Bản Giao Hưởng Im Lặng Khởi Đầu
Ánh đèn lò hơi đỏ rực từ đôi mắt kính của Răng Thép quét qua khe hở vách đá, chỉ cách tà áo choàng da sờn rách của Phó Y chưa đầy một gang tay. Luồng khí nóng từ động cơ hơi nước mini của con quái thú bọc thép phả thẳng vào mặt anh, mang theo mùi dầu bôi trơn cháy khét và hơi nóng ngột ngạt của lò nung. Phó Y nín thở, cánh tay trái siết chặt Phó Dao vào lồng ngực mình. Nhịp tim của cô bé mười bốn tuổi dưới lớp áo mỏng đang đập điên cuồng, vượt qua Nhịp Quá Tải 110 nhịp/phút trên Thước đo tần số tim bằng bánh răng đeo ngực. Tiếng tích tắc cảnh báo của thiết bị vang lên khẽ khàng nhưng dồn dập, như một bản án tử hình đang bị gõ nhịp.
Dòng máu chứa hạt đồng siêu vi trong huyết quản Phó Y bắt đầu sôi lên, kích hoạt Kháng âm tần sinh học sơ cấp. Anh cảm nhận được một luồng hơi lạnh lan tỏa từ tim ra các đầu ngón tay, cưỡng chế nhịp tim của chính mình hạ xuống mức Nhịp Bình Sinh 70 nhịp/phút. Anh phải giữ cho cơ thể hoàn toàn tĩnh lặng, bởi chỉ cần một dao động sinh học nhỏ lệch pha, chiếc Máy dò tần số sinh học đeo tay của Thẩm Ngôn ngoài kia sẽ định vị được họ ngay lập tức.
*Gừ... rắc... cạch!*
Con quái thú bốn chân Răng Thép khịt mũi, móng vuốt bằng thép đúc của nó cào sột soạt lên phiến đá rỉ sét ngoài cửa hầm. Nó ngửi thấy mùi thạch anh thô bám trên vạt áo của họ, nhưng luồng khí nén 200atm rít chói tai từ đường ống hơi nước trung tâm chạy dọc vách cống đang tạo ra một bức tường chấn động âm thanh khổng lồ, làm nhiễu loạn cảm biến thính giác của nó. Con quái vật gầm gừ một tiếng kim loại kèn kẹt, rồi từ từ quay đầu về phía ngách cống ngược lại theo tiếng bước chân bọc thép rầm rập của lính tuần tra.
"Đi mau," Phó Y thì thầm bên tai Phó Dao. Anh không thể lãng phí một giây nào. Bàn tay phải bị bỏng nặng quấn băng chì của anh nhói lên đau buốt dưới cái lạnh ngột ngạt của lòng đất. Anh đỡ cô bé đứng dậy, ra hiệu cho cậu học việc A Sâm và thợ thông cống A Minh đang nấp trong bóng tối phía sau.
A Minh dẫn đầu, dùng chiếc Đèn bão rỉ sét chạy dầu cá đã được che kín bằng một tấm vải da cừu để dẫn đường. Họ không đi ngược lên mặt đất, nơi Thẩm Ngôn đã phong tỏa toàn bộ các chốt chặn bằng lưới điện hơi nước. Lối thoát duy nhất lúc này là đi sâu hơn nữa, vượt qua ranh giới của hệ thống cống thải thông thường để tiến vào vùng cấm địa chưa từng có trên bản đồ địa hình.
"Sư phụ, phía trước là lối vào hang động thạch nhũ thạch anh," A Minh khẽ nói, giọng run lên vì sợ hãi lẫn mệt mỏi. "Chúng ta phải bơi qua một đoạn kênh nước thải ngầm ngắn và chui qua một khe đá hẹp bọc chì. Con quái thú bọc thép kia quá cồng kềnh, khung xương thép của nó chắc chắn không thể chui lọt."
Phó Y gật đầu. Anh bế xốc Phó Dao lên, lội xuống dòng nước thải âm ấm bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Nước ngập đến ngang hông, những mảng rỉ sét và váng dầu đồng trôi nổi dạt vào người họ. La Sâm, với bả vai trái bị rách da hoại tử nhẹ đang rỉ ra thứ dịch màu xám nhạt dưới lớp vải quấn, nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt khi dòng nước axit nhẹ tràn vào vết thương. Gã dùng cánh tay cơ khí hỗ trợ lực còn lại để bám chặt vào mạn chiếc thuyền gỗ bọc chì dã chiến, đẩy nó đi sát bên cạnh.
Sau khi vượt qua khe đá hẹp bọc chì dầy cộp – ranh giới ngăn cách từ trường tháp chuông, cả nhóm bất ngờ bước vào một không gian hoàn toàn khác biệt.
Đó là Hang động thạch nhũ thạch anh.
Vẻ đẹp rực rỡ, lung linh của hang động ngầm này hiện ra dưới ánh sáng lam nhạt dịu mát phát ra từ những cột thạch nhũ thạch anh tự nhiên khổng lồ. Chúng treo rủ từ trần hang cao vút, lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ chưa bị vấy bẩn bởi bụi than đen kịt hay muội dầu công nghiệp của Smog-Town. Không khí ở đây hoàn toàn trong lành, mát lạnh và không hề có mùi lưu huỳnh độc hại. Tiếng nước cất tinh khiết nhỏ giọt tỏng tỏng xuống những phiến đá thạch anh tạo nên một bản nhạc tự nhiên, thanh bình đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự rỉ sét tăm tối và tiếng gầm rú điên cuồng của máy móc ngoài kia.
"Đẹp quá..." Phó Dao thều thào, đôi mắt to tròn phản chiếu ánh sáng lam nhạt của thạch anh. Nhưng lồng ngực cô bé lại phập phồng dữ dội hơn. Tiếng chuông tháp hơi nước từ trên mặt đất tuy không truyền trực tiếp vào đây, nhưng những rung động tần số thấp truyền qua xương sọ vẫn đang mài mòn màng nhĩ yếu ớt của cô bé.
"Dao nhi, cố chịu đựng một chút," Phó Y đặt em gái nằm lên một phiến đá thạch anh bằng phẳng. Anh biết tiếng chuông tháp chuông số 1 đang tăng áp suất lên mức Nhịp Lao Dịch 120 nhịp/phút ngoài kia sẽ sớm phá hủy màng nhĩ của cô bé nếu không có thiết bị bảo vệ.
Phó Y mở chiếc hòm gỗ sồi bọc đồng của người thầy quá cố Tề Hành, lấy ra bộ kìm phẫu thuật vi mô bằng hợp kim đồng-titan do ông nội để lại. Anh lật mở cuốn sổ tay bìa da cá sấu vừa tìm được, tìm đến những trang ghi chép của Tề Hành về nguyên lý phản cộng hưởng âm tần.
"Ta phải chế tạo một bộ lọc màng nhĩ dã chiến bằng thạch anh tinh khiết cho con ngay tại đây," Phó Y nói, ánh mắt kiên định. Anh dùng kìm vi mô gõ nhẹ vào một khối thạch nhũ nhỏ bên cạnh. Tiếng *boong* trong trẻo vang lên, xác nhận đây là loại thạch anh tinh khiết tự nhiên chất lượng cao nhất, hoàn toàn không bị nhiễm độc chì.
Anh dùng kìm vi mô tách ra một phiến thạch anh mỏng như tờ giấy da, tỉ mỉ mài giũa nó dưới ánh sáng lam nhạt của hang động. Bàn tay phải bị bỏng sẹo của anh run lên từng đợt đau nhức do hơi lạnh của đá thạch anh thấm vào vết thương, nhưng đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng như nước hồ không gợn sóng. Anh bọc phiến thạch anh mài mỏng bằng một lá đồng đỏ mỏng, tạo thành một bộ màng lọc kép cách âm siêu nhỏ, rồi khéo léo lắp nó vào chiếc hộp đồng bảo vệ đeo tai dã chiến cho Phó Dao.
Khi Phó Y vừa đeo thiết bị bảo vệ màng nhĩ hoàn thành lên tai em gái, nhịp tim của cô bé trên thước đo bánh răng lập tức dịu lại, hạ dần về mức Nhịp Bình Sinh 70 nhịp/phút. Cô bé thở phào một hơi dài, đôi mắt nhắm nghiền lại để chìm vào giấc ngủ phục hồi quý giá.
Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài được lâu.
*Ầm! Ầm!*
Tiếng nổ lớn vang dội từ phía khe đá hẹp bọc chì ngoài cửa hang. Những mảnh đá vụn rơi lả tả từ trần hang xuống mặt nước thải.
"Chúng tìm đến rồi!" A Minh hét lên, dập tắt chiếc đèn bão chạy dầu cá.
Từ phía lối vào hẹp, một làn sương mù màu vàng đậm đặc, nồng nặc mùi lưu huỳnh bắt đầu tràn vào hang động, che mờ ánh sáng lam nhạt của thạch anh. Đó là sương độc lưu huỳnh nén hơi nước áp lực cao. Thiết Lang – Chỉ huy đội săn ngầm bọc thép – đã dẫn quân áp sát cửa hang. Hắn mặc bộ giáp da bọc kín chống axit màu xám xịt, đầu đội mũ phòng độc bọc thép tấm có kính đỏ ngầu, tay cầm khẩu súng phun sương độc khổng lồ.
"Phó Y!" Giọng nói của Thiết Lang vang lên qua bộ đàm hơi nước, trầm đục và méo mó. "Mày không còn đường thoát đâu! Giao nộp tấm thẻ đục lỗ hoàng gia và con bé ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng dưới lưỡi búa hơi nước!"
"Sư phụ, làm sao bây giờ?" A Sâm hoảng hốt, tay giữ chặt bình nước cất cuối cùng. Sương độc lưu huỳnh đang tràn vào nhanh chóng, đe dọa bóp nghẹt phổi của tất cả mọi người.
Phó Y lập tức lấy chiếc Mặt nạ phòng độc mạ bạc cách nhiệt đeo lên mặt, gạt van xả oxy tuần hoàn kín để bảo vệ đường hô hấp của mình, rồi nhanh chóng đeo một bộ lọc thô bọc da cừu cho Phó Dao. Anh định dùng bộ van xả áp suất khẩn cấp cầm tay để bắn luồng hơi nước tạo màn sương mù phản công, nhưng khẩu súng phun độc của Thiết Lang có tầm bắn quá xa, luồng sương độc lưu huỳnh đậm đặc lập tức dập tắt luồng hơi nước dã chiến của anh, suýt chút nữa khiến anh bị ngộ độc lưu huỳnh ngược dòng.
Anh buộc phải rút lui hai bước, đôi mắt sau lớp kính thạch anh tím nhạt ráo riết rà quét địa hình xung quanh.
Phía dưới ngách hang động này, ngay sát lối vào hẹp, là một nhánh rẽ của Hầm chứa nước thải rỉ sét. Đó là một hồ nước xả axit nóng 80 độ C bốc khói nghi ngút, có tính ăn mòn cực cao đối với kim loại thông thường. Phó Y quan sát thấy bộ giáp bọc của lính săn ngầm Thiết Lang tuy bọc da chống axit bên ngoài, nhưng các khớp gối cơ khí và bánh răng truyền động của chúng lại làm bằng đồng thau thông thường – loại hợp kim cực kỳ nhạy cảm và dễ bị ăn mòn bởi axit sulfuric dã chiến dưới nhiệt độ cao.
Một kế hoạch phản công cơ học dã chiến lập tức hình thành trong đầu anh.
"Thạch Đầu!" Phó Y hét lớn qua mặt nạ phòng độc. "Dùng búa mỏ của cậu, đập vỡ dầm đá chịu lực ở vách hang bên trái kia! Chỗ đó đang chặn dòng nước thải axit nóng từ hầm chứa!"
Thạch Đầu – gã phu mỏ lực sĩ vạm vỡ – lập tức hiểu ý. Gã gầm lên một tiếng, vung chiếc búa mỏ bằng thép đúc khổng lồ nện mạnh liên tiếp ba nhát vào vết nứt của dầm đá chịu lực.
*Rắc... rắc... ẦM!*
Một tiếng nổ chấn động âm thanh kinh hoàng vang lên. Phiến đá chịu lực vỡ vụn, kéo theo cả một mảng vách hang sụp đổ. Chấn động âm thanh khổng lồ từ vụ nổ dầm đá dội vào vách hang hẹp làm màng nhĩ tai trái của Phó Y nhói lên đau đớn tột cùng, anh bị điếc nhẹ tai trái tạm thời, một dòng máu sẫm màu rỉ ra từ kẽ tai trái thấm vào lớp áo choàng da.
Nhưng hiệu quả của cú đập là ngay lập tức.
Hàng chục tấn nước thải axit nóng 80 độ C từ hầm chứa nước thải rỉ sét bùng phát, bốc khói nghi ngút tràn ra như một con quái thú lỏng, làm ngập hoàn toàn lối vào cửa hang nơi đội săn ngầm bọc thép đang tiến vào. Dòng nước axit nóng cuồn cuộn dâng lên đến đầu gối của lính tuần tra.
*Xì... xì... kèn kẹt... cạch!*
Tiếng kim loại bị ăn mòn rít lên ghê rợn vang vọng khắp hang động. Lớp giáp đồng thau bọc quanh khớp gối và piston hơi nước của đội săn ngầm bị axit sulfuric ăn mòn nhanh chóng dưới nhiệt độ cao. Những bánh răng bôi trơn dầu bị kẹt cứng, xả ra những luồng khói đen khét lẹt. Các chiến binh thiết giáp của Thiết Lang mất thăng bằng, quỵ gối xuống dòng nước axit nóng bỏng, gào thét đau đớn khi lớp da bảo hộ bị ăn mòn rách nát.
"Chết tiệt! Rút lui! Rút lui khẩn cấp!" Thiết Lang điên cuồng hét lên qua bộ đàm hơi nước đã bị nhiễu loạn. Chiếc chân giả bọc đồng của hắn kêu kẽo kẹt rợn người, buộc hắn phải ra lệnh cho tàn quân bám vào vách đá để rút lui khẩn cấp ra ngoài ngách cống trung tâm.
Nhóm Phó Y đã đẩy lùi được đợt tấn công của Thiết Lang, bảo toàn vẹn nguyên Hang động thạch nhũ thạch anh tinh khiết. Nhưng áp lực vẫn chưa hề giảm bớt. Sương độc lưu huỳnh vẫn còn lảng vảng, và Thẩm Ngôn chắc chắn sẽ phong tỏa toàn bộ mặt đất Smog-Town để dồn họ vào đường cùng dưới cống ngầm.
Giữa làn sương khói lưu huỳnh đang tan dần dưới ánh sáng lam nhạt của thạch anh, một bóng người vạm vỡ, ngực trần bám đầy sẹo ngang dọc bước ra từ khe đá phía sau. Đó là Lục Thiết – Trưởng nhóm phu mỏ dũng cảm.
Lão phu mỏ nhìn quanh bãi chiến trường rực lửa hơi nước và nước axit, rồi bước đến trước mặt Phó Y. Lão quỳ một gối xuống phiến đá thạch anh, đặt chiếc xẻng mỏ bằng thép đúc xuống đất, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm vang vọng:
"Bác sĩ Phó Y! Tôi đại diện cho Công đoàn Phu mỏ Tự do tuyên bố: Từ hôm nay, toàn bộ anh em phu mỏ chúng tôi chính thức gia nhập lực lượng của bác sĩ! Nhịp tim của chúng tôi từ nay thuộc về bác sĩ. Hãy chỉ đường cho chúng tôi, chúng tôi đã sẵn sàng cho kế hoạch đánh chiếm các trạm điều áp hơi nước của tháp chuông hoàng gia!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!