Nhạc nềnEpicBattle2

Bản Thảo Thất Lạc Của Cha

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ hơi nước của chiếc xe goòng bọc thép hoàng gia nhỏ dần rồi tắt hẳn phía trên trần gạch nung rỉ sét. Dưới lòng cống tối tăm, sương mù lưu huỳnh xám xịt cuộn lên từng làn đặc quánh, mang theo mùi khét lẹt của dầu hỏa và thuốc súng hơi nước.


Phó Y khuỵu một gối xuống nền gạch ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy thân hình to lớn của La Sâm. Gã thợ rèn đồng hồ lập dị đang lịm đi, bả vai trái bị hoại tử chì nghiêm trọng rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt lẫn máu sẫm. Nhưng đáng sợ hơn cả là mũi kim tiêm bằng đồng mạ bạc của Trình Quốc Anh vẫn đang cắm sâu vào da thịt gã. Chất độc đông cứng dầu thủy lực sinh học đang lan nhanh, khiến khớp vai cơ khí bên trái của gã rít lên những tiếng kẹt rít kèn kẹt khô khốc trước khi hoàn toàn đứng im.


"Thạch Đầu! A Minh! Mau đỡ cậu ấy!" Phó Y khàn giọng ra lệnh. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn vệt máu sẫm khô bám chặt vào vành tai, nhưng tai phải siêu nhạy bén vẫn nghe rõ tiếng thở dốc khò khè như búa máy hỏng lò của La Sâm.


Thạch Đầu vội vã hạ bình oxy nén nặng trịch xuống, cùng A Minh đỡ lấy La Sâm. Bùi Linh, người vừa được phẫu thuật vá van tim dã chiến tạm thời, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy da, khẽ bám vào thành cống rên rỉ. Van tim sắt rỉ trong ngực cô vẫn gõ những nhịp lỗi đầy đau đớn, nhưng cô vẫn cố nghiến răng không phát ra tiếng động.


A Minh nâng cao chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá đã được bọc kín bằng vải da cừu để che bớt ánh sáng vàng lập lòe. Gã thợ thông cống dẫn đầu cả nhóm luồn nhanh qua một ngách cống hẹp, nơi dòng nước thải axit nóng tám mươi độ bốc khói nghi ngút. Sau mười phút di chuyển nghẹt thở trong bóng tối ngột ngạt, họ dừng lại trước một cánh cửa thép dày bị rỉ sét đỏ quạch, nằm ẩn sâu sau một đường ống dẫn khí nén khổng lồ.


Đây chính là lối vào Phòng thí nghiệm bỏ hoang của Tề Hành.


Phó Y dùng bàn tay trái lành lặn đẩy mạnh cánh cửa thép kẽo kẹt. Căn phòng rộng lớn hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của đèn bão. Nơi đây được bọc bằng những tấm chì cách âm dày hai milimet để ngăn chặn hoàn toàn sóng âm tàn phá của tháp chuông hơi nước hoàng gia. Khắp nơi sực mùi dầu thủy lực cổ kính, bụi thạch anh và rỉ đồng thau. Trên các kệ gỗ mục nát, hàng trăm lọ thủy tinh chứa các tiêu bản tim mạch và các van cơ khí lỗi nằm im lìm trong dung dịch bảo quản xám đục.


"Đặt La Sâm lên bàn mổ!" Phó Y ra lệnh, bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng quấn băng chì nhói lên từng đợt đau buốt khi anh cố kiềm chế sự run rẩy.


La Sâm nằm bất động, nhịp tim của gã đập yếu ớt đến mức thước đo tần số tim bằng bánh răng đeo ngực gã gần như ngừng chuyển động. Chất độc từ mũi kim mạ bạc đang đông cứng hệ tuần hoàn cơ sinh học của gã. Khớp vai cơ khí bị rỉ sét ăn mòn loang lổ, dịch xám nhạt rỉ ra ngày càng nhiều.


"Chất độc này... nó đang làm đông cứng toàn bộ dầu thủy lực bôi trơn trong van tim cơ học của cậu ấy," Phó Y áp ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên ngực bạn thân, lắng nghe tiếng kẹt rít chói tai bên trong. "Nếu không tìm được công thức dung dịch dung hòa độc chất này trong vòng một giờ, tim cậu ấy sẽ bị kẹt cứng vĩnh viễn."


Anh nhìn quanh căn phòng thí nghiệm cổ kính. Tề Hành đã qua đời, nhưng người thầy quá cố từng nhắc đến một chiếc hòm sắt cơ khí do cha của Phó Y — Phó Kiến Văn — để lại trước khi bị hoàng gia ám hại. Chiếc hòm đó được giấu sâu dưới bục đá của phòng thí nghiệm, niêm phong bằng một ổ khóa mật mã bánh răng rỉ sét cực kỳ tinh vi.


Phó Y quỳ xuống bên bục đá, gạt đi lớp bụi than đen kịt bám dày. Chiếc hòm sắt bọc đồng thau hiện ra, trên nắp khắc biểu tượng bánh răng lồng hoa hồng bạc — tín vật dòng họ Phó. Ổ khóa mật mã gồm năm vòng bánh răng đồng đồng tâm, không hề có lỗ khóa thông thường mà chỉ có một rãnh nhỏ hình chữ thập bọc đồng đỏ.


Phó Y áp phần chuông nghe bằng đồng lạnh của chiếc ống nghe tự chế vào thành hòm sắt. Anh nghiêng đầu, dùng tai phải siêu nhạy bén để lắng nghe.


*Cạch... tạch...*


Anh dùng ngón tay trái xoay nhẹ vòng bánh răng đầu tiên. Tiếng lò xo mật mã bên trong rít lên khẽ khàng, mảnh dẻ như tiếng kim đồng hồ cát. Nhưng khi anh định dùng bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan để bẩy nhẹ chốt khóa cơ học, một tiếng *khấc* khô khốc vang lên từ bên trong.


"Sư phụ! Cẩn thận!" A Sâm hét lên.


Phó Y giật phắt tay lại. Ngay lập tức, ba mũi kim châm áp lực khí nén bắn vọt ra từ khe hở của bục đá, cắm phập vào vách tường chì phía sau, rít lên những tiếng xì xì khè khè đầy độc hại. Hệ thống bẫy tự động của chiếc hòm suýt nữa đã găm nát bàn tay anh.


Trán Phó Y rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Anh nhận ra ổ khóa này không thể mở bằng lực cơ học thông thường hay kìm bẻ khóa dã chiến. Đây là thiết bị sử dụng cơ chế phản ứng hóa - cơ học đặc biệt của dòng họ Phó. Cha anh đã thiết kế nó để tự hủy nếu bị kẻ ngoài xâm phạm.


"Rãnh khóa hình chữ thập..." Phó Y lẩm bẩm. Anh nhớ lại những dòng chữ mờ nhạt trong ký ức thời thơ ấu về người cha luôn mặc áo choàng kỹ sư sực mùi lưu huỳnh. Cha từng nói dòng máu của dòng họ Phó không giống người thường, nó mang một bí mật luyện kim cổ xưa.


Anh đưa ngón tay trỏ của bàn tay phải bị bỏng sẹo lên miệng, cắn mạnh. Dòng máu màu đỏ sẫm rỉ ra, nhưng dưới ánh đèn thủy ngân, nó lấp lánh những hạt ánh kim màu đồng nhạt — Nguồn gốc dòng máu hạt đồng siêu vi mà cha đã cấy vào hệ tuần hoàn của anh từ nhỏ để kháng lại sóng âm tháp chuông.


Phó Y nhỏ một giọt máu chứa hạt đồng siêu vi trực tiếp vào rãnh khóa hình chữ thập bọc đồng đỏ.


Ngay lập tức, một phản ứng hóa học mãnh liệt xảy ra. Giọt máu sủi bọt xanh nhạt, tỏa ra mùi hương kim loại nồng nàn. Hạt đồng siêu vi hoạt động như một chất xúc tác hóa học đặc biệt, nhanh chóng ăn mòn lớp rỉ sét bọc ngoài bánh răng gốc và kích hoạt hệ thống thủy lực siêu nhỏ bên trong ổ khóa.


*Rắc... Rắc... Cạch!*


Năm vòng bánh răng đồng đồng tâm tự động xoay chuyển nhịp nhàng, tiếng tích tắc đều đặn vang lên như một bản nhạc cơ khí cổ điển. Cửa hòm sắt nặng nề từ từ mở ra, giải phóng một luồng khí nén khô ráo sực mùi da cũ.


Nằm im lìm bên trong chiếc hòm là một cuốn sổ tay bìa da cá sấu bám đầy muội than đen kịt — Cuốn nhật ký giải phẫu của Phó Kiến Văn, và một bức thư tuyệt mệnh viết bằng mực đồng đã ngả màu xám xịt.


Phó Y run rẩy nhấc cuốn nhật ký lên. Anh nhanh chóng lật mở các trang giấy da nứt nẻ, tìm kiếm phần ghi chép về độc chất. Đôi mắt anh sáng lên khi dừng lại ở trang số chín mươi bảy. Ở đó, cha anh đã vẽ chi tiết sơ đồ hệ tuần hoàn cơ sinh học và công thức pha chế dung dịch dung hòa chì-thủy ngân bằng chiết xuất thảo dược vùng biên giới kết hợp nước cất ngưng tụ.


"Có thuốc giải rồi! La Sâm cứu được rồi!" Phó Y mừng rỡ nói, đưa cuốn nhật ký cho A Sâm để chuẩn bị các dụng cụ chưng cất dã chiến.


Nhưng khi anh lật đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký, nơi dán bức thư tuyệt mệnh của cha gửi cho Tề Hành trước khi ông bị đốc công Tống Viễn ám hại, ngón tay anh đột ngột cứng đờ.


Bên cạnh bức thư là những trang nghiên cứu giấu kín của Tề Hành — Di huấn của Tề Hành về tác hại của sóng âm. Những dòng chữ viết tay bằng mực đen đã mờ nhạt nhưng từng từ như những nhát búa máy nện thẳng vào tâm trí Phó Y:


*"Gửi Tề Hành, người đồng nghiệp duy nhất ta tin tưởng...*


*Nếu con trai ta, Phó Y, mở được chiếc hòm này, nghĩa là ta đã không còn trên thế gian. Đừng tìm cách trả thù Tống Viễn, hắn chỉ là một con tốt thí của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia. Kẻ thù thực sự của chúng ta nằm ở cung điện Vulcan...*


*Ta đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng mà hoàng gia cố tình che giấu dưới danh nghĩa tăng năng suất lao động. Hệ thống tháp chuông hơi nước số 1 và toàn bộ vành đai mười hai tháp chuông phụ không phải được dựng lên để đồng bộ nhịp tim giúp công nhân làm việc nhanh hơn...*


*Nhiệt lượng tỏa ra từ nhịp tim đập nhanh liên tục một trăm hai mươi nhịp mỗi phút của hàng vạn công nhân mỏ than thực chất đang được thu hồi qua hệ thống sàn sắt sưởi ấm dưới hầm mỏ. Dòng năng lượng sinh học khổng lồ này, thông qua các đường ống dẫn khí nén trung tâm, được truyền dẫn và tích lũy để sạc năng lượng cho siêu máy tính bánh răng 'Phục Hy' và pháo đài bay Vulcan của hoàng gia..."*


Phó Y bàng hoàng, lồng ngực anh co thắt dữ dội như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Anh nhìn xuống bả vai trái hoại tử của La Sâm, nhìn sang Bùi Linh đang thở dốc yếu ớt, rồi nghĩ đến em gái Phó Dao đang phải đeo bộ lọc màng nhĩ thạch anh dã chiến để sống sót qua từng tiếng chuông.


Hàng vạn con người nghèo khổ ở Smog-Town này, những phu mỏ rỉ sét khớp chân, những đứa trẻ suy tim bẩm sinh chết cóng trong mùa đông sương muối... tất cả họ không chỉ bị bóc lột sức lao động.


Họ đang bị vắt kiệt từng nhịp đập của sự sống, từng giọt máu sinh học để làm chất đốt cho cỗ máy chiến tranh khổng lồ của hoàng gia lơ lửng trên tầng mây lộng gió.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!