Nhạc nềnEpicBattle2

Mật Phục Chợ Đen Đồng Thau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ hơi nước của chiếc xe goòng bọc thép hoàng gia rít lên từng hồi kèn kẹt ngay trên tấm trần gạch nung của phòng thí nghiệm bỏ hoang. Chấn động mạnh đến mức lớp rỉ sét bám trên các đường ống đồng cổ kính lả tả rơi xuống như một trận mưa bụi đỏ. Phó Y đứng bất động bên giường mổ dã chiến, tay trái siết chặt bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan do ông nội để lại. Tai trái của anh, giờ đây đã hoàn toàn điếc đặc sau tai nạn nổ tháp chuông trước đó, rỉ ra một vệt máu sẫm màu đã khô cứng bám chặt vào vành tai. Nhưng tai phải của anh lại nhạy bén một cách tột độ. Qua lớp gạch đá dày mười lăm mét, anh vẫn phân biệt được tiếng xích sắt nghiến vào nền đá Chợ đen Đồng Thau và nhịp pít-tông hơi nước nén áp lực cao đặc trưng của đội tuần tra thiết giáp dưới quyền Trình Quốc Anh.


"Chúng đang xuống đây," Phó Y khàn giọng nói, bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề quấn băng chì của anh nhói lên từng đợt đau buốt khi anh cố kiềm chế sự run rẩy. "Mạt Mạt, Thạch Đầu, dừng ca mổ lại! Áp lực từ chiếc xe goòng bọc thép phía trên đang làm dầm thép chịu lực của căn hầm này rạn nứt. Nếu chúng ta rạch lồng ngực Bùi Linh lúc này, chỉ cần một mảnh đá rơi xuống hoặc chấn động làm lệch kìm vi mô, cô ấy sẽ chết ngay trên bàn mổ."


Lâm Mạt Mạt nghiến răng, cánh tay trái cơ khí bọc đồng thau siêu nhẹ của cô khẽ rít lên một tiếng nhỏ khi cô cẩn thận nhấc chiếc van tim đồng thau kháng âm dã chiến vừa hiệu chuẩn xong đặt vào chiếc hộp chì bảo vệ. "Chết tiệt! Trình Quốc Anh đã đánh hơi được mùi thạch anh tinh khiết từ vụ ga tàu. Hắn biết chúng ta đang ở quanh khu chợ đen này."


Bùi Linh trên giường tre khẽ rên rỉ, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy da, hơi thở của cô đứt quãng và ho ra một ngụm bọt hồng bám đầy bụi than đen kịt. Chiếc van tim sắt rỉ tái chế do lão Trương Hoài cấy ghép bắt buộc trong ngực cô đang kẹt rít kèn kẹt, phát ra những tiếng gõ lỗi nhịp đầy đau đớn. Thạch Đầu nhanh chóng vác bình oxy nén bằng đồng nặng ba mươi ký lên vai, tay kia đỡ lấy Bùi Linh bế thốc lên.


La Sâm, dù bả vai trái đang bị hoại tử chì nghiêm trọng rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt dưới lớp vải quấn dã chiến, vẫn gượng dậy bám vào thành giường. Gương mặt gã thợ rèn đồng hồ lập dị xám xịt vì đau đớn và sốt cao, nhưng đôi mắt gọng kính lúp một mắt của gã vẫn rực lên vẻ bướng bỉnh: "Đi đường cống thoát nước trung tâm! A Minh biết một ngách cạn dẫn thẳng ra vách sau chợ đen. Ở đó có nhiều đống phế liệu đồng rỉ sét để ẩn nấp."


Nhóm người lặng lẽ luồn qua cánh cửa thép dày của phòng thí nghiệm, khóa chặt mật mã bánh răng rỉ sét lại phía sau. A Minh dẫn đầu, chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá của gã đã được bọc một lớp vải da cừu để che bớt ánh sáng vàng lập lòe. Họ di chuyển khom lưng sát mép nước thải axit bốc khói lưu huỳnh nghi ngút, nín thở sâu để tránh hít phải sương độc công nghiệp. Phó Y đi sát sau Thạch Đầu, tai phải anh căng ra lắng nghe tiếng động từ các đường ống dẫn khí nén rít chói tai xung quanh.


Khi họ tiếp cận lối thoát hiểm dẫn lên khu nhà xưởng dệt bỏ hoang của Chợ đen Đồng Thau, một luồng ánh sáng đỏ loang loáng từ trên cao quét xuống qua các khe hở của nắp cống gang. Tiếng còi hơi nước báo động rú lên chói tai từ phía mặt đất.


"Đứng lại! Tất cả các lối ra đã bị phong tỏa!"


Giọng nói lạnh lùng, quy củ tuyệt đối của Trình Quốc Anh vang lên qua bộ đàm hơi nước dội xuống lòng đất. Sĩ quan y tế quân đội hai mươi sáu tuổi, mặc quân phục thiết giáp gọn gàng màu xám tro, đang đứng trên bục sắt của chiếc xe goòng bọc thép. Thắt lưng hắn đeo một khẩu súng lục hơi nước bắn kim tiêm thuốc mê nén khí mạ bạc sáng loáng. Hắn giơ tay ra lệnh cho binh lính thiết giáp: "Dựng rào chắn lưới điện hơi nước xung quanh chợ đen. Bơm khí nén áp lực cao vào các ngách cống ngầm. Nghiêm cấm bất kỳ ai rời khỏi khu vực này khi chưa quét tần số nhịp tim!"


Phó Y ra hiệu cho cả nhóm lùi lại, nép sát vào bóng tối sau một đống bánh răng rỉ sét khổng lồ cao bằng tòa nhà hai tầng. Trước mắt họ, lối thoát hiểm chính dưới cống ngầm đã bị một cánh cửa sắt áp lực cao khóa chặt bằng hệ thống van xả tự động của quân đội. Những luồng điện hơi nước màu xanh lam rít lên xè xè dọc theo các dầm thép, sẵn sàng thiêu rụi bất kỳ ai chạm vào.


"Chúng ta bị kẹt rồi," Thạch Đầu thì thầm, lồng ngực gầy gò của gã phập phồng lo lắng khi phải vác Bùi Linh và bình oxy nén nặng nề. "Lưới điện hơi nước đã chặn lối lên mặt đất, còn đường cống thoát nước thông thường đã bị khóa cứng bằng cửa sắt áp lực cao."


Trình Quốc Anh bắt đầu dẫn đầu một toán lính thiết giáp bước xuống bậc thang sắt dẫn vào lòng chợ đen. Tiếng bốt bọc đồng nện rầm rập trên nền đá rỉ sét. Máy dò tần số sinh học trên tay lính tuần tra phát ra tiếng tích tắc dồn dập, kim chỉ thị dao động liên tục để quét tìm nhịp tim tự chủ của Phó Y.


La Sâm nhìn Phó Y, gương mặt gã thợ rèn hiện lên vẻ quyết tuyệt. Gã thò tay vào chiếc túi da đeo chéo, lôi ra một vật hình tròn quấn đầy dây đồng mảnh và than hoạt tính nén chặt. "Bọc chì bảo vệ màng nhĩ của các người lại! Tôi sẽ tạo ra một màn khói đen để làm mù kính lọc của chúng."


"La Sâm, bả vai của cậu..." Phó Y lo lắng nhìn vết hoại tử chì đang rỉ dịch xám nhạt trên vai gã.


"Mặc kệ tôi! Bế lấy Bùi Linh và chạy ngay khi khói bùng lên!" La Sâm gầm lên khẽ, gã dùng cánh tay cơ khí hỗ trợ lực của mình giật mạnh chốt lò xo nén khí của quả bom khói than hoạt tính tự chế rồi ném mạnh về phía toán lính thiết giáp đang tiến lại gần.


*BÙM... XÌÌÌÌ...*


Một tiếng nổ nén khí đanh gọn vang lên, kéo theo một màn khói đen đặc quánh bùng phát dữ dội. Than hoạt tính mịn và bột lưu huỳnh cháy tỏa ra mùi khét lẹt, nhanh chóng lấp đầy không gian hẹp của chợ đen. Màn khói đen dày đặc này lập tức bám chặt vào các thấu kính thạch anh và kính bảo hộ lọc sương mù của lính tuần tra, làm mù hoàn toàn hệ thống cảm biến quang học của chúng.


"Bắn! Bắn hạ tự do vào hướng phát ra tiếng nổ!" Trình Quốc Anh điên cuồng ra lệnh, giọng hắn mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày.


Tiếng súng trường áp lực hơi nước nổ vang rền rĩ. Những viên đạn đồng xuyên phá bắn mù quáng vào màn khói, găm loang lổ vào các đống phế liệu đồng rỉ sét tạo ra những tia lửa xám xịt và tiếng rít kèn kẹt chói tai. Một viên đạn đồng sượt qua vách đá ngay sát đầu Phó Y, thổi bay một mảng gạch nung rỉ sét.


Phó Y bế thốc Bùi Linh từ tay Thạch Đầu. Bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng quấn băng chì của anh thắt lại vì đau đớn khi phải chịu đựng sức nặng của cô gái, nhưng anh nghiến chặt răng nén cơn đau. Anh áp chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế lên ngực Bùi Linh để theo dõi nhịp tim của cô, đồng thời dùng tai phải siêu nhạy bén để lắng nghe tiếng bốt bọc đồng của lính tuần tra qua tiếng súng hơi nước gầm rú. Anh áp dụng kỹ năng ẩn nấp trong sương mù lưu huỳnh, nín thở sâu và di chuyển lặng lẽ qua các điểm mù của lính gác.


"A Minh, dẫn đường đến ngách xả thải phụ!" Phó Y thì thầm qua màn khói đen.


A Minh khom người di chuyển không tiếng động, chiếc la bàn cơ khí trên tay gã run rẩy định hướng trong sương mù. Thạch Đầu vác bình oxy nén đi sau che chắn cho họ bằng chiếc khiên đồng hấp thụ rung động tự chế.


Khi họ đến gần cửa ngách xả thải phụ dẫn ra cống trung tâm, một tên lính tuần tra thiết giáp bất ngờ lao ra từ màn khói, họng súng trường hơi nước đen ngòm nhắm thẳng vào đầu Phó Y. Tên lính gác cửa cống này đeo mặt nạ bọc thép bọc kín mắt, di chuyển dựa trên tiếng động cơ của xe goòng.


Không một chút do dự, Phó Y dùng tay trái rút Bộ van xả áp suất khẩn cấp cầm tay đeo bên hông. Anh giật mạnh chốt lò xo khẩn cấp. Luồng hơi nước áp lực năm mươi atmosphere tích trữ trong ống đồng bắn vọt ra kèm theo bột thạch thạch anh mài mịn, tạo ra một phản lực mạnh mẽ hất văng khẩu súng trường của tên lính gác và đẩy ngã gã xuống nền đá rỉ sét.


"La Sâm! Đi mau!" Phó Y hét lên khi thấy lối thoát đã mở ra.


La Sâm đang chặn hậu phía sau đống phế liệu, gã dùng chiếc búa rèn gõ mạnh vào một đường ống hơi nước rò rỉ để tạo ra tiếng động giả đánh lạc hướng lính tuần tra. Nhưng ngay lúc gã quay người chuẩn bị nhảy xuống nắp cống thoát nước, màn khói đen bị luồng gió từ quạt hơi nước của nhà ga thổi bạt đi một phần, để lộ bóng dáng vạm vỡ của gã.


Từ phía sau bục sắt, Trình Quốc Anh nhìn thấy bả vai trái rách nát đang rỉ dịch xám nhạt của La Sâm qua khe hở của làn khói. Đôi mắt hắn lóe lên tia sáng tàn nhẫn và tham vọng mãnh liệt. Hắn nhanh như chớp rút khẩu súng lục hơi nước mạ bạc đeo ở thắt lưng, lên dây cót cơ học rít lên một tiếng *tạch* lạnh lùng.


*PHẬP... XÌ...*


Khẩu súng bắn kim tiêm thuốc mê nén khí kích hoạt. Một mũi kim tiêm bằng đồng mạ bạc dài mười xăng-ti-mét, chứa đầy chất độc làm đông cứng dầu thủy lực sinh học cực mạnh, bắn vọt qua khoảng không và găm thẳng vào bả vai trái đang bị hoại tử của La Sâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!