Phi Vụ Ga Tàu Hơi Nước
Tiếng còi tàu hơi nước hoàng gia rít lên một quãng dài tàn nhẫn, xé toạc màn sương mù lưu huỳnh xám xịt và những bông tuyết mùa đông đang rơi dày đặc trên sân ga Smog-Town. Con quái vật bọc thép khổng lồ — đoàn tàu thiết giáp số 09 — từ từ tiến vào bãi dỡ hàng. Những tấm thép bọc hông dày hai mươi centimet của nó loang loáng ánh nước nén rỉ sét, rền rĩ dưới áp lực của hàng vạn mã lực hơi nước đang cuộn trào bên trong các khoang lò hơi nén cao áp.
Phó Y thu mình sâu trong khoang chứa than hai đáy bọc chì của chiếc xe goòng hơi nước ngụy trang. Gió tuyết thốc thẳng vào mặt anh, buốt giá đến mức làm vết sẹo bỏng lớn trên trán anh co rút lại, nhói lên từng đợt đau nhức. Anh áp sát tai phải siêu nhạy bén vào thành xe, cố gắng lọc bỏ tiếng ồn hỗn loạn của động cơ để định vị tiếng chuyển động của lính tuần tra. Tai trái của anh — giờ đây hoàn toàn điếc đặc và chỉ còn bám lại vệt máu sẫm đã khô cứng sau cuộc đột kích của Ảnh — chỉ còn là một khoảng không vô âm lạnh lẽo. Sự mất mát thính giác một bên này buộc tai phải của anh phải hoạt động quá công suất, nhạy bén đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tuyết tan sột soạt trên lớp giáp đồng của lính gác.
Bên cạnh anh, Trương Phong đang giữ chặt cần gạt động cơ hơi nước mini của xe goòng. Gương mặt thô kệch của gã tài xế bám đầy muội than đen kịt, đôi mắt khóa chặt vào khớp nối toa tàu bọc thép đang từ từ hạ áp suất. Liễu Thanh thu mình ở góc đối diện, đôi môi mỏng ngậm chặt những cây kim khâu bằng đồng thau, hai tay siết chặt các túi da cừu bọc chì cách âm mà chị vừa khâu hoàn thành.
*Xììììììììì — Oành!*
Một tiếng rít khổng lồ, chói tai bùng nổ từ lò hơi trung tâm của nhà ga. Luồng hơi nước xả áp ngưng tụ trắng xóa bắn vọt ra từ các ống xả áp suất lớn, bao phủ toàn bộ bãi dỡ hàng trong một màn sương nóng bỏng gầm rú.
"Chu kỳ xả áp ba phút bắt đầu rồi!" Trương Phong khàn giọng hét lớn, tiếng hét của gã gần như bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng rít gầm của lò hơi.
"Đi!" Phó Y quyết định ngay lập tức.
Anh lao ra khỏi khoang chứa than, chân giẫm lên lớp tuyết bẩn thỉu bám đầy muội than đen. Cơn lạnh buốt của đêm đông Smog-Town ập vào bả vai trái của anh — nơi vết thương sượt đạn hơi nước từ cuộc vây ráp chợ đen vẫn còn âm ỉ cháy da thịt. Bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề của anh nhói đau dữ dội dưới lớp băng chì mới quấn, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi sẫm hạt đồng siêu vi khi anh siết chặt chiếc kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan trong lòng bàn tay. Chiếc kìm gia bảo đã bị uốn cong mười độ sau trận chiến sinh tử với Ảnh, nhưng nó vẫn là công cụ duy nhất có độ cứng và độ chuẩn xác đủ để bẻ khóa hệ thống thủy lực hoàng gia.
Phó Y luồn nhanh qua màn sương hơi nước nóng bỏng, áp sát vào hông toa tàu bọc thép số 09. Trước mắt anh là bộ khóa chốt áp lực đồng thau khổng lồ của toa tàu hoàng gia. Bộ khóa này gồm ba xi-lanh piston thủy lực nén khí hoạt động theo cơ chế phản hồi từ trường âm tần.
Phó Y áp ống nghe đồng lạnh tự chế lên thành khóa. Chiếc ống nghe gia bảo vẫn đang bị lệch nhịp cơ học chưa được hiệu chuẩn hoàn toàn xong, phát ra những tiếng tích tắc kèn kẹt nhỏ bên tai phải của anh. Nhưng nhờ thính giác siêu nhạy lọc ồn bẩm sinh, anh vẫn nghe rõ tiếng chuyển động của các bánh răng hành trình và áp lực dầu thủy lực đang dao động bên trong lõi khóa.
Anh đưa đầu kìm vi mô bọc đồng-titan vào khe hở nhỏ của xi-lanh áp lực đầu tiên. Kim loại lạnh buốt của chiếc kìm dính chặt vào lớp da rách rỉ máu ở ngón tay trỏ phải của anh, mang lại một cơn đau buốt thấu xương. Phó Y nghiến chặt răng, giữ cho đôi tay hoàn toàn tĩnh lặng. Anh không được phép run rẩy dù chỉ một micromet.
*Cạch... Cạch...*
Anh dùng lực bóp nhẹ, điều chỉnh góc nghiêng mười độ của chiếc kìm bị cong để gạt chốt an toàn lò xo. Tiếng rít xả áp của nhà ga ngoài kia vẫn gầm rú như sấm truyền, che giấu hoàn toàn tiếng kim loại va chạm siêu nhỏ của anh.
Xi-lanh thứ nhất nhả áp, phun ra một làn khói dầu thủy lực màu vàng sậm khét lẹt. Phó Y nhanh chóng chuyển sang xi-lanh thứ hai. Mồ hôi nóng hổi hòa lẫn máu đỏ sẫm hạt đồng chảy dài từ vết xước khóe mắt trái xuống cằm anh, rơi lã chã trên lớp thép lạnh của toa tàu. Vết thương bả vai trái hoại tử chì đang rỉ dịch xám nhạt của La Sâm dưới phòng khám ngầm hiện lên trong tâm trí anh như một chiếc đồng hồ cát đang cạn dần cát. Anh phải nhanh lên. La Sâm không còn nhiều thời gian.
*Cạch... Rắc!*
Xi-lanh thứ ba giải phóng hoàn toàn áp lực. Cánh cửa thép bọc hông của toa tàu số 09 từ từ trượt sang một bên, giải phóng một luồng ánh sáng lam nhạt dịu mát sực mùi khoáng vật tinh khiết.
Bên trong toa tàu là những hòm gỗ sồi bọc đồng mạ kền xếp ngay ngắn. Phó Y dùng kìm bẩy nắp hòm gần nhất. Dưới ánh sáng lập lòe của nhà ga, hàng trăm khối Quặng thạch anh thô tinh khiết lấp lánh ánh xanh ngọc bích hiện ra. Những tinh thể thạch anh tự nhiên không hề bị nhiễm độc chì hay lưu huỳnh, phát ra một tần số rung động êm dịu làm dịu đi tiếng ù tai phải của anh.
"Bốc hàng mau!" Trương Phong lao tới, vác các hòm thạch anh ném nhanh vào khoang chứa hai đáy bọc chì của chiếc xe goòng ngụy trang. Liễu Thanh nhanh nhẹn phủ các túi da cừu bọc chì lên trên, nén chặt than hoạt tính trộn bột lưu huỳnh xung quanh để hấp phụ hoàn toàn mùi hóa học và triệt tiêu bức xạ từ trường âm tần của quặng thạch anh.
Nhưng đúng lúc hòm quặng thứ tư vừa được nhấc lên, một tiếng rít *tạch tạch* khẽ vang lên từ phía trần toa tàu.
Phó Y giật mình. Tai phải của anh nghe thấy tiếng chuyển động của một rơ-le áp lực tự động vừa kích hoạt dưới sàn toa tàu. Đó là hệ thống cảm biến trọng lực phụ được liên kết trực tiếp với phòng gác của nhà ga mà sơ đồ của họ chưa kịp ghi nhận.
*Rúuuuuuuuuuuuuuuu!*
Tiếng còi hơi nước báo động đỏ công suất lớn của nhà ga đột ngột rú lên chói tai, đè bẹp hoàn toàn tiếng xả áp suất ngưng tụ vừa tắt.
"Kẻ đột nhập ở Toa số 09! Bắn hạ tại chỗ!" Tiếng loa đồng của nhà ga vang lên dồn dập.
Ánh đèn thủy ngân cực mạnh từ tháp canh lập tức quét tới, khóa chặt bóng dáng của Phó Y và Trương Phong bên hông toa tàu. Tiếng bốt bọc đồng của lính tuần tra thiết giáp nện rầm rập trên đường ray từ xa áp sát.
"Chạy mau, cậu Phó Y!" Trương Phong hét lên, gã vác hòm quặng cuối cùng nhảy vọt vào cabin xe goòng, gạt cần gạt động cơ hơi nước lên mức tối đa. Động cơ hơi nước mini hai mã lực gầm rú điên cuồng, bánh xích sắt quay tít trên tuyết lạnh.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những tiếng nổ chói tai của súng trường áp lực hơi nước vang lên qua màn sương. Những viên đạn đồng xuyên phá tầm xa găm loang lổ trên thành xe goòng bọc chì, bắn ra những tia lửa đỏ rực và những mảnh kim loại sắc nhọn. Một viên đạn đồng sượt qua bả vai trái của Phó Y, luồng hơi nước nóng bỏng xả ra từ nòng súng sượt qua làm cháy xém lớp áo choàng da sờn rách, để lại một vết bỏng rát đỏ tấy trên vai anh.
Phó Y loạng choạng ngã quỵ xuống sàn xe goòng, tay phải vẫn ôm chặt lấy chiếc hòm thuốc dã chiến chứa chiếc huy hiệu Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia bị rỉ sét của Tống Viễn mà anh luôn mang theo bên mình làm vật chứng.
Từ phía đầu đường ray, ba tên lính gác mặc giáp đồng nặng nề đang dựng khiên đồng chắn lối thoát hiểm dẫn ra đường hầm ngầm xả thải. Chúng nâng súng trường hơi nước, đeo kính bảo hộ lọc sương mù màu vàng tiêu chuẩn, khóa chặt đường lui của xe goòng.
"Trương Phong, đâm thẳng vào chúng!" Phó Y hét lên qua tai phải, tay trái anh nhanh chóng giật chiếc bình đồng của Bộ van xả áp suất khẩn cấp cầm tay đeo bên hông.
Anh nhớ lại quy tắc chiến thuật của mình. Lính gác sử dụng thấu kính lọc sương mù màu vàng có độ nhạy nhiệt cao. Anh đã nhỏ sẵn ba giọt dung dịch axit sulfuric dã chiến thu gom từ nước thải cống ngầm vào trong bình nước cất của bộ van xả áp cầm tay.
Khi xe goòng chỉ còn cách hàng rào khiên đồng của lính gác năm mét, Phó Y dùng ngón tay trỏ phải đang rỉ máu giật mạnh chốt khẩn cấp của van xả lò xo.
*Xììììììììì — Oành!*
Một luồng hơi nước áp lực năm mươi atmosphere kèm theo bột thạch thạch anh mài mịn và hơi axit sulfuric đậm đặc bắn vọt ra từ đầu phun cầm tay. Luồng khói trắng hóa học đậm đặc bùng lên như một đám mây độc, bao phủ hoàn toàn ba tên lính gác.
Axit sulfuric tiếp xúc với hơi nước nóng lập tức tạo ra phản ứng tỏa nhiệt dữ dội, bám chặt và ăn mòn bề mặt kính bảo hộ thạch anh màu vàng của chúng. Lớp thấu kính lọc của lính gác lập tức bị mờ đục hoàn toàn và hoen ố bởi các vết khắc hóa học rỉ sét, biến tầm nhìn của chúng thành một màu trắng xóa mù mịt.
"Mắt tôi! Chết tiệt, kính bị hỏng rồi!" Những tên lính gác hét lên trong hoảng loạn, súng trường hơi nước bắn loạn xạ vào không trung.
Trương Phong tận dụng cơ hội, gạt cần điều khiển. Chiếc xe goòng hơi nước dã chiến tông thẳng vào hàng rào khiên đồng đang lảo đảo, hất văng hai tên lính gác sang hai bên đường ray bám đầy tuyết. Chiếc xe lao vọt qua ranh giới ga tàu, lao thẳng vào khoảng tối sâu thẳm của đường hầm ngầm xả thải dẫn xuống cống trung tâm.
Tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt khô khốc khi hệ thống bánh răng truyền động của xe goòng bị hư hỏng nặng sau vụ đột phá bạo lực, phát ra những âm thanh rạn nứt cơ học đầy nguy hiểm.
Phó Y nằm rạp trên sàn xe bám đầy bụi than, bả vai trái bỏng rát rỉ máu thấm đẫm vạt áo choàng da. Anh siết chặt chiếc hòm chứa đầy Quặng thạch anh tinh khiết lấp lánh ánh lam nhạt dưới lớp da bọc chì bảo vệ. Họ đã cướp hàng thành công, nhưng cái giá phải trả là sự lộ diện hoàn toàn trước bộ máy cai trị vương quốc.
Từ loa phát thanh của ga tàu hơi nước xa dần phía sau, giọng nói lạnh lùng, nham hiểm của Thanh tra y tế hoàng gia Thẩm Ngôn vang lên qua hệ thống ống dẫn khí nén, dội thẳng vào tai phải còn lại của Phó Y:
"Thiết Lang! Y sĩ lậu Phó Y đã xuất hiện tại Ga số 09. Ra lệnh cho Biệt đội Săn lùng Ngầm chuẩn bị toàn bộ các súng phun hơi nước nóng áp suất cao. Tôi muốn các cậu phong tỏa và phun hơi nước nóng một trăm độ quét sạch toàn bộ hệ thống cống ngầm Smog-Town. Tiêu diệt tận gốc phòng khám ngầm và thiêu rụi mọi sinh vật sống trốn bên dưới!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!