Cuộc Đột Nhập Kho Dầu Thủy Lực
Bóng tối bên dưới hệ thống cống ngầm trung tâm đặc quánh như một lớp nhựa đường nguội lạnh, chỉ có mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi nước ẩm ướt rít lên từ những kẽ nứt của vách đá rỉ sét. Lục Thiết siết chặt chiếc xẻng mỏ bằng thép đúc, ánh mắt gã khóa chặt vào sơ đồ kho dầu vẽ bằng than đen trên tấm tôn rỉ sét. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn thủy ngân dã chiến, những đường nét ngoằn ngoèo trông như một con quái vật cơ khí đang nhe nanh vuốt sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ nào dám bén mảng đến ranh giới của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.
- Bác sĩ Phó Y, – Lục Thiết khàn giọng, giọng nói gã trầm xuống như tiếng sấm rền dưới lòng đất. – Bọn lính gác trên watchtower cao ba mươi mét xung quanh biệt thự sương mù không phải trò đùa. Chúng được trang bị những khẩu súng trường hơi nước dài hai mét, bắn đạn đồng xuyên phá tầm xa cực kỳ chuẩn xác. Chỉ cần một tia sáng nhỏ lọt vào tầm ngắm, hoặc một nhịp tim đập lệch pha bị máy dò của chúng quét trúng, đạn đồng sẽ găm nát lồng ngực anh trước khi anh kịp chạm vào tay nắm cửa kho dầu. Tôi sẽ dẫn anh em công đoàn tạo ra một cuộc bạo động giả ở cổng trước để thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của chúng. Phần còn lại... phải trông cậy vào anh và A Minh.
Phó Y khẽ gật đầu. Bên tai trái của anh hoàn toàn tĩnh lặng, một khoảng không vô âm lạnh lẽo rỉ ra vệt máu sẫm đã khô cứng sau chấn động của vụ ám sát hụt trước đó. Sự mất thính giác một bên khiến tai phải của anh nhạy bén đến mức tàn nhẫn. Anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập trầm ổn ở nhịp bình sinh sáu mươi nhịp mỗi phút nhờ dòng máu hạt đồng siêu vi đang tự điều hòa sinh học, tương phản hoàn toàn với tiếng xì xì điên cuồng của đường ống dẫn khí nén áp suất cao chạy dọc vách cống.
Anh đưa bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề, quấn chặt lớp băng chì dã chiến nhói buốt, khẽ vỗ vào vai bọc da của cậu học trò A Sâm:
- A Sâm, con có sợ không?
Cậu bé mười hai tuổi gầy gò, mặc bộ đồ bảo hộ sờn rách quá khổ bám đầy dầu đồng, khẽ lắc đầu. Đôi mắt sáng lém lỉnh của cậu rực lên dưới ánh đèn bão rỉ sét chạy dầu cá mà A Minh đang giữ. Cổ cậu bé đeo chiếc còi đồng nhỏ, tay trái siết chặt chiếc mỏ lết rỉ sét khổng lồ.
- Con không sợ, sư phụ. Chị Bùi Linh chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ. Con phải giúp người lấy được dầu thủy lực bôi trơn về hiệu chuẩn van tim cho chị ấy. – Giọng A Sâm kiên định, dù bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch kẽ nứt do bỏng của cậu đang run lên nhè nhẹ vì lạnh.
A Minh, chàng trai mười tám tuổi gầy nhỏ như con chuột cống, da xám xịt vì hít khói cống lâu ngày, khẽ ra hiệu bằng chiếc đèn bão bọc vải da cừu:
- Đi thôi, anh Phó Y. Tôi đã định vị được lối vào từ phía sau kho dầu. Chúng ta sẽ đi qua Đường ống hơi nước trung tâm. Đó là con đường duy nhất không bị lính bắn tỉa đỉnh tháp quét tới, nhưng áp lực bên trong... có thể giết chết chúng ta nếu sơ sẩy.
Cả ba người lặng lẽ cúi thấp người, luồn lách qua ngách cống ngầm rỉ sét chảy đầy nước thải axit nóng tám mươi độ bốc khói nghi ngút. Vết bỏng rát rỉ máu ở bả vai trái của Phó Y — nơi dính axit loét nhẹ từ đợt chạy trốn trước — nhói lên đau đớn dữ dội mỗi khi anh khom lưng bò qua những khoảng hẹp. Anh phải nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hòa cùng muội than đen kịt.
Trước mắt họ, Đường ống hơi nước trung tâm hiện ra như một con rồng bằng đồng đỏ khổng lồ đường kính hai mét. Ống dẫn khí nén chạy dọc thành phố gầm rú liên tục, áp suất khí nén bên trong lên tới hai trăm atmosphere luôn phát ra tiếng rít chói tai nhức óc. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt lên gần năm mươi độ C, không khí ngột ngạt và đầy bụi than nóng bỏng.
- Cẩn thận! – A Minh thì thầm, kéo Phó Y lùi lại sát vách đá ẩm ướt. – Phía trước là hệ thống bẫy hơi nước nóng tự động do kỹ sư trưởng Thang姆 thiết kế. Cứ mỗi ba mươi giây, các van xả phụ sẽ phun ra một luồng khí nóng một trăm năm mươi độ C để giải phóng nước ngưng tụ. Một vết rò rỉ nhỏ cũng có thể cắt đôi cơ thể chúng ta như một lưỡi dao vô hình.
Phó Y nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở. Anh áp tai phải siêu nhạy bén của mình sát vào thành ống đồng nóng bỏng, lọc bỏ tiếng gầm rú hỗn tạp của nhà ga mặt đất để lắng nghe nhịp chuyển động của các pit-tông bên trong van xả tự động.
*Rít... xì... cạch... cạch...*
Anh suy luận nhanh trong đầu. Hệ thống bẫy hơi nước này hoạt động đồng bộ với nhịp gõ một trăm hai mươi nhịp mỗi phút của tháp chuông hơi nước số 1 đang cưỡng bức nhịp tim toàn thị trấn, bởi chúng chia sẻ chung một master steam regulator (bộ điều áp hơi nước chủ).
- Nhịp điệu xả áp là ba nhịp gõ, dừng hai nhịp. – Phó Y mở mắt, ánh nhìn rực sáng sau lớp kính thạch anh tím của chiếc mặt nạ phòng độc. – A Minh, bò theo nhịp gõ của tôi. Năm... bốn... ba... hai... một... Bò!
Phó Y dẫn đầu, di chuyển khom lưng cực nhanh theo đúng khoảng thời gian xả áp của hệ thống. Bàn tay phải bỏng sẹo của anh bám chặt vào các dầm sắt nóng bỏng, da thịt rách ra rỉ máu sẫm hạt đồng siêu vi nhưng anh không hề dừng lại. A Minh và A Sâm bám sát phía sau, di chuyển nhịp nhàng như những chiếc bánh răng được bôi trơn hoàn hảo.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị vượt qua khớp nối van tăng áp cuối cùng, một tiếng kèn kẹt khô khốc vang lên. Hệ thống bánh răng tự động của van xả phụ bị kẹt do bụi than tích tụ, khiến chu kỳ xả hơi bị rút ngắn đột ngột. Một luồng khí nóng một trăm năm mươi độ C bắt đầu tích tụ trong vòi phun, chuẩn bị bắn vọt ra.
- Van bị kẹt! Nó sắp xả áp sớm! – A Minh kinh hoàng kêu lên, chân gã bị vấp vào một sợi xích rỉ sét trên nền đá.
Trong khoảnh khắc sinh tử, A Sâm lao vọt lên. Cậu bé mười hai tuổi đầy lanh lợi dùng hết sức lực của cánh tay trái lành lặn, vung chiếc mỏ lết rỉ sét khổng lồ chèn chặt vào giữa hai bánh răng truyền động của van tăng áp tự động.
*Rắc! Cạch!*
Bánh răng bị kẹt cứng, tiếng rít nén khí dừng lại trong gang tấc. Nhưng áp lực quá tải từ van xả phụ bên cạnh bất ngờ xì ra một tia hơi nước nóng sượt qua bả vai của A Minh.
- Á! – A Minh nghiến răng rên rỉ, gã quỵ xuống, bả vai trái bị bỏng rộp đỏ tấy do tia hơi nước nóng rò rỉ.
Phó Y lập tức áp sát, dùng bàn tay trái lành lặn bịt chặt vết thương cho A Minh, đồng thời dùng thính giác lọc ồn lắng nghe xung quanh. Tiếng bốt da bọc đồng thau của lính tuần tra thiết giáp gác kho bắt đầu nện dồn dập trên sàn sắt phía trên đầu họ. Tiếng kẽo kẹt của bánh răng bị kẹt đã thu hút sự chú ý của chúng.
- Có tiếng động dưới đường ống xả! Kiểm tra mau! – Tiếng lính gác quát lớn vọng xuống qua các khe hở sàn sắt.
- A Minh, chịu đựng một chút. – Phó Y thì thầm, nhanh chóng dìu gã thợ thông cống nấp sâu vào bóng tối của dầm thép bọc chì cách âm. Anh ra hiệu cho A Sâm rút chiếc mỏ lết ra để hệ thống van tự động đóng lại, tránh gây nghi ngờ.
A Sâm khéo léo giật mạnh chiếc mỏ lết. Hệ thống bánh răng rít lên một tiếng dài rồi van đóng sập, luồng hơi nóng xả ngược ra phía ngoài nhà ga, tạo ra một màn sương mù trắng xóa che phủ tầm nhìn của lính gác phía trên.
Nhờ màn sương mù hơi nước che mắt, Phó Y kéo A Minh và A Sâm luồn qua khe hở của tấm thép bảo vệ, lọt vào bên trong kho dự trữ dầu thủy lực hoàng gia.
Không gian bên trong kho lạnh lẽo và sực mùi dầu thủy lực tinh khiết. Xung quanh họ là những kệ thép khổng lồ xếp đầy các bình đồng dày bọc chì bảo vệ. Ở trung tâm kho, đặt trên một bệ thép mạ kền, là chiếc bình dầu thủy lực đồng thau tinh khiết mạ vàng sáng loáng – thứ chứa đựng dung dịch bôi trơn hoàn hảo không lẫn tạp chất, cứu cánh duy nhất cho van tim của Bùi Linh và khớp vai cơ khí bị liệt của La Sâm.
Phó Y tiến lại gần bệ thép. Khóe mắt trái bị xước nhẹ rỉ máu của anh co rút lại vì căng thẳng. Anh đưa bàn tay phải bỏng sẹo quấn băng chì run rẩy ra, những ngón tay rỉ máu hạt đồng siêu vi từ từ chạm vào lớp vỏ mạ vàng lạnh toát của bình dầu.
*Cạch...*
Ngay khi những ngón tay của Phó Y vừa chạm vào bình dầu thủy lực mạ vàng, một tiếng khớp cơ học nhỏ vang lên bên dưới bệ thép. Đó là hệ thống bẫy cảm biến trọng lượng vô hình của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.
*OÒÒÒÒÒÒÒÒÒÒ — XÌÌÌÌÌÌÌÌÌ!*
Hệ thống còi báo động hơi nước công suất lớn đặt trên đỉnh kho bất ngờ rú lên chói tai, phát ra những luồng sóng âm tần số thấp rung chuyển cả sàn sắt dưới chân họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!