Cơn Thịnh Nộ Của Hắc Long
Bóng tối dưới lòng cống ngầm Smog-Town chưa bao giờ lạnh lẽo và ẩm ướt đến thế. Tiếng nước thải địa nhiệt rò rỉ từ những khớp nối đồng rỉ sét của thành phố phía trên nhỏ giọt đều đặn xuống dòng kênh xám xịt, tạo nên những tiếng *tách... tách...* vang vọng khắp không gian hẹp. Trong hầm chứa nước bỏ hoang sâu mười lăm mét dưới lòng đất – nơi được cải tạo thành phòng khám dã chiến lậu – Phó Y đang ngồi khom lưng bên chiếc bàn gỗ sờn cũ bám đầy muội than.
Bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề của anh, quấn chặt trong lớp băng chì dã chiến dày cộp, nhói lên từng cơn đau buốt mỗi khi cái lạnh của sương muối mùa đông tràn xuống qua khe hở cửa cống. Tai trái của anh hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn một vệt máu sẫm màu đã khô bám chặt vào vành tai sau chấn động của vụ nổ dầm đá trước đó. Mọi thính giác của anh giờ đây dồn hết vào tai phải siêu nhạy bén. Anh đang nín thở, lắng nghe tiếng thở khò khè, đứt quãng của La Sâm đang nằm hôn mê sâu trên chiếc giường tre ọp ẹp. Vết rách sâu ở bả vai trái của chàng thợ rèn đồng hồ đang rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt lẫn máu sẫm – dấu hiệu tàn khốc của chứng hoại tử chì do mũi kim tiêm nén khí của Trình Quốc Anh để lại.
"Nước cất vô trùng... chỉ còn lại chưa đầy nửa bình thủy tinh," Phó Y lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì hít phải khói lưu huỳnh tích tụ dưới lòng đất. Anh nhìn chằm chằm vào bình chứa nước cất y tế bị rò rỉ sau vụ đột nhập của kẻ trộm đêm qua. Đường ống bị cắt đứt đã được anh bịt tạm bằng đai đồng bọc chì, nhưng lượng tổn thất là quá lớn.
Đột nhiên, tiếng nắp cống bằng gang phía trên lối vào rít lên một tiếng nặng nề. Tiếng bốt da bọc đồng thau nện vội vã xuống bậc thang sắt rỉ sét vang lên dồn dập.
"Anh Phó Y! Cứu... cứu cô ấy với!"
Một phu mỏ trẻ tuổi, người đầy muội than và mồ hôi lạnh, đang cõng trên lưng một thân hình thanh mảnh lao vào phòng khám. Đó là Bùi Linh. Nữ công nhân dệt dũng cảm đang co quắp người lại, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực sinh học của mình. Gương mặt cô nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi môi tím tái vì thiếu oxy, và những đường mạch máu nổi rõ màu đồng nhạt dưới làn da cổ – dấu hiệu điển hình của bệnh lý xơ hóa mạch máu, hay còn gọi là hội chứng rỉ sét van tim giai đoạn hai.
Phó Y lập tức đứng bật dậy, bất chấp cơn chóng mặt do kiệt sức hành hạ. "Đặt cô ấy nằm xuống bàn mổ ngay! Thạch Đầu, giúp tôi giữ chặt vai cô ấy!"
Lồng ngực của Bùi Linh phập phồng điên cuồng. Tiếng tích tắc kèn kẹt phát ra từ bộ van tim dã chiến bọc đồng thau của cô vang lên dồn dập, sắc bén và hỗn loạn như một chiếc đồng hồ quả lắc bị khô dầu và kẹt bánh răng dưới áp lực cực đại. Nhịp tim của cô đã nhảy vọt lên mức Nhịp Quá Tải Cơ Học – một trăm hai mươi nhịp một phút.
Phó Y nhanh chóng lấy chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế đeo vào tai phải. Anh áp phần chuông nghe bằng đồng lạnh lên lồng ngực phập phồng của Bùi Linh. Qua màng lọc thạch anh mỏng bên trong ống nghe, tai phải siêu nhạy của anh lập tức thu được những âm thanh kinh hoàng: tiếng *két rít... két rít...* khô khốc của kim loại mài mòn lên mô thịt sinh học.
"Van tim cơ học của cô ấy đang bị kẹt cứng," Phó Y biến sắc, trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh. "Bụi than đá và rỉ sét từ tiếng chuông tháp hơi nước ép tim đập quá nhanh đã dính chặt vào các lá van đồng thau. Máu đang rò rỉ ngược qua van tim, phổi cô ấy bắt đầu tràn dịch!"
"Dùng Viên nén thạch anh ổn định tim đi anh!" A Sâm lo lắng hét lên, tay bưng chiếc hòm y tế bọc chì chạy đến.
Phó Y lắc đầu trong tuyệt vọng: "Không kịp nữa! Hàm lượng thạch anh thô trong những viên thuốc còn lại quá thấp. Hắc Long đã phong tỏa toàn bộ nguồn cung quặng thạch anh thô ở chợ đen Đồng Thau. Hắn điên cuồng tăng giá quặng lên gấp mười lần để trả đũa việc tôi vạch trần thuốc giả của Tần Vũ. Thuốc của chúng ta hiện tại không đủ dược lực để hạ nhịp tim đang co thắt dữ dội của cô ấy. Tôi bắt buộc phải dùng kỹ thuật bôi trơn van tim cơ khí bằng dầu đồng thau trực tiếp!"
Bùi Linh bắt đầu ho dữ dội, một vệt bọt hồng bám bụi than rỉ ra từ khóe môi cô. Cơ thể cô co giật mạnh dưới áp lực của nhịp tim một trăm hai mươi.
Phó Y không do dự nữa. Anh dùng bàn tay trái lành lặn lấy bình dầu thủy lực đồng thau thô bôi trơn tinh khiết – lượng dầu ít ỏi còn sót lại từ phi vụ trước – đổ vào ống chứa của chiếc bơm tiêm áp lực khí nén đeo cổ tay. Anh điều chỉnh áp lực lò xo nén khí của bơm tiêm lên mức tối đa.
"Bùi Linh, nghe tôi, cô phải giữ lồng ngực thật tĩnh lặng!" Phó Y khàn giọng hét lên. Anh áp sát đầu phun bằng đồng lạnh của bơm tiêm vào khoảng liên sườn trái của cô, ngay sát vị trí đặt van tim cơ học.
*Xìiii!*
Tiếng khí nén áp lực cao rít lên khẽ trong không gian chật hẹp. Một lượng cực nhỏ dầu thủy lực đồng thau tinh khiết dưới dạng sương siêu mịn được bắn xuyên qua lỗ chân lông và các thớ thịt sinh học, thấm thẳng vào khớp nối van tim cơ khí đang kẹt cứng của Bùi Linh.
Ngay lập tức, tiếng kẹt rít khô khốc của van đồng thau dịu đi rõ rệt. Nhịp gõ bánh răng bắt đầu trơn tru trở lại. Thế nhưng, hiểm họa mới lập tức ập đến. Cơ tim sinh học của Bùi Linh, vốn đã bị xơ hóa và yếu ớt do thiếu oxy kinh niên, bắt đầu phản ứng đào thải cấp tính với lượng dầu thủy lực vừa được đưa vào.
"Á... nóng... nóng quá...!" Bùi Linh thét lên một tiếng đau đớn. Toàn thân cô căng cứng, mắt trợn ngược, và nhiệt độ cơ thể tăng vọt lên mức sốt cao bốn mươi mốt độ. Cô bắt đầu co giật dữ dội, lồng ngực phồng xẹp một cách hỗn loạn, đe dọa làm rách nát các mối khâu sinh học của van tim.
"Phản ứng đào thải hạt đồng siêu vi!" Phó Y nghiến răng. Bàn tay phải bị bỏng sẹo của anh run rẩy dữ dội khi cố gắng giữ chặt bả vai của Bùi Linh. "Chất độc chì trong dầu thủy lực thô đang kết tủa trong mạch máu của cô ấy!"
Anh quay sang góc tối của bàn thuốc, chụp lấy ống nghiệm chứa dung dịch lọc chì tinh khiết cuối cùng của phòng khám ngầm – thứ dung dịch màu xanh ngọc bích cực kỳ quý hiếm được chưng cất từ thảo dược vùng biên giới mà khinh khí cầu của Blackwood mang về.
Sử dụng kỹ thuật châm kim áp lực cao tốc độ nhanh, Phó Y nạp dung dịch lọc chì vào ống tiêm vi mô bọc đồng-titan. Đôi mắt anh khóa chặt vào đường tĩnh mạch cổ đang phồng to màu đồng nhạt của Bùi Linh. Dưới ánh sáng lam nhạt của ngọn đèn thủy ngân dã chiến, đôi tay anh chuyển động nhanh như một tia chớp cơ học.
*Phập!*
Mũi kim siêu mảnh đâm chính xác vào tĩnh mạch cổ của Bùi Linh chỉ trong vòng hai giây. Phó Y nhấn nút xả lò xo khí nén, bơm toàn bộ liều dung dịch lọc chì cuối cùng vào hệ tuần hoàn của cô.
Dung dịch lọc chì nhanh chóng kết tủa các hạt đồng siêu vi và ion chì độc hại, giải phóng mạch máu sinh học khỏi sự đông cứng. Cơn co giật của Bùi Linh dịu dần. Sốt cao bắt đầu hạ, và lồng ngực cô phập phồng đều đặn trở lại. Chiếc ống nghe đồng lạnh áp trên ngực cô phát ra tiếng tích tắc nhịp nhàng, ổn định ở Nhịp Thích Ứng tám mươi nhịp một phút.
Phó Y lùi lại một bước, toàn thân anh rã rời, bả vai trái bị rách áo từ đêm qua rỉ máu thấm đỏ lớp băng chì dã chiến. Liều dung dịch lọc chì tinh khiết cuối cùng đã hết sạch. Phòng khám ngầm giờ đây hoàn toàn cạn kiệt dược liệu đối kháng.
"Cô ấy tạm thời qua khỏi cơn nguy kịch," Phó Y thều thào, tay vịn chặt vào thành bàn gỗ để không ngã gục. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Van tim của Bùi Linh đã bị xơ hóa mạch máu quá nặng. Nếu không có quặng thạch anh tinh khiết để chế tạo một bộ van tim đồng thau kháng âm hoàn chỉnh, cô ấy sẽ không thể sống sót qua đợt tăng áp tiếp theo của tháp chuông."
"Nhưng chúng ta lấy đâu ra thạch anh bây giờ?" A Sâm nghẹn ngào, hai tay bấu chặt vào hòm thuốc rỗng không. "Hắc Long đã cho tay sai bao vây toàn bộ khu chợ đen Đồng Thau. Hắn tuyên bố sẽ thắt cổ chết bất kỳ kẻ nào dám tuồn thạch anh cho phòng khám của chúng ta. Hắn muốn dùng cái chết của em gái Phó Dao và lũ phu mỏ để ép anh phải tự nộp mạng!"
Cơn giận dữ dâng trào trong lồng ngực Phó Y. Sự tàn nhẫn của Hắc Long – kẻ đầu cơ tích trữ tài nguyên sinh mệnh của người nghèo để phục vụ cho túi tiền của giới quý tộc biệt thự sương mù – đang dồn tất cả bọn họ vào đường chết.
Đúng lúc bầu không khí tuyệt vọng bao trùm căn hầm tối, cánh cửa sập bằng sắt dày của phòng khám bất ngờ rít lên một tiếng nặng nề.
Một bóng người vạm vỡ, làn da cháy sạm vì than và ngực trần chằng chịt vết sẹo mổ bọc đồng bước xuống bậc thang sắt. Đó là Lục Thiết – trưởng nhóm phu mỏ dũng cảm của công đoàn tự do. Gương mặt anh nghiêm nghị bám đầy bụi than đen kịch, nhưng đôi mắt rực sáng lên một tia quyết tâm sắt đá.
Trên tay Lục Thiết là một ống bản vẽ bằng đồng đỏ bám đầy dầu mỡ rỉ sét. Anh bước đến bên chiếc bàn gỗ sờn, đặt ống đồng xuống và rút ra một tấm sơ đồ da cá sấu bám đầy bụi rỉ sét.
"Bác sĩ Phó Y, chúng ta không thể ngồi chờ chết dưới hầm tối này được nữa," Lục Thiết khàn giọng nói, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm nện dưới lòng đất. Anh lật mở tấm sơ đồ, để lộ những đường vẽ chằng chịt bằng mực đồng lấp lánh khẽ dưới ánh đèn bão lập lòe. "Tôi vừa lấy được thứ này từ một kỹ sư bảo trì phản chiến của nghiệp đoàn. Đây là sơ đồ hệ thống đường ống hơi nước ngầm trung tâm, dẫn thẳng vào kho chứa lậu của Hắc Long."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!