Ẩn Thân Chợ Đen
Mưa ở Biên trấn Thanh Thạch không bao giờ mang lại sự sống. Đó là thứ nước mưa xám xịt, nặng mùi lưu huỳnh từ những mỏ đá bỏ hoang phía Tây dội xuống, bốc lên từ những rãnh nước đen ngòm chảy quanh thị trấn hoang tàn này. Dưới mái hiên rách nát của tửu quán Hồng Trần, tiếng mưa rơi lộp bộp hòa lẫn với tiếng chửi thề khàn đặc của những kẻ đào tẩu, phu mỏ tàn phế và những tay buôn lậu chợ đen.
Lục Thanh Phong đứng nép mình trong góc tối của gian bếp bốc khói nghi ngút. Dưới lớp dịch dung bằng nước độc thảo pha bột đá vôi màu vàng xám, khuôn mặt từng được mệnh danh là đệ nhất thiên tài võ lâm giờ đây là một lão già ngoài ngũ tuần, da dẻ nhăn nheo, khóe mắt trĩu xuống đầy vẻ mệt mỏi và cam chịu. Anh mặc một bộ quần áo vải thô vá chằng vá đụp, chiếc khăn lau cáu bẩn vắt hờ trên vai trái. Chân trái của anh hơi co rút, mỗi bước đi đều phải lết nhẹ trên nền đất ẩm ướt — di chứng tàn khốc của gân chân bị chém đứt năm xưa.
Nhưng điều tàn nhẫn nhất vẫn nằm ở cánh tay phải cầm kiếm của anh.
Cánh tay ấy, từ khuỷu tay trở xuống, đã chuyển sang một màu xám đen hoại tử nhẹ, khô héo và hoàn toàn mất đi xúc giác vĩnh viễn do kịch độc rết chúa ăn mòn. Để giữ được thanh kiếm gãy rỉ sét ổn định giấu dưới gầm bàn bếp, Lục Thanh Phong đã phải dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc đen, quấn từng vòng siết chặt từ cổ tay lên đến tận lòng bàn tay chết lặng của mình. Chỉ có cách tự trói tay vào chuôi kiếm như thế, anh mới ngăn được gân cốt run rẩy mỗi khi vận hành luồng độc khí nghịch chuyển.
*Hự...*
Một cơn đau nhói thấu xương từ lồng ngực trái đột ngột dội lên, khiến Lục Thanh Phong phải bám chặt vào cạnh bàn gỗ rỉ mỡ. Vết thương đâm ở ngực trái — nơi dính kịch độc hệ Thủy của sát thủ Quỷ Ảnh từ đêm mưa trước — vẫn đang rỉ ra thứ máu đen đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ li ti dưới lớp áo thô. Trên ngực anh, ba cây Độc châm bạc khóa mạch của sư phụ Cốc Vô Danh truyền lại đang run lên nhè nhẹ, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá để cưỡng ép đóng băng mạch tim, ngăn không cho hỏa độc từ lời nguyền ở vai phải bùng phát công tâm.
"A Thăng! Ngươi còn đứng đờ ra đó làm gì? Bàn số ba đòi thêm hai vò rượu Nữ Nhi Hồng! Mau chân lên, gã câm chết tiệt này!"
Tiếng gầm lanh lảnh của Liễu Tam Nương vang lên từ phía quầy rượu, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Lục Thanh Phong cúi đầu, phát ra những tiếng *ư... ư...* khàn đặc trong cổ họng để giả vờ làm gã câm, rồi vội vàng ôm lấy hai vò rượu gốm sứt mẻ lết bước ra ngoài sảnh.
Sảnh ngoài tửu quán Hồng Trần ngập ngụa mùi rượu rẻ tiền, mùi mồ hôi và mùi bùn đất ẩm mốc. Liễu Tam Nương đứng sau quầy gỗ, mỹ phụ ngoài ba mươi tuổi ấy hôm nay mặc một bộ sườn xám màu đỏ xẻ cao đến tận hông, đôi mắt phượng lúng liếng liếc nhìn khắp lượt đám khách khứa hỗn tạp. Dù ngoài miệng luôn chửi mắng, nhưng chính bà chủ sắc sảo này là người duy nhất ở biên trấn dám nhận một gã câm tàn phế như anh vào làm việc, cung cấp cho anh một thân phận ẩn thân hợp pháp dưới mắt tai mắt của Chấp pháp đường.
Lục Thanh Phong lết chân trái khập khiễng tiến về phía bàn số ba. Tại đó, bốn đầu mục của Hắc Sa Bang Thanh Thạch trấn đang ngồi nghênh ngang, vũ khí đao kiếm gác bừa bãi trên mặt bàn đầy vết dầu mỡ. Kẻ ngồi giữa là một gã vạm vỡ, ngực phanh trần lộ ra vết sẹo chém xéo qua ngực, hông đeo cặp vòng sắt gai nặng nề — chính là một trong những thủ hạ đắc lực dưới trướng bang chủ Hắc Hổ.
"Mẹ kiếp! Ngũ Độc Đường dạo này ăn chia ngày càng đậm," gã đầu mục vỗ mạnh tay xuống bàn, khiến những vò rượu chao đảo. "Lần này chúng bắt thêm hơn hai mươi dược nhân từ đám dân tị nạn biên giới, nhưng chỉ chia cho bang ta chưa đầy mười phần bạc vụn. Lại còn bắt chúng ta phải canh gác nghiêm ngặt cái kho dược liệu phía Tây mỏ đá bỏ hoang nữa chứ!"
Lục Thanh Phong run rẩy đặt hai vò rượu xuống bàn. Đôi tai anh khẽ động đậy, vận dụng kỹ thuật "Thính âm biện vị" để thu giữ từng âm thanh thì thầm nhỏ nhất giữa tiếng ồn ào của tửu quán.
*Kho dược liệu phía Tây mỏ đá bỏ hoang... dược nhân...*
Trái tim Lục Thanh Phong thắt lại. Muội muội Lục Tuyết Dao của anh rất có thể đang bị giam giữ tại chính nơi đó để chuẩn bị cho các thí nghiệm tàn bạo của Ngũ Độc Đường. Anh cần phải xác định chính xác vị trí của cái kho này.
"Này, gã câm kia! Tai ngươi điếc à? Rót rượu!"
Tên đầu mục Hắc Sa Bang trừng mắt nhìn Lục Thanh Phong khi thấy anh đứng im lặng. Lục Thanh Phong vội cúi đầu, tỏ vẻ sợ hãi run rẩy, nâng vò rượu lên rót vào bát cho gã.
Nhưng cánh tay phải hoại tử xám đen, hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác của anh bỗng nhiên co rút dữ dội do hỏa độc lời nguyền ở vai phải bất ngờ va chạm với hàn khí độc hệ Thủy ở ngực trái. Dù đã quấn chặt băng gạc đen, cổ tay anh vẫn run lên một nhịp cực mạnh. Một vài giọt rượu đỏ tràn ra ngoài, bắn thẳng vào tay áo cẩm y của tên đầu mục.
"Mẹ kiếp! Gã câm phế vật này! Ngươi dám làm bẩn áo của ta sao?"
Tên đầu mục nổi giận lôi đình. Gã đứng bật dậy, thô bạo vung chân gạt mạnh vào chân trái đang thọt của Lục Thanh Phong.
Nếu là trước đây, với khinh công đệ nhất thiên tài, Lục Thanh Phong chỉ cần khẽ nhón chân là có thể né tránh đòn đá thô thiển này một cách dễ dàng. Nhưng hiện tại, gân chân trái của anh bị hủy, đan điền vỡ nát không thể vận hành chân khí chính tông bình thường. Nếu anh vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch để né tránh, luồng độc khí xám đen bốc lên từ chân sẽ lập tức vạch trần thân phận của anh trước mặt hàng chục tai mắt trong tửu quán.
Lục Thanh Phong chọn cách nhẫn nhục.
Anh thả lỏng cơ thể, chấp nhận cú gạt chân thô bạo của đối phương. Thân hình gầy gò của anh ngã nhào xuống đất, hai vò rượu gốm đập mạnh vào cạnh bàn vỡ tan tành. Những mảnh gốm sắc nhọn cứa rách lòng bàn tay trái của anh, máu đỏ tươi chảy ra, hòa lẫn với thứ rượu rẻ tiền nồng nặc trên mặt đất ẩm ướt.
"Ha ha ha! Nhìn gã câm phế vật này xem! Đúng là một con chó tàn tật!" Đám hắc bang xung quanh rú lên cười thích thú, tiếng cười man rợ vang dội khắp gian sảnh chật hẹp.
Tên đầu mục chưa hả giận, gã nhấc bát súp nóng hổi trên bàn, thản nhiên đổ thẳng lên đầu Lục Thanh Phong: "Hôm nay ông chủ tha cho cái mạng chó của ngươi. Lần sau còn dám làm bẩn áo ta, ta sẽ bẻ gãy nốt cái chân còn lại của ngươi đem cho chó gặm!"
Nước súp nóng bỏng chảy dọc theo trán, làm trôi nhẹ một lớp dịch dung bằng bột đá vôi ở sát chân tóc của Lục Thanh Phong, gây ra một cơn ngứa ngáy bỏng rát dữ dội. Nhưng anh vẫn nằm im trên đất bùn dơ bẩn, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run rẩy kịch liệt như đang vô cùng sợ hãi, miệng phát ra những tiếng *ư... ử...* van xin thảm hại.
Trong bóng tối dưới gầm bàn, đôi mắt của Lục Thanh Phong lạnh lùng như sương tuyết đêm đông. Sát khí cuồn cuộn dâng lên trong lòng ngực, nhưng anh cưỡng ép bản thân phải nén xuống. Anh biết rõ, dùng bạo lực vào lúc này chỉ khiến rút dây động rừng, phá hỏng toàn bộ kế hoạch tìm kiếm Tuyết Dao.
"Thôi đi, Hắc Hổ đầu mục. Chấp nhặt với một gã câm tàn phế làm gì cho bẩn tay," tiếng nói sắc sảo của Liễu Tam Nương vang lên từ phía quầy rượu. Nàng bước tới, dải sườn xám đỏ lay động theo nhịp bước, tay cầm chiếc quạt tròn viền sắt khẽ che miệng cười phong tình: "Hôm nay rượu của các vị ta sẽ giảm một nửa giá bạc vụn. Coi như nể mặt ta, tha cho gã câm này một lần nhé?"
Tên đầu mục nhìn lướt qua thân hình quyến rũ của Liễu Tam Nương, nuốt nước bọt một cái rồi hừ lạnh ngồi xuống: "Nếu bà chủ Liễu đã nói thế, ta tạm thời bỏ qua. Mau dọn sạch cái bãi chiến trường này đi!"
Lục Thanh Phong lết thân mình dậy, quỳ rạp trên đất để nhặt từng mảnh gốm vỡ. Lòng bàn tay trái của anh đầy máu, nhưng bàn tay phải quấn băng gạc đen thì hoàn toàn không có cảm giác đau đớn nào do hoại tử vĩnh viễn. Trong lúc cúi đầu dọn dẹp sát dưới chân bàn của bọn thảo khấu, tai anh khẽ động, thu thập thêm được một thông tin chí mạng từ cuộc đối thoại nhỏ tiếng của chúng.
"Đêm nay, chuyến xe chở độc trùng của Ngũ Độc Đường sẽ đi qua lối mòn phía Tây mỏ đá vào giờ Tý. Chúng ta phải chuẩn bị người đón tiếp..."
*Giờ Tý đêm nay... Lối mòn phía Tây mỏ đá...*
Lục Thanh Phong nắm chặt một mảnh gốm vỡ trong lòng bàn tay trái đến mức máu tươi rỉ ra nhiều hơn. Đây chính là cơ hội mà anh chờ đợi.
...
Đêm khuya, khi tiếng mưa bên ngoài đã ngớt hẳn, chỉ còn lại những giọt nước đọng rơi lộp bộp từ mái hiên tửu quán Hồng Trần xuống mặt đường đất bùn lầy lội.
Lục Thanh Phong lặng lẽ rời khỏi phòng kho phía sau quán rượu. Anh đã cởi bỏ bộ quần áo chạy bàn dơ bẩn, khoác lên mình chiếc áo choàng xám tro rộng thùng thình để che giấu tàn thể. Gương mặt dịch dung của anh đã được sửa sang lại bằng nước độc thảo mới để tránh bị nước mưa làm lộ vết nứt da.
Anh đi bộ khập khiễng xuyên qua những con ngõ tối tăm, ngột ngạt của Biên trấn Thanh Thạch, tiến về phía sòng bạc Kim Sa — nơi ẩn giấu lối vào ngầm dẫn xuống Chợ đen biên thùy Thanh Thạch.
Vượt qua hai gã bảo vệ hắc bang canh gác ở lối hầm ngầm bằng cách chìa ra vài mảnh Bạc vụn biên thùy pha tạp chất, Lục Thanh Phong bước xuống cầu thang đá ẩm ướt dẫn sâu vào lòng đất.
Chợ đen biên thùy hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo, ma quái của những cây đuốc tẩm mỡ thú bốc khói khét lẹt. Không khí nơi đây ngột ngạt, nồng nặc mùi thuốc phiện, mùi máu khô và mùi hắc ám của các loại độc dược bị cấm. Những gian hàng tạm bợ dựng bằng tre nứa bày bán đủ mọi thứ dơ bẩn: từ những thanh đao rỉ sét, những bình kịch độc không nhãn mác đến những nô lệ gầy gò bị nhốt trong lồng sắt.
Lục Thanh Phong lướt qua đám đông hỗn tạp, tiến về phía gian hàng lớn nhất nằm ở cuối lối đi hầm ngầm — tiệm cầm đồ ngầm của Kim Đại Nha.
Lão già béo lùn Kim Đại Nha ngồi sau bức bình phong gỗ, miệng cười toe toét lộ ra chiếc răng vàng khè lấp lánh dưới ánh đuốc. Đôi tay mập mạp của lão đang gảy bàn tính gỗ tanh tách đầy điêu luyện.
"Ô kìa, khách quý ẩn danh," Kim Đại Nha liếc nhìn chiếc áo choàng xám trùm kín đầu của Lục Thanh Phong, giọng đầy vẻ gian xảo ranh ma. "Hôm nay muốn cầm cố bảo vật gì, hay muốn mua tin tức mật từ chợ đen biên thùy?"
Lục Thanh Phong không nói lời nào. Anh đưa bàn tay trái đầy vết thương cũ mới đè nặng lên mặt bàn gỗ, đẩy ra một túi vải nhỏ chứa toàn bộ số Bạc vụn biên thùy anh tích lũy được từ tiền công chạy vặt và cướp bóc từ xác chết của Quỷ Ảnh hớp trước.
"Ta muốn mua Hắc Thủy Độc Sa," Lục Thanh Phong cất giọng khàn đặc, trầm thấp qua lớp khăn che mặt.
Kim Đại Nha nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia sáng tham lam khi nhìn thấy túi bạc vụn. Lão mở túi, dùng móng tay cạo nhẹ một mảnh bạc để kiểm tra tạp chất, rồi gật đầu cười híp mắt: "Hắc Thủy Độc Sa khai thác từ đáy Đầm Lầy Hắc Thủy cực kỳ quý hiếm, tiếp xúc trực tiếp sẽ gây hoại tử da thịt ngay lập tức. Giá của nó không rẻ đâu... Nhưng nể tình khách quen, số bạc này đủ mua một lọ nhỏ."
Lão già cúi xuống gầm bàn, lôi ra một chiếc bình gốm nhỏ màu đen được bịt kín bằng sáp ong chặt chẽ. Lão đặt chiếc bình lên bàn, đẩy về phía main: "Nhớ đeo bao tay dày khi sử dụng. Nếu hít phải bụi cát độc này, phế quản của ngươi sẽ thối rữa trong vòng ba hơi thở."
Lục Thanh Phong nhanh chóng thu lấy bình gốm giấu vào trong tay áo choàng rộng. Hắc Thủy Độc Sa chính là nguyên liệu thô sơ cực kỳ quan trọng để anh chế tạo các loại bẫy phòng thủ độc châm quanh ngôi miếu hoang đổ nát — nơi trú ẩn tạm thời của anh và nhóm tàn binh Lục gia.
Sau khi hoàn thành giao dịch, Lục Thanh Phong l lặng lẽ rời khỏi chợ đen ngầm, đi ngược lên mặt đất qua lối thoát hiểm phía sau sòng bạc Kim Sa.
Khi vừa bước ra con ngõ tối tăm rợp bóng tường gạch cao, tai anh khẽ động đậy. Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dồn dập vang lên từ phía con phố chính bên ngoài.
*Tiếng bước chân của tên đầu mục Hắc Sa Bang lúc chiều!*
Nhờ kỹ năng "Thính âm biện vị", Lục Thanh Phong nhận ra ngay nhịp bước chân nặng nề, có tiếng vòng sắt gai va chạm khẽ khàng của tên đầu mục đã sỉ nhục anh ban chiều. Gã đang di chuyển nhanh về hướng lối mòn phía Tây mỏ đá hoang dã.
Lục Thanh Phong quyết định bám theo để tìm ra vị trí chính xác của kho dược liệu Ngũ Độc Đường.
Anh vận hành bộ pháp khinh công né tránh, lướt đi nhẹ nhàng trong bóng tối như một chiếc lá yến rơi rụng. Tuy nhiên, khi anh vừa lướt qua một bức tường đất ẩm ướt, gân chân trái bị crippled đột ngột co rút dữ dội do khí lạnh mạn tính của cơn mưa kịch độc thấm sâu vào vết thương cũ.
*Rắc.*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên khi gót chân trái của anh vô tình dẫm phải một mảnh ngói vỡ nằm khuất dưới lớp bùn lầy.
Trong đêm tĩnh mịch, âm thanh ấy vang lên vô cùng chói tai.
Tên đầu mục Hắc Sa Bang đi phía trước lập tức khựng lại. Gã nhanh nhẹn xoay người, tay hữu đặt lên chuôi quỷ đầu đao gác bên hông, đôi mắt sắc bén quét thẳng về hướng con ngõ tối nơi Lục Thanh Phong đang ẩn nấp.
"Ai đó? Cút ra đây!" Tên đầu mục gầm lên trầm thấp, sát khí bộc phát xung quanh cơ thể gã.
Lục Thanh Phong nín thở hoàn toàn, áp sát lưng vào bức tường đất tối tăm trong góc khuất. Tim anh đập chậm rãi nhờ vận hành phép Thổ nạp nghịch hướng để điều hòa hơi thở, phong tỏa toàn bộ sát khí cơ thể. Anh biết rõ, nếu lúc này ra tay giết tên đầu mục, toàn bộ Hắc Sa Bang sẽ bị động động, kế hoạch đột nhập địa lao cứu Tuyết Dao sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Tên đầu mục bước từng bước chậm rãi tiến về phía con ngõ tối, thanh quỷ đầu đao đã rút ra khỏi vỏ nửa phân, phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng khuyết.
*Cách... Cách...*
Tiếng bước chân tử thần ngày càng áp sát. Lục Thanh Phong âm thầm dồn độc khí xám đen vào ngón tay phải cầm kiếm, chuẩn bị phóng Độc mạch nhất châm tự vệ sinh tử nếu đối thủ phát hiện ra anh.
Đúng lúc gã đầu mục chỉ còn cách góc tường ba bước chân, một bóng đen nhỏ bé đột ngột lao ra từ đống rác rưởi bên cạnh, chạy vụt qua chân gã kêu lên một tiếng *chít* lớn.
Một con chuột cống to xù.
"Mẹ kiếp! Chỉ là một con chuột chết tiệt làm ta giật mình!" Tên đầu mục thở phào nhẹ nhõm, chửi thề một tiếng rồi đút đao vào vỏ, xoay người tiếp tục rảo bước nhanh về phía lối mòn mỏ đá bỏ hoang.
Lục Thanh Phong thở ra một hơi dài lạnh buốt. Anh không dám bám theo tiếp tục do gân chân trái vẫn đang co giật liên tục, báo hiệu giới hạn chịu đựng thể chất tàn phế của anh đã đến mức cực hạn hằng ngày.
Anh buộc phải lết tàn thân đầy mồ hôi lạnh quay trở về căn cứ miếu hoang đổ nát để dưỡng thương và cất giữ Hắc Thủy Độc Sa.
Sau hơn nửa canh giờ di chuyển đầy đau đớn, Lục Thanh Phong lết bước vào một con hẻm tối tăm nằm sát rìa ngoài tửu quán Hồng Trần để đi lối cửa sau ngầm vào phòng kho. Sức lực cạn kiệt, hỏa độc lời nguyền ở vai phải bùng phát dữ dội ép anh phải quỵ sụp xuống bên cạnh đống rơm khô ẩm ướt trong ngõ cụt.
Anh thở dốc, tay trái run rẩy bám vào lồng ngực đang lạnh ngắt do độc tố hệ Thủy ăn mòn tủy sống. Một giọt máu độc màu đen tím, lạnh buốt đột ngột rỉ ra từ vết thương ngực trái, thấm qua lớp băng gạc đen quấn ở bàn tay phải chết lặng, nhỏ xuống nền đất bùn nghe xèo xèo ăn mòn.
*Sột soạt...*
Tiếng rơm khô động đậy bất ngờ vang lên ngay phía sau lưng anh.
Lục Thanh Phong giật mình kinh hãi, vội vàng vung tay phải cầm kiếm gãy rỉ sét quay lại phòng thủ, đôi mắt sắc lạnh như kiếm quang chỉ thẳng vào đống rơm khô.
Từ trong đống rơm ẩm ướt, một khuôn mặt gầy nhom, lanh lợi của một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi ló ra dưới ánh trăng mờ. Trên tay hắn vẫn còn cầm chiếc túi da nhỏ chứa vài đồng tiền đồng vừa móc trộm được từ chợ đen.
A Ngưu — tiểu tử mồ côi chuyên móc túi đầu đường xó chợ biên trấn Thanh Thạch.
A Ngưu trừng to hai mắt đầy kinh hoàng. Hắn nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc đen đang kề sát cổ họng mình, rồi nhìn xuống cánh tay phải xám đen hoại tử đang rỉ ra thứ máu độc đen tím ăn mòn mặt đất bốc khói của Lục Thanh Phong.
Đôi mắt to của thiếu niên dán chặt vào dải băng gạc đen rỉ máu độc tà dị ấy. Hắn lắp bắp thốt lên đầy sợ hãi nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc tột đỉnh:
"Ngươi... ngươi không phải là lão câm phục vụ quán rượu... Ngươi là cựu đệ nhất thiên tài võ lâm... Lục Thanh Phong!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!