Giao Dịch Ở Tiệm Cầm Đồ
Bóng tối dưới lòng cống ngầm trung tâm Smog-Town chưa bao giờ là một nơi chào đón những kẻ sống bằng hơi thở sinh học tự nhiên. Phó Y kéo sụp chiếc mũ trùm của tà áo choàng da sờn rách, bước đi lặng lẽ dọc theo những đường ống đồng đỏ rỉ sét đang rít lên từng hồi áp lực cao. Mùi hôi nồng của lưu huỳnh trộn lẫn với hơi nước nóng bốc ra từ các khớp nối bị rò rỉ tạo thành một làn sương mù xám xịt, che khuất tầm nhìn của bất kỳ kẻ tuần tra nào. Bàn tay phải của anh, quấn chặt lớp băng da bọc chì dã chiến, thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Vết bỏng sẹo từ vụ nổ lò hơi cũ dường như đang co rút lại dưới cái lạnh buốt giá của mùa đông sương muối đang tràn xuống từ mặt đất.
Sau trận chiến nghẹt thở tại hang thạch anh để bảo vệ Phó Dao và đẩy lui Thiết Lang, Phó Y buộc phải để em gái lại dưới sự canh gác nghiêm ngặt của Lục Thiết và Thạch Đầu sâu trong lòng đất. Nhưng anh không thể trốn tránh mãi dưới hầm tối. Tai trái của anh hiện tại hoàn toàn điếc đặc, chỉ còn một dòng máu sẫm màu đã khô bám vào vành tai sau chấn động của vụ nổ dầm đá. Sự mất mát thính giác một bên khiến tai phải của anh trở nên nhạy cảm một cách kỳ lạ, phóng đại mọi tiếng động nhỏ nhất của thành phố cơ khí này: tiếng nước thải axit chảy róc rách, tiếng xì xì của các van xả áp từ xa, và đặc biệt là tiếng tích tắc kèn kẹt đầy khó chịu phát ra từ chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế đang đeo trên cổ.
Chiếc ống nghe gia bảo ấy đã bị bám đầy bụi than đá đen kịt trong cuộc chạy trốn. Màng lọc thạch anh tím tự nhiên mỏng như tờ giấy da bên trong chuông nghe – thứ giúp anh lọc sạch chín mươi lăm phần trăm tiếng ồn công nghiệp để nghe rõ nhịp tim bệnh nhân – đã bị lệch nhịp cơ học do chấn động địa chấn. Nếu không sửa chữa màng lọc và nâng cấp bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan của mình, anh sẽ không thể tiến hành ca phẫu thuật giải độc sinh học dã chiến để cứu sống bả vai trái đang bị hoại tử chì của La Sâm. Để làm được điều đó, anh cần những thiết bị đo lường quang học cực kỳ chính xác. Và nơi duy nhất dưới lòng đất này sở hữu những món đồ cổ kính ấy chính là tiệm cầm đồ của Lão bản Trương, nằm ở rìa Chợ đen Đồng Thau.
Phó Y dừng lại trước một tấm nắp cống bằng gang có khắc ký hiệu một chiếc bánh răng rỉ sét bị khuyết ba răng. Anh gõ nhẹ bằng mỏ lết cầm tay theo đúng nhịp điệu của giới ngầm: ba tiếng chậm, hai tiếng nhanh. Tấm cửa sập sắt nặng nề từ từ dịch chuyển sang một bên, giải phóng một luồng khí nóng mang theo mùi mỡ bò, dầu thủy lực đồng thau và bụi đồng thau nóng chảy. Anh khom người chui vào, bước xuống những bậc thang bằng sắt đã mòn vẹt.
Không gian bên trong tiệm cầm đồ của Lão bản Trương giống như một nghĩa địa của thời gian cơ khí. Hàng trăm chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ treo đầy trên các bức tường gạch nung ẩm ướt, phát ra những tiếng tích tắc lệch pha đầy hỗn loạn. Trên các kệ gỗ sồi sờn cũ là những cánh tay cơ khí bám đầy rỉ sét đỏ quạch, những xi-lanh piston hơi nước mini, những bình pin thủy ngân rò rỉ nước xanh lét và vô số thấu kính quang học bám bụi than.
Lão bản Trương, một người đàn ông năm mươi tuổi mập mạp, đang ngồi khom lưng sau chiếc bàn gỗ bọc đồng đỏ. Ông đeo một chiếc kính lúp một mắt gắn chặt vào hốc mắt phải bằng một đai da, tay cầm chiếc nhíp siêu nhỏ để hiệu chuẩn bánh răng của một chiếc đồng hồ bỏ túi. Nghe tiếng bước chân, ông không ngẩng đầu lên, chỉ cằn nhằn bằng giọng khàn đặc vì hít khói than lâu ngày:
"Bác sĩ lậu của khu mỏ đấy à? Gió độc nào đưa cậu đến cái xó xỉnh đầy rác thải cơ khí này thế? Ta tưởng cậu đang bận trốn chạy khỏi máy dò tần số sinh học của Thẩm Ngôn dưới cống sâu chứ?"
Phó Y bước đến sát bàn bọc đồng, tháo chiếc ống nghe trên cổ xuống đặt nhẹ lên bàn. Anh nói bằng giọng trầm lặng nhưng kiên định:
"Tôi cần mượn chiếc kính hiển vi quang học gọng đồng cổ kính của ông trong ba ngày. Chiếc ống nghe của tôi bị bụi than bám dính vào màng lọc thạch anh, tôi cần độ phóng đại cực cao để hiệu chuẩn lại màng rung cơ học."
Lão bản Trương dừng tay nhíp, từ từ ngẩng đầu lên. Chiếc kính lúp trên mắt ông phóng đại con ngươi lên gấp ba lần, nhìn xoáy vào khuôn mặt bám đầy muội than và vết sẹo bỏng trên trán của Phó Y. Ông cười khẩy, chỉ tay vào chiếc kính hiển vi gọng đồng đang đặt trên chiếc kệ sắt phía sau – một thiết bị tinh vi với ba tầng thấu kính thạch anh tím chịu lực, vốn là di vật của Viện Công nghệ Hoàng gia thế kỷ trước.
"Mượn? Cậu đùa ta đấy à, bác sĩ Phó? Cái kính hiển vi đó trị giá bằng cả trăm đồng tiền vàng ròng ở phân khu trung ương. Nó là món bảo vật duy nhất giúp ta định giá các linh kiện cơ khí siêu vi ở chợ đen này. Cậu định trả cho ta bằng cái gì? Mấy đồng tiền thau rỉ sét của lũ phu mỏ nghèo khổ kia à?"
Phó Y không vội vã. Anh quan sát dáng ngồi hơi lệch sang bên trái của Lão bản Trương. Mỗi khi ông chuyển động thân hình mập mạp, từ khớp gối phải bọc đồng thau của ông lại phát ra tiếng *cạch... kèn kẹt* khô khốc, kèm theo một giọt dầu thủy lực màu xám xịt rò rỉ ra từ đai da bảo hộ.
"Khớp gối cơ khí của ông bị kẹt bánh răng hành trình do dầu bôi trơn bị đông đặc vì cái lạnh mùa đông," Phó Y thản nhiên nói, ánh mắt anh dừng lại ở vết rò rỉ dầu. "Nếu không được hiệu chuẩn lại hệ thống xi-lanh piston và thay thế dầu thủy lực đồng thau tinh khiết, trong vòng ba ngày nữa, áp lực hơi nước nén bên trong khi ông đứng lên sẽ làm vỡ hoàn toàn màng xi-lanh sinh học. Ông sẽ bị tàn phế vĩnh viễn chân phải."
Lão bản Trương biến sắc, chiếc kính lúp trên mắt suýt rơi xuống bàn. Ông lắp bắp:
"Cậu... cậu làm sao biết? Bọn lang băm ở Hiệp hội y sĩ ngầm đều bảo chân ta chỉ bị nhiễm lạnh thông thường!"
"Họ chỉ biết bán thuốc kích điện dã chiến để kiếm tiền nhanh," Phó Y đặt chiếc túi da chứa bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan lên bàn. "Tôi là bác sĩ tim mạch cơ khí. Khớp gối của ông cũng chỉ hoạt động dựa trên nguyên lý điều áp sinh học tương tự như một van tim cơ học dã chiến. Tôi sẽ sửa chữa và hiệu chuẩn miễn phí khớp gối cho ông ngay tại đây, đổi lại quyền mượn chiếc kính hiển vi gọng đồng trong ba ngày."
Lão bản Trương im lặng một lúc lâu, con mắt đeo kính lúp đảo liên tục giữa bộ kìm đồng-titan lấp lánh ánh kim và vết rò rỉ dầu trên chân mình. Sự thực dụng của một thương nhân chợ đen mách bảo ông đây là một giao dịch béo bở. Ông hừ một tiếng, gật đầu:
"Được rồi, cậu đúng là kẻ khôn ngoan biết nắm thóp người khác. Nhưng nếu cậu làm hỏng khớp gối của ta, ta sẽ báo vị trí phòng khám lậu của cậu cho đội tuần tra thiết giáp ngay lập tức!"
Phó Y gật đầu, chuẩn bị bắt tay vào việc thì tiếng chuông đồng treo ngoài cửa tiệm đột ngột vang lên một tiếng *coong* khô khốc. Cánh cửa sập sắt mở ra, và một bóng người mặc áo khoác trùm đầu dày cộp bước xuống bậc thang. Khi người đó tháo chiếc mũ trùm đầu bám đầy tuyết lạnh ra, Phó Y bất ngờ nhận ra khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng thông minh của Bạch Lộ – nữ y sĩ thực tập chính trực của Bệnh viện đa khoa Smog-Town, cũng là bạn học cũ thời niên thiếu của anh.
Bạch Lộ nhìn thấy Phó Y, đôi mắt cô hiện rõ sự kinh ngạc xen lẫn lo sợ tột độ. Cô không gọi tên anh ngay lập tức để tránh làm lộ danh tính của anh trước những kẻ tai mắt chợ đen xung quanh. Cô bước nhanh đến bàn bọc đồng, nhặt một chiếc dao mổ rỉ sét lên giả vờ kiểm tra, rồi nói bằng một giọng chứa đầy ám hiệu y khoa mà chỉ hai người hiểu:
"Dụng cụ này bị hoại tử rỉ sét rồi, nếu rạch vào tĩnh mạch cổ sẽ gây nhiễm độc chì cấp tính trong vòng hai mươi tư giờ."
Phó Y nhìn cô, khẽ gật đầu đáp lại bằng một tông giọng trầm ấm:
"Màng lọc thạch anh nếu được rửa sạch bằng nước cất ngưng tụ sẽ giải quyết được hoại tử rỉ sét."
Bạch Lộ thở phào nhẹ nhõm, cô kéo Phó Y vào góc tối của tiệm cầm đồ, nơi những chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ đang gõ nhịp dồn dập che bớt tiếng thì thầm của họ. Cô nói nhanh, giọng run lên vì lo lắng:
"Phó Y! Cậu điên rồi sao còn dám lảng vảng gần Chợ đen Đồng Thau này? Cậu có biết Thẩm Ngôn đã phát lệnh truy nã đỏ toàn quốc đối với cậu không? Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất!"
"Có chuyện gì sao, Bạch Lộ?" Phó Y nhíu mày, tay anh siết chặt quai túi hòm y tế.
"Từ Phong!" Bạch Lộ thì thầm cái tên đầy căm hận. "Gã dược sĩ trẻ thực dụng của Nghiệp đoàn Năng lượng. Hắn đã phát hiện ra việc cậu điều chế thành công viên nén thạch anh ổn định tim từ quặng thạch anh thô. Từ Phong muốn độc chiếm công thức đó để đăng ký bản quyền hoàng gia và bán với giá cắt cổ cho giới quý tộc sống ở biệt thự sương mù. Hắn đang ráo riết thuê những kẻ trộm chuyên nghiệp và sát thủ chợ đen để săn lùng cậu và cướp bằng được mẫu thuốc thật! Hắn đã cho gián điệp rải khắp các ngóc ngách cống ngầm xung quanh chợ đen này!"
Lời cảnh báo của Bạch Lộ khiến trái tim Phó Y thắt lại. Anh hiểu rằng sự an toàn của phòng khám ngầm và tính mạng của em gái Phó Dao đang bị đe dọa nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Từ Phong không giống như tên đốc công thô bạo Tống Viễn; hắn là một kẻ có tri thức cơ học và sẵn sàng dùng những thủ đoạn tinh vi nhất để đạt được lợi ích.
Đột ngột, tai phải nhạy cảm của Phó Y giật mạnh. Qua tiếng tích tắc hỗn loạn của hàng trăm chiếc đồng hồ, anh nghe thấy tiếng bước chân bọc da nện nặng nề lên bậc thang sắt ngoài cửa tiệm.
Một kẻ lạ mặt mặc áo khoác da bám đầy dầu mỡ đen kẹt, mũ trùm đầu kéo sụp che khuất nửa khuôn mặt bước vào. Gã không nhìn các mặt hàng thông thường mà đôi mắt sắc lạnh sau lớp kính bảo hộ thạch anh xám liên tục rà quét khắp căn phòng. Ánh mắt gã dừng lại rất lâu ở chiếc hòm y tế bọc chì đặt trên bàn của Phó Y, rồi từ từ chuyển sang chiếc ống nghe bằng đồng lạnh đang đặt cạnh đó.
*Gã là gián điệp của Từ Phong!*
Phó Y lập tức nhận ra mối đe dọa. Anh khéo léo lùi lại một bước vào bóng tối của chiếc tủ đồng hồ, nhanh tay nhét chiếc ống nghe đồng lạnh vào bên trong lớp áo choàng da sờn rách để tránh lộ danh tính bác sĩ lậu. Nhưng tên gián điệp đã bắt đầu tiến về phía chiếc bàn gỗ bọc đồng, giả vờ cầm một chiếc van áp lực lên xem nhưng ngón tay gã lại lén lút tiếp cận chốt khóa của chiếc hòm y tế chứa bộ kìm phẫu thuật vi mô của Phó Y.
Bạch Lộ nhìn thấy ngón tay gã sắp chạm vào hòm y tế. Cô lập tức bước lên một bước, mở rộng vạt áo choàng y sĩ của mình để che khuất tầm nhìn của tên gián điệp, đồng thời cất giọng thanh mảnh hỏi Lão bản Trương để đánh lạc hướng gã:
"Lão bản, ông có loại dầu bôi trơn đồng thau thô bọc chì chịu nhiệt cao không? Tôi cần gấp cho bệnh viện đa khoa."
Cùng lúc đó, Lão bản Trương khôn khéo hiểu ý. Ông vờ run rẩy tay, làm đổ một chai dầu thủy lực đồng thau xám xịt, đặc quánh ngay trên mặt bàn bọc đồng đỏ, sát bên cạnh tay của tên gián điệp.
"Ối giời ơi! Cái tay già lẩm cẩm này! Dầu tràn hết ra bàn rồi!" Lão bản Trương la lớn, dùng một chiếc giẻ lau bẩn thỉu lau chùi nháo nhào, vô tình gạt mạnh chiếc hòm y tế của Phó Y dịch sang một bên.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn chớp nhoáng đó, Phó Y di chuyển nhanh như chớp. Anh dùng bàn tay trái lành lặn luồn vào hòm y tế, rút bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan quý giá ra và nhét nó vào một ngăn bí mật được khâu bọc chì bên trong áo choàng da của mình. Thay vào chỗ trống trong hòm y tế, anh đặt vào một chiếc mỏ lết rỉ sét nặng nề, đen kịt – một công cụ ngụy trang hoàn hảo của một thợ sửa đường ống nước thải thông thường.
Tên gián điệp bị dầu thủy lực bắn trúng tay áo, bực bội rụt tay lại. Gã liếc nhìn chiếc hòm y tế đã bị dịch chuyển, rồi thô bạo giật chốt khóa ra để kiểm tra dưới danh nghĩa "tò mò tìm linh kiện". Nhưng bên trong hòm y tế lúc này chỉ có vài cuộn băng gạc bám bụi than và một chiếc mỏ lết rỉ sét khổng lồ.
Gã gián điệp nhíu mày sau lớp kính bảo hộ, ánh mắt nghi ngờ nhìn lướt qua Phó Y – kẻ lúc này đang khom lưng giả vờ lau chùi vết dầu loang trên bàn giống như một tên thợ học việc nhút nhát. Không tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào về thuốc ổn định nhịp tim hay dụng cụ phẫu thuật tinh vi, gã gián điệp hừ lạnh một tiếng, quay người bước nhanh lên bậc thang sắt và biến mất vào làn sương mù cống ngầm.
Phó Y đứng thẳng người dậy, thở phào nhẹ nhõm. Lão bản Trương lau sạch vết dầu trên bàn, từ trên kệ sắt lấy chiếc kính hiển vi quang học gọng đồng cổ kính đặt vào một chiếc túi da bọc chì cách âm dày dặn, rồi đẩy về phía Phó Y:
"Cầm lấy món đồ này và biến đi trước khi ta đổi ý, bác sĩ Phó. Nhớ lời hứa sửa khớp gối cho ta vào lần giao dịch tới đấy!"
Bạch Lộ bước đến bên Phó Y, nhét vào tay anh một gói bông băng vô trùng nhỏ bọc trong vải thạch anh cách nhiệt. Cô lo lắng nhìn anh:
"Cậu phải cẩn thận, Phó Y. Từ Phong sẽ không dừng lại đâu. Hắn đã bắt đầu thuê những kẻ trộm chuyên nghiệp đột nhập vào lòng cống để tìm kiếm công thức thuốc của cậu rồi."
"Cảm ơn cậu, Bạch Lộ. Tôi sẽ cẩn thận," Phó Y siết chặt túi da chứa chiếc kính hiển vi gọng đồng, khẽ gật đầu chào cô và Lão bản Trương rồi nhanh chóng bước lên bậc thang sắt, rời khỏi tiệm cầm đồ.
Anh bước ra ngoài ngách cống ngầm trung tâm, nơi bóng tối và sương mù lưu huỳnh đang cuộn xoáy dữ dội dưới sức ép của mùa đông sương muối. Nhịp tim của thành phố vẫn đập dồn dập từ phía tháp chuông số 1 trên mặt đất dội xuống vách đá kèn kẹt. Phó Y rảo bước nhanh hơn trên những tấm ván gỗ mục nát bắc qua kênh nước thải axit chảy xiết, hướng về phía phòng khám dã chiến để kịp thời cứu chữa cho La Sâm.
Nhưng khi đi được khoảng năm trăm mét qua một ngã rẽ hẹp đầy những đường ống hơi nước rò rỉ rít chói tai, tai phải siêu nhạy của Phó Y đột ngột giật mạnh.
Giữa tiếng rít của khí nén áp lực cao và tiếng nước thải chảy róc rách, anh nghe thấy một âm thanh lạ lùng khác phát ra từ phía sau bóng tối của làn sương mù xám xịt.
*Sột soạt... kèn kẹt...*
Đó là tiếng ma sát đặc trưng của một chiếc áo khoác da bám đầy dầu mỡ đen kịt, và tiếng gõ nhịp kèn kẹt rất khẽ của một chiếc bốt bọc đồng thau đang di chuyển không tiếng động trong bóng tối.
Có kẻ đang lén lút bám theo sau lưng anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!