Ca Phẫu Thuật Dưới Tiếng Chó Săn
Cột hơi nước nóng một trăm độ C phun ra từ đường ống trung tâm bị nứt vỡ rít lên điên cuồng như một con rồng trắng giận dữ, phả hơi nóng bỏng rát thẳng vào khuôn mặt khắc khổ của Phó Y. Trước mặt anh là hồ nước thải axit nóng tám mươi độ đang sủi bọt xèo xèo, tỏa ra làn khói lưu huỳnh màu xám tro ngột ngạt. Phía sau, tiếng bốt bọc đồng nện rầm rập của đội tuần tra thiết giáp số ba và tiếng gầm rú kèn kẹt của con quái thú Răng Thép đang áp sát từng mét cống ngầm. Thạch Đầu đang gồng mình đỡ lấy cơ thể nặng trịch của La Sâm đang hôn mê sâu, trong khi Liễu Thanh ôm chặt lấy Phó Dao đang run rẩy vì sợ hãi.
Nhưng tai họa thực sự không dừng lại ở đó. Ngay trên bệ đá rỉ sét trơn trượt bên mép hồ axit, Bùi Linh bất ngờ đổ sụp xuống. Lồng ngực cô phập phồng một cách quằn quại, ho ra từng ngụm bọt hồng bám đầy bụi than đen kịt. Chiếc van tim sắt rỉ tái chế — thứ độc dược cơ khí mà Viện trưởng Trương Hoài đã cưỡng bức cấy ghép cho cô — đang kẹt cứng vật lý. Nó phát ra tiếng mài mòn kim loại kèn kẹt, rít lên từng hồi chói tai qua lớp da ngực mỏng manh. Nhịp tim của cô sụt giảm thê thảm, yếu ớt đến mức gần như đứng lặng.
- Sư phụ! Chị Bùi Linh ngừng tim rồi! – A Sâm kinh hoàng kêu lên, bàn tay phải bị bỏng phồng rộp của cậu bé run rẩy chỉ vào gương mặt tím tái, không còn chút huyết sắc của nữ công nhân dệt.
Phó Y quỳ sụp xuống bên cạnh Bùi Linh. Vết bỏng rát rỉ máu ở bả vai trái của anh — nơi luồng hơi nước nóng từ súng tuần tra sượt qua trước đó — đang loét nhẹ khi dính phải những giọt axit sulfuric dã chiến bắn lên từ hồ nước thải rỉ sét. Cơn đau buốt từ bả vai truyền thẳng đến tận đỉnh đầu, hòa cùng tiếng ù tai nhức nhối bên tai trái hoàn toàn điếc đặc. Anh chỉ còn một bên tai phải siêu nhạy bén để chống chọi với cả thế giới bạo tàn này. Phó Y áp ngón tay trỏ phải đang rách da rỉ máu lên động mạch cổ của Bùi Linh. Mạch đập gần như đã biến mất.
Không có thuốc nén thạch anh. Toàn bộ số thuốc cứu mạng đã bị hòa tan thành bột xám vô dụng dưới dòng nước axit. Nếu không phẫu thuật thay van ngay tại chỗ, Bùi Linh sẽ chết trong vòng ba phút.
- Chúng ta không thể lùi lại, cũng không thể tiến lên. – Phó Y khàn giọng nói, đôi mắt rực sáng dưới chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc cách nhiệt bị nứt vỡ một phần kính trái. – A Sáng, dựng đèn thủy ngân dã chiến ngay tại đây! Ngô Binh, chuẩn bị máy nén khí thủ công. Chúng ta phải mổ ngay trên bệ đá này!
- Nhưng sư phụ, bên ngoài... con quái thú Răng Thép đang ở ngay trên đầu chúng ta! – A Sâm thốt lên đầy lo sợ, mắt hướng lên trần cống ngầm ẩm ướt.
- Im lặng và làm theo lệnh của ta! – Phó Y dứt khoát cắt ngang. Giọng nói của anh mang một ý chí sắt đá của một bác sĩ giải phẫu không bao giờ đầu hàng trước cái chết.
A Sáng nhanh chóng hành động. Chàng trai gầy gò nín thở, đặt chiếc bình pin axit tự chế xuống khe đá khô ráo, nối dây dẫn bọc cao su sờn rách với chiếc đèn thủy ngân dã chiến. Ánh sáng lam nhạt của đèn thủy ngân bùng lên, soi rọi bệ đá rỉ sét ẩm ướt trong một thứ ánh sáng ma mị, lạnh lẽo. Ngô Binh quỳ rạp bên cạnh, tay bám chặt vào cần quay cơ khí của máy nén khí thủ công, sẵn sàng cung cấp dòng oxy sạch tuần hoàn qua ống dẫn da cừu bọc chì.
Phó Y mở hòm y tế đeo bên hông. Anh run rẩy dùng bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề để cầm chiếc kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan. Chiếc kìm gia bảo do ông nội để lại đã bị uốn cong mười độ sau cuộc chiến với sát thủ Ảnh, nhưng lớp kim loại đồng-titan vẫn lấp lánh ánh kim lạnh lẽo, không hề bị rỉ sét bởi axit. Anh áp màng mỏng của chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên ngực Bùi Linh. Tiếng van sắt rỉ kẹt cứng rít lên kèn kẹt qua tai phải siêu nhạy bén của anh, nhức nhối như một chiếc đinh cắm vào màng nhĩ.
- Bắt đầu. – Phó Y nói khẽ.
Anh cầm chiếc dao mổ vi mô, rạch một đường dứt khoát dọc theo xương ức của Bùi Linh. Ánh sáng lam nhạt của đèn thủy ngân soi rõ lớp mô sinh học đang rỉ máu đỏ tươi. Đúng lúc đó, một tiếng rít kim loại rợn người vang dội từ phía trên nắp cống bằng gang của căn hầm mổ dã chiến.
*Gừ... rắc... cạch cạch!*
Con quái thú bốn chân Răng Thép — chó săn cơ khí bọc thép của Thẩm Ngôn — đã chạm tới đỉnh nắp cống ngay trên đầu họ. Nó rít lên điên cuồng, mũi cảm biến hóa học siêu nhạy của nó đang ngửi thấy mùi máu sinh học tươi và mùi đồng thau mới từ chiếc van tim kháng âm mà Phó Y đang đặt trong hộp chì đeo hông.
- Sư phụ, nó ngửi thấy chúng ta rồi! – A Sáng run rẩy, định thò tay bật thêm một chiếc đèn thủy ngân phụ để tăng độ sáng cho ca mổ.
- Dừng tay lại! – Phó Y gầm nhẹ, mắt không rời khỏi lồng ngực đang mở của Bùi Linh. – Tuyệt đối không được bật thêm đèn! Ánh sáng xanh lọt qua khe nắp cống sẽ làm lộ vị trí của chúng ta ngay lập tức. Chúng ta phải mổ trong bóng tối này.
Tiếng móng sắt của Răng Thép cào sột soạt trên tấm nắp cống bằng gang vang lên buốt óc. Rỉ sắt và bụi gạch nung lả tả rơi xuống, bám vào chiếc tạp dề da khử trùng của Phó Y. Con quái vật đang di chuyển theo nhịp rung động cơ học dưới lòng đất. Phó Y lập tức nhận ra constraint (ràng buộc) này. Anh giơ tay trái lên, ra hiệu cho Ngô Binh:
- Ngô Binh, dừng quay máy nén khí thủ công! Toàn bộ giữ nguyên tư thế, nín thở trong ba mươi giây!
Ngo Binh lập tức khóa chặt cần quay cơ khí. Toàn bộ căn hầm rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng nước thải axit nóng sủi bọt xèo xèo bên dưới hồ. Nhịp thở của cả nhóm như đông cứng lại. Trên trần cống, con quái thú Răng Thép khựng lại. Động cơ hơi nước mini sau lưng nó xả khí rít lên kèn kẹt, đôi mắt đỏ lòm quét những luồng sáng hồng ngoại qua khe nắp cống. Nhưng không có chấn động cơ học nào phát ra từ bên dưới. Đồng thời, khói lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ hồ axit nóng đã hoàn toàn làm mù cảm biến hóa học ở mũi của nó, che giấu mùi máu sinh học.
Khi tiếng móng sắt của con quái vật từ từ dịch chuyển ra xa mép nắp cống, Phó Y mới khẽ thở ra. Anh nháy mắt với Ngô Binh để tiếp tục quay máy nén khí ở nhịp độ cực nhẹ.
- Kìm vi mô. – Phó Y ra lệnh.
Anh dùng chiếc kìm đồng-titan bị uốn cong mười độ, luồn lách qua các thớ cơ tim đang co thắt yếu ớt của Bùi Linh. Bàn tay phải bỏng sẹo của anh run lên từng đợt đau buốt, nhưng anh cưỡng ép đôi tay mình phải giữ một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Anh gắp chặt lấy chiếc van sắt rỉ hoại tử — thứ kim loại rẻ tiền bám đầy mủ xanh và rỉ sét đỏ quạch — và từ từ nhấc nó ra khỏi cơ tim. Tiếng sắt rỉ cọ sát vào kìm đồng vang lên một tiếng *két* khẽ, khiến màng nhĩ tai trái của Phó Y nhói đau dữ dội do phải nghe tiếng rít tần số cao của Răng Thép truyền qua ống nghe đồng lạnh quá lâu.
Ngay bên cạnh, La Sâm trong cơn sốt cao hôn mê đột ngột khẽ rên rỉ. Khớp vai cơ khí bị liệt của gã co giật vật lý. Cánh tay giả bọc đồng thau của gã vô tình va vào tấm màng bọc chì cách âm của hòm thuốc, tạo ra một tiếng động kim loại nhỏ. Phó Y không nhìn lại, nhưng tai phải siêu nhạy của anh đã nghe thấy tiếng móng sắt của Răng Thép lập tức quay trở lại ngay trên nắp cống.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, La Sâm như thức tỉnh từ cơn mê sảng. Gã dùng hết chút tàn lực của cánh tay cơ khí bị liệt, khóa chặt khớp khuỷu tay kẹt cứng của mình lên tấm màng bọc chì, đè chặt nó xuống sàn đá để triệt tiêu mọi tiếng động rung động tiếp theo. Gã nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt bám đầy muội than, giữ nguyên tư thế như một bức tượng đồng chết lặng.
Phó Y nhanh như chớp lấy chiếc van tim đồng thau kháng âm dã chiến từ hộp chì đeo hông. Chiếc van đồng thau lấp lánh ánh kim, màng lọc thạch anh mỏng bên trong đã được hiệu chuẩn hoàn hảo. Anh dùng bộ kìm đồng-titan, đặt chiếc van mới vào đúng vị trí vách ngăn tim của Bùi Linh.
Anh bắt đầu khâu. Từng mũi chỉ tơ tằm vô trùng được luồn qua cơ tim sinh học dưới ánh sáng lam nhạt lập lòe của đèn thủy ngân. Tiếng cào móng sắt của Răng Thép phía trên vẫn vang lên dồn dập, rợn người, như thể nó đang cố dùng răng thép để cắn nát tấm nắp cống bằng gang. Phó Y hoàn toàn phớt lờ nỗi sợ hãi. Anh đồng bộ hóa nhịp thở của mình với nhịp đập yếu ớt của Bùi Linh, khâu mũi chỉ cuối cùng và siết chặt nút thắt bằng đồng thau siêu nhỏ.
Anh áp ống nghe đồng lạnh lên ngực cô.
*Thịch... Thịch... Thịch...*
Tiếng tim đập lại đều đặn, nhịp nhàng ở nhịp bình sinh bảy mươi đầy kỳ diệu vang lên qua ống nghe, át đi tiếng rít gầm của con quái thú phía trên. Sắc mặt Bùi Linh dần lấy lại vẻ hồng hào sinh học, hơi thở của cô trở nên sâu và ổn định.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Qua màng lọc của ống nghe đồng lạnh, Phó Y bàng hoàng nghe thấy tiếng van tim mới bắt đầu phát ra tiếng kẹt rít nhẹ do ma sát mài mòn cơ học sinh học. Chiếc van đồng thau kháng âm mới cấy ghép đang bị khô khốc hoàn toàn. Nó cần được bôi trơn ngay lập tức bằng dầu thủy lực đồng thau tinh khiết, nếu không, các bánh răng siêu vi bên trong sẽ bị kẹt cứng và gây ngừng tim cấp tính trong vòng hai mươi tư giờ.
Đúng lúc đó, tiếng cào móng sắt của Răng Thép vang lên rợn người ngay trên tấm nắp cống bằng gang của căn hầm mổ dã chiến, mạnh đến mức làm rạn nứt một mảng vữa trần cống rơi xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!