Nhạc nềnTaohua

Động Dơi Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Động Dơi Quỷ không phải là thứ bóng tối thông thường. Nó đặc quánh, ẩm ướt, nồng nặc mùi phân dơi mục nát trộn lẫn với hơi đá vôi lạnh buốt và mùi lưu huỳnh nồng hắc rỉ ra từ các mạch nước ngầm.


Lục Thanh Phong lết bàn chân trái hoại tử qua khe đá hẹp. Chiếc giày da bên trái đã rã nát từ trận chiến ở Đầm Lầy Hắc Thủy, lộ ra lớp da thịt bị axit ăn mòn đến tận xương, rỉ ra dòng máu độc màu đen tím nhớp nháp. Mỗi lần gót chân chạm vào nền đá sắc nhọn, một cơn đau buốt thấu tim gan lại dội ngược lên đại não, khiến toàn thân anh run rẩy kịch liệt.


"Khục..."


Lục Thanh Phong ho nhẹ, vội vàng lấy bàn tay trái bịt chặt miệng để ngăn tiếng động vang xa. Máu đen rỉ qua kẽ tay, nhỏ xuống mặt đá nghe xèo xèo. Ở lồng ngực trái, vết thương đâm cũ dính kịch độc hệ Thủy của sát thủ Quỷ Ảnh đang co thắt dữ dội, lạnh buốt như có ngàn vạn cây kim băng đang đâm xuyên qua tủy sống. Trên ngực anh, ba cây Độc châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh khẽ rung lên bần bật dưới lớp thanh y rách nát, tỏa ra từng luồng hàn khí để cưỡng ép đóng băng mạch tim, ngăn không cho hỏa độc từ lời nguyền ở vai phải bùng phát công tâm.


Bàn tay phải hoại tử xám đen, mất đi xúc giác vĩnh viễn của anh lúc này run rẩy liên tục. Để giữ cho thanh kiếm gãy rỉ sét không bị rơi rụng, Lục Thanh Phong đã dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc đen, quấn từng vòng siết chặt chuôi kiếm vào lòng bàn tay chết lặng của mình. Anh không cảm nhận được độ nhám của chuôi kiếm, cũng không biết thanh kiếm lạnh hay nóng, chỉ có thể nương vào lực siết của băng gạc để giữ vững binh khí.


Phía sau lưng anh, sương mù độc của Đầm Lầy Hắc Thủy vẫn lảng vảng ngoài cửa động. Sát thủ đệ nhất Vô Diện chắc chắn đang lùng sục ráo riết ngoài kia. Lục Thanh Phong cúi người, dùng bàn tay trái bốc một nắm bùn độc đen kịt tẩm lưu huỳnh dưới đất, thô bạo trét thẳng vào vết thương hoại tử ở chân trái.


"Ưm..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn họng thoát ra qua hàm răng nghiến chặt. Bùn độc ăn mòn vết thương hở, tạo ra một cơn đau rát như bị lửa thiêu, nhưng nó đã thành công che giấu mùi máu độc hăng hắc khỏi khứu giác nhạy bén của bất kỳ kẻ truy đuổi nào. Sau khi hoàn tất, anh vận chuyển phép Thổ nạp nghịch hướng, hít vào bằng bụng dưới và thở ra bằng ngực một cách chậm rãi, ép nhịp thở xuống mức tối thiểu rồi tiến sâu vào lòng hang tối tăm.


Càng đi sâu, không khí càng loãng và lạnh lẽo. Sử dụng kỹ thuật Thính âm biện vị được lão thợ rèn mù Tạ Thiết chỉ dạy, Lục Thanh Phong khẽ nghiêng tai, tập trung tinh thần cảm nhận từng chấn động nhỏ nhất của không khí. Tiếng nước nhỏ giọt thánh thót từ nhũ đá, tiếng gió rít u u qua các khe nứt...


Đột nhiên, đôi tai anh khẽ động đậy.


Trong tiếng gió rít mơ hồ, có tiếng thở dốc dồn dập của con người, đi kèm với tiếng kim loại va chạm lách cách vào đá cứng.


Lục Thanh Phong lập tức áp sát thân mình vào một vách đá ẩm ướt, nín thở di chuyển lướt nhẹ bằng Yến Diệp Phi bộ pháp. Nhờ lực eo và vai dẻo dai giữ thăng bằng, anh lướt đi không tiếng động như một chiếc lá yến rơi trong bóng tối, tiến về phía nguồn phát ra âm thanh.


Phía trước, dưới ánh sáng leo lét của một cây đuốc dầu cắm trên khe đá, một bóng người gầy nhom như khỉ đang điên cuồng dùng một chiếc xẻng sắt nhỏ đào bới đống đất đá bên cạnh một ngôi mộ cổ sụt lún. Gã đàn ông này có khuôn mặt chuột tai dơi, mặc áo vải đen bám đầy mùi đất ẩm mốc, đôi mắt ti hí đảo liên tục đầy cảnh giác.


Kẻ trộm mộ Hồ Phỉ.


Hồ Phỉ vừa thở dốc vừa lầm bầm: "Khốn kiếp... Mảnh ngọc này rõ ràng ghi chép ngọc giản cổ nằm dưới mộ này... Sao đào mãi chỉ thấy xương khô..."


*Phành phạch... phành phạch...*


Đột ngột, một luồng gió lạnh buốt từ đỉnh vách hang dội xuống, kéo theo tiếng vỗ cánh dày đặc xé rách không gian ẩm ướt. Hàng vạn con dơi đen kịt, kích thước to bằng bắp tay, đôi mắt đỏ rực như máu và răng nanh nhọn hoắt mang kịch độc phong tỏa kinh mạch bắt đầu tràn ra từ các hốc đá tối tăm.


Đàn dơi quỷ bị ánh sáng của cây đuốc và hơi người kích động, điên cuồng lao xuống như một cơn bão đen tàn bạo.


"Mẹ kiếp! Dơi quỷ xuất động rồi!" Hồ Phỉ hoảng hốt kêu lên. Gã vội vàng vung chiếc xẻng sắt đúc bằng đồng đen cổ tạo ra một vòng phòng thủ trước mặt. Chiếc xẻng đồng đen phát ra những tiếng *keng keng* chói tai khi va chạm với móng vuốt sắc nhọn của bầy dơi. Thế nhưng, số lượng dơi quá đông đảo, chúng lao vào cắn xé quần áo và da thịt gã.


"Á!" Hồ Phỉ hét lên đau đớn khi một con dơi quỷ cắn rách vai trái của gã, kịch độc phong tỏa kinh mạch lập tức khiến cánh tay trái của gã tê dại, chiếc xẻng đồng suýt rơi khỏi tay.


Trong lúc hỗn loạn, một con dơi quỷ khổng lồ có sải cánh rộng hơn ba thước — con dơi chúa — bất ngờ lao xuống xé gió, móng vuốt của nó gạt phăng cây đuốc dầu cắm trên vách đá. Cây đuốc rơi xuống vũng nước ngầm tắt ngúm, dìm toàn bộ hang động vào bóng tối hoàn toàn.


"Cứu mạng! Ai cứu ta với!" Tiếng gào thét tuyệt vọng của Hồ Phỉ vang lên giữa tiếng vỗ cánh điên cuồng của đàn dơi.


Trong bóng tối tuyệt đối, mọi người bình thường đều sẽ trở nên mù lòa và hoảng loạn, nhưng Lục Thanh Phong thì không. Anh nhắm chặt mắt, vận hành Thính âm biện vị đến mức cực hạn. Đôi tai anh khẽ rung động, lọc bỏ tiếng rít gió hỗn loạn của bầy dơi nhỏ, khóa chặt vào tiếng rít gió nặng nề, sắc bén phát ra từ sải cánh của con dơi chúa khổng lồ đang bay lượn lắt léo trên cao.


*Vút!*


Lục Thanh Phong nhún chân, thân hình lướt đi nhẹ nhàng bằng Yến Diệp Phi bộ pháp, áp sát về phía Hồ Phỉ đang bị vây khốn. Bàn tay trái của anh luồn vào túi hông, kẹp chặt mười cây kim bạc tẩm kịch độc rết chúa.


"Đứng im, không được cử động!" Lục Thanh Phong trầm giọng ra lệnh. Giọng nói khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản của anh vang lên lạnh lẽo như từ cõi âm ty.


Hồ Phỉ nghe thấy tiếng người, lập tức ngồi thụp xuống ôm đầu né tránh.


Lục Thanh Phong vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch, dồn luồng độc khí xám đen lạnh buốt từ đan điền vỡ nát lên ngón tay trái. Anh vung tay, thi triển chiêu thức diện rộng Dơi quỷ xuất động. Mười cây kim bạc mang theo vệt sáng mờ ảo xé gió lao đi không tiếng động, đường bay của chúng lắt léo, uốn lượn hình vòng cung như bầy dơi bay đêm, bao phủ toàn bộ khoảng không gian xung quanh Hồ Phỉ.


*Phập! Phập! Phập! Phập!*


Mười con dơi quỷ đi đầu bị kim bạc xuyên thủng đầu, kịch độc rết chúa lập tức làm đông cứng huyết quản của chúng, khiến chúng rơi rụng rào rào xuống đất như những quả rụng mục nát.


Tuy nhiên, con dơi chúa khổng lồ cực kỳ khôn ngoan. Nhận biết có cao thủ can thiệp, nó phát ra một tiếng rít chói tai tần số cao để điều khiển đàn dơi nhỏ lao thẳng về phía Lục Thanh Phong hòng vây sát. Tiếng rít chói tai dội vào vách đá vôi tạo ra âm thanh cộng hưởng dữ dội, làm nhiễu loạn hoàn toàn thính giác Thính âm biện vị của anh.


"Hự..." Đầu óc Lục Thanh Phong nhói đau như búa bổ, màng nhĩ rỉ máu tươi. Thính giác bị nhiễu loạn khiến anh mất phương hướng trong chớp mắt.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Ba con dơi quỷ thừa cơ lao vào cắn mạnh vào lưng và bắp tay trái của anh. Răng nanh của chúng bơm kịch độc phong tỏa kinh mạch vào cơ thể anh. Cơn nóng lạnh đột ngột bùng phát, hỏa độc rết chúa xung khắc dữ dội với hàn độc dơi quỷ mới xâm nhập, khiến toàn thân Lục Thanh Phong run rẩy kịch liệt, tay phải cầm kiếm gãy suýt mất lực.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lục Thanh Phong cắn chặt răng đến bật máu, dùng ý chí sắt đá áp chế cơn đau buốt tủy xương. Anh thò tay trái vào ngực áo, lấy ra một viên Độc đan áp chế hỏa độc tự chế nuốt chửng. Viên đan màu đen xám tỏa ra vị đắng ngắt và mùi hắc ám đặc trưng, lập tức đóng băng tạm thời cơn nóng bỏng hỏa độc trong người, giúp anh lấy lại một tia tỉnh táo.


"Con dơi chúa... ở hướng ba giờ, cao bảy thước!"


Lục Thanh Phong lọc bỏ tiếng rít nhiễu âm, nghe thấy tiếng gió rẽ rất nhẹ từ sải cánh khổng lồ của dơi chúa đang chuẩn bị lao xuống bổ nhào vào đầu anh.


Anh vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch lên mức tối đa có thể chịu đựng của tàn mạch, dồn độc kình lạnh buốt vào thanh kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc đen ở tay phải. Anh không dùng kiếm đâm thẳng vì tay phải mất xúc giác dễ lệch hướng, mà vung kiếm chém ngang một đường chém nặng nề chứa đầy lực chấn động vật lý.


*Bùng!*


Thanh kiếm gãy rỉ sét chém trúng trực diện vào lồng ngực con dơi chúa khổng lồ. Lực chấn động vật lý thô bạo đập nát xương lồng ngực của nó, độc kình xám đen lập tức ăn mòn đôi cánh dơi. Con dơi chúa khổng lồ gầm rú thảm thiết, rơi rụng thẳng xuống đất bùn giãy giụa rồi chết hẳn.


Mất đi sự điều khiển của dơi chúa, hàng vạn con dơi quỷ nhỏ còn lại hoảng loạn bay tán loạn, điên cuồng rút lui trở lại các hốc đá tối tăm sâu trong hang động, trả lại sự tĩnh lặng chết chóc cho Động Dơi Quỷ.


Lục Thanh Phong quỵ gối xuống nền đá lạnh, tay trái chống kiếm gãy để không bị ngã. Anh thở dốc dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa lẫn với máu độc đen tím rỉ ra từ vết thương sau lưng. Vết cắn của dơi quỷ khiến toàn thân anh sốt cao dữ dội, tay phải run rẩy kịch liệt.


"Ngươi... ngươi cứu ta?" Hồ Phỉ run rẩy bò dậy từ đống đất đá, vội vàng nhặt cây đuốc dầu lên châm lửa lại bằng đá lửa phòng thân.


Ánh lửa bùng lên, soi rõ khuôn mặt chuột tai dơi đang đầy vẻ kinh hoàng của gã trộm mộ, và khuôn mặt dịch dung nhăn nheo, đôi mắt xám đen lạnh lẽo đầy sát khí của Lục Thanh Phong.


Hồ Phỉ nhìn thấy dải băng gạc đen quấn chặt chuôi kiếm gãy vào bàn tay phải xám đen hoại tử của anh, lập tức nhận ra thân phận: "Ngươi... ngươi là quái kiệt tàn phế mang độc kiếm... Lục Thanh Phong!"


Lục Thanh Phong không trả lời, anh lạnh lùng bước tới sát xác con dơi chúa khổng lồ. Anh dùng mũi kiếm gãy rạch một đường nhỏ trên tim dơi chúa, trích xuất dòng máu tươi màu xanh lam thẫm chứa kịch độc phong tỏa kinh mạch — Huyết Dơi Quỷ — đổ vào một bình sứ nhỏ mang theo bên hông để làm nguyên liệu chế tạo độc châm bạc phá khí sau này.


Sau khi hoàn tất, anh quay phắt lại, mũi kiếm gãy rỉ sét kề sát cổ họng Hồ Phỉ.


"Lý do gì ta không nên diệt khẩu ngươi?" Giọng nói khàn đặc của Lục Thanh Phong vang lên không chút hơi ấm.


Hồ Phỉ sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân run rẩy khuỵu xuống đất bùn. Gã biết rõ quái kiệt độc kiếm này ra tay tàn nhẫn thế nào với hắc bang địa phương.


"Đừng... đừng giết ta! Ta có bảo vật trao đổi!" Hồ Phỉ vội vàng giơ hai tay lên, run rẩy móc từ trong ngực áo ra một mảnh da dê cổ xưa rách nát, bám đầy đất bùn ẩm mốc. "Đây là mảnh bản đồ da dê cổ ta đào được từ ngôi mộ cổ của một hộ pháp Ngũ Độc Đường năm xưa... Nó ghi chép chi tiết vị trí lò luyện độc ngầm tối mật của Ngũ Độc Đường biên thùy... nơi chúng giam giữ các dược nhân và luyện chế cổ độc... Ta đổi nó lấy mạng sống của ta và nhờ ngươi dùng độc châm giải độc dơi quỷ trên vai ta!"


Lục Thanh Phong nhìn chằm chằm vào mảnh da dê cổ trong tay Hồ Phỉ, đôi mắt xám đen khẽ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!