Nhạc nềnEpicBattle2

Xây Dựng Thánh Đường Tiêu Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng trường áp lực hơi nước của đội tuần tra thiết giáp hoàng gia cuối cùng cũng lùi xa phía sau vách hầm ngầm xả thải. Chiếc xe goòng của Trương Phong lao dốc điên cuồng, bánh xích sắt rít lên kèn kẹt, va chạm vào những gờ đá nứt nẻ dưới lòng cống thoát nước trung tâm trước khi dừng khựng lại bằng một cú giật nảy lửa.


Khói than đen kịt và sương lưu huỳnh ngột ngạt từ hầm lò tràn xuống, quyện với mùi rỉ sét nồng nặc đặc trưng của thế giới dưới lòng Smog-Town. Phó Y nằm rạp trên sàn xe, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bả vai trái của anh bỏng rát, máu tươi thấm đẫm vạt áo choàng da sờn rách do vết đạn hơi nước sượt qua từ trận chiến ga tàu. Bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề co rút lại dưới lớp băng chì, nhói lên từng đợt đau buốt thấu xương khi anh cố siết chặt chiếc hòm đựng quặng thạch anh tinh khiết vừa cướp được.


"Cậu Phó Y! Chúng ta cắt đuôi được chúng rồi, nhưng chiếc xe goòng này hỏng nặng hệ thống truyền động bánh răng, không thể chạy tiếp được nữa," Trương Phong khàn giọng nói, gã lau muội than bám đầy trên mặt, tay vẫn run rẩy bám chặt lấy cần gạt động cơ hơi nước đang xì khí trắng xóa.


Phó Y không đáp. Anh dùng tai phải — bên tai duy nhất còn nghe được — để lắng nghe bóng tối xung quanh. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn vệt máu sẫm đã khô cứng sau cuộc đột kích của sát thủ Ảnh. Sự mất thính giác lập thể khiến thế giới của anh bị lệch về một bên, nhưng bù lại, thính giác tai phải của anh nhạy bén đến mức tàn nhẫn. Anh có thể nghe thấy tiếng róc rách của dòng nước thải axit nóng tám mươi độ chảy dưới lòng cống, tiếng kẽo kẹt của các dầm thép thành phố đang oằn mình dưới áp lực địa nhiệt, và cả tiếng thở dốc khò khè đầy đau đớn của La Sâm đang nằm hôn mê sâu ở khoang sau xe goòng.


"Trương Phong, giúp tôi khiêng La Sâm xuống. Liễu Thanh, chị mang các túi da cừu bọc chì chứa thạch anh đi theo A Minh. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức trước khi Thiết Lang cho lính phun hơi nước nóng một trăm độ xuống đây," Phó Y ra lệnh, giọng khàn đặc nhưng đanh thép.


A Minh, gã thợ thông cống ngầm nhỏ thốn như chuột cống, nhanh nhẹn nâng cao chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá đã được bọc kín bằng vải da cừu để che bớt ánh sáng vàng lập lòe. Gã huýt sáo một nhịp ngắn, ra hiệu cho cả nhóm men theo một ngách cống cạn ẩm ướt dẫn sâu vào hầm chứa nước bỏ hoang nằm sâu mười lăm mét dưới lòng đất — nơi được chọn làm căn cứ dã chiến mới của phòng khám ngầm.


Không gian căn hầm rộng lớn, lạnh lẽo, bao phủ bởi những đường ống đồng rỉ sét xanh lét rò rỉ nước ngầm lưu huỳnh. Ở góc hầm, Phó Dao đang ngồi bên cạnh một bộ lọc khí bằng than hoạt tính tự chế, gương mặt cô bé mười bốn tuổi nhợt nhạt vì thiếu nắng, mắt to tròn đầy lo âu khi thấy anh trai mình đầy máu bước vào. Ngực cô bé đeo chiếc hộp đồng nhỏ chứa bộ van tim dã chiến phát ra tiếng tích tắc khẽ khàng nhưng yếu ớt.


"Anh hai... chú La Sâm..." Phó Dao mếu máo, định chạy lại nhưng Phó Y đã giơ bàn tay trái lành lặn ngăn cô bé lại.


"Dao nhi, đứng yên đó. Không khí ở đây chưa được lọc sạch. Mau kích hoạt màng lọc thạch anh đeo tai của em," Phó Y khàn giọng, cố nén cơn đau từ bả vai trái đang rỉ máu.


Lục Thiết và một nhóm phu mỏ khỏe mạnh của Công đoàn Phu mỏ Tự do đã đợi sẵn trong hầm. Thấy Phó Y mang được quặng thạch anh tinh khiết trở về, ánh mắt họ rực lên niềm hy vọng dũng cảm. Không ai nói một lời thừa thãi, họ lập tức bắt tay vào việc theo kế hoạch đã định sẵn của Phó Y.


"Anh em phu mỏ! Dùng búa rèn cán mỏng các lá đồng đỏ và tấm chì dã chiến, bọc kín toàn bộ vách đá ẩm ướt của căn hầm này cho tôi!" Lục Thiết trầm giọng ra lệnh, cánh tay vạm vỡ bám đầy bụi than của gã vung búa rèn gõ chan chát lên những tấm chì phế liệu thu gom từ nghĩa địa lò hơi.


Tiếng búa gõ *coong... coong... coong* đều đặn vang dội dưới lòng cống tối tăm. Những người công nhân mỏ dệt phối hợp nhịp nhàng, dùng đinh đồng đóng chặt các tấm chì dày hai milimet lên tường đá, tạo thành một lớp lá chắn phản xạ âm tần dã chiến. Đây là bước đệm kỹ thuật quan trọng mà Phó Y đã tính toán dựa trên di huấn của Tề Hành: chì và đồng thau có mật độ kim loại cao, có khả năng phản xạ và triệt tiêu các dao động sóng âm tần số thấp dưới năm mươi hertz truyền qua xương sọ từ tháp chuông hơi nước hoàng gia trên mặt đất.


Trong lúc đó, Phó Y quỳ bên cạnh chiếc bàn mổ bằng gỗ sờn cũ bám đầy bụi than. Anh dùng bàn tay phải rách da bỏng nhói đau để mở hòm thuốc dã chiến bọc chì. Lô Quặng thạch anh thô vừa cướp được từ ga tàu lấp lánh ánh lam nhạt dịu mát dưới ánh đèn bão lập lòe.


"A Sâm, giúp ta nghiền mịn quặng thạch anh này. Trộn với chiết xuất thảo dược vùng biên giới và lọc qua ba lớp than hoạt tính gáo dừa," Phó Y hướng dẫn cậu học trò nhỏ.


A Sâm nén cơn đau từ bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch do bỏng trước đó, dùng cối đá thủ công nghiền quặng thạch anh thành bột mịn màu trắng xanh. Phó Dao lanh lợi giúp anh trai đun sôi nước cất ngưng tụ trên lò than hoạt tính để pha chế thuốc.


Chỉ sau mười lăm phút, dung dịch thuốc ổn định nhịp tim nén thạch anh đầu tiên đã hoàn thành, sủi bọt nhẹ và tỏa ra mùi hương thanh khiết của thảo dược vùng biên. Phó Y nhanh chóng dùng Bơm tiêm áp lực khí nén đeo cổ tay bắn một liều thuốc giải độc lọc chì vào tĩnh mạch cổ của La Sâm, đồng thời cho Phó Dao uống một liều thuốc ổn định nhịp tim để hạ nhịp tim bẩm sinh của cô bé xuống nhịp bình sinh bảy mươi nhịp một phút.


Nhìn em gái dần lấy lại sắc mặt hồng hào, lồng ngực phập phồng đều đặn không còn tiếng rít cơ khí, Phó Y khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng niềm hân hoan ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên từ chiếc giường tre phía đối diện.


Bùi Linh — nữ công nhân dệt đang nằm chờ mổ — đột ngột co giật dữ dội.


Lồng ngực cô gái hai mươi hai tuổi phập phồng điên cuồng, các mạch máu trên cổ nổi rõ màu đồng nhạt lấp lánh khẽ dưới ánh sáng thủy ngân lập lòe. Nhịp tim của cô nhảy vọt lên mức Nhịp Quá Tải Cơ Học một trăm hai mươi nhịp một phút.


"Anh Phó Y! Nhịp tim của Bùi Linh đang tăng tốc mất kiểm soát! Cô ấy đang nghẹt thở!" Liễu Thanh hoảng hốt kêu lên, hai tay chị cố gắng giữ chặt đôi vai đang run rẩy của Bùi Linh.


Phó Y lao tới, áp chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên ngực Bùi Linh. Chiếc ống nghe gia bảo vẫn đang bị lệch nhịp cơ học chưa được hiệu chuẩn hoàn chỉnh, phát ra những tiếng tích tắc kèn kẹt nhỏ bên tai phải của anh. Nhưng giữa những tạp âm cơ khí ấy, thính giác siêu nhạy lọc ồn của Phó Y vẫn nghe rõ một âm thanh kinh hoàng: tiếng van tim sắt rỉ tái chế do lão Trương Hoài cấy ghép đang rít lên chói tai, kẹt cứng vật lý do bụi than đá đen bám đầy vào các khớp nối.


*Kèn... kẹt... kèn... kẹt...*


Âm thanh khô khốc ấy như tiếng xích sắt rỉ sét bị kéo lê trên sàn đá, báo hiệu van tim sinh-cơ học của cô đang bị mài mòn hủy diệt dưới áp lực của tiếng chuông tháp từ trên mặt đất dội xuống qua vách đá chưa kịp bọc chì hoàn toàn.


"Chết tiệt! Sóng âm tháp chuông đang cộng hưởng với van sắt rỉ của cô ấy!" Phó Y nghiến răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu từ vết xước khóe mắt trái chảy dài xuống cằm.


Anh giơ chiếc bơm tiêm áp lực đeo cổ tay trái, định bắn một liều thuốc ổn định thạch anh để hạ áp lực mạch máu sinh học của cô.


"Không được, cậu Phó Y!" La Sâm, dù bả vai hoại tử chì đang đau nhức dữ dội, vẫn cố gượng dậy bám vào thành giường mổ. Gã thợ rèn đồng hồ dùng đôi mắt đeo kính lúp một mắt nhìn chằm chằm vào lồng ngực Bùi Linh. "Van sắt rỉ bị kẹt vật lý do bụi than rồi! Nếu cậu dùng thuốc hạ nhịp tim cưỡng bức lúc này mà van không mở ra được, áp lực máu dồn nén sẽ làm vỡ mạch máu cơ tim của cô ấy ngay lập tức!"


Lời cảnh báo của La Sâm như một gáo nước lạnh dội vào đầu Phó Y. Anh nhận thấy sự bế tắc chiến thuật này: van cơ học bị kẹt cứng thì thuốc sinh học không thể có tác dụng, nhưng nếu không hạ nhịp tim, Bùi Linh sẽ chết vì vỡ tim trong vòng năm phút.


"La Sâm, dùng kìm vi mô giữ chặt lồng ngực cô ấy cho tôi! Chúng ta phải giảm chấn động cơ học từ tiếng chuông tháp!" Phó Y đưa ra quyết định chớp nhoáng.


La Sâm dùng cánh tay phải lành lặn cầm chiếc kìm vi mô bọc đồng-titan bị uốn cong mười độ của Phó Y, áp sát vào đai đồng bảo vệ ngực của Bùi Linh, dùng lực bóp chặt để tạo ra một lực giảm chấn vật lý, hấp thụ bớt các rung động sóng âm truyền qua xương sườn cô.


"Dao nhi! Quạt khí sạch từ bộ lọc than hoạt tính liên tục vào mặt Bùi Linh! Chúng ta cần duy trì dưỡng khí cho cô ấy!" Phó Y hét lớn.


Phó Dao nhanh nhẹn dùng chiếc quạt giấy bọc chì quạt mạnh luồng khí sạch vô trùng từ màng lọc than hoạt tính gáo dừa vào mũi Bùi Linh, giúp cô gái giảm bớt triệu chứng ngạt thở do khói lưu huỳnh.


Phó Y nhanh chóng đưa tay vào hòm thuốc, gạt bỏ lọ dung dịch lọc chì thông thường. Anh biết mình không thể dùng nó lúc này. Anh cần bôi trơn khớp van trước! Anh nhặt lấy bình dầu thủy lực đồng thau thô bọc chì tinh khiết vừa cướp được ở ga tàu hoàng gia.


Anh dùng bơm tiêm áp lực khí nén đeo cổ tay, nạp một lượng cực nhỏ dầu thủy lực tinh khiết mạ vàng vào đầu phun. Bàn tay phải bỏng sẹo rách da rỉ máu của anh run rẩy nhẹ do kiệt sức, nhưng anh vẫn giữ cho đầu kim tiêm áp sát vào khoảng hở nhỏ giữa xương sườn Bùi Linh, hướng thẳng vào khớp van tim cơ học.


*Xì...*


Tiếng piston khí nén bắn ra một tia dầu thủy lực siêu mịn xuyên qua da ngực Bùi Linh, bám thẳng vào khớp van sắt rỉ đang nóng bỏng ma sát.


Luồng dầu thủy lực tinh khiết bôi trơn lập tức làm dịu đi ma sát mài mòn. Tiếng kẹt rít khô khốc của van sắt rỉ dịu đi rõ rệt. Phó Y lập tức bắn tiếp một liều thuốc ổn định tim nén thạch anh để hạ nhịp tim của cô từ một trăm hai mươi xuống mức thích ứng tám mươi nhịp một phút.


Lồng ngực Bùi Linh từ từ bình ổn trở lại, hơi thở cô bớt dồn dập, sắc môi tím tái dần lấy lại chút sắc hồng nhạt. Ca cấp cứu dã chiến nghẹt thở đã thành công cứu sống cô gái trong gang tấc nhờ sự phối hợp bọc chì cách âm kịp thời của La Sâm và y thuật kết hợp cơ khí của Phó Y.


Nhưng Phó Y biết, đây chỉ là giải pháp tình thế kéo dài sự sống tạm thời. Van sắt rỉ tái chế chất lượng thấp trong ngực Bùi Linh đã bị hủy hoại quá nặng sau cuộc ma sát, cần phải được phẫu thuật thay thế hoàn toàn bằng van đồng thau kháng âm dã chiến mà anh đang nghiên cứu.


Phó Y loạng choạng lùi lại một bước, ngồi sụp xuống chiếc hòm gỗ sồi bọc đồng. Bàn tay phải của anh rách da rỉ máu thấm đỏ lớp băng chì, bả vai trái đau nhức nhối do vết bỏng đạn hơi nước sượt qua. Anh áp tai phải vào ngực Bùi Linh để kiểm tra lần cuối.


Đột ngột, Bùi Linh co rúm người lại. Cô bất ngờ ho mạnh, phun ra một ngụm bọt hồng nhạt bám đầy bụi than đen kịt xuống sàn đá ẩm ướt của căn hầm.


Ngay sau đó, sâu trong lồng ngực cô, chiếc van tim cơ học lỗi bắt đầu phát ra những tiếng mài mòn kim loại kèn kẹt dữ dội, rít lên từng hồi chói tai như tiếng một chiếc bánh răng rỉ sét bị gãy răng truyền động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!