Huyết Thư Di Vật
Bóng đêm vùng biên thùy Thanh Thạch trấn đặc quánh như mực, bị xé toạc bởi những cơn mưa kịch độc rào rạt trút xuống từ vòm trời xám xịt. Nước mưa mang theo chướng khí lưu huỳnh nồng nặc, rơi xuống những phiến đá hộc ven đường kêu xèo xèo, bốc lên làn khói nhạt tanh hôi. Lục Thanh Phong lết đi từng bước khập khiễng trên con đường mòn đầy cỏ dại dẫn ra phía bờ sông.
Cơn lạnh từ vết đâm ở ngực trái — nơi dính kịch độc hệ Thủy từ đoản đao của sát thủ Quỷ Ảnh — đang lan tỏa mạnh mẽ vào tủy sống. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều buốt giá như có hàng vạn cây kim băng đang đâm xuyên qua phổi. Máu độc rỉ ra từ vết thương đã đông cứng lại thành những hạt băng màu đen tím, bám chặt vào lớp thanh y rách nát. Ở vai phải, vết sẹo cũ của lời nguyền độc môn lại không ngừng bốc hỏa, tạo nên một sự xung khắc nóng lạnh tàn khốc ngay trong tàn thể của cựu đệ nhất thiên tài võ lâm.
Anh nhìn xuống bàn tay phải của mình. Cánh tay ấy, từ khuỷu tay trở xuống, đã chuyển sang một màu xám đen hoại tử nhẹ, khô héo và hoàn toàn mất đi xúc giác vĩnh viễn. Để giữ chặt thanh kiếm gãy rỉ sét, Lục Thanh Phong đã dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc đen, quấn từng vòng siết chặt chuôi kiếm vào lòng bàn tay chết lặng của mình. Chỉ có cách tự trói vũ khí vào tay này, anh mới ngăn được thanh kiếm không rơi rụng khi gân cốt run rẩy.
Sử dụng kỹ thuật "Thính âm biện vị", Lục Thanh Phong khẽ nghiêng tai, tập trung tinh thần cảm nhận tiếng gió mưa xung quanh. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá mục, tiếng nước sông chảy xiết cuồn cuộn phía trước... Không có tiếng bước chân bám đuổi. Toán sát thủ của Chấp pháp đường tạm thời đã bị cắt đuôi sau cái chết của Quỷ Ảnh. Anh phải tranh thủ thời gian này để tìm gặp người thân duy nhất còn sống sót tại biên giới.
Sau hơn một canh giờ di chuyển đầy đau đớn, tiếng sóng vỗ rầm rì và mùi bùn đất ẩm ướt nồng nặc báo hiệu anh đã đến Giang Biên bến đò. Đây là một bến đò hoang vắng, quanh năm bao phủ bởi màn sương mù độc dày đặc khiến người thường không dám bén mảng. Giữa làn sương xám xịt, bóng dáng một chiếc thuyền chài nhỏ chòng chành trên sóng nước hiện ra, bên cạnh là một gã chèo đò đang ngồi gục đầu bên vò rượu gốm sứt mẻ.
Đó là Lục Hồng Sơn — thúc thúc ruột của anh. Người từng là một cao thủ Khí Hải Cảnh oai phong lẫm liệt, nay chỉ còn là một lão già thọt một chân, râu tóc rối bù xám xịt, da mặt đen sạm vì sương gió, mặc chiếc áo tơi rách nát và giả điên nát rượu để trốn tránh sự truy quét của liên minh chính đạo.
Lục Thanh Phong bước từng bước khập khiễng lên tấm ván gỗ bắc ngang bờ sông. Tiếng ván ép kêu *két* một tiếng khẽ khàng.
"Ai đó? Cút đi! Lão già này không chèo đò đêm mưa... Hức... Rượu của ta đâu rồi?" Lục Hồng Sơn gào lên bằng giọng khàn đặc, tay chân quờ quạng vò rượu rỗng, khuôn mặt lộ rõ vẻ điên dại của gã nát rượu vô hại.
Lục Thanh Phong im lặng bước đến gần, cúi đầu nhìn người thúc thúc tàn phế. Anh khẽ tháo dải băng gạc đen ở miệng ra, thốt lên bằng giọng khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản:
"Thúc thúc... là con, Thanh Phong đây."
Động tác quờ quạng của Lục Hồng Sơn đột ngột khựng lại. Đôi mắt lờ đờ, đục ngầu của lão trong chớp mắt lóe lên một tia sáng sắc bén như kiếm quang, nhưng lập tức tắt ngấm. Lão nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy quấn gạc đen trên tay phải của Lục Thanh Phong, rồi nhìn xuống vết thương ngực trái đang rỉ máu độc đông đá của anh.
"Thanh... Thanh Phong? Con... con còn sống sao?" Giọng Lục Hồng Sơn run rẩy, sự điên dại biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi đau xót tột cùng của tình cốt nhục. Lão vội vàng đứng bật dậy, nhưng cái chân thọt khiến lão lảo đảo, phải bám chặt vào mạn thuyền mới đứng vững.
Lão run rẩy đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vuốt ve khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của cháu trai. Khi chạm vào cánh tay phải xám đen và mất cảm giác của anh, nước mắt lão lã chã rơi xuống hòa cùng nước mưa kịch độc: "Trời đất ơi... Chúng đã phế bỏ võ công của con, bắt con phải chịu đựng nỗi đau đớn này... Lũ ngụy quân tử Thiên Diệp Kiếm Tông!"
"Sư tôn và Chấp pháp đường đã phản bội con," Lục Thanh Phong lạnh lùng đáp, đôi mắt anh không một giọt nước mắt, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ của một kẻ đã bước qua ranh giới cái chết. "Con đến đây để tìm kiếm sự thật về đêm diệt môn của gia tộc."
Lục Hồng Sơn lau vội nước mắt, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng. Lão quay đầu nhìn quanh màn sương mù sông cuồn cuộn để chắc chắn không có tai mắt, rồi với lấy chiếc tẩu thuốc bằng đồng cũ kỹ giắt bên hông. Lão gõ mạnh chiếc tẩu vào mạn thuyền, dùng ngón tay cái ấn vào một cơ quan nhỏ dưới đáy tẩu.
*Cạch.*
Một khoang rỗng nhỏ ở cán tẩu bật ra. Lục Hồng Sơn khéo léo rút ra một mảnh vải lụa rách nát, đẫm những vết máu khô đen kịt. Lão run rẩy đặt mảnh lụa vào lòng bàn tay trái của Lục Thanh Phong: "Đây là huyết thư tuyệt mệnh của phụ thân con — Lục Viễn Sơn, viết bằng máu trước khi kiếm trang bị san phẳng. Ta đã giữ nó suốt ba năm qua, chờ ngày con tìm đến."
Lục Thanh Phong run rẩy mở mảnh lụa rách dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn dầu treo trên mui thuyền. Những nét chữ bằng máu khô khốc, nghuệch ngoạc hiện ra trước mắt anh, ghi lại danh sách những kẻ phản bội chính đạo đã dẫn đường cho sát thủ diệt môn Lục gia kiếm trang năm xưa.
Nước mắt anh lúc này mới chịu trào ra, nóng hổi lăn dài trên gò má xám xịt. Phụ thân anh, Lục Viễn Sơn, đã chết thảm để cản hậu cho anh và muội muội Tuyết Dao chạy trốn. Chân tướng diệt môn phơi bày tàn khốc: Kẻ đứng đầu chủ mưu không ai khác chính là Võ Lâm Minh Chủ Nhạc Vạn Sơn đạo mạo, kẻ đã liên kết với trưởng lão phản bội của Hoa Sơn để cướp đoạt bí thuật của Lục gia.
"Nhạc Vạn Sơn... Thiên Diệp Kiếm Tông... Các người thèm khát bí thuật Nghịch Chuyển Kinh Mạch của Lục gia ta đến thế sao?" Lục Thanh Phong rít qua kẽ răng, sát khí xám đen xung quanh cơ thể bùng phát dữ dội, làm mặt nước sông dưới chân thuyền chao đảo.
"Thanh Phong, đan điền của con đã vỡ, kinh mạch đứt đoạn, không thể luyện nội lực chính tông được nữa," Lục Hồng Sơn nắm chặt vai anh, giọng đầy khẩn thiết. "Nhưng phụ thân con trước khi chết đã giấu mảnh ngọc chứa khẩu quyết nghịch mạch vào tủy xương vai phải của con. Con phải tìm cách kích hoạt nó, dùng độc tố để rèn luyện tàn thân, khôi phục thực lực mới có cơ hội báo thù!"
Nỗi đau đớn tinh thần trước sự thật diệt môn hòa cùng cơn đau rát kinh mạch dữ dội đẩy ý chí phục thù của Lục Thanh Phong lên mức cực hạn. Anh cắn chặt răng, quyết định kích hoạt mảnh ngọc gia truyền ngay lập tức.
Lục Thanh Phong dùng lưỡi kiếm gãy rạch một đường nhỏ trên da thịt vai phải, ngay vị trí vết sẹo cũ đang rỉ hỏa độc. Anh vận khí độc hệ Thủy lạnh buốt từ ngực trái, ép một giọt máu độc màu đen tím chảy ngược lên vai phải, nhỏ thẳng vào mảnh ngọc vỡ đang giấu sâu dưới lớp da xương.
*Hự!*
Một tiếng rên rỉ thảm khốc nghẹn lại trong cổ họng Lục Thanh Phong.
Ngay khi giọt máu độc chạm vào, mảnh ngọc nghịch mạch Lục gia lập tức kích hoạt. Một luồng hàn khí buốt giá, tà dị từ mảnh ngọc bùng phát, tỏa ra luồng chân khí lạnh buốt thấu xương chạy dọc theo tủy sống của anh. Luồng hàn khí này xung đột dữ dội với độc tính nóng bỏng của lời nguyền độc môn đang bùng phát ở vai phải, tạo nên một cơn địa chấn vật lý tàn phá cơ thể anh.
Lục Thanh Phong quỵ sụp xuống sàn thuyền, toàn thân co giật dữ dội, khói đen kịt bốc lên nghi ngút từ cơ thể anh. Anh cố gắng vận khí tụ vào đan điền cũ theo thói quen võ học chính tông, nhưng đan điền vỡ nát lập tức tiêu tán toàn bộ chân khí ra ngoài qua các mạch rách, khiến anh phun ra một ngụm máu đen đông cứng.
"Đan điền đã vỡ... không thể tụ khí..." Lục Thanh Phong thầm nghĩ trong cơn đau đớn tột cùng. Thần trí anh bắt đầu mờ mịt, nhưng ý chí sắt đá không cho phép anh gục ngã.
Nhận ra đan điền cũ đã vô dụng, anh quyết định đưa ra một quyết định chiến thuật táo bạo: Dùng chính tủy sống và xương vai phải làm trung tâm mới để dẫn truyền dòng khí nghịch chuyển.
Nhờ dòng máu Lục gia có khả năng tương thích đặc biệt cao với độc tố, cơ thể anh không bị bạo thể tự hủy ngay lập tức dưới áp lực cực hạn. Hàn khí của mảnh ngọc dần bị khắc chế và trung hòa bởi độc tính nóng rực của lời nguyền độc môn hỏa thuộc tính trong người anh, đạt thế cân bằng âm dương nghịch mạch sơ cấp.
Trong cơn chấn động tủy sống dữ dội, một luồng thông tin tà dị, cổ xưa truyền thẳng vào thần trí Lục Thanh Phong. Đó chính là khẩu quyết sơ cấp của công pháp Nghịch Chuyển Kinh Mạch (Tàn thiên).
*Kính coong... Kính coong...*
Tiếng chuông đồng báo động từ phía xa vọng lại qua sương mù sông. Lục Hồng Sơn giật mình nhìn về hướng biên giới: "Không xong rồi! Sát thủ chấp pháp của Kiếm Tông đang lùng sục ráo riết bến sông này. Thanh Phong, con phải trốn ngay!"
Lục Thanh Phong gắng gượng đứng dậy, mồ hôi lạnh và máu độc đẫm ướt toàn thân. Dưới lớp da vai phải của anh, mảnh ngọc nghịch mạch phát ra ánh sáng xám đen dị dị, mờ ảo dưới màn mưa độc, báo hiệu con đường võ đạo tàn khuyết nghịch thiên đầy đau đớn của anh chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!