp, những bao than trắng không khói được xếp cao như núi, tỏa ra một luồng hơi ấm vô hình khiến tuyết xung quanh tan chảy.
Nhưng đứng chắn trước cổng là lính tuần tra thiết giáp thuộc Đội tuần tra số 3. Chúng mặc bộ giáp đồng nặng nề mạ kền xám xịt, tay lăm lăm những khẩu súng trường áp lực hơi nước dài gầm rú liên tục, xả ra những luồng khí trắng lạnh ngắt.
"Lũ rác rưởi trốn việc! Biến ngay trước khi tao cho súng hơi nước cắt đôi người tụi mày!" Vương Đại đứng trên bục cao của trạm phân phối, vung vẩy chiếc roi da bọc đồng, hét lên đầy độc đoán.
"Xin quản lý Vương... chỉ cần một xô than nhỏ thôi... con tôi đang chết cóng ở nhà rồi..." Một phu mỏ già quỳ gối van xin, đầu dập xuống nền đất lạnh đóng băng.
"Không có thẻ đồng lao dịch đục lỗ ghi nhận tăng ca thì đừng hòng có một mẩu than rác!" Vương Đại nhổ một bãi nước bọt đen kịt xuống tuyết, tàn nhẫn quay lưng đi vào trong cabin ấm áp.
Phó Y đứng trong góc tối của vách tôn rỉ sét, lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng da. Dòng máu chứa hạt đồng siêu vi trong người anh bắt đầu phản ứng với cơn giận dữ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng nhẹ làm tan chảy lớp tuyết bám trên bả vai áo choàng. Anh muốn lao ra, muốn dùng bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan bẻ gãy cổ họng của gã quản lý độc đoán kia. Nhưng di huấn của người thầy quá cố Tề Hành vang lên bên tai anh: *"Không bao giờ được dùng dao mổ để sát hại bệnh nhân, dù kẻ đó là phản diện. Y đức của con là cứu người, không phải đồ tể."*
Anh ép mình phải lùi lại vào bóng tối. Anh không thể dùng bạo lực sát hại Vương Đại, nhưng anh phải tìm cách cứu những đứa trẻ kia.
"Sư phụ... con đói... và lạnh quá..." A Sâm thều thào, đôi môi cậu bé đã chuyển sang màu xanh tái. Cậu bé không bị suy tim bẩm sinh, nhưng cơ thể trẻ con không thể chống chọi lại cái lạnh âm độ của Smog-Town nếu không có nguồn nhiệt.
Phó Y đưa A Sâm quay trở lại Nhà rèn của La Sâm dưới lòng đất. Căn nhà gỗ ọp ẹp bọc tôn rỉ sét nằm sát vách núi than là nơi duy nhất có hơi ấm lúc này nhờ lò nung than dã chiến gầm rú ngày đêm.
Khi họ bước vào qua cánh cửa sập bí mật sau tủ linh kiện đồng hồ, La Sâm đang ngồi bên đống lửa lò rèn, khuôn mặt bám đầy muội than đen kịt. Cánh tay cơ khí hỗ trợ lực của gã đang kêu kèn kẹt khẽ do dầu thủy lực bị đông đặc một phần vì lạnh. Kế bên gã, Lục Thiết — trưởng nhóm phu mỏ vừa được Phó Y vá vách ngăn tim — đang nằm hôn mê ổn định trên chiếc giường sắt dã chiến, lồng ngực bọc đai đồng bảo vệ phập phồng đều đặn.
"Cậu về rồi à, Phó Y?" La Sâm không ngẩng đầu lên, tay vẫn dùng búa gõ vào một tấm tôn mỏng bọc chì. "Ngoài kia thế nào?"
"Tồi tệ hơn tôi tưởng," Phó Y cởi bỏ mặt nạ phòng độc bọc da, ngồi xuống bên cạnh lò nung. "Vương Đại đã phong tỏa toàn bộ kho than sưởi. Hắn đầu cơ tích trữ Than Trắng không khói để bán lậu. Trẻ em suy tim bẩm sinh đang co thắt ngực dữ dội vì lạnh. Nếu đêm nay nhiệt độ tiếp tục giảm, chúng ta sẽ phải chứng kiến hàng chục thi thể đông cứng dọc các con phố sương mù."
La Sâm dừng búa rèn, gã nhìn vào cánh tay cơ khí của mình rồi thở dài: "Tôi đã cố gắng dùng búa rèn để chế tạo các bộ lò sưởi dã chiến chạy bằng dầu thải cơ khí phế thải. Nhưng nhiệt lượng tỏa ra quá thấp, và khói dầu đen tỏa ra cực kỳ độc hại cho phổi của lũ trẻ nếu không có bộ lọc than hoạt tính chất lượng cao. Chúng ta cần than, Phó Y. Than trắng không khói là thứ duy nhất có thể cứu sống chúng lúc này."
Đột nhiên, cửa sập bí mật bị đẩy mở. Thợ thông cống A Minh leo lên, bộ đồ da chống nước của anh bám đầy tuyết bẩn lẫn bùn thải lưu huỳnh xanh lét. Khuôn mặt anh tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.
"Bác sĩ Phó! La Sâm! Có chuyện lớn rồi!" A Minh thở dốc, giọng run rẩy. "Bé Bình... con gái của anh phu mỏ Trần ở ngõ số 4... em bé vừa được anh tiêm thuốc ổn định tim tuần trước..."
Phó Y đứng bật dậy, tim anh thắt lại: "Bé Bình làm sao?"
"Bé... bé đã không qua khỏi rồi," A Minh gục đầu xuống, hai tay siết chặt chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá. "Căn lều của gia đình họ bị sập mái tôn do tuyết nặng. Khi tôi đến dẫn đường cho họ di tản, bé Bình đã lạnh ngắt từ bao giờ. Người mẹ đang ôm xác con gào khóc giữa tuyết lạnh..."
Căn phòng rèn rơi vào sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng lửa lò nung than gầm rú kèn kẹt và tiếng rít khẽ của van xả áp suất dã chiến trên tường.
Phó Y đứng lặng người. Đôi mắt anh nhắm nghiền, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi nướu. Một cảm giác bất lực tột cùng dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh là một bác sĩ tim mạch cơ khí, anh có thể vá lại những vách ngăn tim bị rách bằng bộ kìm đồng-titan siêu chuẩn xác, anh có thể hạ nhịp tim co thắt bằng thuốc thạch anh nén. Nhưng anh không thể vá lại một trái tim đã ngừng đập vì đông cứng. Anh không thể cứu người nếu không có hơi ấm.
"Lại thêm một đứa trẻ nữa..." Phó Y thều thào, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một nỗi dằn vặt khôn nguôi. "Ta đã hứa với cha... ta đã thề trước di chúc của thầy Tề Hành... là sẽ bảo vệ mạng sống của mọi cư dân Smog-Town. Nhưng ta lại để bé Bình chết cóng ngay trước mũi chúng ta."
"Đó không phải lỗi của cậu, Phó Y!" La Sâm đập mạnh chiếc búa rèn xuống đe sắt phát ra một tiếng *boong* chói tai. "Lỗi là ở lũ khốn Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia! Lỗi là ở thằng chó Vương Đại! Chúng coi mạng sống của công nhân chúng ta như những linh kiện tiêu hao có thể vứt bỏ khi mùa đông tới!"
Cơn phẫn nộ trong lòng Phó Y bùng lên thành một quyết tâm sắt đá. Anh mở mắt ra, đôi mắt đen láy rực sáng dưới ánh lửa lò nung đỏ rực. Vết sẹo bỏng trên trán anh đỏ lựng lên.
"La Sâm, thu dọn dụng cụ cơ khí bẻ khóa của cậu đi," Phó Y lạnh lùng nói, giọng anh không còn sự do dự.
La Sâm ngước mắt nhìn anh, một nụ cười lập dị xuất hiện trên khuôn mặt bám muội than của gã thợ rèn: "Cậu quyết định rồi sao?"
"Chúng ta không thể ngồi chờ thuốc của chúng ta hóa thành vô dụng trước cái lạnh," Phó Y dứt khoát đeo chiếc ống nghe bằng đồng lạnh lên cổ, kiểm tra lại lượng khí nén trong Bơm tiêm áp lực khí nén đeo cổ tay. "Chúng ta sẽ đột nhập vào Kho dự trữ thạch anh Smog-Town và kho than của nghiệp đoàn ngay trong đêm nay. Chúng ta sẽ cướp Than Trắng không khói để phân phát cho dân nghèo."
"Được! Tôi chờ câu này của cậu lâu rồi!" La Sâm cười lớn, gã vung cánh tay cơ khí hỗ trợ lực, nhét bộ móc khóa đa năng bằng thép lò xo mỏng vào túi da bảo hộ. "A Minh, cậu biết đường ngầm dẫn thẳng vào gầm kho than của Vương Đại không?"
"Tôi biết," A Minh gật đầu quả quyết, ánh mắt lém lỉnh thường ngày giờ đây đầy sự kiên định. "Đường cống thoát nước trung tâm có một ngách xả thải cũ chạy ngay dưới nền kho than của nghiệp đoàn. Tôi có thể dẫn hai người lọt vào đó mà không bị hệ thống quét hồng ngoại của tuần tra mỏ phát hiện."
"A Sâm, con ở lại nhà rèn gác cửa và chăm sóc cho Lục Thiết," Phó Y quay sang dặn dò cậu học trò nhỏ. "Nếu có động tĩnh gì từ lính tuần tra thiết giáp số 3, hãy thổi còi đồng báo động ngay lập tức."
"Sư phụ... người phải cẩn thận," A Sâm lo lắng ôm chặt lấy hòm y tế bọc chì.
Phó Y gật đầu khẽ. Anh cùng La Sâm và A Minh khoác lên mình những bộ đồ da bảo hộ bọc chì cách nhiệt dày cộp, đeo mặt nạ phòng độc bọc da chống sương độc lưu huỳnh. Họ bước ra ngoài cửa sập bí mật, biến mất vào màn sương mù xám xịt của đêm đông Smog-Town.
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn, những bông tuyết xám bám đầy bụi than đá rơi lả tả xuống những mái nhà tôn rỉ sét. Cả thị trấn chìm trong một sự im lặng trang nghiêm, lạnh lẽo, chỉ có tiếng gõ nhịp búa máy của tháp chuông hơi nước số 1 vang lên đều đặn từ xa như một chiếc máy đếm nhịp tử thần.
Nhóm ba người lặng lẽ di chuyển dọc theo mép nước thải axit đóng băng của Đường cống thoát nước trung tâm. Hơi thở của họ bốc ra những luồng khói trắng xóa bám vào mặt nạ phòng độc. Dưới sự dẫn đường của A Minh bằng chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá được che chắn cẩn thận, họ luồn lách qua các ngách cống tối tăm, tránh xa những vùng rò rỉ khí nóng địa nhiệt nguy hiểm.
Sau gần một tiếng đồng hồ di chuyển nghẹt thở dưới lòng đất, A Minh dừng lại trước một bức tường gạch nung rỉ sét đã bị sụt lún một phần. Phía trên vòm gạch là một đường ống dẫn hơi nước thải cũ bằng đồng đỏ có đường kính lớn, kết nối trực tiếp với hệ thống sưởi sàn của kho than nghiệp đoàn.
"Chúng ta đã đến nơi," A Minh thì thầm, chỉ tay lên trần gạch. "Ngay phía trên đường ống dẫn hơi nước thải này chính là nền gạch của kho chứa Than Trắng không khói. Tôi đã kiểm tra sơ đồ tuần tra, lính gác thiết giáp số 3 chỉ đi tuần quanh tường bao bên ngoài, chúng không bao giờ kiểm tra nền kho vì nghĩ hệ thống khóa áp lực hơi nước ở cửa chính đã đủ an toàn."
La Sâm bước lên, gã dùng cánh tay cơ khí bám chặt vào thành đường ống đồng rỉ sét, rướn người tiếp cận tấm nắp cống bằng sắt dày bọc chì ngăn cách giữa đường cống và nền kho than. Tấm nắp cống này được khóa chặt bằng một bộ khóa bánh răng áp lực hơi nước cực kỳ phức tạp của hoàng gia.
"Khóa áp lực hơi nước dòng cổ điển," La Sâm lầm bầm, gã tháo găng tay da chịu nhiệt, để lộ những ngón tay bằng đồng thau tinh vi của bàn tay cơ khí trái. "Bộ khóa này hoạt động bằng cách cân bằng áp suất khí nén bên trong ổ khóa. Nếu bẻ khóa sai kỹ thuật, áp lực hơi nước bên trong sẽ tăng vọt kích hoạt còi báo động hơi nước công suất lớn của kho chứa."
Phó Y bước lên sát bên cạnh La Sâm. Anh áp chiếc ống nghe đồng lạnh tự chế lên thành ổ khóa sắt dày. Thính giác siêu nhạy lọc ồn của anh tập trung cao độ vào những chuyển động siêu vi bên trong lõi khóa.
"Tôi nghe thấy tiếng rít khẽ của van xả áp phụ bên trong," Phó Y thì thầm qua mặt nạ phòng độc. "La Sâm, có ba bánh răng hành trình đang xoay ở góc lệch mười hai độ. Cậu phải nới lỏng van điều tốc ở phía bên trái trước khi xoay bánh răng hành trình chính để xả bớt áp suất khí nén."
La Sâm gật đầu khẽ. Khuôn mặt gã thợ rèn lập dị hoàn toàn tĩnh lặng dưới ánh sáng lập lòe của đèn bão dầu cá. Gã rút bộ móc khóa đa năng bằng thép lò xo mỏng dính giấu trong tay áo, khéo léo luồn chiếc kim căng mỏng vào rãnh khóa bánh răng.
*Tích... Tắc... Cạch...*
Tiếng kim loại va chạm siêu nhỏ vang lên qua màng lọc ống nghe của Phó Y. Anh nín thở, lắng nghe từng nhịp rít của luồng hơi nước áp lực cao bên trong ổ khóa.
"Nhịp rít hơi nước đang tăng lên! Dừng lại, La Sâm!" Phó Y khẽ hét lên. "Áp suất đang ở mức quá tải! Hãy giữ nguyên tay căng, dùng kìm bấm nới van xả áp phụ ở góc dưới bên phải để xả bớt khí nén!"
La Sâm nhanh chóng dùng tay phải cầm kìm vi mô, bấm chính xác vào chiếc van xả áp phụ nhỏ như hạt đậu bọc đồng thau rỉ sét.
*Xì...ì...*
Một luồng hơi nước mỏng, nóng bỏng phun ra từ rãnh khóa, làm mờ đi mặt kính thạch anh của Phó Y. Nhưng áp suất bên trong ổ khóa đã giảm xuống mức an toàn. Tiếng rít dịu đi rõ rệt.
"Tốt rồi. Xoay bánh răng hành trình chính sang phải ba nấc," Phó Y chỉ dẫn, đôi tai anh nhúc nhích theo từng tiếng tích tắc của lò xo khóa.
La Sâm nín thở, ngón tay cơ khí bằng đồng thau khẽ xoay nhẹ chiếc kim căng.
*Cạch... Cạch... Cạch...*
Ba tiếng gõ đanh gọn vang lên bên trong lõi khóa sắt dày. Tiếng lò xo nén khí bên trong xả ra hoàn toàn, nắp cống bằng sắt dày bọc chì từ từ dịch chuyển sang một bên, giải phóng một luồng hơi ấm áp nồng nàn mang theo mùi hương thanh khiết, không khói của Than Trắng không khói hoàng gia từ phía trên dội xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!