Thảm Họa Sập Hầm Mỏ Số 4
Tiếng rắc gãy khô khốc của những thanh dầm gỗ sồi cổ xưa bọc thép rỉ sét dội vào màng nhĩ đang ù đặc của Phó Y như một điềm báo tử thần. Trần hầm mỏ số 4, phân khu sụt lún bỏ hoang vốn đã chịu đựng hàng thập kỷ chấn động từ tiếng chuông hơi nước hoàng gia, giờ đây không thể chịu nổi áp lực tăng vọt từ tháp chuông số 1.
"Sư phụ! Trần hầm đang hạ xuống!" Tiếng hét của A Sâm lạc đi giữa tiếng đất đá rơi rào rào. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi cố dùng bàn tay trái lành lặn để kéo vạt áo choàng da của Phó Y, trong khi bàn tay phải bị bỏng phồng rộp do chạm vào đường ống hơi nước nóng lúc trước đang co rút lại vì đau đớn.
Phó Y nhìn lướt qua kẽ nứt đang lan nhanh như mạng nhện trên vách đá phía trên. Lưng anh vẫn còn nhói buốt từ vết bỏng hơi nước nhẹ lúc nãy, và cơn mệt mỏi do mất máu từ ca mổ trước khiến tầm nhìn của anh đôi lúc nhòe đi dưới ánh sáng xanh lét của đèn thủy ngân. Nhưng y đức của một bác sĩ không cho phép anh chùn bước. Phía sau họ, phu mỏ trẻ vừa được anh vá vách ngăn tim đang thở dốc yếu ớt trong hốc đá.
"A Sâm, nghe ta!" Phó Y chụp lấy bả vai cậu học trò, giọng anh khàn đặc nhưng đanh thép. "Vác lấy túi quặng thạch anh thô này. Men theo đường ống nước thải rỉ sét sát vách đá bên trái, bò ra ngoài trước. Lối đó dẫn thẳng ra đường cống thoát nước trung tâm, quân tuần tra của Đội trưởng Thiết sẽ không phát hiện ra dấu vết hóa học nếu con rải bột lưu huỳnh."
"Nhưng còn sư phụ... và anh bạn trẻ này?" Mắt A Sâm đỏ hoe, lòng bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch kẽ nứt khiến cậu run rẩy.
"Ta sẽ đưa cậu ta ra sau. Đi ngay! Đây là mệnh lệnh!" Phó Y ấn chiếc túi da chứa hai ký quặng thạch anh thô — hy vọng duy nhất để điều chế thuốc cứu em gái Phó Dao — vào tay trái của A Sâm, rồi đẩy mạnh cậu bé về phía ngách cống hẹp.
A Sâm cắn chặt môi để không bật khóc, ôm khít chiếc túi da bọc chì vào ngực, bóng dáng nhỏ bé nhanh chóng lọt vào đường ống xả thải tối tăm và biến mất.
Ngay khi A Sâm vừa rời đi, một tiếng *ầm* kinh hoàng rung chuyển toàn bộ không gian. Một khối đá sa thạch nặng hàng tạ đổ sụp xuống, chặn đứng lối đi chính dẫn lên mặt đất. Bụi than đen kịt và sương độc lưu huỳnh nồng nặc mùi trứng thối bốc lên nghi ngút, bóp nghẹt buồng phổi của Phó Y.
Anh ho sặc sụa, vội vã kéo chiếc mặt nạ phòng độc dã chiến bọc da lên che kín mũi. Qua lớp kính thạch anh tím nhạt, anh nhìn thấy một bóng người khổng lồ đang lao qua màn khói bụi than.
"Bác sĩ Phó! Có ai ở đó không?"
Đó là Thạch Đầu, gã lực sĩ phu mỏ hai mươi tuổi với lồng ngực vạm vỡ bọc trong những đai đồng bảo vệ vết sẹo mổ cũ. Trên lưng gã đeo một chiếc bình oxy nén bằng đồng dày nặng tới ba mươi ký, tiếng van xả khí rít lên *xì xì* đều đặn cung cấp một luồng khí sạch hiếm hoi giữa bầu không khí đặc quánh độc chất.
"Thạch Đầu! Ta ở đây!" Phó Y hét lên, chỉ tay về phía hốc đá. "Giúp ta đỡ cậu em này dậy!"
Thạch Đầu lao tới, một tay nhấc bổng phu mỏ trẻ tuổi lên vai như vác một bao than nhẹ tênh. Nhưng chưa kịp di chuyển quá ba bước, một tiếng gầm rú chói tai từ đường ống dẫn hơi nước trung tâm áp suất cao dội đến. Đường ống đồng đỏ đường kính hai mét chạy dọc vách hầm bị chấn động sập đá đè trúng, bắt đầu nứt toác. Luồng hơi nước nóng bỏng rít lên điên cuồng, tạo ra một bức tường nhiệt lượng cực đại chặn đứng lối thoát hiểm phía sau.
Cùng lúc đó, từ sâu trong ngách mỏ tối tăm phía đối diện, một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên dưới đống đổ nát của những thanh dầm thép chữ I bị vặn xoắn.
"Cứu... cứu anh em..."
Phó Y kích hoạt Thính giác siêu nhạy lọc ồn. Anh nhắm mắt, nín thở, loại bỏ hoàn toàn tiếng rít chói tai của hơi nước áp lực 200atm và tiếng đá lở rầm rập. Trong thế giới âm thanh hỗn loạn đó, đôi tai anh bắt lọc được một nhịp đập cơ học vô cùng bất thường: tiếng *tích-tắc-cạch-cạch* hỗn loạn, xen lẫn tiếng rít khẽ của một van tim cơ khí bị rỉ sét đang co bóp rỗng.
"Đó là Lục Thiết! Trưởng nhóm phu mỏ!" Phó Y mở bừng mắt, định vị chính xác vị trí phát ra âm thanh dưới đống dầm thép đổ nát. "Cậu ta bị tràn dịch màng tim cấp tính! Nhịp tim đã rơi vào Nhịp Quá Tải Cơ Học một trăm hai mươi nhịp một phút!"
Anh lao về phía đống đổ nát. Thạch Đầu đặt phu mỏ trẻ xuống một khe đá an toàn rồi vác chiếc bình oxy nặng trịch chạy sát theo sau.
Dưới đống dầm thép chữ I rỉ sét bị sập, Lục Thiết đang nằm co quắp. Lồng ngực ngực trần vạm vỡ đầy sẹo than của anh ta phồng to bất thường, tím đen dưới ánh sáng xanh của đèn thủy ngân. Gương mặt người đàn ông ba mươi lăm tuổi biến dạng vì đau đớn, đôi môi thâm đen vì thiếu oxy nghiêm trọng. Tiếng van tim cơ học lỗi bọc đồng thau rỉ sét đeo trước ngực anh ta đang gõ lệch nhịp liên tục, như một chiếc lò hơi sắp phát nổ.
"Tránh ra! Để tôi nâng dầm thép!" Thạch Đầu hét lớn. Gã lực sĩ quỳ xuống, hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn gồng lên hết cỡ, bám chặt vào thanh dầm thép chữ I nặng hàng trăm ký đang đè ngang người Lục Thiết. Tiếng xương khớp gã rên rỉ dưới sức nặng kinh hoàng, nhưng gã vẫn gầm lên, dùng sức mạnh phi thường nâng dần thanh thép lên vài tấc, tạo khoảng trống cho Phó Y bò vào.
Phó Y áp sát lồng ngực Lục Thiết. Anh dùng chiếc ống nghe đồng lạnh tự chế áp lên ngực anh ta. Tiếng máu rò rỉ phun xối xả trong màng tim dội thẳng vào tai Phó Y qua màng lọc thạch anh tím mỏng.
"Tràn dịch màng tim cấp tính do vỡ mạch máu sinh học! Áp lực dịch ép chặt khiến cơ tim không thể co bóp! Cậu ta sẽ ngừng tim trong vòng ba phút!"
Phó Y lập tức rút chiếc bơm tiêm áp lực khí nén đeo ở cổ tay trái ra. Anh nạp một liều Viên nén thạch anh ổn định tim đã hòa tan vào buồng nén, áp sát đầu phun vào tĩnh mạch cổ Lục Thiết và nhấn nút xả lò xo.
*Xì!*
Luồng thuốc phun ra dưới dạng sương siêu mịn, nhưng áp lực máu trong cơ thể Lục Thiết lúc này đã quá cao do nhịp tim cưỡng bức 120 nhịp/phút từ tháp chuông. Thuốc không thể thẩm thấu vào hệ tuần hoàn, trào ngược ra ngoài da cổ trộn lẫn với máu đỏ ngầu. Thử nghiệm dùng thuốc thất bại hoàn toàn.
"Không kịp rồi! Áp lực dịch màng tim quá lớn, thuốc không thể hoạt động! Bắt buộc phải mổ mở giải áp màng tim khẩn cấp!" Phó Y hét lên giữa tiếng đá lở rào rào.
"Bác sĩ! Tôi không giữ được dầm thép này lâu đâu! Trần hầm sắp sập hoàn toàn rồi!" Thạch Đầu gào lên, mồ hôi trộn lẫn bụi than chảy ròng ròng trên gương mặt đỏ gay vì quá tải lực.
"Giữ chặt lấy, Thạch Đầu! Chỉ hai phút thôi!"
Phó Y mở hòm y tế bọc chì, rút bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan ra. Dưới điều kiện thiếu sáng trầm trọng, anh đặt chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá của A Sâm để lại lên một tảng đá phẳng. Ánh lửa vàng lập lòe phản chiếu khuôn mặt tĩnh lặng đến đáng sợ của chàng bác sĩ nghèo.
Anh không có thuốc tê. Trong môi trường hầm mỏ đầy sương độc lưu huỳnh này, bất kỳ một giây chậm trễ nào cũng đồng nghĩa với cái chết của cả ba người.
Phó Y dùng một mảnh đá lạnh nhặt dưới đất áp mạnh vào xương ức của Lục Thiết để gây tê cục bộ tạm thời bằng nhiệt độ thấp. Ngay sau đó, đôi tay anh chuyển động nhanh như một cỗ máy cơ khí chính xác.
*Xoẹt!*
Lưỡi dao mổ vi mô rạch một đường dọc theo xương ức của Lục Thiết. Máu đen rỉ sét lẫn dịch màng tim phun vọt ra dưới áp lực cực cao, bắn đầy lên mặt nạ phòng độc mạ bạc của Phó Y. Lục Thiết co giật dữ dội vì cơn đau tột cùng, lồng ngực phập phồng điên cuồng.
"Thạch Đầu! Giữ chặt bả vai cậu ta bằng chân của cậu! Không được để cậu ta di chuyển!" Phó Y ra lệnh, mắt không rời vết mổ.
Thạch Đầu vừa gồng lưng đỡ dầm thép, vừa dùng chiếc bốt sắt nặng nề dẫm chặt lấy hai bả vai của Lục Thiết, cưỡng chế cơ thể anh ta nằm im trên nền đá sỏi rỉ sét.
Phó Y đưa chiếc kìm vi mô hợp kim đồng-titan vào sâu trong lồng ngực rách nát. Thính giác siêu nhạy lọc ồn giúp anh nghe rõ tiếng máu rò rỉ rít khẽ từ vách ngăn cơ tim bị rách. Anh phải tìm thấy vết rách siêu nhỏ trên tâm thất phải trước khi tim Lục Thiết hoàn toàn ngừng đập.
Đột ngột, một tiếng *rít* chói tai vang lên ngay sát tai trái của Phó Y.
Đường ống dẫn hơi nước trung tâm phía trên đầu họ bị một tảng đá sụt lún đè nát hoàn toàn, giải phóng một luồng hơi nước nóng một trăm độ C phun thẳng về phía họ. Luồng khí nóng bỏng rát phả vào cánh tay phải của Phó Y.
Cơn đau đớn tột cùng ập đến. Da thịt ở bàn tay phải của anh — bàn tay đang cầm kìm phẫu thuật vi mô — bắt đầu phồng rộp, bỏng rát như bị nung trong lò rèn của La Sâm. Sức nóng kinh hoàng làm màng nhĩ tai trái của anh đau buốt dữ dội, máu tươi rỉ ra từ lỗ tai bên trái do chấn động tiếng rít áp lực cao của hơi nước quá tải.
Phó Y cắn chặt răng đến mức bật máu môi. Đôi mắt anh rực sáng dưới lớp kính bảo hộ thạch anh tím. Di huấn của người thầy quá cố Tề Hành vang vọng trong tâm trí anh: *"Một bác sĩ tim mạch cơ khí không bao giờ được phép để đôi tay mình run rẩy, ngay cả khi cả thế giới bằng sắt thép này đang sụp đổ xung quanh con."*
Anh không rụt tay lại. Anh nén chịu cơn đau bỏng cháy của da thịt đang bị luộc chín bởi hơi nước nóng 100 độ, giữ cho chiếc kìm hợp kim đồng-titan đứng yên tuyệt đối trong lồng ngực Lục Thiết.
Anh luồn sợi chỉ tơ tằm vô trùng qua lỗ kim siêu nhỏ bọc đồng. Dưới ánh sáng lập lòe của chiếc đèn bão rỉ sét và làn hơi nước nóng trắng xóa, Phó Y thực hiện những mũi khâu vá vách ngăn tim không thuốc tê nhanh như chớp. Từng mũi khâu bám chặt vào mô cơ sinh học đang co bóp điên cuồng của Lục Thiết, bịt kín vết rách rò rỉ máu.
Mũi khâu cuối cùng được thắt nút chuẩn xác. Phó Y nhanh tay rút kẹp mạch máu ra.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Nhịp tim của Lục Thiết bắt đầu đập chậm lại, chuyển dần từ Nhịp Quá Tải Cơ Học 120 xuống nhịp thích ứng tám mươi nhịp một phút đầy ổn định. Sắc mặt tím tái của anh ta dần hồng hào trở lại, hơi thở cắt quãng trở nên sâu và đều đặn hơn dưới luồng khí sạch từ bình oxy nén của Thạch Đầu.
"Được rồi! Cậu ta sống rồi!" Phó Y khàn giọng hét lên.
Ngay khoảnh khắc đó, trần hầm mỏ số 4 rên rỉ một tiếng lớn cuối cùng. Những thanh dầm gỗ sồi gãy đôi, hàng tấn đất đá đổ sụp xuống vị trí của họ.
"Chạy mau!" Thạch Đầu gầm lên. Gã lực sĩ dùng hết sức lực cuối cùng hất văng thanh dầm thép chữ I ra ngoài, một tay bế xốc Lục Thiết, tay kia túm lấy cổ áo choàng da của Phó Y, lôi mạnh cả hai lao vọt vào đường ngách cống thoát nước ngầm sát vách đá bên trái ngay trước khi toàn bộ phân khu mỏ số 4 sụp đổ hoàn toàn trong một tiếng nổ bụi than kinh hoàng.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Bóng tối và khói bụi than đen kịt nuốt chửng lối vào hầm mỏ phía sau họ.
Một lát sau, sâu trong một ngách cống ngầm ẩm ướt rò rỉ nước ngầm lưu huỳnh xanh lét, Thạch Đầu đặt Lục Thiết nằm xuống một tấm tôn rỉ sét. Phó Y ngã quỵ bên cạnh, bàn tay phải của anh bị bỏng sẹo nặng nề, da thịt đỏ rực và rộp nước dịch rỉ ra, run rẩy không thể cầm nổi chiếc kìm phẫu thuật.
Nhưng mối nguy hiểm vẫn chưa qua đi. Từ phía trên mặt đất vọng xuống tiếng còi hơi nước báo động dồn dập của lính tuần tra mỏ. Đốc công Tống Viễn chắc chắn sẽ phong tỏa toàn bộ khu mỏ số 4 và ra lệnh truy quét gắt gao các y sĩ lậu.
Phó Y gượng dậy, áp ống nghe đồng lạnh lên ngực Lục Thiết để kiểm tra lần cuối. Nhưng khi anh nhìn vào chiếc hòm y tế dã chiến bọc chì đeo bên hông, tim anh thắt lại.
Lượng nước cất vô trùng dùng để rửa vết thương và than hoạt tính gáo dừa để nhồi vào các bộ lọc khí độc của phòng khám dã chiến đã bị cạn kiệt hoàn toàn do số lượng phu mỏ bị thương sạt lở đá quá đông đang nằm la liệt khắp ngách cống ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!