Phản Bội Biên Thùy
Sâu trong Động Dơi Quỷ, bóng tối đặc quánh như một lớp hắc ín dày bao phủ lấy vạn vật. Ánh lửa từ cây đuốc dầu của Hồ Phỉ chập chờn rọi lên lưỡi kiếm gãy rỉ sét đang kề sát cổ họng gã. Gió rít qua các khe đá vôi ẩm ướt, mang theo mùi phân dơi mục nát và vị tanh nồng của dòng máu xanh lam thẫm rỉ ra từ xác con dơi chúa khổng lồ dưới chân Lục Thanh Phong.
Toàn thân Lục Thanh Phong run lên bần bật. Không phải vì sợ hãi, mà là do kịch độc từ ba vết cắn của dơi quỷ sau lưng đang bùng phát dữ dội. Cơn sốt cao như muốn thiêu đốt đại não anh, khiến tầm nhìn nhòe đi, những đốm lửa trước mắt xoay tròn điên cuồng. Ở lồng ngực trái, vết thương đâm cũ từ Quỷ Ảnh buốt giá như băng, trong khi vai phải lại nóng rực như lửa đốt do mảnh ngọc nghịch mạch cọ xát vào xương tủy. Hai luồng hàn hỏa xung khắc dữ dội, ép anh phải nghiến chặt răng đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Lục... Lục đại hiệp... bản đồ đây rồi, xin người tha mạng!" Hồ Phỉ run rẩy dâng mảnh da dê cổ bằng cả hai tay, mắt không dám nhìn thẳng vào đôi mắt xám đen lạnh lẽo của anh.
Lục Thanh Phong dùng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn cảm giác xúc giác — thô bạo giật lấy mảnh bản đồ da dê cổ dính đầy bùn đất, nhét nhanh vào ngực áo thanh y rách nát. Bàn tay phải hoại tử xám đen vĩnh viễn của anh, vốn đã được quấn chặt gạc đen vào chuôi kiếm gãy, lúc này hoàn toàn chết lặng, không có một chút tri giác. Anh chỉ có thể dựa vào lực siết vật lý của dải băng gạc để giữ cho binh khí không rơi rụng.
"Nuốt xuống." Lục Thanh Phong khàn giọng ra lệnh, tay trái búng ra một viên độc đan màu đen xám tự chế thẳng vào miệng Hồ Phỉ.
"Khục... ngươi cho ta nuốt cái gì?" Hồ Phỉ hoảng hốt bóp cổ họng.
"Độc đan khóa mạch. Mỗi bảy ngày nếu không có châm thuật của ta giải tỏa, kinh mạch toàn thân ngươi sẽ thối rữa mà chết. Muốn sống, thì ngoan ngoãn ngậm miệng và dẫn đường cho ta đột nhập lò luyện độc ngầm." Lục Thanh Phong lạnh lùng nói, giọng nói khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản không mang theo một chút hơi ấm nhân gian. Anh biết rõ, giữa giang hồ hiểm ác này, lòng tin là thứ xa xỉ nhất. Chỉ có dùng độc tố khống chế sinh tử mới bảo đảm gã trộm mộ này không bán đứng anh hòng cầu vinh.
Hồ Phỉ mặt xám như tro, quỳ sụp xuống đất không dám ho he nửa lời. Lục Thanh Phong cất kiếm gãy vào bao, lết bàn chân trái hoại tử nặng do axit đầm lầy bước ra phía cửa động. Bùn độc lưu huỳnh trét trên vết thương chân trái bốc mùi hăng hắc, tạm thời che giấu mùi máu độc của anh khỏi khứu giác của bầy chó săn mà sát thủ Vô Diện đang thả rông ngoài kia.
Thế nhưng, ngay khi anh vừa chạm đến rìa ngoài của rừng sương mù ma quái bao quanh Động Dơi Quỷ, một bóng đen nhỏ bé, gầy nhom đã điên cuồng lao qua màn sương ẩm ướt, ngã nhào dưới chân anh.
Đó là A Ngưu.
Thiếu niên mồ côi mặt cắt không còn giọt máu, y phục vá víu rách nát bám đầy bùn đất và tàn tro đen kịt. Cậu thở dốc dồn dập, đôi mắt to ngập tràn nước mắt và sự kinh hoàng tột độ. Cậu túm chặt lấy vạt áo thanh y rách nát của Lục Thanh Phong, khóc nấc lên:
"Lục đại ca... hỏng rồi! Giang Biên bến đò... bị đốt sạch rồi! Thúc thúc... Lục thúc thúc bị bắt rồi!"
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lục Thanh Phong, dập tắt hoàn toàn cơn sốt cao do dơi cắn trong chớp mắt. Anh cúi xuống, tay trái bóp chặt vai A Ngưu đến mức xương khớp thiếu niên kêu răng rắc: "Nói rõ lại! Ai làm? Thúc thúc ta đâu?"
"Là... là Ngô Đại Hải!" A Ngưu gào lên trong tiếng khóc. "Gã phó tướng biên phòng hủ bại đó... gã đã nhận một rương Bạc vụn biên thùy và cẩm y từ sát thủ Thiên Diệp Kiếm Tông! Gã bán đứng bến đò ẩn náu của Lục thúc thúc! Bọn quan binh Thanh Thạch Trấn Quan Phủ đã bắn hàng vạn tên lửa tẩm hỏa độc thiêu rụi bến đò. Lục thúc thúc cố gắng dùng mái chèo gỗ cản phá để bảo vệ lối thoát nhưng bị bọn chúng bao vây, chém đứt cụt một ngón tay phải và lôi xộc về doanh trại! Bọn chúng đang tra tấn thúc thúc ngay tại sân đại doanh để ép người xuất đầu lộ diện!"
*Ầm!*
Một tiếng sấm sét nổ vang trên bầu trời biên giới xám xịt, rạch đôi màn đêm ẩm ướt.
Trong lồng ngực Lục Thanh Phong, một ngọn lửa phẫn uất tột cùng bùng lên dữ dội. Vai phải của anh thắt chặt lại, mảnh ngọc nghịch mạch giấu trong tủy xương cọ xát kịch liệt, tỏa ra luồng độc khí nóng rực như muốn nổ tung da thịt. Lục thúc thúc — Lục Hồng Sơn — người thúc thúc tàn phế, cụt chân, kẻ đã chấp nhận giả điên giả dại làm gã chèo đò nát rượu suốt ba năm qua để âm thầm bảo vệ huyết mạch cuối cùng của Lục gia, nay lại vì sự phản bội hèn hạ của một gã quan binh biên phòng mà rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.
"Ngô... Đại... Hải..."
Lục Thanh Phong nghiến răng, từng chữ thốt ra mang theo huyết dịch đen tím rỉ ra từ khóe môi. Sự phản bội! Lại là sự phản bội! Năm xưa tại thọ yến, chính sư tôn phản bội đã phế đi võ công của anh. Hôm nay tại biên thùy dơ bẩn này, một gã phó tướng hủ bại lại vì mấy đồng bạc vụn mà bán đứng người thân duy nhất còn sống của anh.
Lòng chính trực của danh môn chính phái đâu? Luật pháp của triều đình đâu? Tất cả chỉ là một trò hề giả tạo được dựng lên bằng máu và xương của những kẻ yếu thế ở đáy xã hội.
"Lục đại ca, doanh trại có đến năm mươi tuần binh giáp nặng canh gác nghiêm ngặt, bọn chúng còn mang theo khiên sắt lớn chống độc sa! Người đang bị thương nặng thế này, đi là chết chắc!" A Ngưu ôm chân anh khóc lóc van xin.
Lục Thanh Phong không nói một lời. Anh chậm rãi cúi xuống, dùng răng cắn chặt dải băng gạc đen trên tay phải, thô bạo giật mạnh để siết chuôi kiếm gãy rỉ sét vào lòng bàn tay chết lặng đến mức máu hoại tử đen rỉ ra qua kẽ vải. Anh cảm nhận được giới hạn thể chất của mình: chân trái hoại tử khập khiễng, lưng đau nhức, tay phải tê liệt hoàn toàn. Nhưng nếu hôm nay anh không đi, Lục Hồng Sơn sẽ chết, danh dự cuối cùng của Lục gia sẽ bị chà đạp dưới gót giày của bọn quan binh hủ bại.
"Hồ Phỉ, trông chừng A Ngưu. Nếu gã có ý định bỏ trốn, độc tố khóa mạch sẽ lấy mạng gã trong vòng ba ngày." Lục Thanh Phong lạnh lùng quăng lại một câu, rồi lướt mình vào màn mưa tầm tã, hướng thẳng về phía doanh trại quan binh Thanh Thạch Trấn Quan Phủ.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa những vết máu trên mặt đất nhưng không thể dập tắt ngọn lửa thù hận đang thiêu đốt tâm can cựu đệ nhất thiên tài võ lâm.
Doanh trại Thanh Thạch Trấn Quan Phủ nằm biệt lập trên một ngọn đồi trọc ngoại ô biên trấn, bọc quanh bởi tường rào tre gai kiên cố và các chòi canh cao ngất. Dưới trời mưa bão, những ngọn đuốc dầu đỏ rực cháy bập bùng, tỏa ra làn khói đen khét lẹt.
Tại khoảng sân rộng giữa đại doanh, Lục Hồng Sơn đang bị xích chặt vào một cột gỗ lớn. Thân hình lão già chèo đò thọt chân gầy gò, mặc chiếc áo tơi rách nát sũng nước mưa hòa lẫn với máu tươi. Bàn tay phải của lão bị chém cụt mất ngón tay trỏ, máu tươi nhỏ ròng ròng xuống vũng nước bùn dưới đất.
Ngô Đại Hải mặc bộ giáp sắt sáng loáng nhưng xộc xệch, hông đeo thanh gươm dài khảm bạc, tay cầm một cây thương sắt ròng nặng nề, đứng hiên ngang dưới lọng che. Xung quanh gã, năm mươi tuần binh giáp nặng xếp thành một vòng tròn kiên cố, tay cầm những tấm khiên sắt lớn đúc dày, tạo thành một bức tường thép không kẽ hở.
"Lục Hồng Sơn! Thằng cháu phế vật của ngươi trốn đi đâu rồi? Bảo nó ra đây nộp mạng, ta sẽ cho ngươi một phát nhanh gọn, bằng không, mỗi một canh giờ ta sẽ chặt một ngón tay của ngươi!" Ngô Đại Hải cười rộ lên đầy gian xảo, giọng nói hống hách vang động cả màn mưa.
Lục Hồng Sơn ngẩng khuôn mặt đầy vết sẹo chém xéo qua mắt lên, nhổ một ngụm máu lẫn nước mưa thẳng vào mặt Ngô Đại Hải: "Gã chó hoang phản bội! Lục gia ta năm xưa không tiếc tiền của giúp ngươi thăng quan tiến chức, nay ngươi lại vì mấy đồng bạc vụn biên thùy của Kiếm Tông mà bán đứng ta! Phong nhi sẽ không bao giờ ra đây, nó sẽ lấy đầu ngươi để tế vong hồn Lục gia!"
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Chặt thêm một ngón tay của lão cho ta!" Ngô Đại Hải tức giận ra lệnh.
Một tên lính tuần bước tới, vung đao bén nhọn định chặt xuống bàn tay tàn phế của Lục Hồng Sơn.
*Hưu!*
Một tia sáng bạc mỏng dính đột ngột xé rách màn mưa lao đến với tốc độ kinh hoàng.
*Phập!*
Cây kim bạc mang theo kịch độc dơi quỷ xuyên thẳng qua cổ họng tên lính tuần. Hắn trợn trừng mắt, không kịp phát ra một tiếng động, toàn thân đông cứng lại như một tảng băng rồi đổ rạp xuống vũng bùn, máu đen từ cổ họng rỉ ra bốc khói xám nhạt.
"Kẻ nào?!" Ngô Đại Hải giật mình, vội vàng vung thương sắt lùi lại phía sau bức tường khiên.
Từ trong màn sương mù độc xám xịt ven rừng, một bóng người khập khiễng chậm rãi bước ra. Lục Thanh Phong mặc thanh y rách nát sũng nước mưa, vai phải rách sẹo cũ rỉ máu độc nóng rực phát ra ánh sáng xám đen dị dị dưới lớp da. Tay phải anh quấn chặt băng gạc đen bám đầy máu hoại tử, cầm thanh kiếm gãy rỉ sét kéo lê trên mặt đất, tạo ra tiếng rít dài ghê rợn trên đá sỏi.
"Phong nhi! Chạy đi! Đây là bẫy!" Lục Hồng Sơn gào lên, lão cố gắng dùng chút tàn lực cuối cùng giãy giụa, xích sắt khua lên những tiếng lách cách vô vọng.
Lục Thanh Phong không nhìn thúc thúc, đôi mắt xám đen của anh khóa chặt vào Ngô Đại Hải: "Ngô Đại Hải, hôm nay ta tới lấy đầu ngươi."
"Ha ha ha! Lục Thanh Phong! Cựu đệ nhất thiên tài võ lâm nay lại là một gã phế nhân tàn tật thế này sao?" Ngô Đại Hải cười lớn đầy tự tin khi nhìn thấy dáng đi khập khiễng và cánh tay phải run rẩy của anh. "Năm mươi tuần binh giáp nặng! Lên cho ta! Nghiền nát xương cốt nó!"
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Năm mươi tuần binh đồng loạt dẫm chân, vung những tấm khiên sắt nặng trăm cân ép sát tới, tạo thành một thế trận gọng kìm không lối thoát. Những mũi thương sắt nhọn hoắt thò ra từ kẽ khiên, sẵn sàng đâm nát bất kỳ kẻ nào dám tiến lại gần.
Lục Thanh Phong nín thở, vận hành khinh công Yến Diệp Phi bộ pháp. Thân hình anh lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá yến rơi trong gió bão, di chuyển lắt léo trên mặt đất bùn lầy sụt lún không để lại dấu chân. Anh áp sát vòng vây, tay trái liên tục búng ra những cây kim bạc tẩm độc dơi quỷ.
*Keng! Keng! Keng!*
Những cây kim bạc va chạm vào bề mặt khiên sắt dày, bắn ra những tia lửa nhỏ rồi rơi rụng vô hại. Giáp nặng và khiên sắt đúc đặc của quan binh hoàn toàn miễn nhiễm với các loại ám khí và độc sa thông thường.
"Vô ích thôi! Khiên sắt của ta đúc bằng thép mỏ đặc biệt, độc công tà môn của ngươi không làm gì được đâu!" Ngô Đại Hải đứng phía sau cười đắc ý.
Lực lượng tuần binh khép chặt vòng vây, ba mũi thương sắt đồng loạt đâm mạnh vào lồng ngực Lục Thanh Phong. Anh cắn răng, xoay người né tránh hai mũi thương, nhưng mũi thương thứ ba của một tên lính khỏe mạnh đã sượt qua ngực trái, rạch một đường thương tích rỉ máu đen đông đá.
Cùng lúc đó, Ngô Đại Hải từ phía sau bức tường khiên bất ngờ vọt lên. Gã vung cây thương sắt ròng nặng nề, dồn toàn bộ sức mạnh Rèn Thể Cảnh đệ cửu trọng đâm mạnh một cú trực diện vào giữa lồng ngực Lục Thanh Phong.
*Bùng!*
Lục Thanh Phong vội vàng nâng thanh kiếm gãy rỉ sét lên đỡ gạt. Lực chấn động vật lý khổng lồ từ cây thương sắt ròng dội thẳng vào kinh mạch rách nát của anh, chấn lui anh về phía sau ba bước agonizing. Bàn chân trái hoại tử của anh buckles xuống đất bùn, anh quỳ rạp một gối, phun ra một ngụm máu đen tím nóng rực xuống vũng nước mưa.
"Phong nhi!" Lục Hồng Sơn hét lên đau đớn.
Cánh tay phải của Lục Thanh Phong hoàn toàn tê liệt, run rẩy dữ dội dưới lớp băng gạc đen. Anh nhận ra, nếu cứ tiếp tục chiến đấu thông thường, anh sẽ bị năm mươi tuần binh giáp nặng mài mòn thể lực đến chết. Độc kình thông thường không thể xuyên phá lớp khiên sắt dày và giáp nặng của địch.
Anh phải dùng đến bài tẩy cuối cùng — chiêu thức tự hủy cực đoan Huyết ngược trảm.
Lục Thanh Phong gầm lên một tiếng như thú hoang bị dồn vào đường cùng. Anh dùng bàn tay trái thô bạo bóp nát vết sẹo cũ đang rỉ hỏa độc ở vai phải.
*Phựt!*
Lớp da thịt loét đỏ bị xé rách hoàn toàn, máu độc mang áp lực cao của Nghịch Chuyển Kinh Mạch phun ra xối xả như một vòi nước nóng rực, nhuộm đỏ toàn bộ cánh tay phải hoại tử và lưỡi kiếm gãy rỉ sét.
Máu độc vừa chạm vào lưỡi kiếm thép rỉ liền sủi bọt điên cuồng, bốc lên làn khói đỏ thẫm nồng nặc mùi lưu huỳnh và axit ăn mòn cực mạnh. Thanh kiếm gãy rỉ sét lập tức biến đổi, lưỡi kiếm bốc cháy đỏ rực như vừa được rút ra từ lò nung của Tạ Thiết, tỏa ra luồng nhiệt lượng thiêu đốt kinh hoàng.
"Cái gì?!" Ngô Đại Hải kinh hoàng nhìn cánh tay bốc khói đỏ rực của anh.
Lục Thanh Phong chịu đựng cơn đau xé thịt như có ngàn vạn ngọn lửa đang thiêu đốt từng sợi gân cốt trong tay phải. Anh nhắm chặt mắt, dùng Thính âm biện vị khóa chặt vị trí của Ngô Đại Hải. Anh nhún chân lướt tới, vung kiếm chém ra một chiêu chém dọc quyết định.
*Huyết ngược trảm!*
Một vệt kiếm sáng màu đỏ thẫm rợn người xé rách màn mưa tầm tã chém xuống.
*Xoẹt! Xèo xèo...*
Thanh kiếm gãy bọc máu độc nóng rực chém thẳng vào cây thương sắt ròng của Ngô Đại Hải. Chất thép ròng cứng cáp bị độc huyết axit nhiệt độ cao ăn mòn, rữa nát và đứt đôi trong chớp mắt như một khúc củi mục.
Đà kiếm không giảm, Lục Thanh Phong xoay cổ tay, vung một đường chém ngang quét qua hàng phòng thủ của tuần binh.
*Keng! Xèo xèo...*
Những tấm khiên sắt dày đúc đặc bị độc huyết nóng rực chạm vào liền sủi bọt, nóng chảy và hoen rỉ lập tức. Lưỡi kiếm gãy chém xuyên qua khiên sắt như chém vào bùn loét, ăn mòn giáp nặng và cắt đứt gân tay gân chân của mười tên tuần binh đi đầu. Tiếng gào thét thảm thiết vang động cả đại doanh khi da thịt chúng bị độc huyết ăn mòn thối rữa tận xương.
"Quái vật! Nó là quái vật ma đạo!" Những tên tuần binh còn lại kinh hoàng rụng rời tay chân, vứt bỏ vũ khí khiên giáp bỏ chạy tán loạn trong mưa bão.
Ngô Đại Hải trợn tròn mắt nhìn cây thương sắt bị chém cụt và bộ giáp ngực đang bị độc huyết bắn trúng ăn mòn sủi bọt sát da thịt. Gã hoảng sợ tột độ, vội vàng quay lưng định dùng khinh công trốn chạy.
Nhưng Lục Thanh Phong đã xuất hiện ngay sau lưng gã như một bóng ma bước ra từ địa ngục. Cánh tay phải quấn gạc đen rỉ máu của anh vung lên, lưỡi kiếm gãy rỉ sét bốc khói đỏ rực đâm thẳng một kiếm xuyên qua cổ họng Ngô Đại Hải.
*Phập!*
Lưỡi kiếm gãy ngập sâu vào cổ họng gã phó tướng phản bội. Độc huyết nóng rực lập tức thiêu cháy thanh quản và ăn mòn huyết quản của gã. Khói đen bốc lên nghi ngút từ vết chém rỉ máu độc.
Ngô Đại Hải trợn trừng hai mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng hét, chỉ có những bong bóng máu đen sủi bọt trào ra ngoài. Gã quỳ sụp xuống đất bùn, hai tay ôm lấy cổ họng đang bị thiêu rụi, ánh mắt ngập tràn sự hối hận và van xin tha mạng.
Lục Thanh Phong lạnh lùng ghé sát khuôn mặt dịch dung sũng nước mưa vào tai gã, giọng nói khàn đặc đầy sát khí dồn nén: "Nói... muội muội ta đang ở đâu? Bằng không ta sẽ đổ toàn bộ máu độc này vào dạ dày ngươi, để ngươi nếm trải cảm giác nội tạng thối rữa suốt ba ngày ba đêm."
Ngô Đại Hải run rẩy dữ dội dưới áp lực kịch độc ăn mòn phổi. Gã dùng chút tàn lực cuối cùng, cố gắng mấp máy môi phát ra những âm thanh khò khè đứt quãng qua thanh quản sủi bọt:
"Đừng... giết ta... Muội muội ngươi... Lục Tuyết Dao... chưa chết... Nàng đang bị giam... giam giữ tại mật thất ngầm... của Ngũ Độc Đường..."
*Phập!*
Ngô Đại Hải gục đầu xuống vũng nước bùn, tắt thở vĩnh viễn, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hoàng chết chóc.
Lục Thanh Phong đứng lặng giữa màn mưa tầm tã, tay phải cầm kiếm gãy hoàn toàn tê liệt buông thõng xuống, máu độc đen tím từ vết rách vai phải vẫn chảy ròng ròng nhuộm đỏ một vùng đất bùn. Đầu óc anh choáng váng dữ dội, tầm nhìn tối sầm lại do phản phệ cực đoan của chiêu Huyết ngược trảm.
Nhưng trong đầu anh lúc này chỉ vang vọng một câu nói duy nhất: Muội muội chưa chết! Nàng đang ở địa lao Ngũ Độc Đường!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!