Mê Lộ Cống Ngầm Rực Lửa
Những vệt sáng màu đồng nhạt lấp lánh khẽ trên cổ La Sâm dưới ánh đèn thủy ngân dã chiến như một lời cảnh báo tử thần từ hệ tuần hoàn đang bị hủy hoại. Phó Y áp ngón tay trỏ rỉ máu của bàn tay phải bị bỏng sẹo lên động mạch cổ của bạn thân, cảm nhận nhịp đập mệt mỏi nhưng dồn dập đang cố chống chọi lại chất độc chì cơ giới. Cánh tay cơ khí bọc đồng thau của La Sâm buông thõng, lạnh ngắt và kẹt cứng hoàn toàn sau phát bắn của Trình Quốc Anh.
- Sư phụ! Chúng đến rồi! Tiếng khiên đồng va vào vách gạch nghe rất gần!
A Minh lao vào hầm chì, hơi thở đứt quãng, toàn thân bám đầy bùn thải lưu huỳnh xám xịt. Chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá trên tay gã chao đảo, hắt lên những vệt sáng vàng vọt, run rẩy lên những bức tường chì cách âm dã chiến.
Phó Y không lau vệt máu khô sẫm ở vành tai trái đã hoàn toàn điếc đặc của mình. Anh hít một hơi sâu, nén cơn nhức đầu dữ dội do thính giác tai phải hoạt động quá công suất, khàn giọng ra lệnh:
- Thạch Đầu, vác La Sâm lên! A Sâm, gom toàn bộ túi lọc thạch anh và hòm thuốc dã chiến. Liễu Thanh, chị đi giữa bảo vệ Phó Dao. Chúng ta phải rút lui lập tức.
Căn hầm trú ẩn dã chiến dưới lòng cống ngầm trung tâm phút chốc rơi vào cảnh hỗn loạn trong im lặng. Thạch Đầu gầm nhẹ, dùng bờ vai vạm vỡ nâng cơ thể nặng trịch của La Sâm lên, đai đồng bảo vệ lồng ngực gã rít lên kèn kẹt dưới sức nặng. Bùi Linh, người vừa được phẫu thuật vá van tim dã chiến tạm thời, sắc mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt kiên định lạ thường. Cô khẽ bám vào vai Liễu Thanh, cố bước đi mà không phát ra tiếng động lớn, chiếc van tim đồng thau mới trong ngực cô đập nhịp nhàng ở nhịp bình sinh bảy mươi đầy kỳ diệu.
Ngay khi nắp hầm chì vừa khép lại, từ phía ngã ba đường cống thoát nước trung tâm, những tiếng rít hơi nước áp lực cao dồn dập vang lên. Đội tuần tra thiết giáp Smog-Town số ba đã tràn xuống. Chúng mặc những bộ giáp đồng nặng nề chống đạn mạ kền xám xịt, tay cầm khiên đồng hấp thụ rung động khổng lồ quét sát mặt đất.
- Bắn! Tiêu diệt mọi sinh vật sống không có thẻ đồng công dân!
Tiếng ra lệnh lạnh lùng của sĩ quan tuần tra vang lên qua bộ đàm hơi nước. Ngay sau đó là những tràng súng trường hơi nước nổ mù quáng vào các ngách cống tối tăm. Những luồng khí nén áp lực cao xé rách không khí, bắn ra những viên đạn đồng xuyên phá găm loang lổ vào tường gạch nung rỉ sét, tạo ra những tia lửa đỏ quạch và tiếng rít chói tai dội vào tai phải siêu nhạy bén của Phó Y làm anh nhói buốt óc.
- Đi sát mép tường phía dưới hướng gió! Khom lưng xuống!
A Minh dẫn đầu đoàn người, áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc di chuyển trong cống ngầm tránh khí độc. Gã dùng một tay che chiếc đèn bão bọc da cừu, tay kia dắt theo một chiếc lồng tre nhỏ chứa con chuột bạch dã chiến để phát hiện sớm khí lưu huỳnh rò rỉ.
Phó Y đi phía sau Phó Dao, nhanh tay đeo chiếc bộ lọc khí độc dã chiến bọc da cừu bọc chì lên khuôn mặt nhỏ nhắn, nhợt nhạt của em gái. Anh siết chặt đai da sau gáy cô bé, thì thầm:
- Nín thở sâu, Dao Dao. Đừng nhìn lại.
Không khí dưới cống ngầm trung tâm lúc này đã trở nên ngột ngạt tột độ. Hơi nóng từ các tháp chưng cất hơi nước hoàng gia phía trên xả xuống làm nước thải axit bốc khói nghi ngút, sực mùi lưu huỳnh và rỉ sét sắt thép nồng nặc. Làn sương mù màu xám tro dày đặc cuộn tròn dưới chân, che khuất tầm nhìn kính bảo hộ thạch anh của Phó Y.
*Gừ... rắc... cạch cạch...*
Tiếng sủa kim loại rít lên rợn người từ phía sau. Con quái thú bốn chân Răng Thép — chó săn cơ khí bọc thép của Thẩm Ngôn — đã đánh hơi được mùi thạch thạch anh thô phát ra từ hòm thuốc dã chiến mà A Sâm đang ôm trước ngực. Động cơ hơi nước mini sau lưng nó gầm rú kèn kẹt, đôi mắt đỏ lòm lò hơi quét những tia sáng hồng ngoại loang loáng qua sương mù để tìm kiếm mục tiêu.
- Sư phụ, lối này! Ngách cống số ba có vẻ trống!
Phó Y định đẩy Phó Dao và nhóm người rẽ vào ngách cống nhỏ bên phải để tránh tầm quét của chó săn. Nhưng ngay lập tức, A Minh giơ tay chặn đứng anh lại. Chàng thợ thông cống mười tám tuổi áp sát tai vào vách gạch ẩm ướt, đôi tai giật giật theo từng nhịp chấn động cơ học vô hình. Đây chính là kỹ năng Định vị bằng thính giác tiếng nước thải của A Minh.
- Không được, sư phụ! Ngách số ba có tiếng rít áp suất rất cao. Van xả áp tháp chuông hơi nước số một chuẩn bị kích hoạt chu kỳ xả nước ngưng tụ sôi. Chúng ta rẽ vào đó sẽ bị hơi nước một trăm độ thiêu rụi trong ba giây!
Phó Y khựng lại, mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi than chảy dài trên vết sẹo bỏng ở trán. Tai phải anh nỗ lực lọc tiếng súng trường hơi nước phía sau, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách của dòng kênh chính phía trước đang chảy xiết. Anh nhận ra thính giác nhạy bén của một thợ thông cống sống dưới lòng đất như A Minh chính xác hơn nhiều so với chiếc ống nghe y tế của anh trong không gian hẹp này. Anh quyết định:
- Nghe A Minh! Quay lại kênh nước thải chính!
Trong khoảnh khắc chuyển hướng hỗn loạn dưới làn đạn hơi nước, Thạch Đầu vấp phải một dầm thép sụt lún ngầm. Cú ngã khiến gã loạng choạng, hất văng chiếc hòm thuốc dã chiến bọc chì từ tay A Sâm rơi xuống dòng nước thải axit đang chảy cuồn cuộn bên dưới.
- Hòm thuốc!
A Sâm kinh hoàng kêu lên, định lao xuống dòng nước đen ngòm để nhặt lại. Nhưng Phó Y đã kịp thời giữ chặt bả vai cậu học trò.
Dưới ánh sáng lập lòe của đèn bão, họ bất lực nhìn chiếc hòm bị dòng nước Acid sulfuric dã chiến ăn mòn lớp khóa đồng mỏng, nắp hòm bật mở. Hàng trăm Viên nén thạch anh ổn định tim thật — cứu cánh duy nhất của hàng vạn công nhân mỏ — rơi ra ngoài, sủi bọt xèo xèo rồi hòa tan thành một bãi bột xám xịt vô dụng dưới dòng nước axit nóng bỏng.
Cái giá phải trả quá tàn khốc. Toàn bộ lượng thuốc nén thạch anh tích lũy bị phá hủy hoàn toàn. Bàn tay phải bỏng sẹo của Phó Y siết chặt vào thành gạch rỉ sét đến rách da rỉ máu, mạch máu nổi lên màu đồng nhạt dưới áp lực tinh thần tột cùng. Không có thuốc ổn định tim, nhịp tim của Phó Dao và các phu mỏ sẽ bị tháp chuông cưỡng bức tăng tốc vỡ tim ở các đợt tăng áp tiếp theo.
- Chó săn áp sát rồi! Nhảy xuống kênh nước thải!
A Minh hét lên khi ánh sáng đỏ rực từ mắt Răng Thép đã quét sát qua góc tường gạch.
Gã dẫn đầu nhóm người nhảy thẳng xuống dòng kênh nước thải ngầm chảy xiết. Nước thải axit nóng gần tám mươi độ ngập đến ngang hông, ăn mòn đôi bốt da sờn rách và làm bỏng rát những vết thương trên cơ thể Phó Y. Bả vai trái bị đạn sượt qua của anh nhói lên đau đớn như bị nung đỏ dưới tác động của axit. Nhưng dòng nước thải chảy xiết bốc mùi hóa chất nồng nặc này là cứu cánh duy nhất giúp họ xóa sạch dấu vết mùi thạch anh và che khuất chấn động nhiệt cơ thể khỏi cảm biến hồng ngoại của chó săn cơ khí.
Cả nhóm bám chặt vào nhau, nương theo dòng chảy xiết để trôi nhanh qua mê lộ tối tăm, thoát khỏi vòng vây trực tiếp của đội tuần tra thiết giáp số ba. Tiếng súng trường hơi nước và tiếng gầm rú của Răng Thép nhỏ dần rồi tắt hẳn phía sau khúc quanh.
Tuy nhiên, khi A Minh đỡ đoàn người leo lên một bệ đá rỉ sét sát ranh giới Hầm chứa nước thải rỉ sét, một áp lực mới lập tức ập đến. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt lên gần năm mươi độ C, không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Trước mắt họ, hồ nước thải axit nóng bốc khói nghi ngút, không có lối thoát hiểm nào khác.
*Oành! Rắc rắc... xììììììììì!*
Một tiếng nổ áp suất kinh hoàng vang dội từ trần cống phía trước. Đường ống hơi nước trung tâm bằng đồng đỏ đường kính hai mét chạy dọc thành phố bị nứt vỡ dưới áp lực cực đại của tháp chuông số một. Một cột hơi nước nóng một trăm độ C bất ngờ bắn vọt ra từ vết nứt như một vòi rồng trắng xóa gầm rú điên cuồng, khóa chặt lối thoát duy nhất của nhóm phía trước bằng màn sương nóng bỏng chết người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!