Nhạc nềnTaohua

Huyết Chiến Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa tầm tã trút xuống vùng biên thùy hoang vắng, mang theo thứ chướng khí ẩm ướt và lạnh lẽo đặc trưng của Thanh Thạch trấn. Nhưng đây không phải là một cơn mưa bình thường. Nước mưa mang sắc xám xịt, rơi xuống những phiến đá hộc kêu xèo xèo, bốc lên làn khói nhạt có mùi lưu huỳnh nồng nặc. Mưa kịch độc. Thứ nước mưa axit này gặm nhấm những mái nhà tranh, làm mục nát những thân cây cổ thụ và khiến da thịt người thường bỏng rát nếu lỡ chạm phải.


Trong ngôi miếu hoang đổ nát nằm heo hút ở rìa ngoài biên trấn, Lục Thanh Phong đang ngồi xếp bằng sau bệ thờ đổ nát của một bức tượng Phật đã mất đầu. Ngôi miếu dột nát khắp nơi, nước mưa rỉ qua kẽ ngói vỡ, nhỏ giọt đều đặn xuống nền đất bùn nhão nhẹt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá mục, tiếng nước chảy róc rách qua các rãnh đá tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của thiên nhiên dơ bẩn vùng biên cảnh.


Lục Thanh Phong nhắm nghiền hai mắt. Lồng ngực anh phập phồng chậm rãi, cực kỳ khó nhọc. Mỗi nhịp hít vào, lồng ngực anh lại phình lên, nhưng đan điền dưới bụng thì hoàn toàn trống rỗng, bất động. Đan điền đã vỡ nát từ đêm thọ yến kinh hoàng đó, mười hai chính kinh đứt đoạn hoàn toàn, biến anh từ đệ nhất thiên tài võ lâm thành một kẻ phế nhân tàn phế gân cốt. Thế nhưng, dưới lớp da thịt tàn tạ ấy, một luồng độc khí xám đen đang vận chuyển theo một quỹ đạo tà dị bách biến. Anh đang vận hành phép "Thổ nạp nghịch hướng" để điều hòa luồng độc khí rết chúa hấp thụ từ Vạn Độc Cốc, ép không cho độc tố công tâm.


"Hự..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn họng vang lên trong cổ họng Lục Thanh Phong. Anh ho mạnh, phun ra một ngụm máu đen sậm xuống vũng nước mưa dưới chân. Máu độc vừa chạm đất liền sủi bọt, ăn mòn lớp đất bùn nghe xèo xèo. Ba cây Độc châm bạc khóa mạch cắm trên ngực anh — di vật bảo mệnh của sư phụ Cốc Vô Danh — đột ngột rung lên bần bật. Chúng tỏa ra một luồng hàn khí buốt giá, cưỡng ép đóng băng nhịp tim của anh để ngăn chặn hỏa độc lời nguyền đang bùng phát dữ dội ở vai phải.


Cơn hỏa độc từ lời nguyền độc môn của sư tôn cũ hạ vào vai phải anh hằng đêm bộc phát như lửa thiêu. Sự ẩm ướt và độc tính axit của cơn mưa bên ngoài dường như là chất xúc tác, khiến vết sẹo cũ ở vai phải nứt nẻ, rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám nhạt nóng rực.


Lục Thanh Phong run rẩy mở mắt. Anh nhìn xuống cánh tay phải của mình. Cánh tay ấy, từ khuỷu tay trở xuống, đã chuyển sang một màu xám đen hoại tử nhẹ, khô héo và hoàn toàn mất đi xúc giác vĩnh viễn. Anh thử cử động các ngón tay, nhưng chúng chỉ phản xạ một cách cứng đờ, vô cảm. Để chuẩn bị chiến đấu, anh tháo dải băng gạc đen quấn quanh người, dùng răng cắn chặt một đầu, đầu kia quấn thật chặt từ cổ tay lên đến tận chuôi của thanh Kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc — thứ vũ khí cận chiến duy nhất còn sót lại của anh. Những vòng gạc đen siết chặt, buộc chặt thanh kiếm rỉ sét vào lòng bàn tay chết lặng không còn cảm giác của anh. Chỉ có cách này, anh mới giữ được thanh kiếm ổn định, không bị rơi rụng khi xuất chiêu.


"Mưa lớn thế này... mùi máu độc của ta sẽ bị khuếch tán đi rất xa," Lục Thanh Phong thầm nghĩ, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm rỉ trong đêm tối. Anh biết rõ, sau khi anh dùng Độc mạch nhất châm đâm mù mắt trái của Độc Nhãn Lang tại Vạn Độc Cốc, vị trí của anh đã bị bại lộ. Hắc Sa Bang chắc chắn đang truy quét ráo riết. Nhưng đáng sợ hơn cả hắc bang địa phương, chính là những bóng ma đến từ môn phái cũ — Thiên Diệp Kiếm Tông.


Đột nhiên, tai Lục Thanh Phong khẽ động.


Giữa tiếng mưa rơi ầm ĩ tàn phá mái miếu hoang, giữa tiếng gió hú rít qua các khe cửa gỗ mục nát, có một âm thanh rất lạ. Đó không phải là tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, cũng không phải tiếng gió thổi lá rụng.


*Xoạt. Xoạt.*


Tiếng rẽ nước cực kỳ mỏng, cực kỳ nhẹ, như thể có một sinh vật không trọng lượng đang lướt đi trên những bong bóng mưa ngoài sân miếu. Âm thanh ấy lướt đi theo hình vòng cung, biến ảo khôn lường, hoàn toàn không phát ra tiếng bước chân chạm bùn.


Kỹ thuật cảm nhận "Thính âm biện vị" do lão thợ rèn mù Tạ Thiết chỉ dạy lập tức kích hoạt trong thần trí Lục Thanh Phong. Nhắm mắt lại, toàn bộ không gian miếu hoang hiện lên trong đầu anh dưới dạng những chấn động âm thanh. Anh cảm nhận được luồng sát khí sắc bén, lạnh lẽo đang thâm nhập qua cửa sổ phía Tây.


Sát thủ của Thiên Diệp Kiếm Tông.


"Kẻ đến không phải người của Hắc Sa Bang," Lục Thanh Phong thầm đánh giá. Kiếm kình của kẻ này quá nhẹ, quá nhanh và mang tính ẩn mật tuyệt đối của sát thủ chuyên nghiệp.


*Vút!*


Một tia sáng mỏng dính như lá lúa đột ngột xuyên qua màn mưa bong bóng, xé rách cánh cửa gỗ mục nát của ngôi miếu hoang, đâm thẳng vào lồng ngực Lục Thanh Phong. Mũi kiếm đi cực nhanh, không hề mang theo tiếng gió xé rách không khí, thể hiện một trình độ ám sát cận chiến thượng thừa.


Lục Thanh Phong không mở mắt. Dựa vào Thính âm biện vị, anh cảm nhận được luồng khí động học của mũi kiếm đang áp sát. Anh khụy chân trái tàn phế xuống, nghiêng người sang bên phải trong gang tấc.


*Xoẹt!*


Mũi kiếm sắc bén chém rách lớp áo thanh y rách nát trước ngực anh, rạch một đường mảnh trên da thịt, sát sạt ba cây Độc châm bạc khóa mạch. Máu tươi rỉ ra, nhưng lập tức bị luồng độc khí xám đen ở ngực hấp thụ ngược vào trong.


Kẻ đột kích lướt qua anh, đáp nhẹ xuống nền đất bùn nhão trong miếu. Hắn mặc một chiếc áo tơi rách nát bám đầy nước mưa, mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ xanh lét gớm ghiếc, tay cầm đôi đoản đao mỏng dính rỉ máu đen.


Thích khách đêm mưa — Quỷ Ảnh. Sát thủ tự do được thuê bằng tiền vàng bởi ngoại môn Chấp pháp đường của Thiên Diệp Kiếm Tông để lấy đầu phế nhân diệt khẩu.


"Hừ, một gã tàn phế đứt hết kinh mạch mà né được một kiếm của ta? Đúng là cựu đệ nhất thiên tài, mạng lớn thật!" Quỷ Ảnh cất giọng khàn đặc, đầy tà khí. Hắn không hề dừng lại, lập tức vận dụng bộ pháp "Thủy Thượng Phiêu" lướt đi lắt léo trên mặt nước mưa tích tụ trong miếu. Thân hình hắn biến ảo thành những tàn ảnh màu xanh xám, tạo ra hàng chục đường kiếm khí mỏng dính, bén ngót như dao cạo bao vây chặt chẽ xung quanh Lục Thanh Phong.


Lục Thanh Phong cắn chặt răng chịu đựng cơn đau nhói từ vai phải truyền xuống. Anh vung ngón tay phải nghịch mạch, búng mạnh ra ba cây kim bạc giấu trong tay áo — chiêu thức Độc mạch nhất châm nhắm thẳng vào các tử huyệt trên cổ họng Quỷ Ảnh.


Tuy nhiên, những giọt mưa lớn mang tính axit nặng nề trút xuống từ mái miếu vỡ nát đã chấn lệch đường bay của các cây kim bạc. Tiếng *keng keng* vang lên khẽ khàng, ba cây kim bạc bị những giọt mưa lớn chấn lệch hướng, cắm vô dụng xuống nền đất bùn.


"Ngu xuẩn! Trong cơn mưa kịch độc này, ám khí mỏng nhẹ của ngươi vô dụng!" Quỷ Ảnh cười lớn đầy đắc ý. Hắn áp sát, đôi đoản đao vung lên tạo thành một trận pháp kiếm khí sắc bén chém dọc ngang, ép Lục Thanh Phong lùi sát vào bệ thờ đổ nát.


Lục Thanh Phong nhận ra một constraint (giới hạn) chí mạng: Thể lực và tốc độ của anh hiện tại hoàn toàn thua kém một sát thủ Thông Mạch Cảnh đệ tứ trọng như Quỷ Ảnh do gân chân trái tàn phế và cánh tay phải mất xúc giác. Đấu tốc độ hay đấu ám khí tầm xa trong màn mưa này là tự sát. Anh bắt buộc phải dùng mưu trí cận chiến, dụ địch áp sát để dứt điểm trong một chiêu chém vật lý nặng nề.


Anh quyết định đổi chiến thuật.


Lục Thanh Phong vận hành độc khí dưỡng mạch sơ kỳ lên mức tối đa ở tay phải. Luồng độc khí xám đen từ mạch phụ tay phải cuộn trào, truyền thẳng vào các rãnh nhỏ li ti trên thân của thanh Kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc. Thân kiếm rỉ sét bốc lên một làn khói đen kịt, tanh nồng mùi rết chúa.


Anh vung kiếm chém ra một đường vòng tròn nặng nề bao quanh cơ thể — chiêu thức phòng thủ diện rộng "Hắc thủy kiếm vũ".


*Ầm!*


Luồng độc kình xám đen bộc phát từ kiếm gãy gặp nước mưa kịch độc bên ngoài liền phản ứng dữ dội, hóa thành một màn sương độc ăn mòn màu đen xám dày đặc bao phủ bán kính ba thước xung quanh anh. Kiếm khí mỏng dính của Quỷ Ảnh vừa chạm vào màn sương độc liền nghe tiếng *xèo xèo* ghê rợn, bị axit và kịch độc ăn mòn rỉ sét, tiêu tán hoàn toàn sức mạnh.


"Cái gì?! Độc công tà môn này..." Quỷ Ảnh kinh hoàng lùi lại một bước, đôi đoản đao của hắn đã bị rỉ sét ăn mòn loang lổ chỉ trong chớp mắt. Màn sương độc Hắc thủy kiếm vũ còn làm mờ mắt hắn, hạn chế tầm nhìn dưới mặt nạ quỷ.


Nhưng cái giá phải trả cho chiêu thức này cực kỳ tàn khốc. Việc ép xung độc kình quá mức khiến kinh mạch toàn thân Lục Thanh Phong như bị rách nứt ra. Cánh tay phải của anh run rẩy dữ dội, máu đen rỉ ra liên tục từ các kẽ băng gạc quấn tay, nhỏ xuống đất từng giọt đều đặn. Kinh mạch toàn thân đau nhức thấu xương tủy khiến anh quỳ sụp một gối xuống bùn lầy, thở dốc đầy bất lực.


Quỷ Ảnh nhìn thấy bộ dạng kiệt quệ của main qua màn sương độc đang loãng dần. Đôi mắt hắn dưới mặt nạ quỷ lóe lên sát khí điên cuồng: "Ngươi hết lực rồi! Chết đi!"


Hắn vận dụng toàn bộ chân khí Quỷ Ảnh Sát Quyết, thân hình lướt nhanh như một bóng ma trong mưa, vung đôi đoản đao chém mạnh một chiêu quyết định nhắm thẳng vào lồng ngực yếu hại của Lục Thanh Phong.


Lục Thanh Phong cúi đầu, mái tóc bạc rũ rượi che khuất khuôn mặt hốc hác. Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, anh không hề né tránh. Anh đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ tàn nhẫn: Anh cố ý để lộ một sơ hở lớn ở ngực trái — khu vực không có châm bạc bảo vệ — để dụ Quỷ Ảnh đâm tới.


Quỷ Ảnh tưởng thật, cười sằng sặc đầy đắc ý. Hắn dồn toàn lực đâm mạnh đoản đao vào ngực trái của Lục Thanh Phong.


*Phập!*


Lưỡi đoản đao mỏng dính đâm sâu vào ngực trái của anh nửa tấc, máu tươi phun ra xối xả.


Nhưng nụ cười của Quỷ Ảnh lập tức cứng đờ trên môi.


Lục Thanh Phong dùng bàn tay trái khỏe mạnh chộp chặt lấy cổ tay cầm đao của Quỷ Ảnh như một chiếc gọng kìm sắt. Đồng thời, cơ chế phòng thủ thụ động "Huyết độc phản phệ" của độc mạch kích hoạt tự động. Máu độc đen kịt phun ra từ vết thương ở ngực trái của main bốc khói đen kịt, bắn thẳng vào tay và mặt nạ của Quỷ Ảnh.


*A... Á...!*


Tiếng gào thét thảm khốc xé rách đêm mưa. Mặt nạ quỷ của Quỷ Ảnh bị máu độc ăn mòn rữa nát, chất độc ngấm vào da thịt mặt khiến da hắn hoại tử đen đúa, bốc mùi khét lẹt. Bàn tay cầm đao của hắn cũng bị máu độc ăn mòn rụng rời gân cốt, không thể rút đao ra được.


"Ngươi... ngươi là quái vật!" Quỷ Ảnh kinh hoàng gầm rú, cố gắng vùng vẫy thoát thân.


Lục Thanh Phong từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh phát ra ánh sáng xám đen lạnh lẽo không một chút cảm xúc nhân tính. Bằng bàn tay phải chết lặng đã quấn chặt băng gạc vào chuôi kiếm, anh vung thanh Kiếm gãy rỉ sét chém dọc một chiêu quyết định nhắm thẳng vào đan điền của đối thủ.


*Phập!*


Lưỡi kiếm gãy rỉ sét đâm xuyên qua đan điền của Quỷ Ảnh, phá hủy hoàn toàn khí hải của hắn. Độc tố rết chúa và dơi quỷ từ thân kiếm truyền thẳng vào kinh mạch đối thủ, khiến cơ thể hắn co giật kịch liệt rồi đổ gục xuống bùn lầy nhão nhẹt trong miếu hoang, không còn chút sinh khí.


Lục Thanh Phong rút thanh kiếm gãy ra, lảo đảo lùi lại ba bước rồi ngã quỵ xuống bên cạnh bệ thờ Phật đổ nát.


Anh đã tiêu diệt được thích khách đầu tiên của Thiên Diệp Kiếm Tông. Nhưng chiến thắng này phải đổi bằng một cái giá quá đắt. Vết đâm ở ngực trái đang rỉ máu đen liên tục, cánh tay phải hoại tử nhẹ run rẩy không ngừng, kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội như muốn nổ tung.


Đột nhiên, Lục Thanh Phong cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt tột cùng từ vết thương đoản đao ở ngực trái đang lan tỏa nhanh chóng vào tủy sống. Đoản đao của Quỷ Ảnh mang theo một loại kịch độc hệ Thủy cực kỳ nguy hiểm, ngấm sâu vào xương tủy của anh hằng giây hằng phút. Cơn nóng rát của hỏa độc rết chúa va chạm kịch liệt với hàn độc mới ngấm vào, tạo ra một trận chiến tàn phá cơ thể tàn phế của anh dữ dội hơn gấp bội.


Lục Thanh Phong ôm chặt lồng ngực rách nát, máu đen rỉ ra từ khóe môi đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ dưới tác động của kịch độc hệ Thủy mới ngấm sâu vào tủy sống. Anh nhận ra, nếu không tìm được loại kỳ độc tiếp theo để cân bằng ngũ hành kinh mạch vỡ nát này, anh sẽ bạo thể tự hủy vĩnh viễn trong vòng vài ngày tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!