Nhạc nềnEpicBattle2

Lưỡi Dao Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí bên trong phòng thí nghiệm sâu mười lăm mét dưới lòng cống trung tâm ngột ngạt đến mức lồng ngực sinh học của Phó Y như bị bóp nghẹt. Mùi dầu thủy lực cổ kính quyện chặt với bụi thạch anh và rỉ đồng đỏ bốc lên từ chiếc lò nung dã chiến mà cậu học việc A Sâm đang ra sức quạt lửa. Những tấm chì cách âm dày hai milimet bọc quanh vách đá ẩm ướt tuy ngăn chặn được chín mươi phần trăm tiếng gầm rú tàn phá của tháp chuông hơi nước hoàng gia trên mặt đất, nhưng không thể dập tắt được sự căng thẳng đang đông cứng lại trong không gian hẹp.


Phó Y đứng lặng người bên bàn mổ gỗ sờn, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký giải phẫu bọc da cá sấu bám đầy muội than của người cha quá cố Phó Kiến Văn. Những dòng chữ viết bằng mực đồng lấp lánh khẽ dưới ánh sáng xanh lét của ngọn đèn thủy ngân dã chiến như những nhát búa máy nện thẳng vào tâm trí anh. Sự thật tàn bạo đã phơi bày: nhịp tim cưỡng bức một trăm hai mươi nhịp mỗi phút của hàng vạn công nhân nghèo khổ tại Smog-Town thực chất chỉ là nguồn pin sinh học, bị thu hồi nhiệt lượng qua hệ thống sàn sắt để sạc năng lượng cho siêu máy tính bánh răng Phục Hy và pháo đài bay Vulcan. Sự sống của họ bị vắt kiệt từng giây chỉ để duy trì sự bất tử cơ khí của giới hoàng gia.


Cơn phẫn nộ tột cùng khiến bả vai Phó Y run lên. Bên tai trái của anh hoàn toàn tĩnh lặng — một khoảng không vô âm lạnh lẽo rỉ ra vệt máu sẫm đã khô cứng sau chấn động của vụ nổ dầm đá trước đó. Sự mất thính giác một bên khiến tai phải của anh trở nên nhạy bén đến mức tàn nhẫn. Anh nghe rõ tiếng thở dốc khò khè như búa máy hỏng lò của La Sâm đang nằm hôn mê sâu trên bàn mổ. Vết thương ở bả vai trái của chàng thợ rèn đồng hồ đang rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt lẫn máu sẫm — dấu hiệu tàn khốc của chứng hoại tử chì do mũi kim tiêm nén khí của Trình Quốc Anh để lại.


"Sư phụ, nước cất vô trùng trong bình thủy tinh chỉ còn lại chưa đầy một phần ba," A Sâm thều thào, gương mặt nhỏ nhắn bám đầy muội than lộ rõ vẻ lo lắng. Cậu bé đang dùng bàn tay phải phồng rộp rỉ dịch kẽ nứt do bỏng để giữ chặt ống chưng cất bằng đồng. "Nếu không nhanh chóng pha chế dung dịch lọc chì theo công thức của cha người, khớp vai cơ khí của chú La Sâm sẽ bị rỉ sét ăn mòn hoàn toàn vào màng cơ tim sinh học."


Phó Y nén cơn đau buốt từ ngón tay trỏ phải vừa bị cắn rách để lấy máu mở khóa hòm sắt cơ khí. Anh khàn giọng nói: "Tiếp tục đun sôi nước cất. Chúng ta không thể để chất độc ngấm sâu hơn."


Ở góc phòng, Bùi Linh khẽ rên rỉ trên chiếc giường tre ọp ẹp. Van tim đồng thau kháng âm dã chiến vừa được cấy ghép trong ngực cô vẫn tích tắc phát ra những tiếng gõ đều đặn ở nhịp bình sinh bảy mươi nhịp mỗi phút, nhưng thể trạng suy kiệt khiến cô không thể đứng vững. Cô nhìn Phó Y bằng ánh mắt đầy lo âu: "Bác sĩ Phó, vị trí phòng khám này... liệu có an toàn không?"


Chưa kịp để Phó Y trả lời, tai phải siêu nhạy bén của anh đột ngột giật nẩy.


Giữa tiếng xì xì đều đặn của lò chưng cất và tiếng tích tắc của van tim Bùi Linh, có một âm thanh khác lạ xuất hiện từ phía trên trần nhà rỉ sét. Đó không phải là tiếng nước thải axit chảy róc rách ngoài vách cống, cũng không phải tiếng chuột chạy.


*Xì xì khẽ...*


Đó là tiếng xả áp siêu nhỏ của một piston hơi nước nén khí cực kỳ tinh vi. Một loại thiết bị cơ khí cao cấp không hề thuộc về khu ổ chuột Smog-Town nghèo nát này.


"Nằm xuống!" Phó Y hét lên, dùng bàn tay trái lành lặn đẩy mạnh A Sâm rạp xuống sàn đá.


*Ầm!*


Ngay trong khoảnh khắc đó, một mảng trần gỗ mục nát nổ tung. Từ trong bóng tối của đường ống thải hơi nước cũ phía trên, một bóng đen gầy nhom bọc kín trong lớp da đen nhuộm dầu than lao thẳng xuống như một con chim ưng săn mồi. Ánh đèn thủy ngân xanh lét soi rọi hai cánh tay cơ khí khổng lồ của kẻ đột kích — hai bộ móng vuốt bằng thép đúc rỉ sét bọc đồng thau, kết nối với bình khí nén mini đeo sau lưng đang rít lên những tiếng xì xì điên cuồng.


Sát thủ Ảnh!


Đòn tấn công chớp nhoáng nhắm thẳng vào cổ Phó Y. Nhờ thính giác siêu nhạy lọc ồn ở tai phải bắt được tiếng rít kim loại từ trước, Phó Y kịp thời nghiêng người sang một bên theo bản năng sinh học.


*Xoạt!*


Móng vuốt cơ khí sắc nhọn sượt qua, cào rách nát bả vai áo choàng da sờn cũ của Phó Y, để lại ba đường rạch sâu hoắm trên lớp chì bảo vệ lót bên trong. Chưa dừng lại ở đó, lực quán tính cực mạnh từ cú vồ của Ảnh khiến gã xoay người cực nhanh, vung cánh tay cơ khí bọc thép quất mạnh ngược lại.


*Bốp!*


Cú quất tàn bạo dội thẳng vào chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc cách nhiệt bọc trên mặt Phó Y. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên chói tai. Lực chấn động khiến Phó Y ngã văng ra sàn đá ẩm ướt, đầu óc quay cuồng. Mảnh kính thạch anh chịu nhiệt ở mắt bên trái của chiếc mặt nạ nứt vỡ ra thành những đường rạn như mạng nhện, cào xước nhẹ vào khóe mắt anh làm máu tươi rỉ ra.


"Sư phụ!" A Sâm hét lên định lao vào, nhưng Ảnh đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Gã sát thủ lạnh lùng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào qua thanh quản, chỉ có tiếng piston hơi nước sau lưng gã rít lên kèn kẹt khi gã giơ cao móng vuốt khí nén, chuẩn bị giáng một đòn kết liễu xuống lồng ngực Phó Y.


Trong tình thế sinh tử cận kề, Phó Y không thể sử dụng bạo lực vũ khí để sát hại đối thủ — đó là y đức tối cao mà người thầy quá cố Tề Hành đã bắt anh lập thề. Anh chỉ có thể tự vệ bằng tri thức cơ học.


Phó Y nhanh tay giật lấy bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan đang để trên khay đồng, dùng hết sức lực của bàn tay phải bỏng sẹo đưa lên đỡ đòn.


*Keng!*


Móng vuốt thép đúc của Ảnh nện thẳng vào chiếc kìm vi mô. Tiếng kim loại va chạm dội ngược vào tai phải của Phó Y làm anh nhức đầu dữ dội. Lực kẹp khí nén từ cánh tay cơ khí của Ảnh mạnh đến mức khủng khiếp, ép chặt chiếc kìm đồng-titan lún dần xuống sát cổ họng Phó Y. Bàn tay phải bỏng sẹo của anh đau nhói như bị lửa thiêu, các thớ cơ sinh học run rẩy dữ dội dưới áp lực cơ khí quá tải. Chiếc kìm vi mô gia bảo bị uốn cong một góc mười độ, suýt chút nữa gãy làm đôi.


Không thể dùng sức mạnh cơ bắp đối kháng với máy móc. Phó Y nghiến chặt răng, dùng bàn tay trái kéo nhanh chiếc kính bảo hộ thạch anh chống sương độc đang đeo trên trán xuống mắt.


Qua tròng kính thạch anh màu tím nhạt đặc biệt, toàn bộ màn khói lưu huỳnh và sương độc trong phòng mổ bị khử hoàn toàn. Tầm nhìn của anh xuyên qua làn hơi nước mỏng, khóa chặt vào hệ thống động lực đeo sau lưng gã sát thủ.


Phó Y phát hiện ra một luồng khí nóng màu cam rực rỡ đang rò rỉ ra từ khớp van xả của bình nén khí mini sau lưng Ảnh. Bộ phận bôi trơn piston của gã đang bị quá nhiệt do hoạt động quá công suất trong không gian hẹp bọc chì cách âm.


*Đây chính là điểm yếu cơ học!*


Phó Y dùng hết sức lực còn lại của chân trái, đạp mạnh vào thành bàn mổ gỗ sờn để đẩy người trượt lùi trên sàn đá ẩm ướt, thoát khỏi gọng kìm của Ảnh trong gang tấc. Móng vuốt của Ảnh nện hụt xuống sàn đá, làm bắn tung tóe những mảnh gạch nung rỉ sét.


Ngay phía sau Phó Y là chiếc nồi hơi dã chiến dùng để khử trùng dụng cụ phẫu thuật, áp suất bên trong đang ở mức một trăm hai mươi độ C do A Sâm vừa đun sôi.


Ảnh xoay người lao tới, móng vuốt khí nén vung lên một đường vòng cung chết chóc.


Phó Y không né tránh. Anh dùng bàn tay phải bỏng sẹo đầy vết rách rỉ máu nắm chặt lấy cần gạt van xả áp suất khẩn cấp của nồi hơi dã chiến, giật mạnh theo hình chữ Z ngược.


*Xììììììììì!*


Một luồng hơi nước nóng bỏng một trăm hai mươi độ C kèm theo bột thạch thạch anh mài mịn bắn vọt ra từ vòi xả áp lực cao, phun thẳng vào mặt và hệ thống bình nén khí sau lưng Ảnh.


Luồng nhiệt lượng khổng lồ đột ngột bao phủ không gian hẹp. Ảnh lùi lại, gầm lên một tiếng khàn đặc qua lớp mặt nạ da. Bột thạch thạch anh thô bám chặt vào các khớp nối piston bôi trơn dầu của gã, kết hợp với hơi nước nóng làm đông cứng hoàn toàn hệ thống thủy lực dã chiến. Các bánh răng nhỏ trong cánh tay cơ khí của gã rít lên những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc rồi kẹt cứng vĩnh viễn.


Cánh tay cơ khí của Ảnh xụi lơ, mất hoàn toàn động lực hơi nước. Biết kế hoạch ám sát đã thất bại và vị trí đã bị lộ, gã sát thủ nhanh nhẹn dùng đai chân giả nhảy vọt lên dầm gỗ trần nhà sụt lún, biến mất vào đường ống thải tối tăm.


*Cạch... boong.*


Trong lúc rút lui hỗn loạn, một vật thể bằng kim loại từ thắt lưng da của Ảnh bị tuột ra, rơi xuống sàn đá bọc chì và lăn đến chân Phó Y.


Phó Y thở dốc, quỳ sụp xuống sàn đá. Chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc của anh bị nứt vỡ hoàn toàn bên mắt trái, máu tươi từ khóe mắt chảy dài xuống má quyện với bụi than đen kịt. Bàn tay phải bỏng sẹo của anh run rẩy không ngừng, vết rách ở ngón trỏ rỉ máu sẫm lên sàn chì. Phòng thí nghiệm bỏ hoang của Tề Hành bị tàn phá nặng nề, một phần dầm gỗ trên trần nhà bị cháy xém và rạn nứt do vụ nổ hơi nước.


"Sư phụ! Người có sao không?" A Sâm nhào tới đỡ lấy anh.


Phó Y không trả lời. Anh nhặt vật thể kim loại vừa rơi dưới đất lên. Đó là một chiếc ống bưu điện bằng đồng đỏ bám đầy dầu thủy lực xám xịt của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia. Anh dùng ngón tay run rẩy vặn mở nắp ống bưu điện, rút ra một tấm thẻ đục lỗ mạ vàng mỏng dính.


Đưa tấm thẻ lên trước ánh đèn thủy ngân xanh lét, mắt phải của Phó Y co rút lại khi đọc được thuật toán mật lệnh đục lỗ của Tể tướng Khương Vô Kỵ gửi cho Đốc công Tống Viễn:


*"Toa tàu bọc thép số 09 chở lô Quặng thạch anh tinh khiết chất lượng cao phục vụ tháp chuông trung tâm sẽ cập ga Smog-Town vào đêm đông sương muối. Lực lượng tuần tra thiết giáp tăng cường bảo vệ..."*


Phó Y siết chặt tấm thẻ đồng trong lòng bàn tay rỉ máu. Phòng thí nghiệm bỏ hoang này đã bị lộ vị trí sau cuộc đột kích của Ảnh. Để cứu sống La Sâm đang hoại tử vai trái và em gái Phó Dao, anh không còn đường lui. Anh buộc phải thực hiện một phi vụ mạo hiểm chưa từng có: đột nhập ga tàu hơi nước hoàng gia để cướp lô quặng thạch anh tinh khiết trước khi toàn bộ thị trấn bị phong tỏa toàn diện.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!