Nhịp Gõ Tử Thần Ở Smog-Town
Smog-Town chưa bao giờ biết đến khái niệm bình minh thực sự. Đối với hàng vạn công nhân mỏ than đá nghèo khổ sống ở tầng đáy của đô thị bay Vulcan, ngày mới không bắt đầu bằng những tia nắng ấm áp, mà bằng tiếng rít xé lòng của hệ thống pít-tông lò hơi trung tâm và tiếng đổ ầm ầm của những xe goòng chở than rỉ sét. Bầu không khí nơi đây luôn đặc quánh một màu xám xịt của khói than nung rực, nồng nặc mùi lưu huỳnh độc hại và sương mù công nghiệp nóng bỏng rát phổi.
Nhưng điều đáng sợ nhất, thứ gông cùm vô hình xiết chặt lấy từng sinh mạng ở Smog-Town, chính là tiếng chuông hơi nước dội xuống từ Tháp Chuông số 1 khổng lồ đặt ngay trung tâm thị trấn.
*Boong... Boong... Boong...*
Mỗi tiếng chuông vang lên là một đợt sóng âm tần số thấp truyền qua những dầm thép thành phố, luồn lách qua các ngách cống ngầm, dội thẳng vào lồng ngực của cư dân. Đó không phải là tiếng chuông báo giờ thông thường. Đó là Nhịp Lao Dịch — tần số cưỡng bức nhịp tim sinh học được thiết lập ở mức 120 nhịp/phút. Dưới sự cai trị tàn bạo của Đốc công Tống Viễn, hệ thống tháp chuông hơi nước này ép buộc tim của những người công nhân phải đập nhanh gấp đôi bình thường, vắt kiệt từng giọt năng lượng sinh học trong cơ thể họ để tối đa hóa sản lượng khai thác than đá gửi về hoàng cung. Hậu quả là, hầu hết công nhân mỏ ở đây đều bị tàn phá thể xác nghiêm trọng, van tim của họ bị xơ hóa và rỉ sét nhanh chóng chỉ sau vài năm lao dịch.
Sâu mười lăm mét dưới lòng đất, trong một hầm chứa nước bỏ hoang đầy những đường ống đồng rỉ sét rò rỉ nước ngầm lưu huỳnh xanh lét, Phó Y đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ sờn cũ bám đầy bụi than. Đây chính là Phòng khám ngầm Smog-Town, nơi anh vận hành lậu để cứu chữa miễn phí cho những công nhân bị suy tim bẩm sinh hoặc hỏng van tim cơ học.
Chàng bác sĩ hai mươi tư tuổi có dáng người gầy gò, khoác trên mình chiếc áo choàng da sờn rách bám đầy dầu đồng. Mái tóc đen bù xù che bớt vết sẹo bỏng lớn trên trán — di chứng từ vụ nổ lò sưởi năm xưa khi anh cố cứu mẹ mình. Trên cổ anh, vật bất ly thân duy nhất luôn tỏa ra ánh kim lạnh lẽo: chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế.
Phó Y nhắm mắt, điều hòa hơi thở của mình. Nhờ dòng máu dị biến đặc biệt thừa hưởng từ người cha quá cố, cơ thể anh đạt trạng thái "Tương thích sinh học" hoàn hảo với các hạt đồng siêu vi. Khi tiếng chuông tháp gầm rú bên ngoài dội xuống, mạch máu trên cổ Phó Y nổi rõ màu đồng nhạt lấp lánh khẽ dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn thủy ngân dã chiến. Nhịp tim của anh tự động điều chỉnh, kháng lại sự đồng bộ cơ khí của tháp chuông, giữ vững ở mức nhịp bình sinh bảy mươi nhịp một phút đầy tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi một tiếng đập cửa dồn dập.
*Rầm! Rầm!*
"Bác sĩ Phó! Cứu mạng! Lão Trần sắp không xong rồi!"
Hai phu mỏ lực lưỡng, mình mẩy bám đầy bụi than đen kịt, khom lưng khênh một gã công nhân gầy gò lao vào phòng khám. Người bệnh tên là Trần, một phu mỏ kỳ cựu của mỏ than đá số 4. Lúc này, lồng ngực gã phập phồng dữ dội như một chiếc búa máy bị quá tải áp suất, miệng ho ra từng ngụm bọt hồng bám bụi than đen bẩn thỉu. Da mặt gã nhợt nhạt, môi tím tái vì thiếu oxy phổi nghiêm trọng.
Phó Y lập tức đứng dậy, vẻ mặt trầm lặng nhưng động tác vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát. Anh đỡ bệnh nhân nằm lên chiếc bàn mổ dã chiến bọc chì cách âm.
"Đặt gã nằm nghiêng! A Sáng, bật thêm đèn thủy ngân lên!" Phó Y ra lệnh khàn nhẹ.
Anh nhanh chóng đeo chiếc ống nghe bằng đồng lạnh tự chế vào tai, áp phần chuông nghe lạnh ngắt lên lồng ngực trần gầy trơ xương sườn của phu mỏ Trần. Nhờ bộ lọc màng đồng kép đặc biệt của chiếc ống nghe, toàn bộ tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ pít-tông và tiếng búa máy từ mặt đất dội xuống bị triệt tiêu tới chín mươi lăm phần trăm. Trong tai Phó Y lúc này chỉ còn lại tiếng nhịp sinh học bị tàn phá của người bệnh.
*Cạch... xì... Cạch... xì...*
Đó là một âm thanh tồi tệ rợn người. Tiếng van tim sinh học co bóp méo mó, xen lẫn tiếng kẹt rít khô khốc của những hạt kim loại mài mòn.
"Rỉ sét van tim giai đoạn 1," Phó Y lẩm bẩm, đôi mắt rực sáng dưới ánh đèn thủy ngân u ám. "Lá van đã bị xơ hóa hoàn toàn do áp lực co bóp quá nhanh dưới tiếng chuông Nhịp Lao Dịch. Máu đang rò rỉ ngược qua van tim. Nếu không hạ nhịp tim xuống ngay lập tức, mạch máu não của gã sẽ vỡ tung."
Phó Y nhanh tay với lấy chiếc Bơm tiêm áp lực khí nén đeo cổ tay. Thiết bị cơ khí nhỏ gọn này sử dụng một pít-tông lò xo để bắn thuốc ổn định tim nén thạch anh trực tiếp qua lỗ chân lông vào mạch máu mà không cần kim tiêm truyền thống. Anh áp sát đầu phun vào tĩnh mạch cổ của phu mỏ Trần, gạt van xả piston.
*Xì!*
Một tia chớp đồng mỏng lóe lên kèm theo tiếng xì khẽ của khí nén. Viên thuốc ổn định nhịp tim thạch anh siêu mịn nhanh chóng tan vào huyết dịch của người bệnh. Chỉ trong vòng mười giây, lồng ngực phập phồng điên cuồng của Trần dần lắng dịu xuống, nhịp tim giảm từ một trăm hai mươi xuống mức nhịp thích ứng tám mươi nhịp/phút. Sắc mặt gã dần hồng hào trở lại, hơi thở khò khè khét mùi lưu huỳnh cũng bắt đầu đều đặn hơn.
"Gã qua cơn nguy kịch rồi," Phó Y thở phào nhẹ nhõm, tháo chiếc ống nghe đồng lạnh ra. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Van tim của gã đã bị xơ hóa quá nặng, nếu gã tiếp tục làm việc dưới tiếng chuông Nhịp Lao Dịch thêm một tháng nữa, van tim sẽ hỏng hoàn toàn dẫn đến suy tim toàn diện."
Hai người phu mỏ đi cùng nghe vậy liền quỳ sụp xuống sàn đất ẩm ướt, tiếng khóc nghẹn ngào trộn lẫn với tiếng kẽo kẹt của các khớp cơ khí rỉ sét ở chân họ.
"Cảm ơn bác sĩ Phó... Nhưng bọn tôi không làm việc thì lấy đâu ra khẩu phần nước sạch và than sưởi ấm? Đốc công Tống Viễn sẽ dùng roi hơi nước đánh chết bọn tôi mất!"
Phó Y siết chặt nắm tay, vết sẹo bỏng trên trán nhói đau khẽ. Anh định lên tiếng an ủi họ thì đột ngột, từ căn phòng nhỏ phía sau phòng khám, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, kèm theo tiếng tích tắc dồn dập, hỗn loạn của một bộ đếm nhịp cơ học.
*Tích-tắc-tích-tắc-tích-tắc-tích-tắc!*
Tim Phó Y như thắt lại. Đó là phòng của em gái anh — Phó Dao.
Phó Y lao vào phòng như một cơn gió. Trên chiếc giường gỗ nhỏ rách nát, cô bé mười bốn tuổi Phó Dao đang co quắp người, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực gầy gò nhợt nhạt. Chiếc hộp đồng nhỏ chứa bộ van tim dã chiến đeo trước ngực cô bé đang phát ra tiếng tích tắc điên cuồng. Gương mặt cô bé tím tái, đôi mắt to tròn đen láy đầy mệt mỏi và đau đớn ngước nhìn anh trai.
"Anh... anh ơi... tim em... đập nhanh quá... Em không thở được..."
Tiếng chuông hơi nước Nhịp Lao Dịch từ Tháp Chuông số 1 bên ngoài đột ngột tăng cường độ rung động. Những đợt sóng âm tần số thấp tàn nhẫn truyền qua hệ thống đường ống đồng rỉ sét của hầm chứa nước, dội thẳng vào căn phòng nhỏ, cưỡng bức bộ van tim yếu ớt của Phó Dao phải đập đồng bộ với tần số một trăm hai mươi nhịp/phút. Đối với thể trạng suy kiệt cấp 1 của cô bé bị hội chứng rỉ sét van tim bẩm sinh, đây chính là bản án tử hình.
Phó Y lập tức áp chiếc ống nghe đồng lạnh lên ngực em gái. Tai anh rùng mình trước tiếng rít chói tai của dòng máu đang dội ngược qua van tim cơ học bọc chì của cô bé.
"Áp suất âm tần quá mạnh!" Phó Y cắn răng.
Anh nhanh chóng lấy một liều thuốc ổn định tim nén thạch anh cuối cùng trong tủ thuốc, hòa tan vào một ít nước cất y tế vô trùng, rồi dùng ống tiêm khí nén bắn trực tiếp vào cổ Phó Dao. Nhưng vô ích! Tiếng chuông tháp gầm rú bên ngoài quá mạnh, năng lượng sóng âm truyền qua xương sọ cô bé, cưỡng chế cơ tim sinh học phải đập theo nhịp cơ khí cưỡng bức. Thuốc ổn định thạch anh thông thường hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
Phó Dao bắt đầu co giật dữ dội, miệng ho ra bọt hồng nhạt. Bộ đếm nhịp trên hộp đồng đeo ngực rít lên chói tai, báo hiệu tim cô bé sắp vỡ tung dưới áp lực quá tải.
"Không... không thể như thế này được! Anh sẽ không để em chết!"
Phó Y gào lên trong lòng, nỗi căm hận tột cùng và nỗi sợ hãi mất đi người thân duy nhất thổi bùng ý chí của anh. Anh buộc phải sử dụng đến bài tẩy cuối cùng — một phương pháp tàn nhẫn và đau đớn bộc phát từ dòng máu dị biến đặc biệt của gia tộc.
Phó Y lấy ra một cây kim phẫu thuật siêu mảnh bằng hợp kim đồng-titan từ hòm y tế của cha để lại. Không hề do dự, anh đâm mạnh cây kim vào tĩnh mạch cổ tay mình. Cơn đau nhói buốt chạy dọc cánh tay, nhưng Phó Y không hề nhíu mày. Anh dùng ống tiêm cơ khí rút ra một lượng máu nhỏ của chính mình. Dưới ánh sáng lam nhạt của đèn thủy ngân, dòng máu của anh không hoàn toàn mang màu đỏ tươi, mà lấp lánh những hạt đồng siêu vi mang sắc đồng nhạt kỳ dị.
Dòng máu chứa hạt đồng siêu vi này chính là kết quả thí nghiệm luyện kim sinh học của cha anh năm xưa. Nó có khả năng Kháng âm tần sinh học tuyệt đối, tự động hấp thụ và triệt tiêu các dao động sóng âm tần số thấp có hại.
Phó Y ghim đầu kim tiêm áp lực vào tĩnh mạch cổ của Phó Dao, nhấn mạnh pít-tông.
"Dao Dao, cố chịu đựng!"
Dòng máu lấp lánh hạt đồng siêu vi chảy vào hệ tuần hoàn của cô bé. Ngay lập tức, một phản ứng sinh-cơ học mãnh liệt xảy ra bên trong lồng ngực Phó Dao. Các hạt đồng siêu vi nhanh chóng bám chặt vào màng tế bào tim và bộ van cơ học, tạo thành một lớp lá chắn sinh học kháng âm hoàn hảo, cô lập hoàn toàn cơ tim cô bé khỏi sự cưỡng bức của sóng âm tháp chuông hơi nước.
Cơ thể Phó Dao giật mạnh một cái, rồi từ từ giãn ra. Tiếng tích tắc điên cuồng trên hộp đồng ngực chậm lại rõ rệt.
*Tích... tắc... Tích... tắc...*
Nhịp tim của cô bé giảm dần từ một trăm hai mươi xuống mức nhịp thích ứng tám mươi nhịp một phút đầy ổn định. Sắc mặt nhợt nhạt của Phó Dao dần có lại chút huyết sắc, hơi thở của cô bé trở nên nhẹ nhàng và đều đặn hơn. Cô bé nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ sâu để phục hồi thể trạng.
Phó Y rút cây kim ra, lồng ngực anh nhói đau kịch liệt. Việc trích máu bản thân khiến cơ thể anh bị mất máu, mệt mỏi rã rời, đầu óc quay cuồng dữ dội. Đồng thời, màng nhĩ tai trái của anh rít lên một tiếng chói tai rồi bị ù nhẹ — hậu quả của việc tiếp xúc trực tiếp với sóng âm tần số thấp quá tải rò rỉ từ đường ống hơi nước cũ sát vách tường phòng khám.
Anh lảo đảo bước ra ngoài phòng khám ngầm, bám chặt vào thành bàn gỗ để không bị ngã khuỵu. Anh lật mở chiếc tủ thuốc dã chiến để kiểm tra: rỗng không. Lượng quặng thạch anh thô dùng để điều chế thuốc ổn định nhịp tim cho công nhân và duy trì sự sống cho Phó Dao đã hoàn toàn cạn kiệt sau ca cấp cứu vừa rồi.
"Bác sĩ Phó... anh có sao không?" Hai người phu mỏ lo lắng hỏi.
Phó Y lắc đầu khàn giọng: "Tôi không sao. Nhưng nguồn thuốc ổn định tim đã hết sạch. Nếu không có quặng thạch anh thô mới để điều chế thuốc, lần tới tiếng chuông tháp tăng tần số, tất cả chúng ta đều sẽ chết."
Anh biết mình bắt buộc phải mạo hiểm đột nhập vào khu vực mỏ nguy hiểm — Mỏ than đá rỉ sét số 4 — để tìm kiếm nguồn quặng thạch anh thô lậu ẩn sâu dưới lòng đất.
Đột ngột, một tiếng rít áp suất khổng lồ, chói tai vang dội từ phía trên mặt đất, truyền qua các đường ống dẫn khí nén chạy dọc thành phố. Tiếng rít mạnh đến mức làm rung chuyển cả những dầm thép rỉ sét của hầm chứa nước bỏ hoang, bụi than rơi lả tả từ trần hang xuống đất.
Đó là tiếng còi hơi nước báo hiệu áp suất tăng cao đột ngột từ Tháp Chuông số 1. Tần số Nhịp Lao Dịch cưỡng bức bắt đầu tăng vọt lên mức quá tải mới, báo hiệu một đợt tăng tốc sinh học tàn bạo của đốc công Tống Viễn sắp sửa bắt đầu trên toàn khu mỏ Smog-Town.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!