Kẻ Trộm Trong Phòng Thí Nghiệm
Bóng tối dưới lòng cống ngầm trung tâm Smog-Town chưa bao giờ là một người bạn dịu dàng. Nó ẩm ướt, nhớp nháp và nồng nặc mùi lưu huỳnh trộn lẫn với mỡ bò bôi trơn rò rỉ từ những khớp nối áp lực cao của thành phố phía trên. Phó Y bước nhanh trên những tấm ván gỗ mục nát bắc ngang qua dòng nước thải axit đang sủi bọt xám xịt. Chiếc túi da bọc chì cách âm đeo trên lưng anh nặng trịch, bên trong là chiếc kính hiển vi quang học gọng đồng cổ kính vừa mượn được từ tiệm cầm đồ của Lão bản Trương. Mỗi bước đi của anh đều phải tính toán chuẩn xác, bởi tai trái hiện tại hoàn toàn điếc đặc sau chấn động của vụ nổ dầm đá ở cửa hang thạch anh. Chỉ còn tai phải siêu nhạy bén là chiếc radar duy nhất giúp anh định vị trong mê lộ tăm tối này.
*Sột soạt... cạch...*
Tiếng ma sát rất khẽ của lớp áo khoác da bám đầy dầu mỡ đen kịt vang lên từ phía sau ngã rẽ hẹp, cách anh khoảng ba mươi mét. Tai phải của Phó Y giật mạnh. Anh nghe rõ tiếng gõ nhịp kèn kẹt đặc trưng của một chiếc bốt bọc đồng thau đang cố di chuyển không tiếng động. Kẻ bám đuôi từ tiệm cầm đồ vẫn chưa bỏ cuộc. Gã di chuyển như một con chuột cống lão luyện, luôn giữ một khoảng cách an toàn trong làn sương mù lưu huỳnh xám xịt.
Phó Y không hoảng loạn. Gương mặt anh, với vết sẹo bỏng lớn trên trán nhói lên vì lạnh, vẫn giữ vẻ tĩnh lặng của một bác sĩ giải phẫu. Anh biết rõ cấu trúc của hệ thống cống ngầm trung tâm này hơn bất kỳ kẻ săn lùng nào trên mặt đất. Phía trước là một đường ống dẫn khí hơi nước trung tâm đường kính hai mét chạy dọc vách đá. Tiếng rít chói tai của áp suất khí nén bên trong lên tới hai trăm atmosphere đang phát ra những âm thanh *u u* đều đặn. Cứ mỗi năm phút, van xả phụ của đường ống lại tự động kích hoạt để giải phóng lượng nước ngưng tụ dư thừa.
Anh đếm nhịp trong đầu. *Năm... bốn... ba... hai... một.*
Ngay khi Phó Y bước qua khe hở của dầm thép chịu lực, một tiếng *Xìiiii!* khổng lồ vang dội. Luồng hơi nước nóng bỏng, trắng xóa phun vọt ra từ van xả phụ, che kín hoàn toàn ngách cống hẹp trong một màn sương mù dày đặc và nóng bỏng. Kẻ bám đuôi phía sau giật mình lùi lại, tiếng bốt bọc đồng thau trượt trên nền gạch ẩm ướt vang lên khô khốc. Làn hơi nước nóng lập tức làm mờ và tắc nghẽn bộ kính bảo hộ thạch anh của gã.
Tận dụng năm mươi giây vàng ngọc trước khi hơi nước tan đi, Phó Y khom người, áp dụng kỹ năng ẩn nấp trong sương mù lưu huỳnh để di chuyển không tiếng động. Anh rẽ vào một đường ống thải rỉ sét cũ kỹ đã bị bỏ hoang, luồn lách qua ba ngã rẽ ngoằn ngoèo rồi trượt xuống một nắp cống ngầm dẫn thẳng vào Phòng khám ngầm Smog-Town. Kẻ bám đuôi hoàn toàn mất dấu anh trong màn sương trắng.
Phó Y trượt xuống sàn gạch ẩm ướt của phòng khám dã chiến. Đây vốn là một hầm chứa nước bỏ hoang sâu mười lăm mét dưới lòng đất, được bao bọc bởi những bức tường gạch nung cũ kỹ bám đầy rêu phong và những đường ống đồng rỉ sét rò rỉ nước ngầm lưu huỳnh xanh lét. Không khí bên trong lạnh ngắt, chỉ được lọc sạch một phần nhờ hệ thống lọc khí bằng than hoạt tính gáo dừa tự chế đặt ở góc hầm.
"Anh Phó Y! Anh về rồi!" Bùi Linh khẽ reo lên từ góc hầm mổ dã chiến. Cô gái hai mươi hai tuổi, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt kiên định, đang ngồi bên cạnh giường bệnh của La Sâm. Lồng ngực cô phập phồng đều đặn ở nhịp bình sinh bảy mươi nhịp một phút nhờ ca phẫu thuật cấy ghép van tim dã chiến vừa rồi.
Phó Y gật đầu khẽ, đặt chiếc túi da bọc chì chứa kính hiển vi gọng đồng lên chiếc bàn gỗ sờn cũ bám đầy bụi than. Anh bước đến bên giường của La Sâm. Chàng thợ rèn đồng hồ lập dị vẫn đang hôn mê sâu, hơi thở khò khè đứt quãng. Vết thương sâu ở bả vai trái của gã – hậu quả từ mũi kim tiêm thuốc mê nén khí của Trình Quốc Anh – đang rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt lẫn máu sẫm hoại tử chì. Khớp vai cơ khí bằng đồng của gã rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc mỗi khi lồng ngực phập phồng.
"Tình hình anh ấy thế nào rồi?" Phó Y hỏi, bàn tay phải bị bỏng sẹo nặng nề của anh nhói đau khi chạm vào trán La Sâm. Cơn sốt cao vẫn chưa có dấu hiệu hạ.
"Vết thương bốc mùi rỉ sét rất nặng," Bùi Linh lo lắng nói. "Em đã dùng nước cất ngưng tụ để lau sạch liên tục nhưng chất dịch xám vẫn rỉ ra. Nếu không có thuốc giải độc chì, em sợ khớp vai cơ khí sẽ làm hoại tử hoàn toàn các thớ thịt sinh học xung quanh."
Phó Y siết chặt nắm tay. Lượng nước cất vô trùng của phòng khám đã cạn kiệt, và quan trọng nhất, anh cần hiệu chuẩn lại màng lọc thạch anh của chiếc ống nghe đồng lạnh để chẩn đoán chính xác mức độ xơ hóa mạch máu của La Sâm trước khi tiến hành giải phẫu. Anh lấy chiếc kính hiển vi quang học gọng đồng ra khỏi túi bọc chì, đặt dưới ánh sáng lam nhạt, lập lòe của ngọn đèn thủy ngân dã chiến chạy bằng pin axit tự chế.
"Bạch Lộ đã cảnh báo tôi," Phó Y vừa điều chỉnh tiêu cự thấu kính thạch anh tím của kính hiển vi vừa nói bằng giọng trầm lạnh. "Từ Phong – gã dược sĩ thực dụng của Nghiệp đoàn Năng lượng – đang ráo riết săn lùng công thức Viên nén thạch anh ổn định tim của chúng ta để đăng ký bản quyền hoàng gia. Kẻ bám theo tôi hôm nay chính là gián điệp của hắn. Điều đó có nghĩa là phòng khám ngầm này đã không còn an toàn tuyệt đối nữa."
Bùi Linh biến sắc, cô nhìn về phía phòng trong, nơi em gái Phó Dao của anh đang nằm ngủ yếu ớt với chiếc hộp đồng bảo vệ van tim tích hợp bộ đếm nhịp tự động đeo trước ngực. "Vậy chúng ta phải làm sao? Di dời ngay bây giờ sao? La Sâm không thể chịu nổi chấn động lúc di chuyển đâu!"
"Chưa phải lúc này," Phó Y kiên quyết. "Chúng ta cần thời gian để tôi hiệu chuẩn dụng cụ và pha chế dung dịch giải độc cho La Sâm. Nhưng chúng ta phải đề phòng. Từ Phong sẽ không chỉ dừng lại ở việc bám đuôi. Hắn sẽ thuê những kẻ trộm chuyên nghiệp đột nhập vào đây để đánh cắp mẫu thuốc thật."
Anh quay sang góc hầm, nơi đặt một bình Khí nén cao áp dã chiến bằng đồng dày năm milimet – nguồn năng lượng sạch mà Ngô Binh đã dùng lực cánh tay quay cần liên tục nhiều giờ để nén khí trước đó. Áp kế trên bình hiển thị mức áp suất một trăm năm mươi atmosphere.
Phó Y quyết định thiết lập một trận địa hơi nước dã chiến để bảo vệ hòm y tế chứa công thức và những viên thuốc ổn định tim thạch anh cuối cùng. Anh dùng bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan để tháo dỡ một chiếc van xả nhanh lò xo từ đường ống đồng rỉ sét cũ, kết nối nó trực tiếp với bình khí nén cao áp qua một đường ống dẫn khí mỏng bọc chì.
Chiếc hòm y tế bằng gỗ sồi bọc đồng đỏ được đặt ngay trên bục đá giữa phòng mổ dã chiến. Phó Y khéo léo luồn sợi dây xích đồng siêu nhỏ từ chốt khóa của hòm nối vào cần gạt của van xả nhanh khí nén. Cơ chế hoạt động của bẫy rất đơn giản nhưng hiểm ác: nếu kẻ trộm cố tình giật chốt khóa hòm mà không ngắt van an toàn ẩn dưới chân bục đá trước, sợi xích đồng sẽ kéo căng van xả nhanh, giải phóng toàn bộ luồng khí nén áp lực một trăm năm mươi atmosphere kèm theo bột thạch thạch anh thô mài mịn đặt sẵn trong ống phun. Luồng hơi nén cực mạnh này sẽ làm lóa mắt, rách nát mặt nạ bảo hộ và mù tạm thời kẻ đột nhập ngay lập tức.
"Hãy đưa Phó Dao vào sâu trong hốc đá phía sau đường ống nước thải," Phó Y dặn dò Bùi Linh khi hoàn tất việc thiết lập bẫy. "Tôi sẽ ngồi hiệu chuẩn ống nghe ở góc tối bên kia. Nếu nghe tiếng động, tuyệt đối không được bước ra ngoài."
Đêm sâu dần dưới lòng cống ngầm Smog-Town. Không gian tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng nước thải axit nhỏ giọt đều đặn xuống dòng kênh *tách... tách...* và tiếng tích tắc lệch pha đầy hỗn loạn của chiếc đồng hồ quả lắc rỉ sét treo trên vách gạch. Phó Y ngồi khom lưng dưới ánh sáng xanh lét của ngọn đèn thủy ngân dã chiến, mắt áp sát vào thấu kính của chiếc kính hiển vi gọng đồng.
Bằng đôi bàn tay cực kỳ tĩnh lặng của một bác sĩ giải phẫu, anh dùng chiếc nhíp siêu nhỏ để gắp từng hạt bụi than đá đen kịt đang bám dính trên màng lọc thạch anh tím tự nhiên mỏng như tờ giấy da của chiếc ống nghe đồng lạnh. Mỗi thao tác đều đòi hỏi độ chính xác đến từng micromet. Nếu màng thạch anh bị rách hoặc lệch nhịp cơ học dù chỉ một phần mười milimet, chiếc ống nghe gia bảo sẽ mất đi khả năng lọc chín mươi lăm phần trăm tiếng ồn công nghiệp, và anh sẽ không thể nghe thấy tiếng van cơ học rít khẽ trong lồng ngực La Sâm.
*Cạch... sột soạt...*
Một âm thanh kim loại va chạm cực kỳ nhỏ vang lên từ phía nắp cống ngầm ngoài cửa hầm chứa nước.
Tai phải siêu nhạy của Phó Y giật mạnh. Anh lập tức tắt ngọn đèn thủy ngân dã chiến, đưa căn hầm mổ rơi vào bóng tối dày đặc của lòng đất. Anh nín thở sâu, khoác chặt chiếc áo choàng da sờn rách để che giấu hoàn toàn nhiệt độ cơ thể sinh học, thu mình vào góc tối phía sau chiếc tủ gỗ sờn.
Tiếng bước chân di chuyển không tiếng động tiến gần hơn. Kẻ đột nhập đã cắt đứt sợi xích đồng khóa nắp cống bằng kìm cắt áp lực. Bóng đen của gã lọt vào phòng khám qua khe cửa sập sắt. Đó là một gã đàn ông gầy nhom, mặc bộ đồ da đen bọc kín người, đầu đội mũ trùm và đeo mặt nạ phòng độc bọc da loại cũ. Gã di chuyển nhanh nhẹn và khéo léo như một con mèo bóng đêm, mắt đeo kính bảo hộ thạch anh tím nhạt để nhìn rõ hơn trong bóng tối ẩm ướt.
Gã trộm không hề lãng phí thời gian lục lọi các kệ gỗ sờn cũ chứa băng gạc. Ánh mắt gã khóa chặt vào chiếc hòm y tế bằng gỗ sồi bọc đồng đỏ đang đặt nổi bật trên bục đá giữa phòng mổ dã chiến. Gã bước đến gần, rút từ thắt lưng ra một bộ móc khóa đa năng bằng thép lò xo mỏng dính.
Phó Y áp sát người vào vách gạch ẩm ướt, tay trái thủ sẵn chiếc kẹp mạch máu siêu mảnh bằng đồng-titan. Anh quan sát từng cử động của tên trộm qua khe hở của chiếc tủ gỗ. Tên trộm khom người, đưa bộ móc khóa vào ổ khóa bánh răng của hòm y tế.
*Tạch... tạch... cạch.*
Tiếng bánh răng khóa cơ học của hòm sồi mở ra. Tên trộm cười khẽ dưới lớp mặt nạ da, gã dùng tay giật mạnh nắp hòm lên để tìm kiếm mẫu thuốc thạch anh ổn định tim thật.
*BÙM!*
Sợi xích đồng siêu nhỏ bị kéo căng hết mức, giật phăng cần gạt của van xả nhanh lò xo. Luồng khí nén cao áp dã chiến từ bình đồng dày một trăm năm mươi atmosphere bùng nổ ra ngoài với một tiếng rít kinh hoàng như tiếng sấm nén khí. Luồng hơi áp lực cực mạnh, mang theo hàng vạn hạt bột thạch thạch anh thô mài mịn sắc bén, bắn vọt thẳng vào mặt tên trộm ở cự ly chưa đầy nửa mét.
"Áááá!"
Tên trộm hét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn. Luồng khí nén áp lực cao làm vỡ nát phần kính thạch anh trái của kính bảo hộ gã đeo, găm hàng ngàn hạt bột thạch anh sắc nhọn vào mắt và da mặt gã. Bột thạch anh thô hút sạch độ ẩm và cắt nát lớp da mỏng, khiến gã hoàn toàn mất đi thị giác trong màn sương trắng xóa của bột đá và khí nén.
Hoảng loạn tột độ, tên trộm vung vẩy cánh tay điên cuồng. Gã rút từ thắt lưng ra một chiếc dao găm cơ khí chạy bằng piston hơi nước mini, quất loạn xạ vào không khí để tự vệ.
*Xoảng... rít...*
Lưỡi dao găm cơ khí sắc bén quất trúng đường ống đồng dẫn nước ngưng tụ hơi nước sạch (nước cất y tế) chạy dọc vách hầm, cắt đứt một đường ống dẫn nước vô trùng của phòng khám. Nước cất tinh khiết bắn vọt ra ngoài xối xả, bốc hơi khói mỏng dưới cái lạnh của cống ngầm. Nguồn nước vô trùng duy nhất của phòng khám đang bị rò rỉ và lãng phí nghiêm trọng.
Phó Y lao ra khỏi bóng tối. Anh áp sát tên trộm từ phía sau dầm thép, dùng bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan nhắm thẳng vào khớp cổ tay cơ khí của gã hòng tước vũ khí. Nhưng tên trộm là một kẻ chuyên nghiệp chợ đen cực kỳ nhanh nhẹn. Dù bị mù mắt và đau đớn tột cùng, bản năng sinh tồn của gã vẫn cực kỳ nhạy bén. Nghe thấy tiếng xé gió của bước chân Phó Y, gã trượt người né tránh cú kẹp trong gang tấc, lưỡi dao găm cơ khí sượt qua vai áo choàng da của Phó Y, để lại một vết rách sâu.
Tên trộm ném một quả bom khói than hoạt tính nhỏ xuống nền gạch ẩm ướt. Khói đen dày đặc bùng lên, hòa lẫn với sương mù lưu huỳnh và bột thạch anh lơ lửng, làm mù hoàn toàn tầm nhìn trong phòng mổ dã chiến. Gã trộm hoảng loạn đạp vỡ nắp cửa sập sắt, dùng hết sức lực còn lại lao vọt ra ngoài ngách cống ngầm tối tăm và trốn chạy mất dạng vào bóng đêm.
Phó Y ho sặc sụa trong làn khói đen nồng nặc mùi than hoạt tính. Anh lập tức lao đến bịt chặt đường ống dẫn nước cất đang rò rỉ bằng một tấm băng da bọc chì chịu lực, dùng mỏ lết siết chặt van khóa khẩn cấp để bảo toàn lượng nước sạch ít ỏi còn lại. Vai áo choàng da của anh bị rách nát, bả vai sinh học bị trầy xước nhẹ rỉ máu đỏ tươi, nhưng hòm y tế chứa công thức thuốc ổn định nhịp tim thật vẫn được bảo vệ an toàn tuyệt đối bên trong chiếc bẫy bọc chì.
Khi làn khói than hoạt tính dần tan đi dưới sức gió của hệ thống lọc khí dã chiến, Phó Y dùng đèn bão rỉ sét rà quét nền gạch ẩm ướt nơi tên trộm vừa tháo chạy để tìm kiếm manh mối.
Dưới ánh sáng vàng lập lòe của ngọn đèn bão chạy dầu cá, anh phát hiện ra một vật phẩm nhỏ nằm lẫn giữa những mảnh kính thạch anh vỡ nát và vũng nước cất rò rỉ.
Phó Y khom người nhặt vật đó lên.
Đó là một chiếc huy hiệu bằng đồng thau nặng trịch, bám đầy dầu thủy lực xám xịt và muội than đen kịt. Mặt trước của huy hiệu được đúc nổi hình một chiếc bánh răng khổng lồ lồng ghép với ba tia sét sắc nhọn – biểu tượng tối cao và độc quyền của Nghiệp đoàn Năng lượng Hoàng gia (Phân khu Smog-Town). Chiếc huy hiệu đã bị rỉ sét đỏ quạch ở các góc, nhưng dấu khắc mã số quản lý của Đốc công Tống Viễn vẫn còn hiển thị rõ ràng ở mặt sau.
Bàn tay phải quấn băng chì của Phó Y siết chặt chiếc huy hiệu đồng thau, khiến các góc nhọn của nó cắm sâu vào lớp da bỏng sẹo đau nhức. Đôi mắt đen láy của anh rực sáng lên một tia lạnh lẽo dưới ánh đèn bão.
Tên trộm chạy thoát nhưng để lại một huy hiệu của Nghiệp đoàn Năng lượng, báo hiệu sự can thiệp trực tiếp của giới quản lý.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!