Nhạc nềnEpicBattle2

Biệt Đội Săn Ngầm Xuất Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động hơi nước rú lên chói tai, xé toạc màn đêm lạnh giá của khu ổ chuột Smog-Town. Sóng âm tần số thấp từ hệ thống còi báo động khổng lồ của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia dội xuống vách đá, khiến lớp tuyết dày trên mái tôn rỉ sét của biệt thự sương mù rụng xuống từng mảng lớn.


Trong kho lưu trữ dầu thủy lực hoàng gia, ánh đèn báo động đỏ rực quét qua loang loáng, nhuộm đỏ những kệ thép khổng lồ và khuôn mặt đang đầm đìa mồ hôi của Phó Y. Bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề của anh, quấn chặt lớp băng chì dã chiến nhói buốt, đang run lên nhè nhẹ khi siết chặt lấy chiếc bình dầu thủy lực đồng thau tinh khiết mạ vàng. Vết rách da ở ngón tay trỏ rỉ ra những giọt máu sẫm màu chứa hạt đồng siêu vi, nhỏ giọt xuống nắp bình đồng lạnh toát.


- Sư phụ! Lính tuần tra đang ập vào từ cổng trước! – A Sâm kinh hoàng kêu lên, bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch kẽ nứt do bỏng nỗ lực ôm chặt lấy hòm dụng cụ y tế bọc chì.


A Minh, chàng trai mười tám tuổi gầy nhỏ như con chuột cống, bả vai trái bị bỏng rộp đỏ tấy do tia hơi nước nóng rò rỉ trước đó, khẽ rên rỉ vì đau đớn nhưng vẫn dũng cảm đẩy mạnh tấm nắp cống bằng sắt dày bọc chì dưới nền kho:


- Anh Phó Y, đi lối này! Đường ống xả thải cũ dẫn thẳng ra đường cống thoát nước trung tâm. Mau lên, trước khi lính bắn tỉa đỉnh tháp khóa chặt lối thoát!


Phó Y không chần chừ. Anh nhét chiếc bình dầu mạ vàng vào sâu trong lớp áo choàng da sờn rách, nén cơn đau buốt từ bả vai trái bị loét nhẹ do dính axit, rồi nhanh chóng đỡ lấy A Sâm và A Minh trượt xuống miệng cống tối tăm.


Ngay khi tấm nắp cống sập lại kèn kẹt, tiếng bốt da bọc đồng thau của lính tuần tra thiết giáp đã rầm rập nện xuống nền kho ngay phía trên đầu họ. Tiếng rít khè khè từ bình nén khí hơi nước sau lưng bộ giáp của chúng dội qua kẽ sắt, nghe như tiếng thở của loài quái thú đói mồi.


***


Trên mặt đất, tuyết vẫn rơi dày xám xịt. Thanh tra y tế hoàng gia Thẩm Ngôn đứng lặng lặng giữa quảng trường cảng hàng không Smog-Town, chiếc áo choàng đen thêu phù hiệu y tế mạ vàng bay phần phật trong gió lạnh. Đôi mắt hắn híp lại sau lớp kính bảo hộ thạch anh đen, nhìn chằm chằm vào kho dầu đang rực sáng ánh đèn báo động đỏ.


- Thưa Thanh tra, kẻ đột nhập đã trốn thoát xuống cống ngầm trung tâm. Chúng đã lấy đi bình dầu thủy lực đồng thau tinh khiết nhất. – Sĩ quan tuần tra cúi đầu báo cáo, hơi thở phả ra làn khói trắng xóa.


Thẩm Ngôn khẽ vuốt nhẹ chiếc máy dò tần số sinh học đeo tay tinh vi. Chiếc máy phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, kim chỉ thị dao động liên tục theo nhịp rung động của tháp chuông hơi nước số 1 đang gõ nhịp cưỡng bức một trăm hai mươi nhịp mỗi phút ngoài quảng trường.


- Chúng lấy dầu bôi trơn đồng thau tinh khiết? – Giọng Thẩm Ngôn lạnh lùng, nham hiểm. – Một kẻ có nhịp tim tự chủ kháng âm đặc thù... Chúng cần dầu bôi trơn để hiệu chuẩn một van tim cơ học mới cấy ghép. Tên y sĩ lậu Phó Y đang trốn dưới đó.


Hắn quay sang người đàn ông cao lớn đứng cạnh – kẻ mặc bộ giáp bọc kín da chống axit màu xám xịt, đầu đội mũ phòng độc bọc thép tấm có kính đỏ ngầu.


- Thiết Lang, dẫn Biệt đội Săn lùng Ngầm xuất kích. Mang theo súng phun sương độc lưu huỳnh và chó săn Răng Thép. San phẳng mọi ngách cống ngầm. Ta không muốn thấy bất kỳ nhịp tim tự chủ nào tồn tại dưới Smog-Town này trước bình minh.


- Tuân lệnh, Thanh tra. – Chỉ huy đội săn ngầm Thiết Lang trả lời bằng giọng khàn đặc, kèn kẹt qua bộ lọc khí hóa học. Hắn vung tay ra hiệu, hàng chục gã sát thủ săn ngầm bọc thép, lưng đeo bình phun khí nén rít lên liên tục, lặng lẽ tràn xuống các cửa cống ngầm trung tâm.


***


Sâu mười lăm mét dưới lòng đất, lối vào phòng khám dã chiến của Phó Y nằm im lìm sau một khúc quanh của đường cống thoát nước trung tâm. Không khí ở đây ngột ngạt, sực mùi rỉ đồng và lưu huỳnh bốc lên từ dòng nước thải axit nóng tám mươi độ.


Tiêu Đao đứng gác bên cửa cống, một mình cô độc trong bóng tối. Người đàn ông bốn mươi tuổi, cụt chân phải thay bằng chiếc chân giả cơ khí piston hơi nước rít lên kèn kẹt mỗi khi dịch chuyển, khẽ vuốt ve báng khẩu súng phun lửa tự chế chạy bằng dầu hỏa nén áp suất. Mắt trái đeo băng đen của ông nheo lại khi tai phải nghe thấy tiếng cào móng sắt rợn người vang lên từ phía đầu đường cống.


*Rắc... rắc... kèn kẹt...*


Đó là tiếng xích của chó săn cơ khí Răng Thép, theo sau là tiếng bốt thiết giáp nện đều đặn xuống dòng nước thải axit. Biệt đội Săn lùng Ngầm của Thiết Lang đang áp sát với tốc độ tàn nhẫn.


- Phó Y... cậu phải nhanh lên. – Tiêu Đao thì thầm, giọng ông lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ sự quyết tuyệt của một kẻ từng trải qua trăm trận chiến. Ông biết rõ trong phòng khám dã chiến phía sau, Bùi Linh đang nằm hôn mê với van tim đồng thau mới cấy ghép đang kẹt rít do thiếu dầu bôi trơn, và La Sâm đang cận kề cái chết do hoại tử chì.


Tiêu Đao kích hoạt chân giả cơ khí. Piston hơi nước mini ở chân phải rít lên một tiếng dài chói tai, nén áp suất lên mức tối đa. Ông bước ra giữa ngách cống hẹp, chặn đứng lối tiến công của Thiết Lang.


- Đứng lại, lũ chó săn hoàng gia! – Tiêu Đao quát lớn, vung khẩu súng phun lửa tự chế lên.


Thiết Lang dừng bước ở khoảng cách mười mét. Bộ giáp da chống axit màu xám xịt của hắn bám đầy chất thải cống ngầm, đôi kính đỏ ngầu trên mũ phòng độc rực sáng trong bóng tối. Hắn khẽ cười kèn kẹt qua bộ lọc khí:


- Một cựu binh thiết giáp phế thải... Ngươi nghĩ chiếc chân giả rỉ sét đó có thể chặn được Biệt đội Săn lùng Ngầm sao?


- Thử xem! – Tiêu Đao hét lớn, bóp cò súng phun lửa.


Một luồng lửa đỏ rực, nóng bỏng bùng lên từ nòng súng tự chế, xé toạc bóng tối của đường cống ngầm. Ngọn lửa bốc cao, bao phủ toàn bộ ngách cống hẹp và táp thẳng vào đội hình của lính săn ngầm. Nhiệt độ tăng vọt khiến nước thải axit xung quanh sôi lên sùng sục, bốc hơi độc mù mịt.


Sức nóng khủng khiếp từ luồng lửa tự chế bắt đầu làm nóng chảy các van cao su trên mặt nạ phòng độc của lính săn ngầm phía trước. Chúng hỗn loạn lùi lại, tiếng còi lọc khí rít lên chói tai.


Tuy nhiên, Thiết Lang không hề lùi bước. Hắn bước lên phía trước, nâng chiếc khiên đồng nặng nề bọc chì chống đạn lên che chắn. Chiếc khiên khổng lồ hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng và lực đẩy của luồng lửa, phát ra những tiếng xèo xèo kinh hoàng khi lớp chì mỏng bên ngoài nóng chảy chảy ròng ròng.


- Lửa dã chiến không thể xuyên qua đồng bọc chì hoàng gia đâu, tên phế thải! – Thiết Lang gầm lên.


Hắn hạ khiên, vung mạnh cánh tay phải bọc thép búa máy, quất chiếc roi sắt nung đỏ hơi nước nối trực tiếp với bình hơi sau lưng. Chiếc roi sắt rít lên chói tai trong không khí, truyền nhiệt lượng hơi nước một trăm năm mươi độ C quật mạnh vào chân giả cơ khí của Tiêu Đao.


*Oành! Cạch!*


Cú quật cực mạnh làm nổ tung van an toàn của piston hơi nước trên chân giả của Tiêu Đao. Khớp gối đồng thau bị biến dạng, đai da bảo hộ bốc cháy khét lẹt. Tiêu Đao mất thăng bằng, quỵ xuống một gối trên nền đá rỉ sét ẩm ướt.


Nén cơn đau tột cùng, Tiêu Đao rút chiếc dao găm cơ khí dã chiến giắt bên hông, lao thẳng vào các khớp nối dưới nách giáp của Thiết Lang. Ông muốn cắt đứt đai giáp của hắn để hơi nước nóng xả ngược tự hủy cơ thể gã.


Nhưng lớp giáp da bọc chì của Thiết Lang quá dày và được gia cố bằng các tấm thép phế liệu chịu lực.


*Rắc!*


Lưỡi dao găm cơ khí của Tiêu Đao vấp phải tấm thép bảo vệ ngực của Thiết Lang, gãy vẹt đầu và bắn tung tóe những mảnh vụn đồng thau xuống dòng nước axit.


- Ngươi đã hết bài rồi! – Thiết Lang lạnh lùng nói. Hắn vung chân thiết giáp bọc thép nện mạnh vào lồng ngực sinh học của Tiêu Đao, đồng thời quất chiếc roi sắt nung đỏ hơi nước lần thứ hai thẳng vào khớp nối đùi của chân giả.


*Bùm!*


Chiếc chân giả cơ khí piston hơi nước của Tiêu Đao bị hủy hoại hoàn toàn, vỡ nát thành những mảnh bánh răng rỉ sét rơi loảng xoảng. Sức nóng từ chiếc roi sắt nung đỏ truyền qua da ngực sinh học của ông, gây bỏng nặng độ ba, khiến lồng ngực ông co rút dữ dội. Tiêu Đao ngã gục xuống dòng nước thải axit lạnh ngắt, hơi thở khò khè yếu ớt, máu tươi rỉ ra từ khóe môi bám đầy bụi than.


Nhưng trước khi hoàn toàn mất đi ý thức và rơi vào trạng thái hôn mê sâu, Tiêu Đao nhìn lên trần gạch nung cổ xưa của đường cống ngầm – nơi đã bị ngọn lửa liên tục nung nóng đến mức rạn nứt loang loổ.


- Phó Y... chạy đi... – Tiêu Đao thều thào.


Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, hướng họng súng phun lửa tự chế bắn thẳng vào dầm gỗ chịu lực đã mục nát trên trần cống.


*Oành! Rắc... rắc... uỳnh!*


Ngọn lửa nổ tung dầm gỗ, kéo theo hàng tấn gạch đá nung rỉ sét sụp đổ xuống diện rộng. Toàn bộ trần ngách cống ngầm đổ sập, tạo thành một bức tường đá gạch khổng lồ chặn đứng hoàn toàn lối tiến công của Thiết Lang và Biệt đội Săn lùng Ngầm.


Tiêu Đao bị chôn vùi một nửa thân dưới đống đổ nát, khẩu súng phun lửa rơi rụng, ông lịm đi vĩnh viễn trong bóng tối ngột ngạt sực mùi lưu huỳnh.


Thiết Lang đứng trước bức tường đá đổ sập gầm lên tức giận. Hắn ho sặc sụa qua chiếc mặt nạ phòng độc đã bị nóng chảy một phần van cao su. Nhìn qua khe hở của những viên gạch nung rạn nứt, hắn biết phòng khám ngầm dã chiến của Phó Y chỉ nằm ngay sau bức tường này.


Hắn giơ khẩu súng phun sương độc lưu huỳnh nén hơi nước áp lực cao lên, nhắm thẳng vào khe hở nhỏ của bức tường đá đổ nát, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng dã man:


- Mang các đường ống dẫn hơi nước nóng một trăm độ C tới đây! Bơm thẳng khí nóng qua các kẽ nứt này! Tao sẽ luộc chín toàn bộ lũ chuột nhắt bên trong phòng khám dã chiến đó!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!