Nhạc nềnTaohua

Bẫy Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giờ Sửu hoang lạnh, sương mù độc dày đặc bao phủ lối ra của Biên trấn Thanh Thạch. Cơn mưa kịch độc vừa ngớt chỉ để lại những vũng nước đục ngầu lưu huỳnh bốc mùi hăng hắc. Lục Thanh Phong lết tàn thân rách nát qua những vũng bùn lầy, mỗi bước đi là một lần cơ thể anh run lên bần bật vì đau đớn.


Cơn hỏa độc ở vai phải — lời nguyền độc môn của cựu sư tôn — đang bùng lên như nham thạch nung chảy, điên cuồng thiêu đốt đan điền vỡ nát của anh. Cùng lúc đó, vết thương cũ ở ngực trái dính kịch độc hệ Thủy của sát thủ Quỷ Ảnh lại co thắt kịch liệt, rỉ ra thứ máu đen đông đá buốt giá thấu xương. Ba cây Độc châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh cắm trên lồng ngực trái run rẩy liên tục, tỏa ra từng luồng hàn khí cưỡng ép đóng băng mạch tim để bảo vệ hơi thở tàn tạ. Bàn tay phải hoại tử xám đen, mất đi xúc giác vĩnh viễn của anh phải quấn chặt gạc đen vào chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét để giữ cho vũ khí không rơi rụng.


"Khục..."


Lục Thanh Phong ho mạnh, phun ra một ngụm máu đen sậm xuống đất bùn. Anh vận hành phép Thổ nạp nghịch hướng, cố gắng hít vào bằng bụng dưới và thở ra bằng ngực để ép luồng hỏa độc không công phá vào não bộ. Anh cần phải trở về ngôi miếu hoang đổ nát ngoài trấn để bế quan điều hòa gấp. Nhưng cuộc đời giang hồ chưa từng cho anh một lối thoát dễ dàng.


*Gừ... Gừ...*


Từ phía sau màn sương mù xám xịt, tiếng gầm gừ trầm đục của loài thú hoang đột ngột vang lên. Lục Thanh Phong khẽ nghiêng tai, vận dụng kỹ thuật Thính âm biện vị để lắng nghe. Tiếng bước chân bốn móng dồn dập dẫm lên lá mục, tiếng hít hà khịt khịt tìm kiếm mùi hương... Đó không phải là thú hoang thông thường. Đó là chó săn tẩm độc của Chấp pháp đường Thiên Diệp Kiếm Tông. Chúng đã ngửi thấy mùi máu độc đặc trưng rỉ ra từ tàn thân của anh.


*Hưu!*


Một luồng gió bén nhọn xé rách sương mù lao thẳng về phía sau gáy Lục Thanh Phong. Theo bản năng chiến đấu sinh tử, anh nghiêng đầu sang bên trái. Một thanh kiếm mỏng dính như lá lúa, không hề phản quang dưới ánh trăng, sạt qua tai anh và cắm ngập vào thân cây mục bên cạnh.


Kẻ bước ra từ bóng tối là một bóng người mặc y phục đen ôm sát toàn thân. Gương mặt hắn phẳng lì, bị hủy hoại hoàn toàn không có mũi hay miệng rõ rệt, chỉ có hai hốc mắt sâu hoắm lạnh lẽo tỏa ra sát khí chết chóc.


Sát thủ đệ nhất dưới trướng Tào Vô Cực — Vô Diện.


"Lục Thanh Phong," giọng nói của Vô Diện không phát ra từ miệng, mà là luồng chân khí chính tông từ lồng ngực rung động truyền âm. "Sư tôn lệnh ta mang đầu của ngươi về trung nguyên. Tàn phế kinh mạch, dùng tà công độc đạo dưỡng thân, ngươi nghĩ mình có thể sống sót thoát khỏi tay ta sao?"


Lục Thanh Phong không trả lời. Anh biết rõ khoảng cách thực lực lúc này là quá lớn. Vô Diện sở hữu tu vi Thông Mạch Cảnh đệ cửu trọng, kiếm pháp Vô Ảnh nhanh như chớp. Trong khi đó, anh chỉ mới đạt đến cảnh giới Độc khí dưỡng mạch (Trung kỳ), tay phải mất xúc giác, gân chân trái bị chuột rút mạn tính làm hạn chế tốc độ di chuyển khinh công. Nếu đối đầu trực diện cận chiến, anh không chịu nổi ba chiêu kiếm của hắn.


Anh liếc mắt nhìn về phía Bắc. Nằm sát rìa ngôi miếu hoang là Đầm Lầy Hắc Thủy — vùng cấm địa quanh năm bao phủ bởi nước bùn đen kịt axit nhẹ và rễ cây mục nát. Đó là lối thoát duy nhất. Nhận ra không thể chạy đua tốc độ trên đất bằng, Lục Thanh Phong quyết định dùng địa hình bùn lún không đáy làm vũ khí tự nhiên để cản bước kẻ thù.


*Vút!*


Lục Thanh Phong nhún chân, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá yến rơi — thi triển Yến Diệp Phi bộ pháp. Đây là bộ pháp khinh công lướt đất độc môn do Thần Yến Tử truyền thụ, giúp anh di chuyển lướt nhẹ trên mặt đất bùn lầy mà không để lại dấu chân, bù đắp hoàn hảo cho khuyết điểm tàn phế gân chân trái.


Vô Diện hừ lạnh một tiếng, vung tay rút thanh kiếm mỏng dính 'Lá Lúa' ra khỏi thân cây, dắt theo bầy chó săn độc lao theo như một bóng ma đen kịt.


Bước chân vào ranh giới Đầm Lầy Hắc Thủy, không khí lập tức trở nên ngột ngạt và tanh hôi tột cùng. Khí độc đầm lầy màu xám đen bốc lên từ những bong bóng bùn nổ bong bóng, làm mờ mắt và tê liệt thần kinh bất kỳ ai bước vào. Nước bùn đen kịt có tính axit nhẹ bắt đầu gặm nhấm đôi giày da rách nát của Lục Thanh Phong, gây cảm giác bỏng rát nhẹ da chân.


*Gâu! Gâu!*


bầy chó săn độc nhảy chồm qua các rễ cây mục, khứu giác nhạy bén của chúng đã khóa chặt mùi máu độc rỉ ra từ vai phải của anh. Vô Diện lướt đi trên không trung bằng Vô Ảnh Bộ, tốc độ nhanh đến đáng sợ. Hắn vung kiếm, chém ra mười hai đường kiếm khí mỏng dính xé rách sương mù.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Mười hai đường kiếm khí chém đứt các nhánh cây cổ thụ mục nát xung quanh Lục Thanh Phong, tạo ra một trận mưa cành cây đổ sập xuống hòng phong tỏa hoàn toàn lối thoát của anh. Một nhánh cây lớn đập mạnh vào vai phải khiến vết thương cũ rách toạc, máu độc đen tím phun ra xối xả. Cơn đau nhói thấu xương tủy khiến Lục Thanh Phong suýt ngã quỵ xuống bùn lún.


"Gân chân trái... khốn khiếp!" Lục Thanh Phong cắn răng chịu đựng cơn chuột rút mạn tính đang co thắt dữ dội ở bắp chân trái do cái lạnh ẩm ướt của đầm lầy. Anh biết nếu rơi xuống bùn lún lúc này, anh sẽ bị chôn sống vĩnh viễn.


Nhìn bầy chó săn đang lao đến chỉ cách mình mười trượng, Lục Thanh Phong dùng bàn tay trái luồn vào trong tà áo choàng rộng, rút ra hai bình gốm nhỏ bịt kín sáp ong chứa Hắc Thủy Độc Sa — thứ cát đen mịn ngậm độc tố ăn mòn da thịt mà anh mua từ tiệm cầm đồ của Kim Đại Nha.


"Muốn đuổi theo ta? Hãy nếm thử cái này!"


Lục Thanh Phong dùng lực tay trái ném mạnh hai bình gốm vào thân cây cứng phía trước bầy chó săn.


*Xoảng! Xoảng!*


Bình gốm vỡ tan, giải phóng một làn sương cát đen mịn màng bùng phát dữ dội trong không khí. Luồng sương cát Hắc Thủy Độc Sa mang theo kịch độc ăn mòn mạn tính lập tức bao phủ lấy bầy chó săn.


*Áu... Áu...*


Tiếng rên rỉ thảm thiết vang lên khắp đầm lầy. Cát độc bám dính cực lâu vào mắt và mũi của bầy chó săn, lập tức ăn mòn niêm mạc khứu giác và giác mạc của chúng. Bầy chó săn điên cuồng cào cấu mặt đất bùn, hoàn toàn mất đi khả năng định vị khứu giác và bị mù mắt tức thời. Sát khí định vị của Vô Diện bị bẻ gãy hoàn toàn do mất đi công cụ dẫn đường.


"Kịch độc hèn hạ!" Vô Diện gầm lên đầy phẫn nộ trong lồng ngực. Hắn vung chưởng phong cực mạnh thổi bay màn sương cát độc, nhưng bầy chó săn của hắn đã hoàn toàn bị phế bỏ vĩnh viễn.


Lục Thanh Phong không bỏ lỡ cơ hội nghìn vàng này. Anh vận chuyển Nghịch Chuyển Kinh Mạch, dồn luồng độc khí xám đen lạnh buốt từ ngực trái xuống gân chân trái để tạm thời đóng băng cơn đau chuột rút. Anh lướt mạnh bộ pháp Yến Diệp Phi lướt sâu vào lòng đầm lầy chết chóc, biến mất sau những thân cây cổ thụ rậm rạp.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cho màn thoát thân tàn khốc này là quá lớn.


Khi Lục Thanh Phong lết được thân mình lên một thân cây mục lớn sâu trong lòng đầm lầy, anh quỵ gối xuống thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh cúi đầu nhìn xuống chân trái của mình.


Chiếc giày da bên chân trái đã bị axit nước bùn đen ăn mòn hoàn toàn, rữa nát thành từng mảnh vụn. Lớp da chân trái từ cổ chân trở xuống bị axit gặm nhấm nghiêm trọng, thịt da hoại tử nhẹ, đen đúa gớm ghiếc và đang rỉ ra thứ máu độc đen tím hòa lẫn với bùn nước đầm lầy. Cơn lạnh buốt từ nước hồ ngầm Hồ Hàn Băng ngấm vào vết thương hở khiến toàn thân anh run rẩy kịch liệt.


Anh đã tạm thời cắt đuôi được Vô Diện trong bóng tối của đầm lầy chết, nhưng vết thương chân trái rỉ máu độc nóng rực này sẽ tiếp tục để lại manh mối khứu giác mới cho kẻ thù nếu anh không tìm được nơi ẩn nấp an toàn để trị thương ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!