Nhạc nềnTaohua

Ranh Giới Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong mật phòng đá của Vạn Độc Cốc đặc quánh như mực, chỉ có ánh sáng lân tinh lục nhạt từ những khe đá ẩm ướt hắt lên khuôn mặt hốc hác của Lục Thanh Phong. Đêm thứ hai sau thảm kịch thọ yến, cơn đau từ lời nguyền độc môn ở vai phải không hề thuyên giảm mà càng bùng phát dữ dội hơn. Mỗi khi giờ Tý đến, luồng hỏa độc từ nọc rết chúa mà anh vừa dung hợp lại cuộn trào, va chạm kịch liệt với hàn độc âm ỉ trong xương tủy.


Lục Thanh Phong ngồi xếp bằng trên phiến đá lạnh, lồng ngực phập phồng chậm rãi theo một nhịp điệu kỳ dị. Anh đang vận hành phép "Thổ nạp nghịch hướng" — kỹ thuật thở ngược mà Cốc Vô Danh vừa truyền thụ. Thông thường, võ giả hít khí vào đan điền rồi mới vận chuyển khắp kinh mạch. Nhưng đan điền của Phong đã vỡ nát thành trăm mảnh, mười hai chính kinh đứt đoạn hoàn toàn. Anh bắt buộc phải hít vào bằng lồng ngực, dùng lực ép của phế quản để nén luồng khí độc rết chúa ngược xuống bụng dưới, rồi lại thở ra bằng bụng để ngăn không cho kịch độc xâm nhập vào tim.


"Hự..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn họng vang lên. Lục Thanh Phong ho mạnh, một dòng máu đen sậm rỉ ra từ khóe môi, nhỏ xuống phiến đá lạnh nghe xèo xèo như axit ăn mòn. Ba cây Độc châm bạc khóa mạch cắm trên ngực anh rung lên bần bật, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá để cưỡng ép giữ lại mạng sống cho anh. Cánh tay phải của anh — vốn đã hoại tử nhẹ, chuyển sang màu xám đen và mất đi xúc giác vĩnh viễn từ tập trước — lúc này run rẩy kịch liệt. Anh hoàn toàn không cảm nhận được phiến đá dưới thân nóng hay lạnh, thô ráp hay nhẵn nhụi. Để giữ được thanh kiếm gãy rỉ sét ổn định, anh phải dùng những dải băng gạc đen quấn thật chặt từ cổ tay lên đến tận chuôi kiếm, buộc chặt vũ khí vào lòng bàn tay chết lặng của mình.


"Tiểu tử, nếu không chịu nổi luồng hỏa độc này, tim ngươi sẽ nổ tung trước khi kịp báo thù đấy." Giọng nói lạnh lùng, lanh lảnh của Cốc Vô Danh vang lên từ bóng tối. Lão già gù ngồi trên một chiếc gùi tre cũ, một bên mắt chột phủ màng trắng dã nhìn chằm chằm vào anh, hoàn toàn không có ý định ra tay trợ giúp. Lão coi Lục Thanh Phong là một vật thí nghiệm hoàn hảo cho bí thuật "Vết Thương Đồng Tử", và một vật thí nghiệm thì phải tự sinh tự diệt.


Lục Thanh Phong không đáp lời. Anh nhắm mắt, cắn chặt răng, tiếp tục điều hòa hơi thở nghịch hướng. Mỗi hơi thở thở ra mang theo một làn khói xám nhạt có mùi lưu huỳnh hăng hắc. Luồng độc khí thô sơ đầu tiên tích tụ ở mạch phụ tay phải bắt đầu chuyển động chậm rãi, tạm thời ổn định ở mức Độc khí dưỡng mạch (Sơ kỳ). Với thực lực này, anh chỉ có thể cầm kiếm ổn định trong vòng mười chiêu chém vật lý tẩm độc nhẹ, hoàn toàn không có nội lực chính tông hộ thể.


Đột nhiên, từ phía ngoài thung lũng vang lên những tiếng động rầm rập, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của Vạn Độc Cốc. Tiếng cành tre gãy răng rắc, tiếng bước chân hỗn loạn của nhiều người và tiếng chửi thề thô tục vang lên dọc theo lối mòn.


"Lục soát kỹ cho ta! Con mụ dược nhân trốn chạy chắc chắn trốn quanh đây thôi! Con mẹ nó, Vạn Độc Cốc này chướng khí dày đặc thật, mau rải bột hùng hoàng tránh độc trùng!"


Một giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên.


Lục Thanh Phong khẽ động tai. Dù mất đi võ công, nhưng bản năng của cựu đệ nhất thiên tài cùng thính giác nhạy bén vẫn giúp anh nhận diện được kẻ đến. Đó là tiếng quỷ đầu đao khảm khoen đồng va chạm vào nhau rột roạt — thứ binh khí đặc trưng của phó bang chủ Hắc Sa Bang Thanh Thạch trấn, Độc Nhãn Lang.


Hắc Sa Bang là băng đảng thảo khấu ác bá khét tiếng vùng biên giới, chuyên bắt cóc dân nghèo và các võ giả tàn phế để bán cho Ngũ Độc Đường làm dược nhân thử thuốc. Độc Nhãn Lang là gã một mắt tàn nhẫn, sử dụng quỷ đầu đao tẩm độc hắc ín, võ công thuộc Thông Mạch Cảnh đệ tam trọng. Hắn đang dẫn theo mười hai tên thuộc hạ hung hãn đột kích vào rìa ngoài Vạn Độc Cốc.


"Chúng tìm đến rồi." Lục Thanh Phong từ từ mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như kiếm gãy rỉ sét. Anh định đứng dậy nhưng gân chân trái tàn phế bị co rút do lạnh, khiến anh lảo đảo suýt ngã.


Cốc Vô Danh vẫn ngồi im trong góc tối, cười khẩy một tiếng quái dị: "Lũ chó săn Hắc Sa Bang Thanh Thạch trấn này hằng năm vẫn lén lút rình rập dược điền của ta. Tiểu tử, ta không rảnh tay dọn rác. Nếu ngươi ngay cả một lũ thảo khấu Thông Mạch cảnh thấp kém này cũng không giết nổi, thì đừng mơ đến chuyện báo thù Thiên Diệp Kiếm Tông."


Lục Thanh Phong mím chặt môi. Anh biết sư phụ đang thử thách mình. Anh dùng tay trái nắm chặt lấy thanh kiếm gãy đã quấn băng gạc vào bàn tay phải chết lặng, khập khiễng bước ra khỏi mật phòng đá, lẩn khuất vào màn sương độc màu lục nhạt ngoài thung lũng.


Bên ngoài, hàng rào tre phòng thủ thô sơ của Vạn Độc Cốc đã bị Độc Nhãn Lang vung quỷ đầu đao chém rách nát. Gã một mắt mặc áo vải đen bẩn thỉu, khuôn mặt đầy vết sẹo chém xéo qua mắt trái gớm ghiếc. Hông hắn dắt đầy túi da chứa ám khí tẩm độc, tay cầm thanh quỷ đầu đao bản to rỉ sét đen kịt tỏa ra mùi hắc ín nồng nặc.


"Bang chúng nghe lệnh! Gom hết mấy gốc Độc Tiên Thảo ở đây lại! Con mẹ nó, lão già gù Cốc Vô Danh chắc chắn đang trốn trong hang, chờ ta bắt được sẽ lột da lão bán cho Ngũ Độc Đường!" Độc Nhãn Lang gầm rú, thúc ép thuộc hạ xông vào.


Lục Thanh Phong nấp sau một vách đá ẩm ướt, nín thở hoàn toàn bằng Thổ nạp nghịch hướng để không phát ra tiếng động. Anh quan sát đối thủ. Độc Nhãn Lang cậy thế khỏe mạnh, Thông Mạch Cảnh đệ tam trọng có chân khí bảo vệ vòng ngoài cơ thể. Nếu đối đầu trực diện, với tàn mạch hiện tại, Phong chắc chắn sẽ bị đao kình của hắn chém làm đôi ngay lập tức. Anh bắt buộc phải dùng mưu trí cận chiến, lợi dụng sự sơ hở của đối phương để tung đòn quyết định.


"Kẻ nào?!"


Một tên thuộc hạ Hắc Sa Bang đi đầu đột nhiên hét lên khi nhìn thấy một bóng người mặc thanh y rách nát lướt qua màn sương độc.


Lục Thanh Phong ra chiêu. Anh sử dụng bộ pháp di chuyển khập khiễng nhưng cực kỳ linh hoạt nương theo tiếng gió, lướt nhanh áp sát tên thuộc hạ. Thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay phải của anh vung lên không một tiếng động. Vì tay phải mất đi xúc giác vĩnh viễn, anh không thể cảm nhận được chuôi kiếm, nhưng dải băng gạc quấn chặt đã giúp lưỡi kiếm không bị lệch hướng.


Phập!


Một đường kiếm thô nhám chém sạt qua cổ họng tên thuộc hạ. Độc khí rết chúa từ lưỡi kiếm ngấm vào vết thương, khiến máu tươi của hắn lập tức biến thành màu đen hoại tử, không thể phát ra tiếng kêu cứu nào mà ngã gục xuống bùn lầy.


"Có thích khách! Bao vây lại cho ta!" Độc Nhãn Lang phản xạ cực nhanh, gã vung quỷ đầu đao chém ra một luồng đao kình nặng nề màu đen xám thẳng về phía vách đá nơi Lục Thanh Phong đang đứng.


Lục Thanh Phong cắn răng, dùng khinh công thô sơ nhảy lùi lại né tránh. Luồng đao kình tẩm hắc ín chém sạt qua vai phải của anh, không trúng trực tiếp nhưng dư chấn mạnh mẽ đã chấn động đến vết sẹo lời nguyền cũ.


Cơn đau buốt nhói ập đến. Vết thương vai phải rách nứt ra, rỉ ra dòng máu độc nóng rực thiêu đốt lồng ngực. Lục Thanh Phong quỵ một gối xuống đất, tay phải run rẩy kịch liệt, thanh kiếm gãy suýt nữa tuột khỏi lòng bàn tay chết lặng.


"Ha ha! Ta tưởng là cao thủ phương nào, hóa ra là một gã phế nhân tàn tật khập khiễng!" Độc Nhãn Lang cười lớn đầy đắc ý khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của main qua màn sương. Gã một mắt vung đao áp sát, đao kình nặng nề ép chặt không cho Phong có cơ hội rút lui.


Lục Thanh Phong hít một hơi sâu bằng ngực, ép luồng hỏa độc đang bùng phát ngược xuống bụng dưới bằng Thổ nạp nghịch hướng để giữ vững tim mạch. Anh nhận thấy Độc Nhãn Lang có một thói quen kiêu ngạo: Mỗi khi vung đao chém dọc từ trên xuống, gã luôn mở rộng cánh tay phải quá mức, để lộ hoàn toàn phần sườn trái và con mắt trái duy nhất không có vật che chắn.


Đây là cơ hội duy nhất, cũng là ranh giới giữa sinh và tử.


"Chết đi, đồ phế vật!" Độc Nhãn Lang gầm lên, vung quỷ đầu đao chém mạnh từ trên xuống nhắm thẳng vào đầu Lục Thanh Phong.


Lục Thanh Phong không né tránh ra sau. Anh làm ngược lại hoàn toàn dự tính của đối thủ: Anh chủ động lướt tới trước, khụy chân trái tàn phế xuống sát mặt đất để tránh lưỡi đao trong gang tấc. Lưỡi quỷ đầu đao chém sạt qua bả vai trái của anh, máu tươi bắn tung tóe.


Nhưng cùng lúc đó, khoảng cách giữa hai bên đã rút ngắn xuống còn nửa thước. Độc Nhãn Lang hoàn toàn sơ hở mắt trái.


Lục Thanh Phong vận hành độc khí dưỡng mạch sơ kỳ lên mức tối đa ở tay phải. Ngón tay trỏ phải của anh đen kịt, không còn cảm giác đau đớn hay nóng lạnh. Anh búng mạnh ngón tay, phóng ra Độc mạch nhất châm — một cây châm bạc tẩm kịch độc dơi quỷ và rết chúa tích lũy từ cơ thể anh, lao đi xé gió không tiếng động.


Phập!


Cây châm bạc đâm xuyên thẳng vào con mắt trái duy nhất còn lại của Độc Nhãn Lang.


"Á hự... Mắt của ta! Mắt của ta!"


Một tiếng thét thảm khốc xé rách màn đêm Vạn Độc Cốc. Độc Nhãn Lang buông rơi quỷ đầu đao, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt đầy máu. Kịch độc dơi quỷ và rết chúa từ cây châm bạc lập tức phát tác, ăn mòn hốc mắt trái của hắn rữa nát ra, bốc lên một làn khói đen kịt mùi hôi thối. Chất độc lan nhanh xuống gân mặt, khiến nửa khuôn mặt của hắn bắt đầu hoại tử đen đúa.


Toàn bộ bang chúng Hắc Sa Bang kinh hoàng đứng khựng lại. Chúng không thể tin nổi phó bang chủ Thông Mạch Cảnh đệ tam trọng lại bị một gã tàn phế hạ gục chỉ trong một chiêu châm.


"Lũ ăn hại! Mau... mau cứu ta rút lui!" Độc Nhãn Lang quằn quại dưới đất, gầm rú thảm thiết trong cơn đau đớn tột cùng. Hắn cố gắng vận khí bảo vệ tim mạch nhưng độc tố phá khí đã khóa chặt đan điền của hắn tạm thời. "Tiểu tử tàn phế mang kịch độc kiếm thuật... Ta thề sẽ huy động toàn bộ lực lượng Hắc Sa Bang san phẳng thung lũng này, phân thây ngươi làm vạn mảnh!"


Toán thảo khấu hoảng sợ, vội vã vác Độc Nhãn Lang đang mù hoàn toàn tháo chạy khỏi Vạn Độc Cốc, bỏ lại ba cái xác thuộc hạ nằm rữa nát dưới bùn lầy.


Lục Thanh Phong đổ gục xuống phiến đá lạnh, thanh kiếm gãy rỉ sét rơi leng keng bên cạnh. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, đen đúa như một khúc củi khô không còn chút sinh khí. Vết thương vai phải rách to rỉ máu đen liên tục, kinh mạch toàn thân đau nhức như bị vạn kim châm vào tủy xương do phản phệ của độc châm kích huyệt.


Cốc Vô Danh bước ra từ bóng tối, nhìn đống đổ nát ngoài thung lũng rồi nhìn Lục Thanh Phong đang thở dốc hấp hối, lão khẽ gật đầu gù gập đầy tà dị:


"Đánh lui được Độc Nhãn Lang, nhưng ngươi đã làm lộ vị trí ẩn cư của ta. Hắc Sa Bang chắc chắn sẽ quay lại với lực lượng đông đảo hơn để báo thù. Ranh giới sinh tử của ngươi chỉ mới bắt đầu thôi, tiểu tử."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!