Nhạc nềnEpicBattle2

Kỹ Nghệ Cấy Ghép Van Đồng Thau

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn sương lưu huỳnh xám xịt và đậm đặc như một tấm lụa độc phun ra từ những miệng cống ngầm trung tâm, cuốn theo thứ ánh sáng đỏ rực loang loáng của đội tuần tra thiết giáp đang quét qua các khe hở phía trên nắp cống. Phó Y siết chặt chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế trước ngực, cảm nhận rõ rệt từng đợt rung động cơ học truyền qua lớp da thuộc của chiếc áo choàng sờn rách. Tai trái của anh vĩnh viễn không còn nghe thấy gì sau chấn động của vụ nổ áp suất ở tháp chuông trước đó, chỉ còn một dòng máu sẫm màu đã khô bám cứng vào vành tai. Nhưng tai phải của anh lúc này lại nhạy bén đến mức đáng sợ. Giữa tiếng còi báo động hơi nước công suất lớn đang rú vang toàn phân khu bốn, anh vẫn nghe ra tiếng thở dốc nặng nề của Bùi Linh và tiếng kèn kẹt khô khốc từ bả vai trái hoại tử chì của La Sâm.


"Lối này! Nhanh lên!" A Minh thì thầm, giọng gã thợ thông cống trẻ khàn đặc dưới lớp mặt nạ phòng độc bọc da cừu. Gã nâng cao chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá, ánh sáng vàng lập lòe dẫn đường cho Thạch Đầu đang vác trên vai hai bình oxy nén bằng đồng nặng trịch.


Họ luồn lách qua một ngách cống cạn bị ăn mòn loang lổ bởi axit sulfuric dã chiến, nơi những dòng nước thải nóng tám mươi độ bốc khói nghi ngút. Sự am hiểu địa hình cống ngầm của A Minh đã giúp họ cắt đuôi ánh đèn quét hồng ngoại của lính tuần tra trong gang tấc. Sau hơn nửa giờ di chuyển nghẹt thở trong bóng tối ngột ngạt, cả nhóm cuối cùng cũng lọt qua một cánh cửa thép dày có khóa mật mã bánh răng rỉ sét. Đó là lối vào Phòng thí nghiệm bỏ hoang của Tề Hành – căn hầm sâu mười lăm mét dưới lòng đất, nơi được bọc bằng những tấm chì cách âm dày hai milimet để ngăn chặn hoàn toàn sóng âm tàn phá của tháp chuông hơi nước hoàng gia.


Không gian bên trong phòng thí nghiệm sực mùi dầu thủy lực, bụi thạch anh và rỉ đồng cổ kính. Trên những chiếc giá gỗ sồi mục nát là hàng trăm tiêu bản tim mạch cơ sinh học được bảo quản trong dung dịch thủy ngân lỏng. Giữa căn phòng, dưới ánh sáng lam nhạt, lạnh lẽo của hệ thống đèn thủy ngân dã chiến chạy bằng pin axit tự chế, Bùi Linh đang nằm trên một chiếc giường tre ọp ẹp. Sắc mặt cô gái hai mươi hai tuổi nhợt nhạt như tờ giấy da, lồng ngực gầy gò phập phồng một cách yếu ớt và đứt quãng.


Lâm Mạt Mạt đã đợi sẵn ở đó. Cô gái hai mươi hai tuổi lanh lợi, mái tóc ngắn cá tính bám đầy bụi đồng, đang đứng bên cạnh một lò nung than hoạt tính nhỏ dã chiến. Cánh tay trái cơ khí bọc đồng thau siêu nhẹ của cô khẽ chuyển động, phát ra tiếng rít piston mini kèn kẹt khi cô điều chỉnh nhiệt độ lò đúc thủ công.


"Quặng thạch anh tinh khiết đâu?" Mạt Mạt hỏi nhanh, đôi mắt sắc sảo của cô khóa chặt vào chiếc bao da bọc chì mà Thạch Đầu vừa đặt xuống đất.


"Ở đây," Phó Y nén cơn đau buốt từ bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề đang quấn băng chì, cẩn thận mở bao da. Những viên quặng thạch anh thô vừa cướp được từ kho lậu của Hắc Long phát ra ánh sáng lam nhạt dịu mát, lập tức trung hòa một phần từ trường dao động trong căn hầm. "Bùi Linh không còn nhiều thời gian. Van tim sắt rỉ tái chế mà lão Trương Hoài cấy vào ngực cô ấy đã bị hoại tử hoàn toàn. Chúng ta phải chế tạo van đồng thau kháng âm ngay lập tức."


Lâm Mạt Mạt gật đầu dứt khoát. Cô dùng chiếc kìm cắt kim loại đa năng bằng thép hợp kim titan siêu cứng để kẹp một thỏi đồng thau kháng từ chất lượng cao, đưa vào lò nung nhiệt độ cao. Dưới sức nóng đỏ rực của than sưởi tinh khiết, thỏi đồng dần nóng chảy, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim lộng lẫy. Mạt Mạt bắt đầu đổ kim loại lỏng vào khuôn đúc bánh răng siêu vi mà cô đã chuẩn bị sẵn.


"Tôi đã đúc các khớp nối lò xo siêu nhẹ từ đồng thau kháng từ theo bản vẽ của cha anh," Mạt Mạt vừa nói vừa dùng búa rèn nhỏ gõ đều đặn lên các chi tiết kim loại nguội. "Nhưng tỷ số truyền của van cơ học này cực kỳ nhạy cảm. Nếu lò xo quá cứng, cơ tim sinh học yếu ớt của cô ấy sẽ không thể đẩy màng van mở ra. Nếu lò xo quá mềm, sóng âm tần số thấp từ tháp chuông sẽ dễ dàng ép van đóng chặt vĩnh viễn."


Phó Y bước đến bên bàn hiệu chuẩn cơ học. Anh đeo chiếc kính bảo hộ thạch anh chống sương độc để nhìn rõ hơn các chi tiết siêu vi dưới kính hiển vi quang học gọng đồng mượn từ Lão bản Trương. Sử dụng Bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan do ông nội để lại, đôi bàn tay của Phó Y bắt đầu di chuyển một cách tĩnh lặng tuyệt đối. Đây là dụng cụ phẫu thuật gia bảo vô giá, được luyện từ hợp kim đồng-titan chịu lực cực tốt, không bao giờ bị rỉ sét hay nhiễm từ.


Phó Y khéo léo dùng kìm vi mô gắp một màng thạch anh tím tự nhiên mỏng như tờ giấy da – được mài mịn từ quặng thạch anh thô – để lắp ráp vào lõi van đồng thau. Màng thạch anh này đóng vai trò như một bộ lọc dao động sinh học, có khả năng phản xạ và hấp thụ các sóng âm có hại truyền qua xương sọ.


"Mạt Mạt, lắp khớp lò xo giảm chấn vào," Phó Y khẽ nói, mắt anh vẫn dán chặt vào thị kính của kính hiển vi.


Lâm Mạt Mạt dùng găng tay bọc thép mỏng đưa bộ lò xo siêu nhẹ vào trục truyền động của van. Khi hai bộ phận khớp vào nhau, tiếng tích tắc khẽ vang lên. Phó Y đeo chiếc Thước đo tần số tim bằng bánh răng lên một mô hình cơ tim giả lập chạy bằng khí nén dã chiến để bắt đầu thử nghiệm hiệu chuẩn nhịp đập.


Anh gạt van khí nén để mô phỏng áp lực máu sinh học đẩy lên màng van với tần số bảy mươi lăm nhịp một phút.


*Cạch... Cạch... Cạch...*


Tiếng bánh răng chuyển động khô khốc vang lên. Nhưng màng van đồng thau vẫn đứng im, không hề mở ra để giải phóng dòng khí nén.


"Thất bại rồi," Lâm Mạt Mạt cau mày, cánh tay cơ khí của cô khẽ rít lên. "Lò xo quá cứng. Áp lực máu giả lập không đủ sức vượt qua lực đàn hồi của lò xo."


Phó Y áp ống nghe đồng lạnh vào mô hình giả lập, lắng nghe tiếng kẹt rít của khớp nối kim loại. Trán anh nổi đầy gân xanh dưới vết sẹo bỏng lớn. Cơn nhức đầu dữ dội do tiếng còi báo động đỏ trên mặt đất dội xuống qua các khe nứt đá khiến anh choáng váng. Đôi mắt anh mỏi mắt nghiêm trọng, đồng tử co rút và bàn tay phải quấn băng chì bắt đầu có dấu hiệu run tay nhẹ do phải làm việc liên tục mười hai tiếng dưới kính hiển vi quang học mà không nghỉ ngơi.


Anh lùi lại một bước, nhắm mắt điều hòa hơi thở theo phương pháp tĩnh tâm tiêu âm của cha truyền lại để ổn định các hạt đồng siêu vi trong máu bản thân.


"Độ đàn hồi cơ tim của Bùi Linh đã bị xơ hóa giai đoạn hai do tiếng chuông tháp chuông mài mòn quá lâu," Phó Y mở mắt, ánh mắt anh rực sáng đầy quyết đoán dưới ánh đèn thủy ngân. "Chúng ta không thể dùng thông số tiêu chuẩn của hoàng gia. Mạt Mạt, dùng kìm cắt bớt đúng một vòng xoắn của lò xo giảm chấn. Chúng ta phải giảm bớt áp lực co bóp cơ học để phù hợp với thể trạng suy kiệt của cô ấy."


Lâm Mạt Mạt mím môi, dùng kìm cắt hợp kim titan cắt phăng một vòng xoắn siêu nhỏ của lò xo đồng thau một cách chuẩn xác đến từng micromet. Cô lắp ráp lại van tim và bôi trơn các bánh răng bằng một giọt Dầu thủy lực đồng thau thô tinh khiết màu vàng sậm để giảm thiểu ma sát mài mòn.


"Thử lại lần hai," Mạt Mạt gạt cần khí nén.


*Tích... Tắc... Tích... Tắc...*


Chiếc van đồng thau hoạt động một cách hoàn hảo! Màng van mở ra nhịp nhàng theo đúng tần số bảy mươi lăm nhịp một phút của thước đo nhịp tim bằng bánh răng, phát ra tiếng gõ cơ học thanh thoát, êm ái không một tiếng kẹt rít.


Để thử nghiệm khả năng kháng âm, Phó Y lấy chiếc âm thoa bằng hợp kim đồng-titan của Giáo sư Hermann để lại, gõ mạnh vào thành bàn để tạo ra sóng âm tần số thấp bốn mươi hertz mô phỏng tiếng chuông tử thần của tháp hơi nước.


*UUUUUUUUUUUUU...*


Ngay khi sóng âm va chạm vào màng thạch anh tím của van tim, các hạt tinh thể thạch anh lập tức hấp thụ năng lượng dao động, khớp lò xo giảm chấn đồng thau kháng từ co rút lại một cách tự động, đóng chặt van để bảo vệ mô hình giả lập khỏi chấn động hủy diệt. Khi sóng âm tắt ngấm, van lại tự động mở ra hoạt động nhịp nhàng.


"Thành công rồi!" Lâm Mạt Mạt reo lên khẽ, đôi mắt cô rạng rỡ niềm vui cách mạng.


Nhưng Phó Y không hề cười. Cơn mỏi mắt và đau nhức từ bàn tay bỏng rách da rỉ máu khiến anh phải bám chặt vào thành bàn để không ngã quỵ. Anh nhìn về phía Bùi Linh đang thều thào thở dốc trên giường tre, mạch máu cổ của cô đã chuyển sang màu đồng nhạt xơ hóa.


"Mạt Mạt, chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật," Phó Y khàn giọng nói, anh dùng nước cất ngưng tụ sạch để rửa vết bỏng ở tay phải rồi quấn lại băng chì mới. "Chúng ta phải mổ mở lồng ngực cấy ghép ngay lập tức. Van sắt rỉ của cô ấy sắp vỡ tung rồi."


Thạch Đầu nhanh chóng gạt van bình oxy nén mới để bơm khí sạch vô trùng vào phòng mổ dã chiến, trong khi A Sáng bảo trì hệ thống đèn thủy ngân để đảm bảo ánh sáng liên tục không bị nhấp nháy. Phó Y nâng Bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan lên, đôi tay anh trở lại trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối của một y sĩ giải phẫu thiên tài.


Anh tiếp cận giường bệnh, áp sát ống nghe đồng lạnh lên ngực Bùi Linh lần cuối để định vị đường rạch dọc theo xương ức sinh học.


*RẦMMM... KÈN KẸT... RẮC!*


Đột ngột, một tiếng gầm rú nặng nề, rung chuyển của động cơ xe goòng bọc thép hoàng gia vang lên từ phía trên nắp cống gạch nung của phòng thí nghiệm. Tiếng rít khí nén áp lực cao từ các ống xả của động cơ tuần tra dội thẳng xuống vách chì cách âm, tạo ra những tiếng kẽo kẹt rợn người của dầm thép chịu lực sắp sụp đổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!