Bóng Tối Dưới Đáy Mỏ Số 4
Tiếng rít áp suất từ tháp chuông số 1 dội xuống hầm mỏ như tiếng gầm của một con quái thú cơ khí khổng lồ bị bỏ đói. Sóng âm tần số thấp len lỏi qua từng khe đá, truyền dẫn qua các đường ống đồng rỉ sét rò rỉ nước thải lưu huỳnh xanh lét, dội thẳng vào lồng ngực của những kẻ đang lẩn lút dưới lòng đất.
Phó Y tỳ lưng vào vách đá ẩm ướt của lối dẫn xuống Mỏ than đá rỉ sét số 4. Cơn ù tai trái từ buổi sáng vẫn chưa dứt hẳn, thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp buốt nhói theo tiếng gõ búa máy từ mặt đất vọng xuống. Lồng ngực anh hơi phập phồng, cảm giác mệt mỏi do mất máu nhẹ từ ca cấp cứu cho Phó Dao vẫn đè nặng lên đôi vai gầy gò. Trên cổ anh, chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế khẽ rung lên mỗi khi mặt đất chấn động.
"Sư phụ, sương mù lưu huỳnh phía trước đang dày lên. Lính tuần tra của Đội trưởng Thiết vừa đi qua ngách rẽ số hai."
A Sâm ghé sát tai Phó Y, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu nhưng đầy sự lanh lợi. Cậu bé mười hai tuổi mặc bộ quần áo bảo hộ sờn rách quá khổ bám đầy dầu đồng, đầu đội chiếc mũ da cừu cũ kỹ, cổ đeo chiếc còi đồng nhỏ. Đôi mắt sáng lém lỉnh của cậu bé liên tục đảo quanh bóng tối, thính giác siêu nhạy của một đứa trẻ mồ côi lớn lên dưới cống ngầm giúp cậu nhận biết tiếng rít hơi nước rò rỉ từ khoảng cách rất xa.
Phó Y khẽ gật đầu, kéo lại chiếc áo choàng da sờn rách bám đầy muội than để che đi vết sẹo bỏng lớn trên trán. Anh thì thầm: "Chúng ta phải nhanh lên. Thuốc ổn định nhịp tim ở phòng khám đã cạn kiệt hoàn toàn. Nếu không khai thác được Quặng thạch anh thô lậu trong đêm nay, Phó Dao và những phu mỏ bị xơ hóa van tim sẽ không thể trụ qua đợt tăng áp suất tiếp theo của tháp chuông."
Hai thầy trò lặng lẽ di chuyển, áp dụng nghiêm ngặt kỹ năng ẩn nấp trong sương mù lưu huỳnh. Họ nín thở sâu, khoác áo choàng da đi lặng lẽ qua các làn khói độc màu xám xịt bốc lên từ các kẽ đá địa nhiệt. Mỏ than đá rỉ sét số 4 là khu mỏ sâu nhất và nguy hiểm nhất Smog-Town. Nơi đây không khí ngột ngạt, nóng bức lên tới bốn mươi độ C, đầy bụi than đen kịt và khói lưu huỳnh nồng nặc mùi trứng thối.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn sắt sưởi ấm từ phía xa báo hiệu nguy hiểm. Phó Y lập tức kéo A Sâm nấp sau một chiếc xe goòng chở than đá rỉ sét đã bỏ hoang. Qua khe hở của thùng xe sắt, anh nhìn thấy ánh đèn thủy ngân xanh lét lập lòe quét qua làn sương mù.
Đó là Đội trưởng Thiết cùng toán lính tuần tra thiết giáp số 3. Hắn mặc bộ giáp đồng nặng nề chống đạn mạ kền xám xịt, cánh tay cơ khí bọc đồng nâng lực chiến đấu rít lên kèn kẹt mỗi khi chuyển động. Đi bên cạnh hắn là một con chó săn cơ khí bọc thép bốn chân chạy bằng động cơ hơi nước mini áp lực cao, đôi mắt đỏ lòm lò hơi liên tục rà quét mặt đất.
"Lục soát kỹ cho ta!" Giọng Đội trưởng Thiết ồm ồm sau chiếc mũ sắt bọc kín mắt. "Tên đốc công Tống Viễn đã ra lệnh: tịch thu toàn bộ các thước đo tần số tim bằng bánh răng tự chế của lũ phu mỏ. Bọn chúng dám dùng thiết bị lậu để theo dõi nhịp tim rồi trốn việc! Lao động không cần đếm nhịp! Nhịp tim của bọn chúng do tháp chuông hoàng gia quyết định!"
Toán lính tuần tra thô bạo lôi một phu mỏ già gầy trơ xương sườn từ trong hốc đá ra. Một tên lính giật phăng chiếc thước đo nhịp tim cơ học nhỏ gọn đeo trước ngực ông lão, ném xuống đất rồi dùng bốt sắt dẫm nát. Những bánh răng đồng thau siêu vi văng tung tóe, tiếng tích tắc cảnh báo tắt ngấm.
"Đừng... làm ơn... tim tôi đập nhanh quá... tôi sẽ vỡ tim mất..." Ông lão phu mỏ khóc lóc van xin, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo rách nát. Nhịp tim của ông lúc này đã bị tiếng chuông cưỡng bức lên mức một trăm hai mươi nhịp một phút, sắc mặt đỏ gay như máu nung.
"Câm miệng! Quay lại hầm mỏ khai thác than cho đủ khẩu phần!" Đội trưởng Thiết quát lạnh, cánh tay bọc đồng gạt mạnh hất ngã ông lão xuống nền đá nóng bỏng.
A Sâm đứng bên cạnh Phó Y, hai nắm tay nhỏ bé siết chặt đến mức run rẩy. Phó Y khẽ đặt tay lên vai cậu bé, ra hiệu phải kiềm chế. Anh biết, nếu lộ diện lúc này, không những không cứu được ai mà cả hai thầy trò sẽ bị bắt giam vào ngục tối.
Con chó săn cơ khí đột ngột dừng lại. Nó rít lên một tiếng xì xì khẽ, chiếc mũi chứa bộ cảm biến hóa học siêu nhạy bắt đầu hít hà, hướng thẳng về phía chiếc xe goòng nơi Phó Y và A Sâm đang ẩn nấp. Nó đã ngửi thấy mùi kim loại lạ và hơi ấm sinh học.
*Tích... tích... tích...*
Đầu dò hồng ngoại trên mắt con quái thú cơ giới bắt đầu quét qua màn sương mù lưu huỳnh, hướng về phía bánh xe rỉ sét.
Phó Y cắn răng, nhanh tay rút từ trong túi áo choàng ra một nắm bột lưu huỳnh đặc chế trộn lẫn muội than đen. Anh rải nhẹ bột xung quanh vách xe goòng và nền đất ẩm ướt. Chất bột lưu huỳnh nhanh chóng phản ứng với nước thải axit rò rỉ dưới đất, bốc lên một làn khói dày đặc nồng nặc mùi hóa chất, ngụy trang hoàn toàn mùi thạch thạch anh và che khuất bức xạ nhiệt sinh học của hai người khỏi cảm biến hồng ngoại của chó săn.
Con chó săn cơ khí bối rối rít lên kèn kẹt, đầu dò hồng ngoại bị màn sương lưu huỳnh dày đặc làm nhiễu loạn hoàn toàn. Nó quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục lùng sục dọc theo đường ray xe goòng.
"Đi phía này!" Đội trưởng Thiết ra lệnh, dẫn toán lính tuần tra di chuyển sâu hơn vào phân khu mỏ dệt phía Nam để càn quét.
Khi tiếng bước chân nặng nề khuất dần, Phó Y mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lúc anh định đứng dậy, một tiếng rít khẽ vang lên bên cạnh.
"A..." A Sâm khẽ rên rỉ, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó vì đau đớn.
Trong lúc tránh né chó săn cơ khí quét hồng ngoại, bàn tay phải của cậu bé đã vô tình chạm phải một đường ống dẫn hơi nước nóng rò rỉ sát vách đá. Luồng hơi nước áp lực cao phun ra làm da thịt ở lòng bàn tay cậu bé phồng rộp lên, đỏ rực và bỏng rát.
Phó Y xót xa nắm lấy tay cậu học trò nhỏ. Anh nhanh chóng mở chiếc túi da đeo bên hông, nhỏ vài giọt nước ngưng tụ hơi nước sạch vô trùng lên vết bỏng để giảm nhiệt khẩn cấp, rồi dùng một miếng gạc sạch bọc chì cách nhiệt để băng bó lại cho cậu bé.
"Sư phụ... con không sao... con nén đau được." A Sâm cắn chặt môi, mắt rơm rớm nước nhưng vẫn kiên cường nở nụ cười. "Chúng ta phải tìm quặng thạch anh nhanh lên."
Phó Y siết chặt vai cậu bé: "Khéo léo lắm, A Sâm. Con đã cứu chúng ta một mạng. Giờ hãy đi theo sát ta."
Hai thầy trò luồn lách qua các ngách hầm mỏ tối tăm, tiến sâu vào vùng núi đá sụt lún bỏ hoang phía sau khu mỏ số 4. Nhờ thính giác siêu nhạy lọc ồn, Phó Y lắng nghe tiếng rít áp suất từ các đường ống ngầm để tránh các bẫy hơi nước tự động. Sau mười phút tìm kiếm, dưới một vách đá nứt nẻ lấp lánh ánh lam nhạt dịu mát, họ đã tìm thấy một vỉa Quặng thạch anh thô lậu tự nhiên ẩn sâu trong kẽ đá.
"Đây rồi!" A Sâm reo lên khe khẽ. Cậu bé nhanh nhẹn dùng chiếc búa nhỏ gõ nhẹ vào kẽ đá, cẩn thận cạy từng viên quặng thạch anh thô lấp lánh bỏ vào chiếc túi da đeo chéo.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì một tiếng nổ lớn vang dội từ đường hầm phía đối diện. Chấn động mạnh đến mức làm sạt lở một góc trần hầm mỏ, đất đá rơi xuống rào rào.
*Ầm! Uỳnh!*
Tiếng gào thét thảm thiết của một phu mỏ trẻ tuổi vang lên giữa làn khói bụi than đen kịt.
"Cứu... cứu tôi với! Sập hầm rồi!"
Phó Y không hề do dự, lập tức lao về phía tiếng kêu cứu bất chấp sự nguy hiểm của đá lở. A Sâm vác chiếc túi da đựng quặng thạch anh chạy sát theo sau sư phụ.
Trước mắt họ, một phu mỏ trẻ tuổi khoảng mười tám, mười chín tuổi đang bị một tảng đá sa thạch khổng lồ nặng hàng trăm ký đè sập lên lồng ngực. Gương mặt cậu ta tím tái, máu tươi trộn lẫn bụi than đen kịt trào ra từ khóe miệng. Lồng ngực cậu ta phập phồng méo mó dữ dội dưới sức nặng nghìn cân, những mảnh đá phiến sắc nhọn găm sâu vào cơ ngực sinh học, chỉ còn cách màng tim vài milimet.
"Nhịp tim của cậu ta đang tăng vọt lên mức Nhịp Quá Tải Cơ Học một trăm hai mươi nhịp một phút!" Phó Y áp chiếc ống nghe đồng lạnh lên ngực phu mỏ, gương mặt anh biến sắc. "Vách ngăn tim đã bị tổn thương nghiêm trọng do chấn động lực ép. Nếu không gắp các mảnh đá sắc nhọn ra ngay lập tức, tim cậu ta sẽ bị đâm thủng khi co bóp!"
Phó Y vớ lấy chiếc xẻng mỏ gần đó, cố gắng dùng hết sức lực bẩy tảng đá khổng lồ ra khỏi ngực nạn nhân. Nhưng anh vốn là một bác sĩ gầy gò, lại đang mệt mỏi do mất máu, chiếc xẻng sắt rít lên kèn kẹt dưới sức nặng của tảng đá nhưng không hề nhúc nhích. Ngược lại, chấn động lực ép làm trần hầm mỏ phía trên rạn nứt thêm, một vài mảnh đá nhỏ tiếp tục rơi xuống.
"Sư phụ! Đừng bẩy nữa, trần hầm sắp sập thêm rồi!" A Sâm hét lên cảnh báo.
Phó Y cắn răng, vứt chiếc xẻng đi. Anh hiểu rằng không thể dùng bạo lực cơ bắp thông thường trong hoàn cảnh này. Anh nhìn vào vết thương rách nát trên lồng ngực của phu mỏ trẻ. Những mảnh đá phiến sắc nhọn như những lưỡi dao găm đang ghim chặt vào mô cơ tim sinh học.
"A Sâm! Giữ chặt vai cậu ta! Ta phải phẫu thuật gắp đá ngay tại chỗ!"
Phó Y mở chiếc hòm y tế bọc chì cách âm, rút ra bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan do ông nội để lại. Bộ dụng cụ phẫu thuật cực kỳ chuẩn xác tỏa ra ánh kim đồng thau lạnh lẽo, không hề bị rỉ sét và có độ đàn hồi hoàn hảo.
Phó Y quỳ xuống nền đất bẩn thỉu bám đầy bụi than và sương độc lưu huỳnh. Đôi bàn tay của anh — bàn tay của một bác sĩ tim mạch dã chiến — bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, không hề run rẩy dù chỉ một micromet. Anh dùng dung dịch nước cất y tế vô trùng còn sót lại để rửa nhanh vết thương rách nát, lộ ra mô cơ tim đang co bóp điên cuồng dưới áp lực tháp chuông.
*Tích-tắc-tích-tắc-tích-tắc...*
Tiếng tim đập dồn dập của phu mỏ trẻ như một chiếc đồng hồ hơi nước đang đếm ngược thời gian sinh mệnh.
Phó Y đưa chiếc kìm vi mô hợp kim đồng-titan vào vết mổ. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá do A Sâm cầm che chắn, Phó Y khéo léo gắp mảnh đá phiến sắc nhọn đầu tiên ra ngoài.
*Kít...*
Mảnh đá phiến ma sát với kìm hợp kim phát ra tiếng kêu khẽ. Máu tươi bắn vọt ra từ vết rách mạch máu, nhuộm đỏ cả bàn tay phải bám đầy sẹo bỏng cũ của Phó Y.
"Kẹp mạch máu!" Phó Y ra lệnh lạnh lùng.
A Sâm nhanh nhẹn đưa chiếc kẹp lò xo giảm chấn bằng đồng thau kháng từ cho sư phụ. Phó Y kẹp chặt mạch máu đang rò rỉ, nhanh tay khâu vá lại vách ngăn cơ tim bằng những sợi chỉ tơ tằm vô trùng cực mảnh. Động tác của anh nhanh như chớp nhưng vô cùng chuẩn xác, từng mũi khâu bám chặt vào mô cơ sinh học mà không làm rách thêm vách tim yếu ớt.
*Xì...*
Một luồng hơi nước nóng bỏng rò rỉ từ đường ống hơi nước trung tâm gần đó bất ngờ xì ra, phả thẳng vào lưng Phó Y. Sức nóng kinh hoàng làm bốc khói chiếc áo choàng da của anh, nhưng Phó Y vẫn giữ nguyên tư thế phẫu thuật, đôi tay không hề lệch đi một milimet nào. Anh nén chịu cơn đau rát bỏng ở lưng, tập trung toàn bộ thính giác lọc ồn để nghe tiếng van tim của bệnh nhân đập lại đều đặn.
Mảnh đá phiến cuối cùng đã được gắp ra thành công. Phó Y nhanh chóng băng bó vết mổ bằng gạc bọc chì cách nhiệt để bảo vệ tim cậu ta khỏi chấn động âm tần của tháp chuông số 1.
Nhịp tim của phu mỏ trẻ dần giảm từ một trăm hai mươi xuống mức nhịp thích ứng tám mươi nhịp một phút đầy ổn định. Cậu ta khẽ rên rỉ, đôi mắt từ từ mở ra nhìn Phó Y đầy sự biết ơn.
"Cảm... cảm ơn bác sĩ..."
Phó Y thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trộn lẫn bụi than trên trán. Anh nhanh chóng cùng A Sâm đỡ phu mỏ trẻ nằm vào một hốc đá an toàn, rồi thu dọn túi quặng thạch anh thô lậu vừa khai thác được.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị di chuyển để rút lui về phòng khám ngầm, một âm thanh rùng rợn bỗng vang lên từ sâu trong lòng đất.
*Rắc... rắc... rắc...*
Đó không phải là tiếng gõ búa máy của tháp chuông. Đó là tiếng rạn nứt lớn, khô khốc và dồn dập phát ra từ những thanh dầm gỗ sồi cổ xưa bọc thép rỉ sét đang nâng đỡ toàn bộ cấu trúc trần hầm của Mỏ than đá rỉ sét số 4. Những vết nứt siêu vi bắt đầu lan nhanh như mạng nhện dọc theo vách đá sụt lún, báo hiệu nguy cơ sập hầm mỏ diện rộng đang đến gần trong gang tấc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!