Toa Tàu Bọc Thép Ga Smog-Town
Bóng tối sâu mười lăm mét dưới lòng cống trung tâm ngột ngạt như thể một tấm thép nung đỏ đang đè chặt lên lồng ngực sinh học của Phó Y. Không khí sực mùi rỉ đồng, bụi than đá và thứ dầu thủy lực rẻ tiền đang bốc khói nghi ngút từ chiếc lò chưng cất dã chiến dập dờn ánh lửa xanh lét.
Phó Y quỳ rạp trên nền đá ẩm ướt của phòng thí nghiệm bỏ hoang. Nửa khuôn mặt bên trái của anh tê dại dưới lớp băng gạc dính máu. Tai trái hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn lại những tiếng u u lạnh lẽo rỉ ra vệt máu sẫm đã khô cứng sau chấn động của cuộc ám sát hụt từ sát thủ Ảnh. Sự mất mát thính giác một bên buộc tai phải của anh phải hoạt động quá công suất, nhạy bén đến mức tàn nhẫn. Anh nghe rõ tiếng thở khò khè dồn dập như chiếc piston hỏng lò của La Sâm đang nằm hôn mê sâu trên bàn mổ gỗ sờn phía sau. Vết thương hoại tử chì trên bả vai trái của gã thợ rèn đang rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt loãng lẫn máu sẫm, từng giây từng phút ăn mòn vào màng cơ tim sinh học.
Ngón tay trỏ bên bàn tay phải bỏng sẹo của Phó Y nhói lên đau buốt. Vết rách da do cắn ngón lấy máu mở khóa hòm sắt cơ khí vẫn chưa khép miệng, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi sẫm hạt đồng siêu vi lên tấm thẻ đục lỗ mạ vàng mang mã hiệu Phục Hy 01.
"Sư phụ, nước cất vô trùng trong bình thủy tinh chỉ còn chưa đầy một phần ba," A Sâm thều thào, gương mặt nhỏ nhắn mười hai tuổi bám đầy muội than xám xịt. Cậu bé cố nén cơn đau từ bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch kẽ nứt do bỏng để giữ chặt ống chưng cất bằng đồng. "Nếu không nhanh chóng pha chế dung dịch lọc chì theo công thức của cha người, khớp vai cơ khí của chú La Sâm sẽ rỉ sét hoàn toàn. Nhưng chúng ta... chúng ta đã hết sạch Quặng thạch anh tinh khiết để trung hòa độc tố rồi."
Phó Y siết chặt tấm thẻ mạ vàng trong lòng bàn tay rỉ máu. Ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua Bùi Linh đang nằm ổn định tạm thời trên chiếc giường tre ọp ẹp gần đó. Van tim đồng thau kháng âm dã chiến trong ngực cô vẫn phát ra tiếng gõ tích tắc đều đặn ở nhịp bình sinh bảy mươi nhịp mỗi phút, nhưng đôi môi cô tái nhợt vì lo lắng.
"Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa," Phó Y khàn giọng, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng đầy bụi than. "Mật lệnh này ghi rõ, đêm nay toa tàu bọc thép số 09 chở quặng thạch anh tinh khiết chất lượng cao dành riêng cho giới quý tộc sẽ cập ga Smog-Town. Đó là cơ hội duy nhất để cứu La Sâm, và cũng là nguồn dược liệu cuối cùng của chúng ta."
Đột ngột, một tiếng rít khè khè của van hơi nước vang lên từ phía đường ống thoát nước thải ngách. Cánh cửa sập bằng sắt rỉ kẽo kẹt mở ra. Một bóng người vạm vỡ, mặc áo khoác da cừu bẩn thỉu bám đầy dầu mỡ, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng đồng tắt ngóm bước vào.
Đó là Trương Phong, gã tài xế xe goòng chở than đá lanh lợi của chợ đen. Theo sau gã là Liễu Thanh, người đàn bà thợ may da ba mươi tuổi có nét mặt sắc sảo, ngón tay chằng chịt vết kim đâm và luôn ngậm một nắm kim khâu bằng đồng thau giữa hai vành môi mỏng.
"Cậu Phó Y, tôi đã mang chị Liễu Thanh đến theo đúng ám hiệu," Trương Phong ghé sát tai phải của Phó Y nói lớn để át đi tiếng xì xì của lò chưng cất. Gã lôi từ trong ngực áo khoác ra một tấm bản đồ da cá sấu bám đầy bụi rỉ sét, trải rộng lên mặt bàn gỗ sờn bẩn thỉu. "Nhưng tình hình trên mặt đất tệ hơn chúng ta tưởng nhiều. Đội tuần tra thiết giáp số 3 của Đội trưởng Thiết đã vây chặt Ga tàu hơi nước Smog-Town. Thẩm Ngôn đã ra lệnh tăng cường lính gác bọc thép gấp đôi. Bọn chúng còn mang theo cả chó săn cơ khí quét hồng ngoại tuần tra liên tục dọc các đường ray."
Trương Phong dùng ngón tay thô ráp bám đầy muội than chỉ vào một góc bản đồ: "Tôi định dùng chiếc xe goòng chở than thông thường của tôi để lọt vào bãi dỡ hàng. Chỉ cần chất than đá lên trên, chúng ta có thể ngụy trang các hòm quặng thạch anh bên dưới."
"Không được," Phó Y lắc đầu, mắt anh khóa chặt vào sơ đồ bố trí các chốt kiểm soát của nhà ga. "Chó săn cơ khí Răng Thép dưới quyền Thẩm Ngôn sở hữu bộ cảm biến hóa học siêu nhạy ở mũi. Quặng thạch anh tinh khiết tự nhiên phát ra một loại bức xạ từ trường âm tần tần số thấp đặc thù. Nếu cậu chỉ che bằng than đá thông thường, con quái thú đó sẽ đánh hơi thấy mùi thạch anh từ khoảng cách mười mét. Chỉ cần nó sủa lên một tiếng, lính bắn tỉa trên đỉnh tháp sẽ nã đạn xuyên phá ghim nát chiếc xe goòng của cậu ngay lập tức."
Liễu Thanh nhổ nắm kim khâu bằng đồng ra lòng bàn tay, giọng nói lạnh lùng và thực tế: "Đó là lý do cậu cần đến tay nghề của tôi. Tôi đã mang theo toàn bộ số da cừu bọc chì cách nhiệt chịu axit thu gom được từ nghĩa địa lò hơi. Nhưng để triệt tiêu hoàn toàn rung động từ trường âm tần của thạch anh, chúng ta cần một lớp đệm bằng lá đồng đỏ mỏng lót bên trong các túi da."
Phó Y quay sang nhìn góc phòng thí nghiệm, nơi đặt chiếc hòm gỗ sồi cũ kỹ của Tề Hành. Bên trong chỉ còn lại vài tấm lá đồng đỏ mỏng dày chưa đầy 0.1mm — thứ tài nguyên cách âm quý giá cuối cùng mà La Sâm đã rèn nguội thủ công trước khi bị đầu độc.
"Chúng ta sẽ dùng toàn bộ số lá đồng đỏ mỏng còn lại," Phó Y quyết định, ánh mắt anh hiện rõ vẻ quyết tuyệt. "La Sâm đã hy sinh cánh tay cơ khí để bảo vệ chúng ta. Tôi không thể để gã chết hoại tử chì vì sự do dự của mình. Chị Liễu Thanh, hãy dùng kéo cắt da khâu vá các khoang chứa hai đáy của xe goòng, lót chặt lá đồng đỏ mỏng ở giữa hai lớp da cừu bọc chì."
Liễu Thanh không phí một lời thừa. Chị ngồi sụp xuống cạnh chiếc xe goòng hơi nước dã chiến của Trương Phong đang đỗ trong ngách cống. Chiếc kéo cắt da bằng thép lò xo rèn thủ công rít lên những tiếng *xoèn xoẹt* sắc lạnh trên nền da cừu dày bọc chì. Từng đường kim khâu bằng đồng thau được chị đâm xuyên qua lớp da bọc chì một cách chuẩn xác, khéo léo bọc kín các lá đồng đỏ mỏng vào giữa để tạo thành một hệ thống màng lọc âm dã chiến hoàn hảo cho khoang chứa hai đáy.
Trong lúc đó, Phó Y ra hiệu cho A Sâm. Cậu bé mồ côi nhanh nhẹn gật đầu, dùng bàn tay phồng rộp nén chặt than hoạt tính gáo dừa vào các bộ lọc túi da nhỏ.
"Sư phụ, con đã trộn thêm bột lưu huỳnh vào than hoạt tính," A Sâm thều thào, mắt sáng lên trong bóng tối. "Mùi lưu huỳnh nồng nặc sẽ hấp phụ hoàn toàn các phân tử khí độc và mùi đặc trưng của thạch anh, đánh lừa khứu giác hóa học của con Răng Thép."
Phó Y áp ống nghe đồng lạnh lên lồng ngực Bùi Linh một lần nữa để kiểm tra nhịp tim của cô trước khi xuất phát. Tiếng van tim đồng thau kháng âm dã chiến đập đều đặn, nhưng anh biết áp lực thời gian đang đè nặng lên vai mình. Anh đứng thẳng dậy, nhìn Trương Phong:
"Trương Phong, cậu nắm rõ lịch trình xả áp của ga tàu hơi nước Smog-Town chứ?"
Trương Phong rít một hơi tẩu thuốc tắt, khói khét lẹt phả ra: "Đoàn tàu bọc thép hoàng gia sử dụng động cơ hơi nước nén áp suất cực đại. Cứ mỗi khi cập bến dỡ hàng, lò hơi trung tâm của nhà ga phải mở van xả áp suất ngưng tụ nước sạch để giảm áp lực đường ống dẫn khí. Đó là lúc tiếng rít khổng lồ của hơi nước xả ra vang dội toàn bộ ga tàu, át đi mọi âm thanh khác trong vòng ba phút."
"Đúng thế," Phó Y nói, đôi mắt anh rực sáng dưới ánh đèn thủy ngân lập lòe. "Chúng ta phải đột nhập vào toa tàu bọc thép đúng vào thời điểm ba phút đó. Tôi sẽ dùng bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan để bẻ khóa chốt áp lực của toa tàu. Tiếng rít khổng lồ của hơi nước xả áp sẽ triệt tiêu hoàn toàn tiếng gõ búa bẻ khóa của chúng ta. Nhưng chúng ta chỉ có đúng ba phút trước khi van an toàn tự động đóng lại."
"Được! Tôi sẽ lái xe goòng luồn qua đường hầm ngầm xả thải để tiếp cận khu vực bốc dỡ hàng," Trương Phong gật đầu, nụ cười thực tế hiện lên trên gương mặt thô kệch. "Tôi đã quen với việc né tránh lính tuần tra trên các đường ray than đá này mười năm rồi."
Nhóm bốn người tiến hành diễn tập thao tác bốc dỡ quặng nhanh trong bóng tối của phòng thí nghiệm bỏ hoang. A Sâm chịu trách nhiệm chuyển các túi da bọc chì chứa quặng thạch anh giả lập vào khoang hai đáy của xe goòng, trong khi Liễu Thanh dùng kéo cắt da để kiểm tra độ khít của các nắp đậy bọc chì. Mỗi thao tác đều được tính toán chuẩn xác đến từng giây dưới sự giám sát thính giác lọc ồn của Phó Y.
Khi mọi chuẩn bị kỹ thuật hoàn tất, Phó Y kéo chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc cách nhiệt đã nứt vỡ một phần kính thạch anh trái lên mặt, siết chặt dây đai da bọc đồng sau gáy. Vết xước ở khóe mắt trái nhói đau khi tiếp xúc với mồ hôi, nhưng anh không bận tâm. Anh dắt bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng đồng-titan và chiếc ống nghe gia bảo vào ngăn bí mật bọc chì của áo choàng da sờn rách.
"A Sâm, con ở lại gác cửa phòng thí nghiệm và tiếp tục chưng cất nước sạch cho chú La Sâm," Phó Y đặt bàn tay trái lành lặn lên vai cậu học trò. "Nếu có bất kỳ biến động nào, hãy giật van xả nồi hơi dã chiến để tạo màn sương mù trốn thoát sâu vào giếng địa nhiệt."
"Sư phụ... người phải quay về an toàn," A Sâm nghẹn ngào, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo choàng của anh.
Phó Y khẽ gật đầu, rồi cùng Trương Phong và Liễu Thanh leo lên chiếc xe goòng hơi nước dã chiến đã được ngụy trang hoàn hảo. Động cơ hơi nước mini hai mã lực của xe goòng rít lên khẽ, xả ra một làn khói mỏng màu xám nhạt khi Trương Phong gạt cần gạt động cơ, lái chiếc xe lao thẳng vào đường cống thoát nước trung tâm tối tăm.
Chiếc xe goòng di chuyển lặng lẽ dọc theo kênh nước thải axit nóng, vượt qua các thác nước bốc khói độc hại để hướng lên mặt đất. Qua lớp sương mù lưu huỳnh dày đặc, Ga tàu hơi nước Smog-Town hiện ra như một con quái vật sắt thép khổng lồ đang gầm rú ngày đêm.
Những tòa nhà ga bằng gạch nung đỏ rỉ sét cao vút, bao phủ bởi những đường ống dẫn khí bằng đồng đỏ chằng chịt rít lên chói tai. Trên các đường ray sắt hoen gỉ, những đoàn tàu chở than đá chạy rầm rập, xả ra lượng khói đen khổng lồ che khuất hoàn toàn bầu trời đêm Smog-Town đầy tuyết rơi lạnh buốt. Ánh đèn thủy ngân cực mạnh từ các tháp canh quét loang loáng qua những đống than đá cao như núi, tạo thành những vệt sáng trắng xanh lạnh lẽo trên nền tuyết bẩn thỉu bám đầy muội than.
Trương Phong lái chiếc xe goòng ngụy trang luồn lách qua các ngách đường ray phụ, đỗ vào một góc tối khuất sau đống phế liệu lò hơi nổ của bãi dỡ hàng.
Phó Y thu mình trong khoang chứa than, áp sát tai phải siêu nhạy bén vào thành xe goòng để lắng nghe. Tiếng bốt bọc đồng của lính tuần tra thiết giáp nện dồn dập trên sàn sắt ga tàu vang lên đều đặn. Anh đeo kính bảo hộ thạch anh chống sương độc lên mắt, nhìn qua khe hở của khoang chứa than.
Cách đó chưa đầy hai mươi mét, hàng chục lính tuần tra mặc giáp đồng nặng nề chống đạn đang ôm súng trường áp lực hơi nước đi tuần tra nghiêm ngặt quanh đường ray chính. Con quái thú bọc thép bốn chân Răng Thép đang khịt mũi rít lên kèn kẹt khẽ, ánh sáng đỏ rực từ mắt cảm biến của nó quét dọc theo các tấm thép bọc toa tàu chở hàng thông thường.
Sự căng thẳng tột độ bóp nghẹt lồng ngực Phó Y. Anh siết chặt chiếc kìm phẫu thuật vi mô bằng đồng-titan trong tay, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại truyền vào bàn tay phải bỏng sẹo. Mọi chuẩn bị kỹ thuật đã hoàn tất. Lớp da cừu bọc chì lót lá đồng đỏ mỏng của Liễu Thanh đã chặn đứng hoàn toàn bức xạ từ trường của thạch thạch anh, giữ cho con Răng Thép ngoài kia không hề có phản ứng bất thường nào.
Đột ngột, một tiếng rít khổng lồ, chói tai vang dội từ phía cuối đường ray chính của nhà ga. Mặt đất sắt thép dưới chân họ rung chuyển dữ dội.
*U u u u u u u u u!*
Còi tàu hơi nước hoàng gia rít lên vang dội từ phía xa, xé toạc màn sương mù lưu huỳnh xám xịt và tuyết rơi dày đặc. Từ trong bóng tối của vành đai sắt thép, đoàn tàu thiết giáp khổng lồ bọc thép tấm dày hai mươi centimet, gầm rú phun ra những cột khói đen kịt và luồng hơi nước trắng xóa, từ từ tiến vào sân ga ngập tràn sương mù lưu huỳnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!