Thâu Tóm Hắc Sa
Mưa bão đêm biên thùy trút xuống như trút nước, gầm rú qua những vách đá vôi dựng đứng của Thanh Thạch trấn. Những luồng gió lạnh buốt mang theo mùi sương muối ẩm ướt và vị lưu huỳnh nồng nặc từ mỏ đá bỏ hoang phía Tây thổi thốc vào lòng trang viên Hắc Sa Bang ngoại ô. Giờ Tý, đêm thứ mười sau thọ yến kinh hoàng của Võ Lâm Minh Chủ Nhạc Vạn Sơn. Bầu trời đen kịt không một ánh sao, chỉ có những tia chớp xé toạc không gian, soi rọi tường gạch cao vút và những chòi canh nghiêm ngặt của tổng đàn hắc bang lớn nhất vùng biên cảnh.
Dưới bóng tối của rặng cây dâu dại sát tường thành trang viên, Lục Thanh Phong đứng khập khiễng, t tạ tàn thân tựa nhẹ vào một thân cây mục. Mái tóc bạc trắng hoàn toàn của anh rũ rượi bám đầy nước mưa, che khuất nửa gương mặt hốc hác đầy những vết sẹo dịch dung nhăn nheo. Vết thương vai phải rách hoác — vết sẹo cũ của lời nguyền độc môn — lúc này lại âm ỉ rỉ ra từng giọt máu độc nóng rực, bốc lên làn khói xám đen nhạt rồi nhanh chóng bị nước mưa dập tắt, để lại một cảm giác bỏng rát thiêu đốt tủy xương. Bàn tay phải hoại tử xám đen vĩnh viễn và hoàn toàn mất đi xúc giác của anh được bao bọc chặt chẽ trong chiếc bao tay da dị thú dẻo dai, chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét được quấn chặt bằng những dải băng gạc đen siết vào lòng bàn tay chết lặng.
"Thiếu chủ, lực lượng tuần tra vòng ngoài đã bị Lục Trúc dùng độc châm dọn dẹp sạch sẽ. Lục Tùng và nhóm đệ tử tàn phế đã giăng sẵn bẫy độc sa ở các lối thoát hiểm." Tiêu Phong lướt tới bên cạnh anh, giọng nói trầm hùng hào sảng bị tiếng mưa gào rú nuốt chửng một nửa. Gã vác trên vai thanh sát đao mổ heo nặng trăm cân, đôi mắt râu quai nón lấp lánh sát khí lạnh lẽo dưới vành nón tơi rách.
Lục Thanh Phong không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt xám đen của anh khẽ lóe lên ánh sáng xám đen dị dị dưới màn mưa. Áp lực thời gian đè nặng lên ngực anh như đá tảng: muội muội Tuyết Dao chỉ còn chưa đầy hai ngày đêm dưới địa lao ngầm Ngũ Độc Đường trước khi bị hiến tế làm dược dẫn. Hệ thống bẫy chông sắt tẩm kịch độc hỏa của địa lao quá dày đặc, thực lực Nghịch chuyển sơ cấp hiện tại của anh sẽ bị thiêu cháy nếu cố vượt qua. Anh bắt buộc phải thâu tóm Hắc Sa Bang ngay trong đêm nay, dùng trang viên kiên cố này làm mật phòng bế quan đột phá Nghịch chuyển sơ cấp (Nhị trùng) để điều hòa hỏa kình, đồng thời thu phục lực lượng bang chúng làm quân bài thí mạng mở đường.
"Tấn công." Lục Thanh Phong lạnh lùng ra lệnh, giọng nói khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản rít qua kẽ răng.
*Ầm!*
Tiêu Phong vung sát đao mổ heo trăm cân, dồn toàn bộ kình lực Cuồng Phong Đao Quyết chém thẳng vào cánh cổng gỗ lim bọc sắt của trang viên. Tiếng nổ lớn vang dội xé rách màn đêm, cánh cổng nặng nề vỡ vụn thành trăm mảnh bay tứ tung.
"Có kẻ địch đột kích!"
Tiếng la hét báo động lập tức vang lên hỗn loạn bên trong trang viên. Hàng chục bang chúng Hắc Sa Bang vung đao kiếm từ các dãy nhà lao ra, nhưng ngay lập tức bị những mũi tên tẩm độc sa của Lục Trúc và bẫy chông sắt tẩm Hủ Cốt Thảo của Lục Tùng phục kích chặn đứng. Tiếng gào thét thảm thiết của những kẻ bị độc tố ăn mòn da thịt vang lên khắp sân trang viên.
Từ trong đại sảnh chính, một bóng người vạm vỡ như gấu rừng sải bước bước ra. Hắn mặc chiếc áo da hổ phanh ngực lộ cơ bắp đen bóng cuồn cuộn như đá tạc, hai tay đeo cặp vòng sắt gai Hắc Hổ nặng nề lấp lánh dưới ánh chớp. Khuôn mặt đầy sẹo rách của hắn co rúm lại đầy giận dữ khi nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn xung quanh.
Bang chủ Hắc Sa Bang — Hắc Hổ.
"Lũ tàn phế khốn khiếp! Dám dẫn xác đến đây nộp mạng cho lão tử!" Hắc Hổ gầm lên, giọng nói mang theo kình lực Hắc Hổ Quyết chấn động làm rung chuyển cả những giọt nước mưa đang rơi.
*Vút!*
Hắc Hổ vung thanh quỷ đầu đao khảm khoen đồng lớn chém ra một luồng đao kình cuồng bạo xé gió, tạo ra tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào đầu Lục Thanh Phong. Đao thế hung hãn mang theo sức mạnh của đối thủ Hắc bang thủ lĩnh cảnh giới dũng mãnh, có khả năng đập nát xương lồng ngực đối phương chỉ bằng một chiêu chém.
Tiêu Phong gầm lên một tiếng, vung sát đao mổ heo trăm cân lao ra chặn kích trực diện.
*Keng... Đoàng!*
Hai thanh đại đao va chạm trực diện giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động cùng những tia lửa bắn ra tung tóe dưới màn mưa. Tiêu Phong bị luồng sức mạnh vật lý thô bạo của Hắc Hổ chấn lui liên tiếp ba bước, bước chân dẫm nát gạch đá sân trang viên, lồng ngực phập phồng thở dốc vì tê rần.
"Sức mạnh thật kinh người!" Tiêu Phong trầm giọng cảnh báo, tay nắm chặt chuôi đao rỉ sét.
Hắc Hổ cười khẩy, cơ bắp cuồn cuộn của hắn không hề hề hấn gì trước lực chấn động nhờ lớp ngạnh công dày dạn của Hắc Sa Công. Hắn xoay đao, đao thế cuồng bạo tiếp theo chuẩn bị càn quét toàn bộ sinh lực của Tiêu Phong.
Đúng lúc này, Lục Thanh Phong tiến lên. Chân trái hoại tử khập khiễng do axit đầm lầy khiến anh di chuyển có phần chậm chạp, làm giảm một phần ba tốc độ khinh công Yến Diệp Phi, nhưng phong thái của anh vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như nước sâu.
Anh vận hành Nghịch chuyển sơ cấp (Nhị trùng). Dòng máu độc nóng lạnh cộng sinh chảy ngược dữ dội từ đan điền vỡ nát lên cánh tay phải. Dưới lớp bao tay da dị thú, kinh mạch tay phải của anh nổi phồng lên đen kịt dưới da, phát ra luồng khói đen nhạt mang kịch độc lưu huỳnh nóng rực.
Lục Thanh Phong lướt tới, vung thanh kiếm gãy rỉ sét đâm thẳng vào lồng ngực Hắc Hổ.
*Binh!*
Mũi kiếm gãy đâm trúng ngực Hắc Hổ, nhưng một tiếng va chạm kim loại trầm đục vang lên. Lớp da thịt của Hắc Hổ cứng như sắt thép dưới sự bảo vệ của ngạnh công Hắc Sa Công, chấn bật mũi kiếm gãy của anh ngược trở lại, đồng thời lực phản chấn cực mạnh làm rách một mảng lớn trên chiếc bao tay da dị thú của anh.
"Ha ha ha! Kiếm gãy của một gã phế nhân thì làm gì được lão tử?!" Hắc Hổ cười lớn đầy kiêu ngạo, vung quỷ đầu đao chém ngược một đòn cực nhanh nhắm thẳng vào vai phải cầm kiếm của Lục Thanh Phong.
Đao thế quá nhanh và hung hãn, Lục Thanh Phong nhận thấy gân chân trái tàn phế của mình không thể giúp anh né tránh hoàn toàn đường đao này. Trong khoảnh khắc sinh tử, đôi mắt xám đen của anh khẽ co rụt lại, đưa ra một quyết định chiến thuật tàn khốc.
Anh quyết định chủ động dùng vai phải — nơi vốn đã mang vết thương hoại tử rỉ hỏa độc — chịu một đao nhẹ của đối thủ.
*Phập!*
Lưỡi quỷ đầu đao sắc bén chém sâu nửa phân vào vai phải của Lục Thanh Phong. Cơn đau đớn thể xác tột cùng như bị lửa đốt thiêu cháy tủy xương dội lên lồng ngực, khiến anh ho mạnh phun ra một ngụm máu đen hoại tử. Thế nhưng, mục đích chiến thuật của anh đã đạt được.
Ngay khi lưỡi đao cắt vào da thịt vai phải, dòng máu độc kịch độc trong người anh bộc phát dữ dội. Cơ chế phòng thủ thụ động *Huyết độc phản phệ* lập tức được kích hoạt tự động. Máu tươi mang kịch độc ăn mòn phun mạnh ra từ vết thương vai bốc khói đen kịt, bắn thẳng lên lưỡi quỷ đầu đao của Hắc Hổ.
*Xèo... Xèo...*
Một tiếng ăn mòn axit rùng rợn vang lên dưới mưa. Thanh quỷ đầu đao khảm khoen đồng dũng mãnh của Hắc Hổ lập tức bị gỉ sét, mục nát và ăn mòn rữa nát thành bột sắt đen trong chớp mắt khi tiếp xúc với máu độc phản phệ. Không dừng lại ở đó, luồng máu độc ăn mòn tiếp tục chảy dọc theo thân đao rỉ sét, ngấm vào da thịt mười ngón tay của Hắc Hổ.
"Á... tay của ta! Độc tố gì thế này?!" Hắc Hổ kinh hoàng hét lên thảm thiết, nhìn bàn tay phải của mình đang bị hoại tử đen đúa, da thịt thối rữa lộ ra cả xương trắng dưới nước mưa.
Lớp ngạnh công Hắc Sa Công của hắn hoàn toàn vô dụng trước sự tàn phá ăn mòn từ bên trong của kịch độc phản phệ.
Lục Thanh Phong chịu đựng cơn đau rách nứt kinh mạch vai phải, mắt phát ra ánh sáng xám đen lạnh lẽo. Anh lướt bộ pháp khinh công áp sát cự c ly không, vung thanh kiếm gãy rỉ sét thi triển một chiêu chém quyết định.
*Xoẹt!*
Lưỡi kiếm gãy bén nhọn chém đứt lìa gân tay phải đang thối rữa của Hắc Hổ, khiến hắn quỵ gối xuống đất cát bùn lầy. Không để đối thủ kịp phản kháng, Lục Thanh Phong xoay cổ tay, đâm thẳng thanh kiếm gãy mang độc kình nóng rực vào thẳng đan điền của bang chủ Hắc Sa Bang.
*Phập! Crack!*
Độc kình nóng bỏng thiêu đốt huyết quản truyền thẳng vào đan điền Hắc Hổ, phá hủy hoàn toàn phế bỏ toàn bộ nội lực ngạnh khí của hắn trong chớp mắt. Hắc Hổ phun ra một ngụm máu tươi lẫn máu độc đen sậm, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hoàng chết chóc rồi đổ gục xuống vũng nước mưa lạnh lẽo vĩnh viễn.
"Bang chủ đã chết! Bang chủ đã chết rồi!"
Tiếng la hét kinh hoàng của bang chúng Hắc Sa Bang còn lại vang lên khắp trang viên. Chúng hoảng sợ vứt bỏ vũ khí, quỳ rạp xuống đất bùn lầy lội dưới mưa bão gầm rú.
Lục Thanh Phong đứng vững vàng trên bục cao của tổng đàn Hắc Sa Bang. Nước mưa xối xả gột rửa đi vết máu độc trên mặt anh, mái tóc bạc trắng bay rũ rượi trong gió bão. Vai phải của anh vẫn đang rỉ máu đen bốc khói sạm đen thêm, kinh mạch vai phải bị rách nứt nghiêm trọng do ép xung độc khí khiến anh phải ho liên tục ra máu hoại tử đen, cơ thể suy kiệt nặng nề.
Anh nắm chặt chuôi kiếm gãy quấn băng gạc đen, chỉ thẳng xuống đám đông bang chúng đang quỳ rạp dưới đất, giọng nói khàn đặc đầy uy thế lạnh lùng vang vọng khắp trang viên:
"Từ hôm nay, Hắc Sa Bang đổi tên thành Ám Ảnh. Ai không phục, hãy bước lên nhận một kiếm của ta!"
Toàn bộ bang chúng run rẩy cúi đầu sát đất, không một ai dám ho he nửa lời. Lục Thanh Phong đứng lặng dưới trời mưa gầm rú, chính thức tuyên bố thành lập lực lượng ngầm chuẩn bị tiến thẳng về địa lao Ngũ Độc Đường giải cứu muội muội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!