Nhạc nềnEpicBattle2

Vạch Trần Chợ Đen Đồng Thau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mạch máu trên cổ lão phu mỏ già phồng to hơn từng giây, chuyển dần sang sắc đồng nhạt lấp lánh khẽ dưới ánh lửa đỏ rực của lò rèn dã chiến, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của hệ tuần hoàn sinh học sinh-cơ học.


Phó Y nén cơn đau buốt tận xương tủy từ bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề đang quấn chặt dải băng chì dã chiến. Tai trái anh ù đặc, thỉnh thoảng lại rỉ ra một giọt máu sẫm màu ấm nóng dọc theo vành tai. Anh nghiến răng, dùng bàn tay trái lành lặn đón lấy bình nước cất ngưng tụ tinh khiết từ tay A Sâm, rồi nhỏ vào đó vài giọt dung dịch kiềm tự chế cùng bột than hoạt tính gáo dừa mịn như muội than.


"La Sâm! Đè chặt bả vai lão Khương! Thạch Đầu, nâng đầu lão lên!"


Phó Y khàn giọng hét lên. La Sâm — gã thợ rèn đồng hồ lập dị — lập tức dùng cánh tay cơ khí hỗ trợ lực của mình đè nghiến bả vai đang co giật dữ dội của Lão Khương xuống mặt bàn gỗ sồi bám đầy bụi dầu. Phó Y khéo léo dùng một ống đồng nhỏ luồn qua thực quản Lão Khương, đổ dung dịch kiềm hoạt tính vào để trung hòa lượng độc tố chì chưa khử và thạch cao khan đang kết tủa trong dạ dày lão.


Lồng ngực Lão Khương phồng xẹp điên cuồng, lão nôn thốc nôn tháo ra những mảng kết tủa màu xám xịt dính đầy máu đen rỉ sét xuống chiếc xô đồng bên dưới. Nhịp tim co thắt Nhịp Quá Tải Cơ Học 120 nhịp/phút của lão dần dần hạ xuống, tiếng van tim cơ học lỗi bọc đồng thau rỉ sét rít lên chói tai trong lồng ngực lão dịu đi rõ rệt, ổn định lại ở Nhịp Thích Ứng 80 nhịp/phút. Lão Khương thở hắt ra một hơi dài mang theo mùi khét lẹt của lưu huỳnh, đôi mắt trợn ngược dần lấy lại tiêu cự.


"Bác sĩ Phó... thằng khốn Tần Vũ... hắn đang bán thuốc giả... ngay tại Chợ đen Đồng Thau... Hàng trăm anh em... đang xếp hàng mua cái chết của hắn..." Lão Khương thều thào, bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy vạt áo choàng da của Phó Y.


Phó Y đứng thẳng dậy, đôi mắt đen láy ẩn sau mái tóc bù xù rực lên ngọn lửa giận dữ. Anh nhìn sang chiếc hộp chì cách âm bảo vệ thuốc mà La Sâm vừa rèn xong, bên trong là những Viên nén thạch anh ổn định tim thật có màu xanh ngọc bích trong vắt, độ tinh khiết đạt tới chín mươi lăm phần trăm sau khi lọc qua than hoạt tính.


"Tôi phải đi," Phó Y nói, giọng anh lạnh lùng như băng đá dưới hầm sâu.


La Sâm lập tức cản lại, gã vung chiếc mỏ lết khổng lồ: "Cậu điên rồi! Bàn tay phải của cậu vừa bị bỏng nặng, tai trái thì điếc tạm thời do chấn động nổ hầm mỏ. Hơn nữa, Hắc Long — tên trùm bảo kê cho Tần Vũ — sẽ không để cậu yên đâu!"


"Nếu tôi không đi, ngày mai Smog-Town sẽ đầy rẫy những thi thể công nhân bị vỡ tim vì thuốc độc của hắn," Phó Y dứt khoát đeo chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên cổ, cầm lấy hộp chì bảo vệ thuốc thật. "La Sâm, giữ Lục Thiết an toàn tại đây. A Sâm, đi theo sư phụ!"


Hai thầy trò lặng lẽ di chuyển qua Đường cống thoát nước trung tâm ẩm ướt, luồn lách qua các ngách cống sương mù dày đặc để hướng về phía Chợ đen Đồng Thau.


Chợ đen Đồng Thau nằm sâu trong một khu nhà xưởng dệt bỏ hoang bị sụt lún dưới lòng đất. Hơi nước nóng từ các đường ống rò rỉ bốc lên nghi ngút, tạo thành một màn sương mù xám xịt, ẩm ướt bao phủ toàn bộ không gian. Dưới ánh đèn thủy ngân xanh lét lập lòe, hàng trăm phu mỏ nghèo khổ, khuôn mặt hốc hác bám đầy bụi than đen kịt, đang chen chúc xếp hàng quanh một chiếc bục gỗ dựng tạm bằng những thùng hàng rỉ sét.


Trên bục gỗ, Tần Vũ — gã chế thuốc giả chợ đen — đang đứng gào thét. Hắn mặc chiếc áo khoác rách nát bám đầy bột thạch cao trắng xóa, tay cầm một hòm gỗ chứa đầy những viên thuốc giả màu xám nhợt nhạt méo mó có khắc logo bánh răng giả mạo.


"Mua đi! Thuốc ổn định tim giá rẻ đây! Chỉ bằng một phần năm giá của gã bác sĩ lậu Phó Y! Đừng tin vào gã lang băm đó, thuốc của hắn mới là độc dược làm rỉ sét mạch máu của các người!" Tần Vũ gào lên, giọng nói xảo quyệt vang vọng khắp khu nhà xưởng dệt sụt lún.


Phía sau hắn, trên một ban công bọc thép tấm của nhà xưởng, Hắc Long đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành bọc da cừu. Gã trùm chợ đen mập mạp bảnh bao, khoác áo lụa đen bọc viền đồng thau, tay đeo đầy nhẫn vàng ròng lấp lánh. Gã thong thả nhấp một ngụm dầu thủy lực đồng thau chất lượng cao, đôi mắt ti hí sắc lạnh giám sát toàn bộ khu chợ như một con chim ưng đang rình mồi.


"Mày đang nói dối, Tần Vũ!"


Một giọng nói khàn đặc nhưng đanh thép cắt ngang tiếng gào thét của Tần Vũ. Đám đông phu mỏ xôn xao dạt ra hai bên. Phó Y bước ra từ làn sương mù lưu huỳnh xám xịt. Chiếc ống nghe đồng lạnh tự chế đeo trước ngực anh va chạm khẽ vào các nút đồng trên áo choàng da sờn rách, phát ra tiếng kêu đanh gọn.


Tần Vũ biến sắc trong thoáng chốc, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt ngạo mạn: "Ha! Gã lang băm Phó Y đây rồi! Mày đến đây để cướp tiền của phu mỏ sao? Thuốc của mày quá đắt, mày muốn họ phải chết cóng vì không có tiền mua than sưởi à?"


Đám đông phu mỏ bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt họ nhìn Phó Y đầy nghi ngờ và dao động. Đúng lúc đó, một phu mỏ trẻ tuổi đứng gần bục gỗ bỗng nhiên ôm chặt lồng ngực, ngã gục xuống sàn sắt kêu rầm một tiếng. Miệng gã sùi ra bọt hồng bám đầy bụi than, lồng ngực co giật dữ dội, mạch máu trên cổ phồng to lên Nhịp Quá Tải 120 nhịp/phút. Gã vừa uống thuốc giả của Tần Vũ mười phút trước.


Phó Y lao tới, quỳ xuống bên cạnh người phu mỏ đang co giật. Anh dùng bàn tay trái lành lặn áp chiếc ống nghe đồng lạnh lên lồng ngực gã phu mỏ. Dưới thính giác siêu nhạy lọc ồn, Phó Y loại bỏ hoàn toàn tiếng rít của hơi nước và tiếng ồn ào của chợ đen. Anh thực hiện Nhận diện nhịp tim rỉ sét qua ống nghe, nghe thấy tiếng tim đập của gã phu mỏ rít lên kèn kẹt, những tiếng gõ lệch nhịp khô khốc như bánh răng bị nghẽn cát.


"Lắng nghe đi!" Phó Y đứng dậy, hướng phần màng lọc kép của ống nghe đồng lạnh về phía đám đông, phóng đại âm thanh qua bộ khuếch đại màng đồng dã chiến. "Đây không phải là nhịp tim sinh học bình thường! Van tim của cậu ta đang bị kẹt cứng bởi những mảng kết tủa thạch cao khan! Chất độc chì chưa khử trong thuốc của Tần Vũ đang tàn phá hệ cơ tim của cậu ta!"


Phó Y bắt đầu giải thích về cấu trúc giải phẫu học, về việc thạch thạch anh thô chưa lọc chì sẽ phản ứng với axit trong dạ dày tạo thành muối chì độc hại tích tụ ở cơ tim. Nhưng những người phu mỏ nghèo khổ chỉ ngơ ngác nhìn nhau, họ không hiểu những thuật ngữ y học phức tạp đó.


Tần Vũ cười lớn, chỉ tay vào mặt Phó Y: "Mày đang nói nhảm cái gì thế? Bột thạch thạch anh là khoáng vật tự nhiên, làm sao có độc được? Mày chỉ đang dùng những lời lẽ ma quỷ để lừa bịp anh em nhằm độc quyền bán thuốc giá cắt cổ!"


Đám đông phu mỏ lại bắt đầu dao động, một số kẻ tay sai của Hắc Long bắt đầu tiến lại gần, tay lăm lăm những thanh sắt nung đỏ rít hơi nước nóng.


Phó Y biết rằng lý thuyết suông không thể thuyết phục được những con người thực tế này. Anh quyết định thay đổi chiến thuật, thực hiện phản ứng hóa học kết tủa trực quan ngay trước mắt họ.


"A Sâm, đưa tôi lọ dung dịch thử thạch anh thật và một chiếc cốc thủy tinh!"


A Sâm nhanh chóng lấy dụng cụ từ hòm y tế bọc chì. Phó Y cầm lấy một viên thuốc giả của Tần Vũ, dùng bàn tay trái lành lặn bóp nát nó thành bột xám, thả vào cốc nước cất ngưng tụ sạch. Sau đó, anh nhỏ vài giọt dung dịch thử thạch anh thật vào.


Ngay lập tức, một phản ứng hóa học dữ dội xảy ra. Dung dịch trong cốc sủi bọt đen kịt, tỏa ra mùi hắc nồng của lưu huỳnh và chì kết tủa, tạo thành một lớp cặn xám xịt như bùn thải cống ngầm.


"Nhìn cho kỹ đi!" Phó Y hét lên, giơ cao chiếc cốc thủy tinh dưới ánh đèn thủy ngân xanh lét. "Nếu là thạch anh tinh khiết, nó sẽ trung hòa dung dịch và giữ nguyên màu xanh trong suốt. Nhưng thạch thạch anh thô chưa khử chì và thạch cao khan trong thuốc của Tần Vũ đã phản ứng tạo thành kết tủa chì độc hại này! Các người đang uống bùn thải độc hại vào người đấy!"


Để chứng minh đối chứng, Phó Y lấy một Viên nén thạch anh ổn định tim thật từ hộp chì của La Sâm, bẻ nát và thả vào một cốc nước cất khác, nhỏ dung dịch thử vào. Dung dịch vẫn giữ nguyên màu xanh ngọc bích trong vắt, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh khiết dịu nhẹ.


Đám đông phu mỏ hoàn toàn câm lặng. Sự thật phơi bày trực quan ngay trước mắt họ. Lão phu mỏ Lão Khương — người vừa được Phó Y cứu sống — bước ra từ đám đông, chỉ tay vào Tần Vũ: "Bác sĩ Phó nói đúng! Tôi vừa suýt chết vì uống thuốc của thằng khốn Tần Vũ! Mạch máu của tôi đã phồng to màu đồng nhạt và suýt vỡ tung nếu không có bác sĩ Phó cứu mạng bằng thuốc thật!"


Cơn phẫn nộ của hàng trăm phu mỏ bùng nổ như một lò hơi quá áp.


"Thằng giết người! Đánh chết nó đi!"


Hàng trăm phu mỏ lao lên bục gỗ. Tần Vũ hoảng loạn lùi lại, nhưng bị đám đông phẫn nộ lôi tuột xuống, đánh đuổi hắn chạy trối chết ra khỏi chợ đen. Hòm thuốc giả bị giẫm đạp nát bét dưới những đôi ủng da bám đầy bụi than.


"Rầm!"


Một tiếng động lớn vang lên từ ban công bọc thép phía trên. Hắc Long đứng bật dậy, chiếc ghế bành bọc da cừu của gã bị đẩy lùi phát ra tiếng rít chói tai. Gã trùm chợ đen tức giận ra lệnh cho hàng chục tay sai cầm súng hơi nước và thanh sắt nung đỏ lao xuống bao vây Phó Y để bịt đầu mối.


"Bắt lấy gã lang băm đó cho tao!" Hắc Long gầm lên.


Nhưng ngay lập tức, hàng trăm phu mỏ dũng cảm đã tự động đứng sát lại nhau, tạo thành một bức tường người vững chắc bọc quanh Phó Y và A Sâm. Những chiếc xẻng mỏ và búa khoan rỉ sét được giơ cao, sẵn sàng quyết tử để bảo vệ vị bác sĩ nghèo của họ. Nhìn thấy sự đoàn kết điên cuồng của đám đông phu mỏ, Hắc Long biết rằng nếu nổ súng lúc này sẽ kích hoạt một cuộc bạo động toàn diện san phẳng Chợ đen Đồng Thau. Gã giơ tay ra hiệu cho tay sai dừng lại.


Hắc Long bước xuống cầu thang sắt kêu kẽo kẹt, đôi mắt ti hí của gã khóa chặt vào Phó Y. Gã nở một nụ cười tàn nhẫn, giọng nói trầm ấm đầy đe dọa vang lên qua màn sương mù lưu huỳnh:

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!