Nhạc nềnTaohua

Trừng Phạt Ác Bá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lưỡi kiếm gãy rỉ sét run rẩy dừng lại cách cổ họng A Ngưu chỉ vỏn vẹn một phân. Gió đêm lùa qua con ngõ tối bên cạnh tửu quán Hồng Trần, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của cơn mưa kịch độc vừa ngớt và mùi rơm mục nồng nặc. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, khuôn mặt gầy nhom của thiếu niên móc túi trắng bệch không còn một giọt máu. Thế nhưng, trong đôi mắt to tròn của hắn, nỗi sợ hãi tột cùng đang dần bị thay thế bởi một sự phấn khích điên cuồng, như thể kẻ đang bị kề kiếm vào cổ không phải là hắn, mà là một kẻ vừa chứng kiến thần tích.


"Câm miệng!"


Giọng nói của Lục Thanh Phong khàn đặc, trầm thấp như tiếng hai phiến đá rỉ sét mài vào nhau. Anh không hề thả lỏng lực tay. Cánh tay phải hoại tử xám đen, hoàn toàn mất đi xúc giác vĩnh viễn và bị tê liệt run rẩy nhẹ của anh lúc này được quấn chặt bằng những dải băng gạc đen vào chuôi kiếm gãy. Anh không thể cảm nhận được độ lạnh của chuôi sắt, cũng không cảm nhận được nhịp đập của mạch máu chính mình ở cổ tay, nhưng anh cảm nhận được sát khí đang sôi sục trong lồng ngực trái.


Nơi ngực trái ấy, vết thương đâm cũ rỉ ra thứ máu đen đông đá thành những hạt băng nhỏ li ti dưới lớp áo thô vẫn đang nhói buốt thấu xương. Ba cây Độc châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh cắm trên ngực anh khẽ rung lên dưới lớp vải, tỏa ra từng luồng hàn khí buốt giá để cưỡng ép đóng băng mạch tim, ngăn chặn luồng hỏa độc từ lời nguyền ở vai phải bùng phát công tâm.


Lục Thanh Phong dùng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn cảm giác xúc giác và đang rỉ máu tươi do mảnh gốm vỡ cứa lúc chiều — thô bạo túm lấy vai áo của A Ngưu, lôi xộc hắn vào góc tối sâu hơn của đống rơm khô. Anh ghé sát khuôn mặt dịch dung nhăn nheo của mình vào tai thiếu niên, luồng hơi thở mang theo mùi độc thảo mạn tính và vị tanh nhẹ khiến A Ngưu rùng mình.


"Làm sao ngươi biết thân phận của ta?" Lục Thanh Phong gằn giọng. Đôi tai anh khẽ động đậy, vận dụng kỹ thuật "Thính âm biện vị" để lắng nghe từng nhịp tim đập dồn dập và nhịp thở đứt quãng của thiếu niên. Nếu có bất kỳ dấu hiệu dối trá hay có ý đồ gọi người cứu viện, lưỡi kiếm gãy của anh sẽ lập tức xuyên thủng yết hầu của hắn. Cho dù anh có quy tắc đạo đức không giết người vô tội, nhưng trong hoàn cảnh sinh tử này, anh sẵn sàng phế bỏ kinh mạch của kẻ đe dọa đến mạng sống của mình.


"Đại... Đại hiệp tha mạng!" A Ngưu lắp bắp, hai tay giơ lên trời run cầm cập, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào dải băng gạc đen quấn chuôi kiếm. "Nhỏ... nhỏ chuyên móc túi ở chợ đen Thanh Thạch... Lúc chiều nhỏ thấy đại hiệp bị đầu mục Hắc Sa Bang gạt chân ngã. Người thường ngã sẽ theo bản năng dùng cả hai tay đỡ đất, nhưng đại hiệp lại giấu chặt cánh tay phải vào trong ngực áo, thà chịu để mảnh gốm cứa rách tay trái... Hơn nữa... vết máu đen rỉ ra từ tay phải của đại hiệp khi nhỏ xuống bùn đất có mùi tanh hắc của độc rết chúa... Nhỏ từng nghe kể về đệ nhất thiên tài võ lâm bị phế võ công bằng kịch độc tại thọ yến... xin đại hiệp tha mạng! Nhỏ thề không nửa lời tiết lộ!"


Lục Thanh Phong nheo mắt. Nhịp tim của A Ngưu dồn dập nhưng đều đặn, không có nhịp hẫng của sự dối trá. Sự nhạy bén của một đứa trẻ mồ côi lăn lộn ở đáy xã hội quả thực đáng sợ. Anh khẽ thở ra một hơi lạnh, từ từ hạ lưỡi kiếm gãy xuống, nhưng ngón tay trái bất ngờ búng mạnh.


*Hưu!*


Một cây châm bạc mỏng dính mang theo kịch độc tê liệt nhẹ của dơi quỷ cắm thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai trái của A Ngưu. Thiếu niên rên rỉ một tiếng, nửa thân người bên trái lập tức tê dại, không thể cử động.


"Đây là độc châm khóa mạch," Lục Thanh Phong lạnh lùng nói, giấu thanh kiếm gãy vào trong tà áo choàng xám tro rộng thùng thình. "Nó sẽ không lấy mạng ngươi ngay lập tức, nhưng nếu không có thuốc giải của ta hằng tuần, gân cốt vai trái của ngươi sẽ co rút và hoại tử vĩnh viễn. Từ nay về sau, ngươi là tai mắt của ta tại Biên trấn Thanh Thạch. Có bất kỳ động thái nào của Hắc Sa Bang hay Ngũ Độc Đường tại mỏ đá bỏ hoang phía Tây, ngươi phải lập tức báo cáo cho ta tại ngôi miếu hoang đổ nát ngoài trấn. Đã hiểu chưa?"


A Ngưu không hề tỏ ra oán hận, ngược lại gật đầu lia lịa như tế sao, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ sùng bái: "Nhỏ hiểu! Nhỏ hiểu! Được làm việc cho Lục đại hiệp, nhỏ có chết cũng cam lòng! Kho dược liệu ở mỏ đá bỏ hoang phía Tây canh gác rất nghiêm ngặt, nhỏ hứa sẽ điều tra rõ lối vào cho đại hiệp!"


Lục Thanh Phong không nói thêm lời nào. Anh lướt thân mình khập khiễng, lẩn khuất vào màn sương mù xám xịt của đêm tối biên trấn, để lại A Ngưu đang đứng xoa bóp cánh tay tê dại với nụ cười kỳ dị trên môi.


***


Sáng hôm sau, Biên trấn Thanh Thạch bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng tột độ.


Mưa đã dứt hẳn, nhưng những vũng nước đục ngầu lưu huỳnh trên mặt đường đất vẫn bốc lên thứ mùi hăng hắc khó chịu. Tại khu chợ nghèo nàn ở trung tâm trấn, y quán nhỏ của Hoa Cô — nơi cứu tế duy nhất cho những phu mỏ tàn phế và dân tị nạn nghèo khổ — đang bị bao vây bởi một nhóm võ giả mặc võ phục xám tro thêu hình lá liễu của Thiên Diệp Kiếm Tông (Ngoại môn Chấp pháp đường).


Dẫn đầu đám người này là Vương Chí Hào, một đệ tử ngoại môn hung hãn dưới trướng Trưởng lão Chấp pháp Tào Vô Cực. Hắn mặc một bộ cẩm y hoa lệ nhưng xộc xệch, tay cầm thanh quạt xếp bằng ngọc quý giá, khuôn mặt đầy vẻ kiêu căng hống hách. Đứng bên cạnh hắn là Tần Trạch, một đệ tử nội môn có thân hình to khỏe, mặc võ phục xám sẫm, đôi bàn tay đeo cặp găng sắt gai tẩm độc tê liệt phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo.


"Hoa Cô chết tiệt kia!" Vương Chí Hào giậm mạnh chiếc giày da xuống đất, vung chiếc quạt ngọc chỉ thẳng vào mặt nữ y sĩ nghèo đang đứng che chắn trước cửa y quán. "Ngươi dám dùng thảo dược giải độc để cứu chữa cho đám phu mỏ trốn chạy từ mỏ đá bỏ hoang phía Tây sao? Đám phu mỏ đó là tài sản của Hắc Sa Bang và Ngũ Độc Đường! Ngươi chứa chấp chúng, tức là cấu kết với tà ma ngoại đạo, chống lại liên minh chính phái!"


Hoa Cô sắc mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn kiên định, cánh tay gầy gò của nàng run rẩy ôm lấy chiếc gùi thuốc cũ kỹ: "Vương công tử, ta chỉ là một lang y nghèo hái thuốc cứu người. Những phu mỏ đó bị nhiễm bụi độc lưu huỳnh sắp thối rữa phế quản mà chết, ta không thể thấy chết không cứu..."


"Câm miệng!" Vương Chí Hào nổi giận lôi đình. Hắn vung tay ra hiệu cho đám thuộc hạ Chấp pháp đường: "Đập nát cái y quán dơ bẩn này cho ta! Thu giữ toàn bộ thảo dược cứu tế! Kẻ nào dám cản trở, chém chết tại chỗ!"


*Rầm! Rầm!*


Đám đệ tử ngoại môn hung hãn lao vào, vung kiếm đập phá các quầy thuốc gỗ, giẫm đạp lên những mẹt thảo dược đang phơi khô ngoài sân. Những vò nước thuốc sắc dở bị đập vỡ tan tành, nước thuốc màu nâu đen chảy lênh láng trên nền đất bùn. Dân nghèo biên trấn đứng xung quanh chỉ biết ôm đầu khóc lóc, không một ai dám đứng ra can ngăn trước uy thế tàn bạo của đệ tử danh môn chính phái.


Vương Chí Hào cười sằng sặc, hắn bước tới vách tường gỗ của y quán, vung thanh đại đao bản rộng khảm ngọc chém mạnh một nhát, chẻ đôi chiếc tủ đựng thuốc cứu tế duy nhất của Hoa Cô.


"Trừ ma vệ đạo?" Một giọng nói khàn đặc, lạnh lùng đột ngột vang lên từ con ngõ tối bên cạnh y quán, cắt đứt tiếng cười ngạo nghễ của Vương Chí Hào.


Đám đông võ giả Chấp pháp đường lập tức khựng lại, xoay người nhìn về hướng phát ra tiếng nói.


Từ trong bóng tối của con ngõ ẩm ướt, một bóng người gầy gò l lết bước ra. Anh đeo một chiếc mặt nạ bằng vải đen che kín khuôn mặt dịch dung, khoác chiếc áo choàng xám tro rộng thùng thình bám đầy đất cát biên giới. Chân trái của anh di chuyển khập khiễng đầy khó nhọc, nhưng mỗi bước đi đều vững chãi như bàn thạch.


Nhưng điều thu hút mọi ánh nhìn chính là cánh tay phải của anh. Cánh tay ấy được quấn chặt từ cổ tay lên đến tận lòng bàn tay bằng những dải băng gạc đen cáu bẩn, buộc chặt lấy chuôi của một thanh kiếm gãy rỉ sét. Trên dải băng gạc đen, thứ máu độc màu đen tím vẫn đang rỉ ra từng giọt nhỏ li ti, nhỏ xuống mặt đất bùn bốc lên làn khói xám nhạt ăn mòn.


"Kẻ nào dám xen vào việc của Thiên Diệp Kiếm Tông?" Tần Trạch bước lên phía trước, đôi mắt híp lại đầy sát khí, cặp găng tay sắt gai rít lên khe khẽ khi hắn nắm chặt nắm đấm.


Lục Thanh Phong không trả lời. Dưới lớp mặt nạ đen, đôi mắt anh đỏ rực những tia máu. Cảnh tượng y quán cứu tế bị tàn phá, thảo dược của dân nghèo bị giẫm đạp dưới chân đám ngụy quân tử khiến lòng căm thù trong anh bùng phát dữ dội. Anh biết rõ, nếu không dùng độc châm kích huyệt bộc phát lực lượng vật lý tạm thời, tàn thân đầy thương tích của anh lúc này không thể đối đầu với một Thông Mạch Cảnh đệ tam trọng như Tần Trạch và đám đệ tử đông đảo.


Anh âm thầm đưa bàn tay trái lên đầu, rút ra một cây châm bạc dài ba tấc từ trong túi áo choàng.


*Phập!*


Lục Thanh Phong dứt khoát đâm sâu cây châm bạc vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu của chính mình — thi triển bí thuật "Độc châm kích huyệt pháp".


*Hự...*


Một tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng bị nghẹn lại sau lớp mặt nạ đen. Toàn thân Lục Thanh Phong co rút dữ dội. Cơn đau nhói như vạn cây kim châm nung đỏ đâm thẳng vào tủy não, khiến hai mắt anh đỏ rực rỉ ra những giọt máu tươi mỏng dính ở khóe mắt. Dưới lớp da cổ và cánh tay phải, những đường gân màu xanh đen nổi cuồn cuộn lên như những con giun đất, phát ra luồng độc khí xám đen kịt ăn mòn không khí xung quanh.


Sức mạnh vật lý khổng lồ từ dòng máu độc chảy nhanh gấp mười lần nghịch chuyển kinh mạch bùng phát, tạm thời xua tan cơn tê liệt của gân chân trái và tay phải hoại tử. Luồng kình lực bộc phát xung quanh chân anh mạnh đến mức tạo ra những vết nứt sâu trên nền đất bùn lầy lội.


"Một gã thọt tàn phế giả thần giả quỷ! Chết đi!" Vương Chí Hào hét lớn, vung thanh đại đao bản rộng chém mạnh một đường chém dọc mang theo kiếm khí ngoại môn thô bạo nhắm thẳng vào đầu Lục Thanh Phong.


Tần Trạch đứng phía sau tỏ ra vô cùng cẩn trọng. Hắn nhận ra luồng kình lực tà dị bộc phát từ người main, liền vung tay phóng ra mười hai mũi kim châm tẩm độc tê liệt màu xanh lam tấn công tầm xa, phong tỏa toàn bộ đường lui của anh.


Lục Thanh Phong nhắm mắt hoàn toàn, vận dụng kỹ năng "Thính âm biện vị". Trong bóng tối tâm trí anh, tiếng gió rít của mười hai mũi kim châm và đường đao của Vương Chí Hào hiện lên rõ ràng từng đường nét khí động.


Anh vung thanh kiếm gãy rỉ sét, dùng hết sức mạnh vật lý mới bộc phát gõ mạnh mũi kiếm xuống mặt đất đá cứng dưới chân.


*Oành!*


Chiêu thức nặng nề "Huyền thiết kiếm kình" bùng phát. Một luồng kình lực chấn động vật lý khổng lồ lan truyền từ mũi kiếm gãy xuống đất, hất tung hàng loạt đất đá và bùn lầy lưu huỳnh bốc lên cao như một bức tường thành kiên cố.


*Keng! Keng! Keng!*


Mười hai mũi kim châm tẩm độc của Tần Trạch bắn trúng bức tường đất đá liền bị đánh bật ra ngoài, cắm ngập vào vách tường gỗ xung quanh.


Ngay khi bức tường đất đá vừa hạ xuống, thân hình Lục Thanh Phong đã biến mất tại chỗ. Sử dụng lực lượng bộc phát của kích huyệt, anh lướt đi khập khiễng nhưng với tốc độ cực nhanh, xuất hiện như một bóng ma ngay trước mặt Vương Chí Hào đang vung đao giữa chừng.


"Cái gì?" Vương Chí Hào kinh hoàng biến sắc, thanh đại đao bản rộng không kịp thu hồi.


Lục Thanh Phong cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rách nứt kinh mạch vai phải, dồn toàn bộ kình lực vật lý nghịch mạch vào thanh kiếm gãy rỉ sét, vung chém chéo một chiêu quyết định sinh tử — "Tàn kiếm nhất kích".


*Binh! Rắc!*


Một tiếng nổ kim loại va chạm chói tai vang lên. Thanh kiếm gãy thô nhám ngập kịch độc rết chúa đập thẳng vào lưỡi đại đao bản rộng của Vương Chí Hào. Sức mạnh vật lý thô bạo kết hợp độc kình ăn mòn từ thép rỉ của main lập tức khiến thanh đao khảm ngọc rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn bắn tung tóe.


Đà chém nặng nề của "Tàn kiếm nhất kích" không hề dừng lại, chuôi kiếm và thân kiếm gãy nện mạnh vào hai cánh tay đang giơ lên đỡ của Vương Chí Hào.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng xương cốt gãy giòn giã vang lên ghê rợn giữa khoảng sân tĩnh lặng. Hai cánh tay của Vương Chí Hào bị bẻ gãy gập thành những góc độ tàn phế dị dạng, máu tươi phun ra xối xả. Hắn gào thét thảm thiết, ngã nhào ra đất, đau đớn lăn lộn trong vũng bùn lầy.


"A! Tay của ta! Tay của ta bị gãy rồi!"


Đám đệ tử ngoại môn Chấp pháp đường hoảng sợ lùi lại năm bước, mặt cắt không còn giọt máu khi chứng kiến cảnh tượng tàn bạo tột cùng diễn ra trong chớp mắt. Vương Chí Hào — Thông Mạch Cảnh đệ nhất trọng — lại bị một gã tàn phế đeo mặt nạ đập nát vũ khí và bẻ gãy hai tay chỉ bằng một chiêu chém thô bạo.


Tần Trạch đứng bên cạnh run rẩy kịch liệt. Hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ rực rỉ máu của Lục Thanh Phong đang từ từ xoay sang nhìn mình, luồng khói đen kịt bốc lên từ thanh kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc đen khiến hắn cảm thấy ngạt thở.


"Ngươi... Ngươi là ma quỷ phương nào?" Tần Trạch hét lớn, cố gắng vung găng tay sắt gai lao vào tấn công để tự vệ.


Lục Thanh Phong lướt tới, vung kiếm gãy gạt phăng nắm đấm sắt gai của Tần Trạch, rồi dùng chuôi kiếm thúc mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh bên phải của hắn. Độc kình xám đen truyền qua chuôi kiếm, lập tức phong tỏa hoàn toàn đường vận hành chân khí của Tần Trạch, khiến hắn khuỵu gối xuống đất, nửa thân người tê liệt.


Lục Thanh Phong vung cao thanh kiếm gãy, sát khí dâng cao tột độ. Anh muốn chém đứt đầu Tần Trạch để bịt đầu mối oan khuất của gia tộc, tiêu diệt tận gốc tai mắt của Chấp pháp đường.


Nhưng ngay khi lưỡi kiếm vừa vung lên đỉnh điểm, một cơn đau nhói dữ dội như lửa đốt đột ngột bộc phát từ đan điền vỡ nát của anh. Luồng hỏa độc từ lời nguyền ở vai phải va chạm mạnh mẽ với hàn khí độc hệ Thủy ở ngực trái do bí thuật kích huyệt thúc đẩy quá mức.


*Hự... Ự...*


Lục Thanh Phong run lên bần bật, thanh kiếm gãy suýt rơi khỏi tay phải chết lặng. Anh ngửa đầu phun ra một ngụm máu đen hoại tử đông cứng thành những hạt băng nhỏ xuống đất bùn nghe xèo xèo ăn mòn. Kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội, đau đớn đến mức thần trí anh hoảng loạn dột ngột.


Anh biết rõ, bí thuật "Độc châm kích huyệt pháp" đã hết tác dụng, nếu cố chấp chiến đấu tiếp, anh sẽ bị bạo huyết tự hủy kinh mạch mà chết vĩnh viễn.


Lục Thanh Phong cắn chặt môi đến rỉ máu để giữ vững một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng. Anh dùng chân trái thọt bật mạnh xuống đất, thi triển khinh công né tránh, thân hình lướt đi khập khiễng nhưng nhanh chóng biến mất vào bóng tối của con ngõ ẩm ướt phía sau y quán, để lại hiện trường đầy rẫy mảnh vỡ đao kiếm và tiếng gào khóc đau đớn của Vương Chí Hào.


Tần Trạch cố gắng đứng dậy, kinh mạch bị phong tỏa khiến hắn hoảng sợ tột độ. Hắn nhìn theo hướng biến mất của bóng đen đeo mặt nạ, run rẩy hét lớn với đám thuộc hạ:


"Rút... Mau rút lui! Báo cáo cho Trưởng lão Chấp pháp! Có một quái kiệt tàn phế mang kịch độc kiếm thuật xuất hiện tại biên trấn! Mau chạy đi!"


Đám đệ tử Chấp pháp đường vội vàng khiêng Vương Chí Hào đang bất tỉnh nhân sự hoảng loạn bỏ chạy khỏi hoang thôn, gieo rắc một nỗi kinh hoàng tột độ bao trùm khắp Biên trấn Thanh Thạch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!