Nhạc nềnEpicBattle2

Độc Chất Ở Nguồn Nước Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng van tim sắt rỉ trong lồng ngực Bùi Linh rít lên từng hồi kèn kẹt, khô khốc và chói tai như tiếng những bánh răng xích của một cỗ máy nghiền áp lực bị mài mòn đến giới hạn. Từng ngụm bọt hồng bám đầy bụi than đen kịt trào ra khóe môi cô gái dệt, thấm đẫm tấm nệm rơm ẩm ướt của căn hầm dã chiến mới bọc chì dưới cống ngầm trung tâm.


Phó Y quỳ rạp bên giường mổ, bàn tay phải quấn băng chì mới nhói lên từng đợt đau buốt thấu xương khi anh cố giữ chặt chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế áp sát vào lồng ngực cô. Màng lọc thạch anh tím bên trong chuông nghe, vốn đã bị lệch nhịp cơ học sau vụ nổ dầm đá ở ga tàu, liên tục phát ra những tiếng tích tắc kèn kẹt hỗn loạn bên tai phải siêu nhạy bén của anh. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, một khoảng vô âm lạnh lẽo chỉ còn vệt máu sẫm đã khô cứng bám chặt vào vành tai — cái giá tàn khốc mà anh phải trả sau cuộc ám sát hụt của sát thủ Ảnh.


"Nước cất! A Sâm, mau lấy nước cất vô trùng để tôi rửa sạch bụi than bám trong khớp van của cô ấy!" Phó Y khàn giọng ra lệnh, bả vai trái của anh co rút lại đầy đau đớn khi vết bỏng rát do đạn hơi nước sượt qua cọ sát vào lớp áo choàng da sờn rách.


Cậu học trò mồ côi mười hai tuổi A Sâm vội vã quay người lại chiếc bàn gỗ, bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch kẽ nứt do bỏng nỗ lực nâng bình thủy tinh chứa nước cất ngưng tụ. Nhưng khi cậu bé vừa nghiêng bình, một dòng chất lỏng màu vàng sậm, đục ngầu và bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc chảy ra, nhỏ giọt kèn kẹt xuống khay đồng.


"Sư phụ... nước cất... nước cất bị đổi màu rồi!" A Sâm kinh hoàng kêu lên, đôi mắt sáng lém lỉnh của cậu bé co rụt lại đầy sợ hãi.


Phó Y giật mình, anh buông ống nghe, dùng tai phải lắng nghe tiếng róc rách của dòng nước thải chảy dọc theo vách đá ẩm ướt của căn hầm. Từ đường ống dẫn nước ngầm kết nối với nhà thờ rỉ sét phía trên, những tiếng rít kèn kẹt của bọt khí nén và tiếng rò rỉ hóa chất đang vang lên dồn dập. Mùi axit ăn mòn nồng nặc xộc vào mũi, lấn át cả mùi than đá nung.


Cùng lúc đó, trên mặt đất, ngay tại ngã ba đường cống thoát nước trung tâm dẫn xuống khu ổ chuột Smog-Town, một bóng đen cao gầy đang đứng lặng lẽ giữa làn sương mù lưu huỳnh dày đặc.


Thanh tra y tế hoàng gia Thẩm Ngôn mặc chiếc áo choàng đen thêu phù hiệu mạ vàng sang trọng, đôi mắt ẩn sau kính bảo hộ thạch anh đen lạnh lùng quét nhìn xuống dòng nước thải đen ngòm. Trên cổ tay trái của hắn, chiếc Máy dò tần số sinh học đeo tay tinh vi đang hoạt động. Tiếng dây cót cơ học rít lên kèn kẹt đều đặn, kim chỉ thị bằng đồng mỏng dao động liên tục, hướng thẳng mũi nhọn về phía đường ống ngầm xả thải của phòng khám.


"Ngăn chặn nguồn nước sạch dẫn xuống cống," Thẩm Ngôn ra lệnh, giọng nói lạnh lùng, quy củ tuyệt đối của hắn dội vào không gian ngột ngạt. "Bọn y sĩ lậu dưới cống ngầm cần nước cất vô trùng để vận hành các ca phẫu thuật tim mạch cơ khí và pha chế thuốc thạch anh. Nếu chúng ta cắt đứt nguồn sống của chúng, chúng sẽ tự khắc phải bò lên mặt đất."


Sĩ quan Thiết gật đầu nghiêm nghị, vung tay ra hiệu cho Đội tuần tra thiết giáp. Những người lính mặc giáp đồng nặng nề bắt đầu vận hành cần gạt của một chiếc máy bơm áp lực hơi nước khổng lồ đặt trên xe hơi nước. Chúng kết nối đường ống dẫn của máy bơm trực tiếp vào van phân phối nước ngầm dẫn xuống cống.


"Bơm chất độc rỉ sét van cơ khí vào," Thẩm Ngôn lạnh lùng bổ sung, tay hắn khẽ điều chỉnh nút vặn trên máy dò sinh học. "Hợp chất axit sulfuric dã chiến và muối chì nén khí này sẽ ăn mòn toàn bộ các van cơ khí dã chiến của chúng trong vòng ba mươi phút. Hãy để chúng tự chứng kiến những bệnh nhân của mình bị nghẹt thở vì van tim bị rỉ sét kẹt cứng."


*Xììììì — Oành!*


Tiếng piston máy bơm áp lực hơi nước gầm rú, ép hàng trăm lít dung dịch hóa chất màu vàng đục ngầu, sực mùi axit ăn mòn và lưu huỳnh đậm đặc tuôn thẳng xuống hệ thống đường ống nước ngầm của Central Sewer.


Sâu mười lăm mét dưới lòng đất, căn hầm dã chiến của Phó Y lập tức rơi vào trạng thái ngạt thở. Chất độc rỉ sét van cơ khí theo nguồn nước rò rỉ thấm qua các kẽ đá nứt nẻ chưa được bọc chì hoàn toàn, bốc lên những làn khói độc màu xám tro vô hình.


La Sâm, đang nằm hôn mê sâu ở khoang sau giường bệnh với bả vai trái hoại tử chì nghiêm trọng rỉ dịch xám nhạt, bỗng co giật dữ dội. Khớp vai cơ khí bị liệt nhẹ của gã rít lên tiếng kèn kẹt khô khốc do chất độc lưu huỳnh trong không khí bắt đầu kết tủa dầu bôi trơn.


"Axit sulfuric dã chiến... Thẩm Ngôn đang bơm chất độc ăn mòn xuống đây!" Phó Y nghiến răng, anh lập tức đeo chiếc Kính bảo hộ thạch anh chống sương độc lên mắt. Tròng kính màu tím nhạt giúp anh nhìn rõ các làn khói axit vô hình đang lan truyền cuồn cuộn từ các đường ống rò rỉ.


"Sư phụ, chúng ta phải làm sao? Bùi Linh sắp không chịu nổi nữa rồi!" A Sâm khóc nghẹn, hai tay cậu giữ chặt lồng ngực đang co thắt của cô gái dệt để giảm bớt chấn động cơ học từ tiếng chuông tháp vọng xuống.


Phó Y ép bản thân phải giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối của một bác sĩ phẫu thuật. Trí óc anh hoạt động điên cuồng, phân tích cấu trúc hóa học của chất độc dựa trên di huấn của Tề Hành. Chất độc chứa axit sulfuric mạnh và các ion chì tự do có tính ăn mòn cực cao đối với đồng và sắt, nhưng chúng có một điểm yếu chí mạng: chúng dễ dàng bị hấp phụ bởi carbon hoạt tính và bị trung hòa bởi bột thạch anh kiềm.


"A Sâm, nghe ta! Chúng ta phải tự chế tạo một hệ thống lọc nước dã chiến ngay lập tức!" Phó Y chụp lấy vai cậu học trò, giọng anh khàn đặc nhưng đanh thép. "Con mau nhóm lò rèn dã chiến của La Sâm lên. Chúng ta cần nung gáo dừa khô ở nhiệt độ cao trong điều kiện thiếu oxy để tạo ra Than hoạt tính gáo dừa!"


A Sâm gật đầu quyết tuyệt, nén cơn đau từ bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch, cậu bé nhanh nhẹn chạy lại góc hầm, thu gom những gáo dừa khô dùng để chứa nước thải dã chiến trước đó. Cậu bỏ chúng vào chiếc nồi đất nung bọc chì, khóa chặt nắp van áp lực và đẩy thẳng vào lò nung than hoạt tính đang đỏ rực lửa.


Tiếng lửa lò rèn gầm rú, hơi nóng hầm hập tỏa ra làm nhiệt độ căn hầm tăng vọt lên bốn mươi độ C, khiến mồ hôi trộn lẫn máu từ vết thương bả vai trái của Phó Y chảy dài xuống vạt áo da sờn rách. Anh dùng chiếc kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan bị uốn cong mười độ để uốn nắn một ống đồng rỉ sét đường kính mười centimet thành vỏ bộ lọc dã chiến.


"Than hoạt tính đã chín rồi, sư phụ!" A Sâm hét lớn, dùng găng da chịu nhiệt nhấc chiếc nồi đất nung ra ngoài. Những miếng than hoạt tính gáo dừa đen bóng, xốp và tỏa ra mùi carbon tinh khiết được cậu bé dùng chày đá giã mịn.


Phó Y nhanh chóng nhồi một lớp bông cất vô trùng xuống đáy ống đồng, tiếp theo là lớp lá đồng đỏ mỏng được đục lỗ vi mô, rồi đến lớp bột thạch thạch anh thô mài mịn để trung hòa axit, và cuối cùng là lớp than hoạt tính gáo dừa dày mười centimet để hấp phụ hoàn toàn các ion chì và độc chất rỉ sét.


"Đổ nước độc vào đây!" Phó Y ra lệnh.


A Sâm dùng chiếc gáo múc dòng nước ngầm màu vàng đục ngầu bốc khói axit, đổ thẳng vào miệng ống lọc đồng thau tự chế.


Cả căn hầm nín thở lắng nghe. Tiếng nước chảy róc rách kẽo kẹt bên trong bộ lọc vang lên đều đặn. Dưới đáy ống đồng, những giọt nước đầu tiên bắt đầu nhỏ xuống khay vô trùng.


Chúng trong vắt, không màu, không mùi.


"Thành công rồi! Nước cất sạch rồi, sư phụ!" A Sâm reo lên đầy hy vọng, đôi mắt sáng lên dưới ánh đèn thủy ngân dã chiến.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy chưa kịp kéo dài quá ba giây thì một tiếng *xì* lớn, chói tai bất ngờ bùng nổ từ giữa thân bộ lọc dã chiến.


Chất độc axit sulfuric dã chiến nồng độ cực cao lẫn trong nguồn nước độc, do chưa kịp được trung hòa hoàn toàn bởi lớp thạch anh thô chất lượng thấp, đã bắt đầu phản ứng hóa học kịch liệt, ăn mòn loang lổ lớp lá đồng đỏ mỏng và vỏ ống đồng bọc ngoài.


Ngay trước mắt A Sâm, lớp vỏ đồng thau của bộ lọc bị axit ăn mòn đến mủn ra, rách nứt một đường dài mười centimet. Dòng nước ngầm đen kịt, đục ngầu, sủi bọt axit rò rỉ phun vọt ra ngoài, nhỏ giọt kèn kẹt xuống khay nước sạch vô trùng vừa lọc được, thiêu rụi hoàn toàn hy vọng duy nhất của phòng khám dã chiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!