Thần Cơ Vào Cuộc
Tiếng sấm rền vang rạch nát bầu trời đêm biên thùy, hắt những vệt ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo qua khe cửa sổ bằng gỗ gụ của mật phòng Trang viên Hắc Sa Bang ngoại ô. Trận huyết chiến lật đổ bang chủ Hắc Hổ vừa khép lại chưa đầy nửa canh giờ, nhưng mùi máu tươi và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những vết thương vẫn chưa thể tiêu tán. Bên ngoài, tiếng mưa bão vẫn gào rú như muốn nuốt chửng ngôi trang viên kiên cố.
Trong mật phòng tối tăm, Lục Thanh Phong ngồi xếp bằng trên một bục đá xám. Mái tóc bạc trắng hoàn toàn của anh rũ rượi, bết dính nước mưa và mồ hôi lạnh, xõa xuống che khuất nửa gương mặt hốc hác đầy những vết sẹo dịch dung nhăn nheo. Thể trạng của cựu đệ nhất thiên tài võ lâm lúc này tồi tệ đến cực hạn. Vết thương vai phải — vết rách sâu do quỷ đầu đao của Hắc Hổ để lại — đang không ngừng rỉ ra thứ máu độc đen sậm, nóng rực như dung nham. Luồng hỏa độc của Xích Diệm Cổ Độc từ đan điền vỡ nát bùng phát, cọ xát với kịch độc hệ Thủy đang bị đóng băng ở lồng ngực trái, tạo ra những tiếng xèo xèo rùng rợn và làn khói đen sạm bốc lên từ da thịt.
Dưới chân anh, bàn chân trái hoại tử nặng do nước axit đầm lầy rỉ ra dòng máu đen tím mạn tính, nhói buốt thấu xương theo từng nhịp thở. Bàn tay phải hoại tử xám đen vĩnh viễn và hoàn toàn mất đi xúc giác của anh đang run rẩy kịch liệt. Chiếc bao tay da dị thú đeo ở tay phải cầm kiếm đã bị phản lực ngạnh công của Hắc Hổ chấn rách một mảng lớn ở lòng bàn tay, để lộ ra lớp da xám xịt, khô héo như vỏ cây chết.
Lục Thanh Phong dùng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn cảm giác xúc giác — chậm rãi rút một sợi dây thép mảnh từ hông, cố gắng khâu vá lại vết rách trên bao tay da dị thú để bảo vệ bàn tay phải khỏi bị hỏa độc lưu huỳnh trên thanh kiếm độc rỉ sét ăn mòn sâu thêm. Mỗi đường kim khâu rạch qua lớp da thú dẻo dai đều đòi hỏi một sự tập trung tinh thần cực hạn, bởi chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, luồng độc kình nóng rực từ lòng bàn tay phải sẽ thiêu cháy toàn bộ gân cốt còn sót lại.
"Thiếu chủ, vết thương vai phải của người..." Tiêu Phong trầm giọng nói từ phía sau cánh cửa gỗ rỉ mỡ. Gã vác thanh sát đao mổ heo nặng trăm cân gác cửa, gương mặt râu quai nón vẫn lấm lem máu khô, lồng ngực phập phồng thở dốc vì nội thương chưa lành.
"Không sao. Ngươi canh giữ vòng ngoài, không có mệnh lệnh của ta, bất kỳ kẻ nào bước vào đều giết không cần hỏi." Giọng Lục Thanh Phong khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản, lạnh lùng rít qua kẽ răng.
Đột ngột, một luồng gió lạnh buốt tràn vào mật phòng. Ngọn nến leo lét trên bàn trà gỗ khẽ chao đảo rồi tắt lịm. Bóng tối bao trùm lấy không gian, mang theo một mùi hương đàn hương thanh nhã nhưng lạnh lẽo đến gai người.
Lục Thanh Phong khẽ nghiêng tai, vận dụng kỹ thuật Thính âm biện vị nhạy bén. Không có tiếng bước chân, không có tiếng quần áo cọ xát, nhưng chấn động không khí trong mật phòng đã thay đổi. Một bóng đen đã xuất hiện ngay trước bàn trà gỗ từ lúc nào, tựa như một bóng ma hiển hiện từ cõi âm ty.
"Khinh công Thần Cơ Bộ Pháp quả nhiên danh bất hư truyền." Lục Thanh Phong không mở mắt, giọng nói khàn đặc vang lên tĩnh lặng giữa bóng tối.
*Xoạch.*
Một tiếng mở quạt sắt vang lên giòn giã. Ánh chớp ngoài cửa sổ lóe lên, soi rõ bóng dáng một thanh niên tuấn tú mặc áo choàng đen thêu hình chim ưng bạc của triều đình, tay cầm quạt sắt, ánh mắt sâu thẳm khó lường đang mỉm cười nhìn anh.
Mật thám cao cấp của Thần Cơ Doanh — Thẩm Vô Tâm.
"Lục Thanh Phong, cựu đệ nhất thiên tài của Thiên Diệp Kiếm Tông, giờ lại ẩn thân dưới danh xưng Độc Kiếm Bang Chủ của một lũ thảo khấu biên thùy. Thật khiến bản quan mở mang tầm mắt." Thẩm Vô Tâm ung dung ngồi xuống chiếc ghế đối diện, phong thái thanh tao nhưng tỏa ra luồng khí thế Khí Hải Cảnh đệ nhất trọng nặng nề áp chế.
Lục Thanh Phong chậm rãi mở mắt, đôi mắt xám đen lóe lên ánh sáng xám đen dị dị dưới màn đêm: "Thần Cơ Doanh từ trước đến nay không can thiệp vào ân oán giang hồ biên giới. Thẩm大人 đến đây, không chỉ để đàm đạo chuyện cũ chứ?"
Thẩm Vô Tâm khẽ cười, bàn tay thon dài thò vào ngực áo choàng, rút ra một tấm bài lệnh bằng đồng đen nặng nề, dập mạnh xuống mặt bàn trà gỗ.
*Cộp!*
"Hoàng mệnh tại thiên, Thần Cơ Doanh giám sát giang hồ. Lục Thanh Phong, bản quan đưa ra cho ngươi hai con đường." Ánh mắt Thẩm Vô Tâm đột ngột trở nên lạnh lùng như băng tuyết. "Một là quy thuận Thần Cơ Doanh, làm một con chó săn bóng tối cho triều đình để giám sát và chia rẽ liên minh võ lâm. Hai là... bản quan sẽ lập tức gửi mật thư cung cấp vị trí chính xác của ngươi và nhóm tàn binh Lục gia cho Trưởng lão Chấp pháp Tào Vô Cực. Ngươi nghĩ tàn thân mang đầy phế tật này của ngươi chịu nổi mấy đợt vây sát nữa?"
Áp lực chính trị nặng nề từ Thần Cơ Doanh đè sập xuống mật phòng. Thẩm Vô Tâm nhướng mày đầy ngạo nghễ, tin chắc rằng một gã phế nhân mang nợ máu gia tộc như Lục Thanh Phong sẽ phải quỳ gối phục tùng để cầu sinh.
Thế nhưng, Lục Thanh Phong chỉ nhìn tấm bài lệnh đồng đen bằng ánh mắt vô cảm. Sự giả tạo của danh môn chính phái hay sự ép buộc của vương quyền triều đình đối với anh đều không có gì khác biệt. Anh đã chết một lần tại thọ yến, tàn thân này sống sót được đến hôm nay hoàn toàn là nhờ kịch độc và ý chí phục thù sắt đá.
"Quy thuận?" Lục Thanh Phong khẽ nhếch môi cười lạnh, nụ cười mang đầy ma tính tàn nhẫn. "Triều đình muốn mượn đao diệt giang hồ, nhưng lưỡi đao của ta... sợ rằng các ngươi cầm không nổi."
*Hưu!*
Thẩm Vô Tâm ánh mắt lạnh đi, ngón tay khẽ động, một luồng kình lực Thiết Chỉ bắn ra từ tay áo, mang theo tiếng rít gió sắc bén nhắm thẳng vào huyệt thái dương của Lục Thanh Phong để răn đe.
Lục Thanh Phong không né tránh. Anh vung bàn tay phải hoại tử đang đeo chiếc bao tay da dị thú bị rách, dùng Huyền thiết kiếm kình chấn mạnh ra ngoài.
*Bùm!*
Luồng kình lực Thiết Chỉ bị chấn lệch hướng bay, găm sâu vào bức tường đá phía sau tạo thành một hố sâu hoắm. Tuy nhiên, phản lực vật lý cực mạnh dội ngược lại khiến xương vai phải rách nứt của Lục Thanh Phong đau nhói dữ dội như bị bẻ gãy, máu đen hoại tử trào ngược lên cổ họng khiến anh phải ho khan một tiếng rùng mình.
Thẩm Vô Tâm biến sắc, không ngờ một gã phế nhân lại có thể đón đỡ đòn đánh của mình một cách thô bạo như vậy. Ngay khi gã định vung quạt sắt tấn công tiếp, Lục Thanh Phong đã vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch (Tàn thiên) lên đến đỉnh điểm của tầng Nghịch chuyển sơ cấp (Nhị trùng).
Dòng máu độc nóng lạnh cộng sinh chảy ngược điên cuồng trong ba đường kinh mạch chính của tay phải. Lục Thanh Phong đặt lòng bàn tay phải đeo bao tay rách lên mặt bàn trà gỗ gụ.
*Xèo... Xèo...*
Một âm thanh ăn mòn axit rùng rợn vang lên. Mặt bàn gỗ gụ kiên cố lập tức bị rữa nát, chuyển sang màu đen kịt và sủi bọt khí độc. Luồng kịch độc lưu huỳnh hỏa kình ăn mòn sâu vào thớ gỗ, phát tán ra một làn khói độc màu đen xám mờ ảo, mang theo mùi tanh hôi mạn tính bao vây lấy Thẩm Vô Tâm.
Thẩm Vô Tâm giật mình, vội vàng vận hành Thần Cơ Khí Quyết thối lui ba bước để phòng thủ, nhưng khói độc vô hình đã ngấm qua kẽ móng tay phải của gã.
"Hừ..." Thẩm Vô Tâm khẽ rên rỉ, nhìn mười ngón tay của mình đang bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt và có cảm giác tê liệt nhẹ. Gã lập tức dùng nội lực phong tỏa kinh mạch cánh tay, ánh mắt ngập tràn sự kinh hoàng nhìn Lục Thanh Phong.
"Ngươi... ngươi điên rồi! Vận hành tà công nghịch mạch này, đan điền của ngươi sẽ nổ tung!" Thẩm Vô Tâm run giọng nói.
Lục Thanh Phong ngồi im lặng giữa làn khói độc đang ăn mòn chiếc bàn gỗ thành một bãi bùn đen. Khuôn mặt bạc tóc của anh hiện ra đầy tợn dưới ánh chớp, đôi mắt xám đen không một chút sợ hãi cái chết.
"Ta đã nói rồi. Lưỡi đao của ta mang kịch độc, triều đình các ngươi... cầm không nổi đâu." Lục Thanh Phong khàn giọng nói, tay phải nắm chặt chuôi kiếm gãy rỉ sét, sẵn sàng cho một cuộc quyết tử tự hủy nếu Thẩm Vô Tâm tiếp tục ép buộc.
Thẩm Vô Tâm nhìn chiếc bàn gỗ đã bị ăn mòn hoàn toàn, lại nhìn mười ngón tay đang tê dại của mình. Gã nhận ra Lục Thanh Phong là một kẻ điên thực sự, một kẻ không màng sống chết và sẵn sàng kéo theo đối thủ xuống địa ngục bằng mọi giá. Đối với một quan chức thực dụng sợ chết như gã, việc liều mạng với một gã phế nhân mang độc mạch là hoàn toàn không đáng.
*Xoạch.*
Thẩm Vô Tâm thu quạt sắt lại, luồng khí thế Khí Hải Cảnh lập tức thu hồi, gương mặt lại nở một nụ cười giả tạo đầy thâm hiểm.
"Quyết đoán lắm. Bản quan hôm nay tạm thời lui bước." Thẩm Vô Tâm lướt mình về phía cửa sổ, bóng hình dần hòa vào màn sương mưa bão bên ngoài. "Nhưng Lục Thanh Phong, đừng mừng vội. Bản quan tặng ngươi một tin mật xem như quà gặp mặt: Nhạc Vô Song — thiếu chủ liên minh — đang đích thân áp tải một đoàn xe quân nhu giáp nặng của Thần Cơ Doanh đến tiếp tế cho Ngũ Độc Đường tại mỏ đá phía Tây. Muội muội của ngươi... e rằng không đợi nổi đến lúc ngươi đột phá đâu."
Bóng dáng của Thẩm Vô Tâm biến mất hoàn toàn vào bóng đêm lạnh lẽo, chỉ để lại tiếng cười khẩy vang vọng cùng tiếng mưa bão gào rú ngoài cửa sổ.
Lục Thanh Phong ngồi lặng trong bóng tối, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh gục đầu xuống ho ra một ngụm máu hoại tử đen kịt xuống nền đá lạnh, tay phải nắm chặt chuôi kiếm gãy rỉ sét đến mức các đốt ngón tay trắng bệch dưới lớp bao tay da dị thú bị rách. Áp lực thời gian và mối đe dọa từ quân nhu giáp nặng của Nhạc Vô Song đang đè nặng lên vai anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!