Nhạc nềnEpicBattle2

Phá Hủy Kho Thạch Anh Lậu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng lam nhạt từ chiếc đèn thủy ngân dã chiến treo trên vách đá rỉ sét khẽ chao đảo, hắt những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên tấm sơ đồ da cá sấu bám đầy bụi đỏ. Lục Thiết vừa lật mở tấm bản đồ, mùi dầu thủy lực xám xịt và mùi da thuộc cũ ẩm mốc lập tức tràn ra, quyện vào bầu không khí vốn đã nồng nặc khói lưu huỳnh của hầm chứa nước bỏ hoang.


Phó Y khom người sát chiếc bàn gỗ sờn, cố gắng tập trung tai phải siêu nhạy bén của mình để nghe tiếng Lục Thiết nói, trong khi tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn vệt máu sẫm khô cứng bám chặt vào vành tai. Cơn đau từ bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề, quấn chặt trong lớp băng chì dày cộp, giật lên từng nhịp buốt nhói theo cái lạnh cắt da của mùa đông Smog-Town dội xuống từ các khe cống.


— Đây là đường ống hơi nước trung tâm phân khu bốn, — Lục Thiết dùng ngón tay thô ráp, đóng đầy chai sạn cơ khí chỉ vào một đường vẽ bằng mực đồng lấp lánh khẽ dưới ánh đèn bão. — Nó chạy dọc theo vách đá ngăn cách cống ngầm trung tâm với bãi thải mỏ than. Áp suất khí nén bên trong lên tới hai trăm atmosphere. Và ngay tại đây, chỉ cách đường ống chưa đầy nửa mét, chính là bức tường gạch nung bọc tôn rỉ sét phía sau kho chứa lậu của Hắc Long.


Phó Y áp ngón tay trái lành lặn lên thái dương để xoa dịu cơn nhức đầu dữ dội. Anh liếc nhìn về phía chiếc giường tre ọp ẹp nơi Bùi Linh đang nằm ngủ phục hồi sâu. Nhịp tim của cô đã ổn định ở mức thích ứng tám mươi nhịp một phút nhờ van tim dã chiến bọc đồng thau được bôi trơn bằng dầu đồng thau hoàng gia tinh khiết mà họ vừa tiêm khẩn cấp. Nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế. Không có Quặng thạch anh thô để điều chế thêm thuốc ổn định nhịp tim nén thạch anh chất lượng cao, không chỉ Bùi Linh mà cả em gái Phó Dao và hàng trăm công nhân mỏ đang bị xơ hóa van tim giai đoạn hai ngoài kia sẽ không thể sống sót qua đợt tăng áp tiếp theo của tháp chuông.


— Hắc Long đã tăng cường lực lượng bảo vệ ở cổng trước, — Lục Thiết nghiến răng, giọng nói ồm ồm rít qua kẽ răng đầy phẫn nộ. — Lũ tay sai của hắn trang bị súng trường áp lực hơi nước gác ngày đêm. Chúng ta không thể tấn công trực diện từ chợ đen Đồng Thau mà không gây ra một cuộc thảm sát. Nhưng nếu đi đường này...


— Chúng ta sẽ mượn áp suất của đường ống trung tâm để phá hủy bức tường từ phía sau, — Phó Y tiếp lời, giọng anh khàn đặc vì hít phải bụi than lâu ngày. Anh nhìn sâu vào sơ đồ cấu trúc cơ khí. — Nhưng một vết rò rỉ nhỏ của đường ống hai trăm atmosphere có thể cắt đôi cơ thể con người như một lưỡi dao vô hình. Chúng ta không được phép sai lệch một micromet. Và quan trọng nhất, không được gây thương vong cho bất kỳ dân thường hay phu mỏ nghèo nào đang lảng vảng gần kho chứa.


— Tôi sẽ dẫn đường, — một giọng nói lém lỉnh, nhanh nhẹn vang lên từ bóng tối của lối rẽ cống ngầm.


A Minh bước ra dưới ánh sáng đèn thủy ngân. Chàng trai mười tám tuổi gầy nhỏ như một con chuột cống, da xám xịt vì hít khói lưu huỳnh, nhưng đôi mắt rực sáng đầy tự tin. Cậu mặc bộ đồ da chống nước bọc chì đã sờn rách nhiều chỗ, thắt lưng đeo chiếc la bàn cơ khí có bộ giảm chấn chống từ trường và tay cầm chiếc đèn bão rỉ sét chạy dầu cá tỏa mùi khét lẹt đặc trưng.


— Mê lộ cống ngầm trung tâm dẫn đến vách sau kho chứa của Hắc Long chứa đầy nước xả axit nóng tám mươi độ bốc khói nghi ngút, — A Minh vừa nói vừa vặn nhẹ núm điều chỉnh bấc đèn dầu cá. — Người thường xuống đó da thịt sẽ bị ăn mòn trong vòng mười phút. Nhưng tôi có thể định vị được các ngách cống cạn và các luồng khí nóng rò rỉ vô hình bằng thính giác của mình. Chỉ cần anh Phó Y tin tôi.


Phó Y khẽ gật đầu. Anh biết rõ năng lực của A Minh. Thể trạng kháng axit cấp một của cậu thiếu niên là cứu cánh duy nhất để họ tiếp cận vùng cấm địa này. Anh quay sang Thạch Đầu, gã phu mỏ lực sĩ cao lớn đang đứng lặng lẽ như một bức tượng đồng bên cạnh hòm y tế bọc chì.


— Thạch Đầu, gã vác theo hai bình oxy nén bằng đồng nặng ba mươi ký. Chúng ta sẽ cần nguồn khí sạch để thở khi tiếp cận đường ống dẫn hơi nước trung tâm, nơi không khí bị bóp nghẹt hoàn toàn bởi khói lưu huỳnh nóng.


Thạch Đầu không nói một lời, chỉ im lặng gật đầu và cúi xuống nhấc bổng hai bình đồng dày năm milimet lên vai, cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ dưới lớp đai đồng bảo vệ lồng ngực sinh học của gã.


— Chúng ta đi, — Phó Y dứt khoát nói. Anh đeo chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế vào cổ, cẩn thận giấu bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan vào ngăn bí mật bọc chì của áo choàng da sờn rách, rồi khoác lên mình chiếc mặt nạ phòng độc dã chiến bọc da cừu.


Đoàn người lặng lẽ rời khỏi phòng khám ngầm, bước vào bóng tối chập chùng của hệ thống cống thoát nước trung tâm.


Dưới sự dẫn đường của A Minh, họ di chuyển khom lưng sát mép tường gạch nung rỉ sét. Nước thải axit xám xịt, nóng hôi hổi chảy róc rách dưới chân, tỏa ra làn sương mù lưu huỳnh dày đặc làm nhạt nhòa ánh sáng lập lòe từ chiếc đèn bão chạy dầu cá của A Minh. Phó Y đeo kính bảo hộ thạch anh chống sương độc, cố gắng nhìn xuyên qua làn sương mù màu tím nhạt để phát hiện các luồng khí nóng rò rỉ vô hình. Tai phải của anh liên tục rà quét, lọc sạch tiếng gầm rú âm u của tháp chuông hơi nước số một từ trên mặt đất vọng xuống để nghe tiếng rít khè khè của các van áp lực ngầm.


— Đi sát mép trái, — A Minh thì thầm, giơ cao chiếc đèn bão để lộ một vách đá bị ăn mòn loang lổ bởi axit sulfuric dã chiến. — Phía trước có một thác nước thải nóng chảy xiết. Chúng ta phải bám vào các dầm thép chịu lực để leo qua.


Thạch Đầu đi sau cùng, bước chân gã nặng nề nện lên sàn sắt kẽo kẹt nhưng cực kỳ vững chãi nhờ sức khỏe phi thường của phu mỏ lực sĩ. Gã dùng một tay giữ chặt hai bình oxy nén, tay kia đỡ lấy Phó Dao đang được bọc kín trong lớp chăn da cừu cách nhiệt để đưa cô bé sang bờ bên kia an toàn.


Càng đi sâu, nhiệt độ trong cống càng tăng vọt, không khí trở nên ngột ngạt và đầy bụi than nóng xả ra từ các lò hơi thượng nguồn. Khi họ tiếp cận ranh giới của đường ống hơi nước trung tâm, tiếng rít chói tai của áp suất hai trăm atmosphere bắt đầu vang lên dồn dập, sắc bén như hàng vạn mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ của Phó Y. Tai trái bị điếc hoàn toàn của anh nhói lên một cơn đau buốt buốt, trong khi tai phải siêu nhạy bén phải chịu đựng một áp lực khủng khiếp khiến anh chóng mặt.


— Chúng ta đến nơi rồi, — A Minh dừng lại bên cạnh một ngã rẽ hẹp, chỉ tay về phía trước.


Hiện ra trước mắt họ là đường ống dẫn khí bằng đồng đỏ khổng lồ đường kính hai mét chạy dọc theo vách cống ngầm. Trên bề mặt ống đồng bám đầy những lớp rỉ sét màu xanh lục và những khớp nối cơ khí bọc thép tấm dày cộp. Đường ống luôn rung động dữ dội, phát ra tiếng rít *u u* kinh hoàng tựa như tiếng gầm rú của một con quái thú khổng lồ đang bị giam cầm trong ngục tối sắt thép. Sức nóng tỏa ra từ đường ống khiến nhiệt độ xung quanh tăng vọt lên gần sáu mươi độ C, làm mồ hôi trên người Phó Y tuôn ra đầm đìa, thấm ướt sũng lớp áo choàng da.


Ngay phía sau đường ống đồng đỏ khổng lồ chính là bức tường gạch nung bọc tôn rỉ sét – vách sau kho chứa lậu của Hắc Long. Qua khe hở nứt nẻ của bức tường, Phó Y có thể nhìn thấy những ánh sáng lam nhạt dịu mát phát ra từ hàng tấn Quặng thạch anh thô đang được tích trữ bên trong. Đó là nguồn dược liệu vô giá, là sinh mệnh của hàng vạn công nhân nghèo đang bị Hắc Long giam giữ trong bóng tối đầu cơ.


— Áp suất ở khớp nối số bốn đang ở mức cực đại, — Phó Y áp chiếc ống nghe đồng lạnh lên thành ống dẫn khí, nhắm mắt tập trung thính giác lọc ồn để phân tích tiếng rít bên trong. Anh phải chịu đựng cơn đau buốt truyền từ màng đồng lạnh trực tiếp vào màng nhĩ tai phải. — Bánh răng van điều tốc của van xả phụ đang bị kẹt bởi muội than rỉ sét. Nếu chúng ta bẩy van an toàn này ra, áp lực nén khí hai trăm atmosphere sẽ phun thẳng vào bức tường gạch nung kia.


— Nhưng làm sao để bẩy van mà không bị luồng hơi nước nóng một trăm năm mươi độ thiêu rụi? — Lục Thiết lo lắng hỏi, tay gã nắm chặt chiếc xẻng mỏ bằng thép đúc.


Phó Y nhìn xuống bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề của mình. Để thực hiện thao tác hiệu chuẩn van điều tốc siêu chính xác này, anh bắt buộc phải dùng bàn tay phải để cảm nhận độ rung của bánh răng, bất chấp lớp băng chì bảo vệ có thể bị nhiệt độ cao làm nóng chảy.


— Tôi sẽ làm, — Phó Y kiên định nói. Anh lấy bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan từ ngực áo ra. — Lục Thiết, anh và Thạch Đầu chuẩn bị sẵn các bao da bọc chì để bốc dỡ quặng ngay khi bức tường sụp đổ. Chúng ta chỉ có đúng ba phút trước khi áp suất đường ống sụt giảm kích hoạt hệ thống còi báo động tự động của nhà ga.


Phó Y bước tiếp cận đường ống đồng đỏ khổng lồ. Sức nóng hầm hập phả thẳng vào chiếc mặt nạ phòng độc mạ bạc cách nhiệt của anh, làm lớp kính thạch anh mờ đi nhanh chóng. Anh hít một hơi sâu từ bình oxy nén của Thạch Đầu, nín thở hoàn toàn để giữ đôi tay thật tĩnh lặng.


Anh dùng bàn tay phải quấn băng chì chạm vào van điều tốc bằng đồng thau rỉ sét của ống xả phụ. Cơn đau bỏng rát lập tức truyền qua lớp băng chì, thấu tận xương tủy khiến trán anh nổi đầy gân xanh. Phó Y nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, áp sát ống nghe đồng lạnh vào thành van để lắng nghe tiếng chuyển động của các bánh răng hành trình siêu nhỏ bên trong.


*Tạch... tạch... két...*


Tiếng bánh răng rít lên kèn kẹt khô khốc do bụi than bám dính. Phó Y dùng kìm phẫu thuật vi mô khéo léo luồn vào khe hở của van điều tốc, gạt nhẹ chiếc lò xo giảm chấn để giải phóng chốt an toàn phụ.


— Chuẩn bị nằm xuống! — Phó Y hét lên qua bộ đàm mặt nạ.


Anh dùng hết sức lực của bàn tay trái lành lặn giật mạnh sợi xích van xả khẩn cấp theo hình chữ Z ngược từ dưới lên trên để mở rộng tối đa cửa van.


*XÌIIIIIIIIIIIIIIIIII!*


Một tiếng rít kinh hoàng, chói tai vang dội khắp mê lộ cống ngầm, át đi mọi âm thanh của thành phố cơ khí phía trên. Luồng hơi nước nén áp lực cực đại hai trăm atmosphere, nóng tới một trăm năm mươi độ C, bắn vọt ra từ van xả phụ như một cột rồng trắng xóa khổng lồ. Luồng khí nén mang theo động năng khủng khiếp đập thẳng vào bức tường gạch nung bọc tôn rỉ sét của kho hàng lậu.


Dưới tác động của nhiệt độ cực cao và áp lực va đập khủng khiếp của hơi nước nén, bức tường gạch nung bọc tôn rỉ sét lập tức bị nứt toác. Những tiếng rạn nứt *rắc... rắc...* vang lên dồn dập, rồi cả mảng tường khổng lồ đổ sập xuống sàn sắt kẽo kẹt, giải phóng một đám mây khói bụi than đen kịt và hơi nước trắng xóa bao phủ toàn bộ không gian.


— Bức tường sập rồi! Vào mau! — Lục Thiết hét lên, gã vung xẻng mỏ lao vào làn khói sương mù dày đặc.


Hiện ra sau bức tường đổ nát là những kệ gỗ bọc đồng chứa đầy những hòm Quặng thạch anh thô lấp lánh ánh lam nhạt dịu mát. Sự tích tụ của quặng thạch anh tự nhiên trong không gian hẹp tạo ra một vùng từ trường yên tĩnh kỳ lạ, triệt tiêu hoàn toàn những dao động sóng âm tần số thấp độc hại từ tháp chuông số một đang truyền qua vách đá.


— Thạch Đầu, bốc quặng nhanh lên! — Phó Y khàn giọng chỉ huy. Anh quỳ rạp xuống đất, dùng tai phải lắng nghe tiếng rung động của sàn sắt để theo dõi chuyển động của lính gác kho phía trước.


Thạch Đầu lao vào như một gã khổng lồ dũng cảm. Gã dùng đôi bàn tay vạm vỡ bốc từng tảng quặng thạch anh thô nặng hàng chục ký nhét đầy vào các bao da bọc chì do Liễu Thanh may dã chiến. Lục Thiết dùng xẻng mỏ liên tục xúc những mảnh quặng vụn tinh khiết đổ vào khoang hai đáy đặc biệt của chiếc xe goòng hơi nước ngụy trang đang chờ sẵn phía sau ngách cống.


A Minh đứng ở lối ra vào, tay giữ chặt chiếc đèn bão chạy dầu cá để rà quét sương mù, thính giác nhạy bén của cậu hướng về phía cổng trước của kho chứa.


— Bọn lính gác của Hắc Long ở cổng trước đang bị mù hoàn toàn bởi màn sương mù hơi nước nóng xả ra! — A Minh cười lém lỉnh báo cáo. — Chúng đang la hét hoảng loạn vì nghĩ rằng lò hơi trung tâm bị nổ lò!


Hàng tấn quặng thạch anh thô nhanh chóng được tẩu tán khỏi kho chứa lậu của Hắc Long dưới sự phối hợp nhịp nhàng, chuẩn xác của nhóm kháng chiến. Phó Y nhặt một viên thạch anh tinh khiết lấp lánh lam nhạt, áp sát vào lồng ngực sinh học của mình. Sự dịu mát của tinh thể thạch anh lập tức xoa dịu nhịp tim đang co thắt dữ dội của anh, đưa nó trở lại nhịp bình sinh bảy mươi nhịp một phút đầy dễ chịu.


Thế nhưng, chiến thắng ngọt ngào chưa kịp trọn vẹn thì thảm họa mới lập tức ập đến.


Sự sụt giảm áp suất đột ngột của đường ống dẫn khí hơi nước trung tâm đã kích hoạt hệ thống cảm biến an toàn của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia.


*OÓOOOOOOOOOOOOOO!*


Tiếng còi báo động hơi nước công suất lớn, sắc bén và rợn người bất ngờ rú vang dội từ phía đỉnh tháp chuông số một, truyền dọc theo các đường ống dẫn khí dội xuống lòng cống ngầm tối tăm. Ánh sáng đỏ rực từ các cột đèn thủy ngân báo động trên mặt đất bắt đầu quét loang loáng qua các khe hở của nắp cống bằng gang.


— Chết tiệt! Đội tuần tra thiết giáp số ba đang di chuyển về phía này! — A Minh biến sắc, thính giác định vị tiếng nước thải của cậu thu được tiếng xích xe goòng bọc thép rầm rập đang áp sát từ phía ga tàu hơi nước.


— Rút lui mau! — Lục Thiết vác bao quặng cuối cùng lên vai, thúc giục đoàn người.


Phó Y siết chặt chiếc ống nghe đồng lạnh trước ngực, đôi mắt anh khóa chặt vào làn ánh sáng đỏ rực đang loang loáng quét qua sương mù lưu huỳnh dày đặc phía trước miệng cống thoát nước trung tâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!