Nhạc nềnEpicBattle2

Nhà Rèn Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít của hơi nước áp lực cao từ những đường ống nứt vỡ phía sau lưng vẫn còn lảng vảng trong tâm trí Phó Y như một âm hồn chưa tan. Bóng tối của đường cống thoát nước trung tâm nhớp nháp nước thải địa nhiệt, bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở. Phó Y bước đi lảo đảo, một bên vai tì vào thân hình hộ pháp của Thạch Đầu. Gã lực sĩ phu mỏ đang cẩn trọng vác Lục Thiết trên lưng, bước chân nặng nề dẫm lên những tấm sàn sắt rỉ sét kêu kẽo kẹt.


Bàn tay phải của Phó Y quấn tạm bằng một dải băng da sờn rách, nhưng máu tươi và dịch bỏng vẫn rỉ ra, đau buốt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt. Đó là cái giá cho ca phẫu thuật vá vách ngăn tim mở không thuốc tê cho Lục Thiết dưới hầm sập mỏ số 4. Tai trái của anh ù đặc, thỉnh thoảng một giọt máu sẫm màu lại rỉ ra từ màng nhĩ bị tổn thương do tiếng rít áp suất cực đại của đường ống hơi nước nổ tung.


"Bác sĩ Phó, chúng ta sắp đến rồi. Lối rẽ này dẫn thẳng ra phía sau xưởng rèn của La Sâm," Thạch Đầu khàn giọng nói, hơi thở gã phả ra làn khói trắng xóa trong không khí lạnh căm của lòng đất.


Phó Y khẽ gật đầu, hàm răng siết chặt để ngăn cơn run rẩy của cơ thể đang kiệt sức. Anh dùng bàn tay trái lành lặn chạm vào chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế đeo trước ngực. Vật bất ly thân này là mỏ neo duy nhất giữ cho anh tỉnh táo. Anh khẽ gõ vào nắp cống bằng gang phía trên theo nhịp điệu cơ học quen thuộc: ba tiếng chậm, hai tiếng nhanh, một tiếng chậm.


*Cộc... Cộc... Cộc... Cạch cạch... Cộc.*


Một tiếng rít nặng nề của bánh răng chuyển động vang lên. Cánh cửa sập bằng sắt dày mở ra, giải phóng một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi than đá nung, dầu cá và bụi đồng thau nóng chảy.


"Vào mau! Bọn tuần tra thiết giáp đang lùng sục trên phố sương mù đấy!"


Một giọng nói cộc cằn nhưng quen thuộc vang lên. La Sâm — gã thợ rèn đồng hồ lập dị hai mươi sáu tuổi — thò cái đầu bám đầy muội than ra ngoài. Gã vạm vỡ, ngực trần nổi cuồn cuộn cơ bắp cháy sạm dưới ánh lửa lò nung, mắt trái đeo chiếc kính lúp một mắt gắn chặt vào hốc mắt bằng một vòng đai da cừu. Gã nhanh chóng đỡ lấy Lục Thiết từ tay Thạch Đầu, lôi cả nhóm vào trong rồi dùng chân đạp mạnh cần gạt khí nén để đóng chặt cửa sập.


Nhà rèn của La Sâm là một thánh đường cơ khí hỗn loạn dưới lòng đất. Những chiếc bánh răng khổng lồ treo lủng lẳng trên xà nhà gỗ bọc tôn rỉ sét, lò nung than hoạt tính gầm rú ngày đêm xả ra những làn khói xám xịt qua hệ thống ống dẫn dã chiến. Trên những chiếc bàn gỗ sồi bám đầy dầu mỡ bôi trơn là hàng ngàn linh kiện đồng hồ vi mô, lò xo giảm chấn và những chiếc búa rèn đủ kích cỡ.


Ở góc phòng, cậu học việc A Sâm đang ngồi co rụt người, bàn tay phải bị bỏng phồng rộp đã được quấn băng sạch sẽ. Nhìn thấy Phó Y, cậu bé lập tức đứng bật dậy, đôi mắt sáng ngời lộ rõ vẻ nhẹ nhõm: "Sư phụ! Người vẫn an toàn! Con đã mang được túi Quặng thạch anh thô về đây rồi!"


Phó Y thở phào khẽ, nhưng cơn đau từ bàn tay phải khiến anh khụy gối xuống sàn đất nện. La Sâm đặt Lục Thiết nằm lên một chiếc bàn gỗ lớn bám đầy muội than, rồi quay sang nhìn Phó Y với vẻ mặt giận dữ: "Nhìn bản thân cậu xem, Phó Y! Cậu là bác sĩ, nhưng lại tự biến mình thành một phế nhân rỉ sét thế này à? Bàn tay phải này... nếu không xử lý ngay, hạt đồng siêu vi trong máu cậu sẽ phản ứng với vết bỏng và hóa cứng toàn bộ mạch máu đấy!"


Gã thợ rèn không đợi Phó Y trả lời, lập tức ấn anh ngồi xuống một chiếc ghế đẩu bọc da sờn. La Sâm dùng một chiếc kìm đồng thau gắp một miếng gạc tẩm dung dịch kiềm tự chế và thuốc mỡ kẽm lạnh đắp mạnh lên vết bỏng của Phó Y.


"Ách!" Phó Y rên rỉ, lồng ngực co thắt dữ dội. Cơn đau thấu xương truyền thẳng lên đại não, mạch máu nổi màu đồng nhạt trên cổ anh lấp lánh khẽ dưới ánh lửa lò nung. Anh cảm nhận được các hạt đồng siêu vi trong huyết dịch đang chuyển động điên cuồng để cô lập độc tố từ vết bỏng hơi nước.


"Ráng chịu đi, gã điên!" La Sâm cằn nhằn, đôi bàn tay thô ráp nhưng cực kỳ khéo léo nhanh chóng quấn chặt dải băng chì cách nhiệt quanh tay Phó Y để ngăn chặn các dao động sóng âm của tháp chuông số 1 tác động lên vết thương. "Cậu đã mạo hiểm mạng sống để vá tim cho Lục Thiết. Giờ thì cậu ta đang ngủ như một khúc gỗ chết, còn cậu thì suýt mất mạng. Thật là một lũ ngốc!"


Phó Y tựa lưng vào vách tường gỗ ấm áp, hơi thở dần ổn định trở lại. Anh nhìn sang bàn tay phải đã được băng bó kỹ lưỡng, rồi nhìn về phía hòm y tế bọc chì của mình. "Dụng cụ của tôi... chiếc kìm phẫu thuật vi mô... bị cong đầu rồi."


La Sâm thở dài, cầm lấy bộ kìm phẫu thuật bằng hợp kim đồng-titan từ hòm y tế. Gã đưa dụng cụ lên sát mắt đeo kính lúp, tặc lưỡi: "Hợp kim đồng-titan hoàng gia thế kỷ trước đúng là tuyệt phẩm, nhưng dưới áp lực của dầm thép sập, đầu kẹp vi mô đã bị lệch đi không phẩy hai milimet. Để đó cho tôi."


Gã thợ rèn lập tức bước đến chiếc đe sắt nhỏ bọc chì. Gã không dùng lò nung nóng vì sợ làm mất độ đàn hồi của hợp kim đặc biệt. La Sâm sử dụng chiếc búa rèn đồng hồ bằng thép lò xo tự cân bằng lực đập, gõ nhẹ liên tục những nhịp *coong... coong... coong* đều đặn và tinh tế lên đầu kìm. Từng nhát búa gõ nguội của gã chuẩn xác đến mức kinh ngạc, giống như một nhạc công đang gõ nhịp lên một phím đàn cơ khí. Chỉ sau vài phút, gã thợ rèn đưa chiếc kìm lại cho Phó Y: "Thử xem. Chuẩn xác đến từng micromet rồi đấy."


Phó Y dùng tay trái đón lấy, thử bóp nhẹ đầu kìm. Khớp nối chuyển động êm ru, không hề có một tiếng kẹt rít nhỏ nhất. Anh mỉm cười khàn khàn: "Cảm ơn cậu, La Sâm. Nếu không có cậu, tôi không biết phải làm sao."


"Đừng có khách sáo với tôi," La Sâm hừ lạnh, dọn dẹp muội than trên đe. "Nhưng cậu nên lo lắng về chuyện khác đi. A Sâm mang về một tin tức không mấy tốt lành từ Chợ đen Đồng Thau đâu."


Phó Y quay sang nhìn cậu học trò nhỏ. A Sâm mím môi, lén lút rút từ trong túi áo khoác da rách nát ra một viên thuốc nén màu xám trắng nhạt. Viên thuốc có hình dạng tròn dẹt, nhưng bề mặt thô ráp và có khắc một logo hình bánh răng rỉ sét méo mó — một sự bắt chước vụng về logo phòng khám ngầm của Phó Y.


"Sư phụ, đây là thuốc ổn định tim giả đang được bán tràn lan ở Chợ đen Đồng Thau," A Sâm lo lắng nói. "Con nhặt được viên này từ một phu mỏ dệt ở phân khu Nam. Lão ta bảo thuốc này rẻ hơn thuốc của người gấp năm lần, do một gã tên là Tần Vũ phân phối. Nhưng sau khi uống vào, lão ta không những không hạ được nhịp tim mà ngực còn đau thắt hơn, thỉnh thoảng lại ho ra máu đen."


Phó Y nhận lấy viên thuốc giả từ tay A Sâm bằng bàn tay trái. Ngay khi ngón tay chạm vào bề mặt viên thuốc, cảm giác thô ráp và trọng lượng bất thường của nó khiến chân mày anh nhíu chặt lại.


"Trọng lượng của nó quá nặng so với một viên thuốc nén thạch anh thông thường," Phó Y trầm giọng nhận xét. Anh đưa viên thuốc lên sát mũi, ngửi thấy một mùi hôi nồng của lưu huỳnh chưa lọc sạch và mùi ngai ngái của thạch thạch anh thô.


"La Sâm, cho tôi mượn chiếc kính hiển vi quang học gọng đồng của cậu," Phó Y nói.


La Sâm lập tức đẩy chiếc kính hiển vi quang học cổ kính gọng đồng thau bám đầy bụi dầu lại gần. Phó Y dùng một chiếc kẹp mạch máu siêu nhỏ bẻ đôi viên thuốc giả. Tiếng gãy của viên thuốc vang lên giòn giã và khô khốc, để lộ lõi thuốc màu xám xịt bên trong.


Phó Y áp mắt vào thấu kính quang học, dùng tay trái xoay nhẹ núm vặn bánh răng điều chỉnh tiêu cự. Dưới độ phóng đại cực cao của thấu kính thạch anh tím, cấu trúc vi mô của viên thuốc giả hiện lên rõ mồn một. Anh nín thở, quan sát kỹ những tinh thể hình kim sắc nhọn đang đan xen hỗn loạn.


"Đây không phải là bột thạch anh tinh khiết," Phó Y phẫn nộ nói, giọng anh run lên vì giận dữ. "Đây là bột thạch cao giá rẻ pha trộn với một lượng cực nhỏ thạch thạch anh thô hoàn toàn chưa qua khử chì! Nhìn những tinh thể hình kim này xem, chúng là thạch cao khan. Khi đi vào dạ dày và ngấm vào máu dưới áp lực tim đập nhanh, thạch cao khan sẽ hút nước và kết tủa thành những mảng xơ cứng, làm nghẽn các mạch máu sinh học."


La Sâm cũng ghé mắt nhìn vào kính hiển vi, gã chửi thề một tiếng tục tĩu: "Thằng khốn Tần Vũ! Hắn dùng thạch cao để làm giả màu sắc và trọng lượng của thạch anh nén. Nhưng chất độc chì chưa khử trong quặng thạch thạch anh thô mới là thứ giết người không dao!"


"Đúng vậy," Phó Y nghiến răng, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Độc chất chì chưa lọc sạch khi đi vào hệ tuần hoàn của phu mỏ đang bị cưỡng bức tăng tốc sinh học bởi tháp chuông sẽ bám chặt vào các màng tế bào cơ tim. Nó gây ra hội chứng xơ hóa mạch máu cấp tính, biến các lá van tim sinh học mềm mại thành những mảng cứng ngắc như đồng thau rỉ sét. Chỉ cần tháp chuông tăng tần số lên Nhịp Lao Dịch một trăm hai mươi nhịp, tim của họ sẽ bị ép co bóp rỗng và vỡ tung ngay lập tức!"


"Hắn đang giết người hàng loạt để kiếm tiền vàng!" A Sâm phẫn nộ hét lên, nắm chặt bàn tay trái lành lặn lại.


"Tần Vũ kiểm soát toàn bộ nguồn cung thuốc giá rẻ ở chợ đen nhờ sự bảo kê ngầm của bọn đốc công," La Sâm trầm giọng nói, đôi mắt gã lóe lên tia nhìn lo ngại. "Công nhân mỏ quá nghèo, họ không có tiền mua thuốc thật của cậu, nên họ chấp nhận đánh cược mạng sống vào những viên thuốc độc này. Chúng ta phải làm gì đây, Phó Y?"


Phó Y đứng dậy, đôi mắt anh kiên định nhìn vào túi Quặng thạch anh thô mà A Sâm mang về. "Chúng ta phải tinh chế ngay một lô thuốc ổn định tim thật có độ tinh khiết tuyệt đối để làm đối chứng lâm sàng. Tôi sẽ dùng y thuật thực tế để vạch trần bộ mặt thật của Tần Vũ ngay tại Chợ đen Đồng Thau. Chúng ta không thể để hàng vạn công nhân phải chết vì thuốc độc của hắn."


"Được! Để tôi chuẩn bị lò chưng cất nước và than hoạt tính cho cậu!" La Sâm hào sảng nói.


Gã thợ rèn nhanh chóng vận hành hệ thống nén khí dã chiến của xưởng rèn. Tiếng piston rít lên *kèn kẹt* đều đặn, đẩy luồng khí nén áp lực cao vào lò nung than hoạt tính gáo dừa. Hơi nóng từ lò nung đun sôi bình chứa nước thải ngưng tụ sạch từ mái tôn rỉ sét, bắt đầu chưng cất ra những giọt nước ngưng tụ hơi nước sạch vô trùng tinh khiết nhất.


Phó Y bắt tay vào thực hiện Kỹ thuật chiết tách thạch anh bằng bộ lọc than hoạt tính. Dù bàn tay phải bị bỏng nặng gây đau đớn tột cùng, anh vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng tay trái phối hợp với sự lanh lợi của A Sâm.


Cậu học việc nhỏ tuổi dùng cối đá giã mịn quặng thạch anh thô thành lớp bột màu lam nhạt dịu mát. Phó Y cẩn thận hòa tan bột thạch anh vào nguồn nước cất vô trùng vừa chưng cất, rồi cho dung dịch chảy qua phễu lọc than hoạt tính ba lớp do La Sâm chế tạo.


Từng giọt dung dịch thạch anh từ màu đục xám xịt bẩn thỉu ban đầu, sau khi đi qua các lớp than hoạt tính gáo dừa và màng lọc chì dã chiến, dần chuyển thành một chất lỏng trong vắt không một chút tạp chất, phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát dưới ánh lửa lò nung.


"Tuyệt vời! Độ tinh khiết đạt tới chín mươi lăm phần trăm rồi!" A Sâm reo lên khe khẽ.


Phó Y dùng khuôn dập bằng đồng thau của phòng khám để nén bột thạch anh tinh khiết kết hợp với chiết xuất thảo dược vùng biên thành những Viên nén thạch anh ổn định tim thật sự. Từng viên thuốc thật có màu xanh ngọc bích mịn màng, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh khiết xoa dịu buồng phổi.


Cùng lúc đó, La Sâm đứng bên đe sắt, tiếng búa gõ *coong... coong...* liên tục vang lên. Gã đang sử dụng những lá đồng đỏ mỏng bọc chì để rèn nguội các hộp chì cách âm nhỏ gọn. Gã xếp từng viên thuốc thật vào trong hộp chì bảo vệ: "Những chiếc hộp bọc chì này sẽ triệt tiêu hoàn toàn các rung động âm tần tần số thấp từ tháp chuông số 1 dội xuống, giữ cho cấu trúc thạch anh của thuốc không bị phân rã trước khi công nhân uống vào."


Quy trình tinh chế thuốc vừa hoàn tất, mồ hôi đã đầm đìa trên trán Phó Y, thấm ướt cả dải băng da trên bàn tay phải. Anh thở dốc, cảm giác kiệt sức đè nặng lên đôi vai gầy gò.


Đột ngột, một tiếng *rầm* kinh hoàng dội đến từ phía cửa sập bằng sắt dày của xưởng rèn.


Tiếng đập cửa dồn dập và hỗn loạn, xen lẫn tiếng xì xì khẽ của hơi nước rò rỉ và tiếng thở dốc rách nát của một con người đang cận kề cái chết. Không phải nhịp gõ mật mã của phòng khám ngầm.


La Sâm lập tức giật lấy chiếc mỏ lết khổng lồ dùng làm vũ khí tự vệ đeo bên hông, mắt gã lóe lên sát khí: "Ai đó?"


"La... La Sâm... Bác sĩ Phó... Cứu..."


Một giọng nói già nua, khàn đặc và đứt quãng vang lên từ phía sau cánh cửa sắt dày.


"Là Lão Khương!" Phó Y nhận diện giọng nói ngay lập tức nhờ thính giác siêu nhạy. Anh bật dậy, quên đi cơn đau ở tay phải: "Mở cửa mau, La Sâm! Lão ấy đang gặp nguy hiểm!"


La Sâm nhanh chóng gạt cần khí nén để mở cửa sập. Cánh cửa sắt vừa hé mở, thân hình gầy gò, còng rạp của Lão Khương — người công nhân mỏ già nhất Smog-Town — đổ nhào vào trong sàn đất nện của xưởng rèn.


Lão Khương co quắp trên nền đất bám đầy muội than đen kịch. Gương mặt lão nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, nhưng lồng ngực gầy trơ xương sườn đang phập phồng điên cuồng như một chiếc piston bị hỏng van điều tốc. Nhịp tim của lão gõ mạnh vào lồng ngực tạo ra những tiếng *thịch... thịch... thịch...* dồn dập đến mức đáng sợ, vượt xa Nhịp Quá Tải Cơ Học một trăm hai mươi nhịp một phút.


"Lão Khương!" Phó Y lao tới, quỳ xuống bên cạnh lão phu mỏ già. Anh áp chiếc ống nghe đồng lạnh lên lồng ngực gầy gò của lão.


Âm thanh dội lại qua màng lọc thạch anh tím khiến Phó Y lạnh toát sống lưng: tiếng van tim cơ học lỗi bọc đồng thau rỉ sét của lão đang kẹt rít lên chói tai, xen lẫn tiếng máu phun ngược xối xả qua các lá van bị xơ cứng. Nhưng kinh hoàng hơn cả là sắc diện của lão.


Dưới ánh sáng đỏ rực của lò nung than rèn, những đường mạch máu dọc theo cổ, bả vai và cánh tay của Lão Khương phồng to bất thường, nổi rõ lên một màu đồng nhạt lấp lánh khẽ — dấu hiệu của sự nhiễm độc chì cấp tính đang hóa cứng toàn bộ hệ tuần hoàn sinh học.


"Lão... lão uống phải thuốc của Tần Vũ..." Lão Khương ho sặc sụa, phun ra một ngụm bọt hồng lẫn máu đen rỉ sét bám đầy bụi than lên sàn đất. Đôi mắt lão trợn ngược đầy tuyệt vọng, bàn tay gầy guộc run rẩy bám chặt lấy vạt áo choàng da của Phó Y: "Ngực lão... nóng như lửa đốt... Tim lão sắp nổ tung rồi... Bác sĩ..."


"A Sâm! Lấy nước cất vô trùng mau! Chúng ta phải rửa ruột khẩn cấp để loại bỏ độc chất thạch cao khan trong dạ dày lão!" Phó Y hét lên khàn giọng.


A Sâm vội vã bưng bình nước cất ngưng tụ tinh khiết vừa chưng cất lại gần. Phó Y dùng tay trái giữ chặt đầu Lão Khương, cố gắng đổ nước cất vào miệng lão để rửa ruột.


Tuy nhiên, nguồn nước cất vô trùng tinh khiết vừa trôi xuống cổ họng, cơ thể Lục Khương lại co giật dữ dội hơn. Lão ho ra máu đen kịt bám đầy những mảng kết tủa màu xám xịt của thạch cao khan dính chặt vào niêm mạc. Thử nghiệm rửa ruột thất bại hoàn toàn. Độc tố chì chưa khử và thạch cao khan đã ngấm sâu vào hệ tuần hoàn sinh học dưới áp lực co bóp điên cuồng của nhịp tim lao dịch.


"Không hiệu quả! Độc chất chì đã liên kết hoàn toàn với huyết dịch và bắt đầu xơ hóa màng cơ tim của lão dưới chấn động âm tần tháp chuông!" Phó Y gào lên trong bất lực, bàn tay phải bị bỏng nặng của anh run rẩy dữ dội khi cố áp chặt ống nghe lên ngực Lão Khương.


Mạch máu trên cổ lão phu mỏ già phồng to hơn từng giây, chuyển dần sang sắc đồng nhạt lấp lánh khẽ dưới ánh lửa đỏ rực của lò rèn dã chiến, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của hệ tuần hoàn sinh học sinh-cơ học.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!