Bạch Sa Phục Hận
Gió lạnh rít gào qua những khe đá vôi dựng đứng của Thung lũng Xương Khô, tạo nên chuỗi âm thanh u uẩn như tiếng oan hồn khóc than dưới đáy địa ngục. Đêm thứ chín sau thọ yến của Võ Lâm Minh Chủ, sương mù biên ải ẩm ướt trộn lẫn với bụi lưu huỳnh xám xịt bốc lên từ mỏ đá bỏ hoang phía Tây.
Lục Thanh Phong dẫn đầu đoàn người khập khiễng di tản trong bóng tối. Sau lưng anh, năm mươi thợ mỏ tàn phế cùng đường đệ Lục Đại Kiên đang dìu dắt nhau từng bước nặng nề. Chân trái của anh nhói lên từng cơn buốt nhói, vết hoại tử rách thịt do nước axit đầm lầy rỉ ra thứ máu độc đen tím mạn tính bám đầy bùn đất lưu huỳnh, bốc mùi hăng hắc nhẹ theo mỗi nhịp bước. Mái tóc bạc trắng rũ rượi bay loạn trong gió đêm, che khuất nửa gương mặt hốc hác đầy vết sẹo dịch dung nhăn nheo.
"Thanh Phong ca, chúng ta sắp ra khỏi thung lũng rồi." Lục Đại Kiên thì thầm, lồng ngực gầy trơ xương phập phồng khó nhọc vì hít phải bụi độc lâu ngày.
Lục Thanh Phong không đáp. Tai phải anh khẽ động đậy. Sử dụng kỹ thuật Thính âm biện vị nhạy bén, anh lọc qua tiếng gió rít qua đá hộc và tiếng bước chân nặng nề của nhóm thợ mỏ.
*Xào xạc.*
Đó không phải là tiếng lá mục bay. Đó là tiếng ma sát cực nhẹ của những tà áo vải thô ráp lướt trên mặt đất cát, kèm theo một mùi tanh hôi nồng nặc của xác thối và nhựa độc thảo. Mùi vị này quá quen thuộc đối với người đã thừa kế y bát của Cốc Vô Danh.
"Dừng lại!" Lục Thanh Phong khàn giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản hằng ngày. Anh vung tay trái ra hiệu cho Lục Tùng và Tiêu Phong lập tức dàn quân bảo vệ nhóm thợ mỏ phía sau.
Từ trong màn sương mù xám xịt đầu hẻm núi, một bóng người gầy gò, khom lưng bước ra. Đó là một bà lão mặc áo vải xám tro bẩn thỉu, khuôn mặt đầy sẹo rỗ hoại tử do độc tố ăn mòn đến biến dạng, ngón tay đen kịt rỉ nước độc đang nắm chặt một cây gậy đầu rắn bằng đồng rỉ xanh.
Lão độc phụ Bạch Sa.
"Ha ha ha... Truyền nhân của Cốc Vô Danh! Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi!" Giọng cười của Bạch Sa lanh lảnh, chói tai như tiếng kim loại cào vào thạch bản. Đôi mắt mờ đục đầy tơ máu của mụ khóa chặt vào mái tóc bạc trắng và thanh kiếm gãy rỉ sét quấn băng gạc đen trên tay phải của Lục Thanh Phong.
"Bạch Sa..." Lục Thanh Phong lạnh lùng nhấc tay phải lên. Bàn tay hoại tử xám đen vĩnh viễn và mất đi hoàn toàn xúc giác của anh được bao bọc chặt chẽ trong chiếc bao tay da dị thú dẻo dai ngâm dầu hỏa. Chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét mới đúc được quấn chặt bằng những dải băng gạc đen siết vào lòng bàn tay chết lặng. Hơi nóng hỏa độc lưu huỳnh trên thân kiếm đang âm ỉ bốc khói xám đen nhạt, nhưng nhờ lớp da dị thú cách nhiệt, anh không bị luồng hỏa độc ăn mòn thêm vào xương tủy.
Nghiên cứu độc thư của Cốc Vô Danh sau trận chiến Vạn Độc Cốc, Lục Thanh Phong đã biết rõ Mối thù của Bạch Sa và Cốc Vô Danh. Năm xưa, mụ và sư phụ anh từng là đồng môn y đạo, nhưng vì tham lam độc thư đã ra tay đầu độc sư tôn rồi phản môn gia nhập Hắc Sa Bang. Sự hiểm độc của mụ chính là nguyên nhân khiến sư phụ anh phải mang tàn thân dị dạng trốn chui trốn lủi suốt nửa đời người.
"Con quái vật họ Cốc kia đã chết dưới tay Tào Vô Cực, nhưng di vật độc thư của lão chắc chắn đang nằm trong tay ngươi!" Bạch Sa gầm lên, lòng căm hận tích tụ nhiều năm khiến khuôn mặt rỗ sẹo của mụ co giật dữ dội. "Hôm nay, ta sẽ dùng chính Hủ Cốt Độc Sương để nấu chảy da thịt ngươi, tế linh hồn sư tôn năm xưa!"
*Hưu!*
Bạch Sa vung mạnh cây gậy đầu rắn. Một luồng khói độc màu xanh lục nhạt mang tính axit cực mạnh bùng phát, theo luồng gió lộng của Thung lũng Xương Khô cuộn cuộn lao thẳng về phía nhóm Lục Thanh Phong. Sương độc đi đến đâu, những bụi cỏ dại trên đá vôi lập tức thối rữa, bốc lên tiếng xèo xèo ghê rợn.
Cùng lúc đó, từ hai bên sườn núi đá vôi dốc đứng, hàng chục tên thuộc hạ của Hắc Sa Bang vung đao bản to lao xuống, nhằm thẳng vào nhóm thợ mỏ yếu ớt mà chém giết.
"Tiêu Phong! Lục Tùng! Đưa Đại Kiên và thợ mỏ lùi sâu vào địa đạo ngầm phía sau miếu hoang! Ở đây có bẫy phòng thủ ta đã bố trí! Mau!" Lục Thanh Phong hét lớn.
Anh lập tức thò tay trái vào ngực áo, rút ra một viên Độc đan áp chế hỏa độc tự chế nuốt nhanh vào cổ họng. Dược lực lạnh lẽo của độc đan kết hợp với hàn tính cực mạnh của Hàn Độc Tiên Thảo mới dung hợp trong đan điền bùng phát, cưỡng ép đóng băng cơn nóng bỏng của hỏa độc đang muốn bùng phát dữ dội ở vai phải do kích động tâm thần. Đôi mắt xám đen của anh lóe lên một tia sáng lam nhạt mờ ảo, giữ vững thần trí tỉnh táo tuyệt đối trước màn sương độc đang ập đến.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những tên thuộc hạ Hắc Sa Bang vừa lao xuống lòng thung lũng liền giẫm phải bẫy chông sắt tự động được bôi kịch độc Hủ Cốt Thảo mà Lục Thanh Phong đã âm thầm thiết lập từ trước. Những chiếc chông sắt rỉ sét đâm xuyên qua giày da, kịch độc ăn mòn xương cốt lập tức ngấm vào máu khiến chúng gào thét thảm thiết, da thịt bàn chân thối rữa trong nháy mắt.
Bạch Sa thấy thuộc hạ bị chặn lại, càng thêm điên cuồng vung gậy đầu rắn phun ra làn sương kịch độc dày đặc hơn hòng bao phủ toàn bộ lòng hẻm núi. Sương độc Hủ Cốt ăn mòn da thịt đối thủ cực nhanh nhờ gió thung lũng khuếch tán diện rộng.
Lục Thanh Phong nấp sau một vách đá vôi lớn, cảm nhận luồng khí độc đang ăn mòn lớp áo thanh y sờn rách của mình. Vai phải của anh rách hoác rỉ máu hỏa độc bốc khói đen sạm thêm do áp lực chiến đấu tăng cao. Anh biết rõ, Bạch Sa chuyên chế độc và tấn công tầm xa bằng sương độc, nhưng ngoại công cận chiến của mụ cực kỳ yếu ớt do cơ thể đã bị độc tố tàn phá nhiều năm.
"Muốn áp sát mụ, phải phá vỡ màn sương độc này trước!"
Lục Thanh Phong đưa tay trái vào túi da bên hông, rút ra ba quả Bình gốm chứa độc chướng nén áp lực cao — thứ ám khí tầm xa do Lục Trúc tự chế tạo từ cát độc Đầm Lầy Hắc Thủy được chưng cất bằng Chế luyện độc sa pháp thô sơ.
*Vút! Vút! Vút!*
Anh vung mạnh tay trái, ném liên tiếp ba bình gốm vào vách đá phía trên đầu Bạch Sa.
*Bốp! Bốp!*
Bình gốm vỡ nát, giải phóng ra một màn khói độc chướng khí màu xám đen dày đặc bốc mùi lưu huỳnh hăng hắc nồng nặc. Luồng khói độc nén áp lực cao lập tức phun ngược lại, trung hòa và xua đuổi hoàn toàn làn sương Hủ Cốt của Bạch Sa, đồng thời che khuất hoàn toàn tầm nhìn của mụ và lũ thuộc hạ.
"Khụ... Khục! Cát độc Hắc Thủy?! Tiểu tử tàn phế, ngươi dám dùng độc sa của Hắc Sa Bang để đối phó ta!" Bạch Sa hoảng loạn gào lên trong làn khói xám đen che mắt.
Thời cơ cận chiến đã đến.
Lục Thanh Phong vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch (Tàn thiên). Luồng độc kình nóng lạnh cộng sinh chảy ngược từ đan điền vỡ nát lên cánh tay phải cầm kiếm. Anh thi triển bộ pháp khinh công Yến Diệp Phi, lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá yến rơi giữa màn khói độc đen kịt. Dù chân trái khập khiễng hoại tử đau đớn dữ dội, anh vẫn di chuyển với một tốc độ quỷ dị không hề phát ra tiếng động dẫm lên cát đá.
*Sột.*
Bạch Sa nghe thấy tiếng động cực nhỏ bên sườn trái nhờ khứu giác nhạy bén, mụ vung gậy đầu rắn đâm thẳng ra một chiêu độc châm hỏa tầm gần.
Lục Thanh Phong khẽ nghiêng người né tránh đường gậy độc trong gang tấc. Hơi nóng hỏa độc từ gậy sắt sượt qua vai phải làm rách thêm vết sẹo cũ rỉ máu bốc khói đen sạm thêm, bỏng rát nhẹ da thịt vai phải. Anh cắn chặt răng chịu đựng đau đớn thể xác cực hạn, vung thanh kiếm gãy rỉ sét mới đúc chém mạnh một chiêu Huyền thiết kiếm kình dọc xuống.
*Keng! Crack!*
Sức nặng vật lý khổng lồ từ thanh kiếm đúc bằng thép rỉ lưu huỳnh kết hợp với lực chấn động nghịch mạch đập thẳng vào cây gậy đầu rắn của Bạch Sa. Cú đập quá mạnh khiến cây gậy đồng rỉ xanh bị chấn gãy làm đôi, lòng bàn tay đen kịt của Bạch Sa rách hoác rỉ máu độc màu xanh thẫm.
"Cái gì?! Kiếm kình của Tạ Thiết mù?!" Bạch Sa kinh hoàng thét lên, lùi lại ba bước định dùng độc thủy trong hũ gốm bên hông phản công.
Nhưng Lục Thanh Phong không cho mụ cơ hội thở dốc. Anh lướt tới cực nhanh, tay phải đeo bao tay da dị thú siết chặt chuôi kiếm gãy rạn nứt, vung chém một chiêu Tàn kiếm nhất kích đâm thẳng lưỡi kiếm bám đầy kịch độc rết chúa vào đan điền của Bạch Sa.
*Phập!*
Lưỡi kiếm rỉ sét thô nhám đâm xuyên qua lớp áo vải xám tro bẩn thỉu, cắm sâu vào đan điền của mụ. Độc kình rết chúa bùng phát, lập tức ăn mòn toàn bộ kinh mạch và nội tạng của lão độc phụ.
"Ác... ặc..."
Bạch Sa quỵ gối xuống đất cát Thung lũng Xương Khô. Kịch độc phản phệ khiến da thịt toàn thân mụ bắt đầu hoại tử đen đúa, máu độc màu xanh đen phun ra từ khóe môi sủi bọt nghe xèo xèo trên nền đá vôi khô cằn.
Lục Thanh Phong lạnh lùng rút kiếm gãy ra, chỉ thẳng mũi kiếm bám máu độc vào mặt mụ:
"Mối thù của sư phụ ta đã được rửa sạch. Bạch Sa, nói! Ai là kẻ đã cung cấp danh sách tàn sát Lục gia cho Tào Vô Cực?"
Bạch Sa nằm gục giữa vũng máu độc của chính mình, da thịt hoại tử dần đến tận xương cốt đau đớn tột cùng. Nhưng thay vì cầu xin, mụ đột ngột ngước khuôn mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc lên nhìn main, đôi mắt mờ đục co rụt lại rồi giãn ra đầy điên cuồng. Mụ cười ghê rợn, tiếng cười khàn đặc rách nát vang vọng khắp thung lũng lộng gió:
"Ha ha ha... Ngươi muốn biết sao? Kẻ đã dâng danh sách tàn sát Lục gia kiếm trang cho Trưởng lão Chấp pháp Tào Vô Cực... chính là kẻ mà ngươi không bao giờ ngờ tới... Ha ha..." Mụ ho ra một ngụm máu đen lớn, tiếng cười càng thêm ghê rợn. "Chính là ta! Ta đã chế ra loại độc dược phối hợp để sát hại Cốc Vô Danh, và chính ta... đã cung cấp danh sách tàn sát Lục gia cho Tào Vô Cực theo lệnh của Võ Lâm Minh Chủ Nhạc Vạn Sơn! Các ngươi... đều phải chết! Ha ha ha..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!