Mỏ Đá Oan Hồn
Dưới đáy Hồ Hàn Băng biên giới, làn nước buốt giá ngàn năm như những lưỡi dao sương buốt đâm xuyên qua lớp thanh y rách nát, áp chặt vào da thịt đang nóng rực như than hồng của Lục Thanh Phong. Cơn khủng hoảng của Bình cảnh "Bao vây Hỏa độc" đang đẩy đan điền vỡ nát của anh vào trạng thái bạo liệt cận kề. Từng luồng hỏa độc từ Xích Diệm Cổ Độc cuộn lên như dung nham, thiêu đốt phế quản, khiến từng hơi thở phả ra dưới nước hóa thành những bong bóng khí nóng rực.
Lục Thanh Phong nghiến chặt răng đến bật máu tươi. Anh dùng bàn tay trái — bàn tay duy nhất còn xúc giác — thô bạo đưa cọng Hàn Độc Tiên Thảo vừa đoạt được từ vách đá đóng băng lên miệng, nhai nuốt ngấu nghiến. Vị của tiên thảo không đắng, mà lạnh buốt và tanh nồng như băng tuyết ngâm trong máu độc. Ngay khi dược lực cực hàn trôi xuống cổ họng, một luồng khí lạnh thấu xương tủy lập tức bùng nổ, lao thẳng vào đan điền, trực diện nghênh chiến với ngọn lửa hỏa độc đang gầm rú.
*Hự...*
Lục Thanh Phong co rúm người dưới đáy nước sâu. Sự xung khắc tột cùng giữa hai luồng kịch độc Hàn - Hỏa tạo ra một cơn chấn động vật lý dữ dội bên trong kinh mạch rách nát của anh. Máu độc màu đen tím phun ra từ vết thương vai phải rách hoác, nhưng chưa kịp tán đi đã bị nước hồ đóng băng thành những hạt huyết tinh lấp lánh rơi xuống bùn đáy. Anh cắn chặt răng, vận hành Tĩnh tâm điều tức thuật kết hợp Thổ nạp nghịch hướng của đạo gia. Hít vào bằng bụng dưới, thở ra bằng ngực, anh cưỡng ép dòng hỏa độc đang cuồng bạo phải quy thuận, dẫn dắt hàn tính của tiên thảo bao bọc lấy cổ trùng hệ Hỏa, tạo thành một thế cân bằng âm dương nghịch mạch sơ cấp.
Sau nửa canh giờ giằng co sinh tử dưới lòng nước buốt giá, tiếng gầm rú trong đan điền dần dịu đi. Lục Thanh Phong mở mắt. Đôi mắt xám đen của anh giờ đây lóe lên một tia sáng lam nhạt mờ ảo rồi tắt lịm. Cơn nóng bỏng thiêu đốt đã tạm thời bị đóng băng. Anh lướt mình bằng khinh công Yến Diệp Phi dưới nước, nhẹ nhàng ngoi lên ở một góc hang đá tối tăm, hoàn toàn tránh khỏi tầm tầm soát của thiên kiêu Hoa Sơn Giang Tuyết Anh đang lùng sục trên mặt băng nứt nẻ phía xa.
Nửa canh giờ sau, Lục Thanh Phong l lết tàn thân đầy thương tích trở về Tạ Gia Thiết Phô ở góc khuất chợ biên thùy Thanh Thạch.
Trong tiệm rèn xập xệ, hơi lửa lò rèn vẫn đỏ rực, tỏa ra hơi ấm nóng xen lẫn mùi sắt rỉ. Tiêu Phong đang ngồi trên bục gỗ, tay cầm bầu rượu gốm sứt mẻ tu một ngụm lớn, gương mặt đầy lo âu. Cạnh đó, Hoa Cô đã tỉnh lại nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt, được Lục Tùng âm thầm chăm sóc. Khi bóng dáng khập khiễng, mái tóc bạc trắng rũ rượi của Lục Thanh Phong bước qua ngạch cửa, Tiêu Phong lập tức đứng bật dậy, sát đao mổ heo trăm cân đặt bên hông rung lên khẽ khàng.
"Thanh Phong! Ngươi còn sống!" Tiêu Phong lao tới đỡ lấy vai anh, nhưng vừa chạm vào đã rụt tay lại vì cảm giác lạnh buốt như chạm vào tảng băng ngàn năm.
"Ta không sao." Giọng Lục Thanh Phong khàn đặc, hơi thở mang theo mùi độc thảo mạn tính. Anh tựa lưng vào cột gỗ lò rèn, bàn tay phải hoại tử xám đen vĩnh viễn đeo chiếc bao tay da dị thú dẻo dai khẽ siết chặt chuôi thanh kiếm gãy mới đúc. "Hàn Độc Tiên Thảo đã tạm thời áp chế được hỏa độc. Nhưng bản thể Huyết Đao Lão Tổ đang tiến về đây, chúng ta không thể nán lại Thanh Thạch trấn lâu hơn."
Lục Tùng bước lên, khuôn mặt cụt tay trái đầy vẻ trầm trọng: "Thiếu chủ, có biến cố mới. Thuộc hạ vừa nhận được tin từ lão bộc Lục Trạch. Đường đệ của người — Lục Đại Kiên — vẫn chưa chết trong đêm diệt môn. Đệ ấy bị hắc bang bắt giữ và hiện đang bị giam làm nô lệ khai thác quặng độc tại Mỏ đá bỏ hoang phía Tây."
Nghe đến hai chữ "Đại Kiên", lồng ngực Lục Thanh Phong thắt lại. Ký ức về người đường đệ lực lưỡng, lầm lì nhưng luôn chắn trước mặt anh mỗi khi bị đệ tử tông môn bắt nạt thuở nhỏ ập về.
"Mỏ đá phía Tây..." Lục Thanh Phong lẩm nhẩm, bàn tay trái rút mảnh Bản đồ Ngũ Độc Vị Trí ra đối chiếu. Đôi mắt anh co rụt lại khi phát hiện ra một sự trùng hợp tàn khốc: Vị trí của Xích Diệm Cổ Độc — mục tiêu kịch độc hệ Hỏa tiếp theo anh cần thu thập — nằm ngay sát vách địa lao ngầm của Ngũ Độc Đường phía Tây mỏ đá bỏ hoang này.
"Ác bá Triệu Bá Thiên — kẻ cai quản mỏ đá dưới sự bảo kê của Hắc Sa Bang — đang bóc lột sức lao động của các võ giả tàn phế và phế nhân đến chết để trục lợi." Lục Tùng căm phẫn nói qua kẽ răng. "Đại Kiên bị hít phải bụi lưu huỳnh độc lâu ngày, cơ thể đã suy kiệt nghiêm trọng. Nếu chúng ta không cứu, đệ ấy sẽ không sống nổi qua mùa đông này."
"Phải cứu." Lục Thanh Phong cắt lời, ánh mắt sắc lạnh như kiếm鋒. "Nhưng mỏ đá canh gác nghiêm ngặt, chúng ta cần một lá chắn sống đủ mạnh để cản phá giáp nặng của quan binh tuần tra và thuộc hạ của Triệu Bá Thiên."
Tiêu Phong vỗ mạnh vào báng đao mổ heo, cười hào sảng: "Có ta và thanh sát đao này là đủ! Nhưng để chắc chắn, ta biết một gã khổng lồ câm điếc chuyên mổ heo ở chợ biên thùy — Thiết Ngốc Tử. Gã có thần lực thiên sinh, cơ bắp cứng như đá tạc và cực kỳ căm ghét hắc bang bóc lột. Ta sẽ rủ gã cùng đi."
Đêm đó, màn sương mù độc mạn tính màu vàng xám bao phủ toàn bộ vùng đồi núi trọc phía Tây biên trấn Thanh Thạch. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi đá độc hại, khiến từng hơi thở trở nên bỏng rát phế quản. Mỏ đá bỏ hoang phía Tây hiện ra như một vết sẹo khổng lồ khoét sâu vào lòng đất, xung quanh là những chòi canh cao có cung thủ tẩm độc gác ngày đêm.
Lục Thanh Phong dẫn đầu nhóm đột kích, lướt đi nhẹ nhàng bằng bộ pháp khinh công Yến Diệp Phi. Thân hình anh lướt đi như một chiếc lá yến trong đêm, không để lại bất kỳ dấu chân nào trên mặt đất đầy bùn lưu huỳnh trơn trượt. Theo sau anh là Tiêu Phong và Thiết Ngốc Tử — gã khổng lồ cao gần hai mét, mặc tạp dề da bò bám đầy máu khô, vai vác thanh sát đao mổ heo nặng trăm cân đúc bằng sắt đặc.
Khi tiến sát vào khu vực lán trại của nô lệ dưới lòng hố sâu mỏ đá, Lục Thanh Phong khẽ nghiêng tai. Sử dụng kỹ thuật Thính âm biện vị nhạy bén, anh lọc qua tiếng gió rít qua khe đá và tiếng cuốc đập đá chan chát, nghe thấy tiếng roi da quất mạnh vào da thịt và tiếng gầm rú tàn bạo của ác bá Triệu Bá Thiên.
"Lũ phế nhân vô dụng! Đập đá nhanh lên! Hắc Sa Bang không nuôi cơm không cho những kẻ tàn phế!"
Triệu Bá Thiên — gã đàn ông béo mập, mặc cẩm y hoa lệ nhưng bẩn thỉu bám đầy bụi quặng, tay cầm chiếc roi da bọc sắt Bá Thiên Tiên nặng hai mươi cân — đang điên cuồng quất roi vào lưng một thanh niên lực lưỡng nhưng gầy trơ xương vai. Người thanh niên đó chính là Lục Đại Kiên. Đôi bàn tay của đệ ấy đầy vết sẹo rách rỉ máu do đá quặng cứa, lồng ngực phập phồng khó nhọc vì hít phải bụi độc.
*Chát!*
Roi da bọc sắt quất mạnh vào lưng Lục Đại Kiên, máu tươi bắn ra. Đệ ấy quỵ xuống nhưng ánh mắt vẫn lầm lì, căm hận nhìn chằm chằm vào Triệu Bá Thiên mà không thèm rên rỉ một tiếng.
Sát khí trong mắt Lục Thanh Phong bùng phát tột độ. Anh khẽ ra hiệu bằng tay trái.
*Vút!*
Thiết Ngốc Tử gầm lên một tiếng câm lặng trong cổ họng, thân hình khổng lồ như một ngọn núi nhỏ lao thẳng ra khỏi bóng tối, vác thanh sát đao trăm cân bổ dọc từ trên xuống hướng thẳng vào đầu Triệu Bá Thiên.
"Kẻ nào?!"
Triệu Bá Thiên giật mình, phản xạ cực nhanh của một cao thủ Thông Mạch Cảnh đệ nhị trọng giúp gã kịp thời vung cây gậy sắt lớn nặng sáu mươi cân đỡ gạt trực diện.
*Keng! Oành!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai, đinh tai nhức óc vang dội khắp mỏ đá, bắn ra những tia lửa sáng rực trong đêm tối. Lực chấn động khổng lồ từ thanh sát đao của Thiết Ngốc Tử khiến mặt đất dưới chân Triệu Bá Thiên nứt nẻ, gã bị chấn lùi lại hai bước, đôi bàn tay mập mạp run rẩy kịch liệt.
"Lũ rác rưởi phản loạn! Người đâu! Bao vây tiêu diệt chúng cho ta!" Triệu Bá Thiên gầm lên điên cuồng.
Hàng chục thuộc hạ Hắc Sa Bang trang bị giáp da và đao bản to lập tức lao ra từ các lán trại, vây kín nhóm đột kích. Trận huyết chiến tàn khốc chính thức bùng nổ.
Tiêu Phong vung đao mổ heo lao vào càn quét vòng ngoài, đao pháp Sát Quỷ tàn bạo nhắm thẳng vào các khớp xương của kẻ địch để triệt hạ thăng bằng của chúng. Nhưng khi gã vung đao chém mạnh ngang hông Triệu Bá Thiên hòng hỗ trợ Thiết Ngốc Tử, một biến cố bất ngờ xảy ra.
*Bung!*
Lưỡi đao phay mổ heo của Tiêu Phong chém trúng hông Triệu Bá Thiên nhưng phát ra tiếng trầm đục như chém vào tấm sắt dày. Triệu Bá Thiên đã vận hành Thiết Bố Sa ngạnh công (thuộc môn Bá Thiên Công), khiến toàn bộ da thịt cứng ngạnh như đá hộc, cản phá hoàn toàn lực đao của Tiêu Phong. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến lưỡi đao bị chấn bật ra, lòng bàn tay Tiêu Phong bị rách da rỉ máu tươi đau đớn.
"Ha ha! Lũ kiến hôi vô dụng! Ngạnh công Thiết Bố Sa của ta đao thương bất nhập, các ngươi nằm mơ cũng không phá nổi!" Triệu Bá Thiên cười lớn hống hách, vung gậy sắt sáu mươi cân đập mạnh vỡ nát tảng đá hộc bên cạnh để uy hiếp.
Lực gậy sắt quá mạnh khiến Thiết Ngốc Tử phải liên tục dùng sát đao chống đỡ, tiếng kim loại va chạm rít lên chói tai liên tục.
Lục Thanh Phong đứng lặng trong bóng tối của khói bụi quặng độc lưu huỳnh. Khói bụi dày đặc bốc mùi hăng hắc sộc thẳng vào phế quản của anh, khiến anh phải vận hành Thổ nạp nghịch hướng để giữ vững nhịp thở. Nhưng lượng bụi độc quá lớn hít phải vẫn khiến lồng ngực anh thắt lại đau đớn, một dòng máu đen rỉ ra từ khóe môi. Anh ho nhẹ một tiếng khàn đặc, sắc mặt nhợt nhạt đi vì màng phổi mạn tính bị tổn thương tổn nhẹ do bụi quặng.
Tuy nhiên, đôi mắt xám đen của anh vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ ngầm. Anh quan sát kỹ chuyển động của Triệu Bá Thiên. Ngạnh công Thiết Bố Sa tuy cứng cáp toàn thân, nhưng theo luật thể loại võ học thực thể, luôn có tử huyệt vật lý không thể rèn luyện — đó chính là cuống họng dưới và nách.
"Tiêu Phong, Thiết Ngốc Tử! Đánh lạc hướng tầm mắt của gã!" Lục Thanh Phong trầm giọng ra lệnh qua kẽ răng.
Hiểu ý đồng đội, Tiêu Phong cắn răng chịu đau, vung đao chém liên tiếp vào hai chân Triệu Bá Thiên để thu hút sự chú ý tầm thấp. Thiết Ngốc Tử vung sát đao trăm cân bổ liên hoàn từ trên xuống, ép gậy sắt của đối thủ phải đưa lên cao đỡ gạt, để lộ ra khoảng trống chí mạng ở cuống họng dưới.
Thời cơ quyết định đã đến.
Lục Thanh Phong vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch (Tàn thiên). Luồng độc kình nóng lạnh cộng sinh từ đan điền vỡ nát lập tức chảy ngược dọc theo kinh mạch cánh tay phải cầm kiếm. Da tay phải đeo bao tay da dị thú nổi phồng những đường gân màu xám đen li ti dưới lớp gạc. Anh thi triển khinh công Yến Diệp Phi, thân hình lướt đi nhẹ nhàng, lẩn khuất hoàn hảo trong làn khói bụi quặng lưu huỳnh dày đặc.
Triệu Bá Thiên đang mải đối phó với sức nặng đao của Thiết Ngốc Tử, đột ngột cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt thấu xương xuất hiện ngay sát sườn mình. Gã giật mình định thu gậy sắt về phòng thủ, nhưng khói bụi lưu huỳnh đã che mắt, khiến gã mất đi phương hướng vật lý trong tích tắc.
*Vút!*
Lục Thanh Phong xuất hiện bất ngờ từ trong làn khói độc như một bóng ma bạc tóc. Bàn tay đeo bao tay dị thú của anh siết chặt chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét mới đúc. Anh dồn toàn bộ kình lực vật lý nghịch mạch cực hạn vào lưỡi kiếm thô nhám, vung chém một chiêu Tàn kiếm nhất kích quyết định.
Đường kiếm chém ra mang theo luồng độc kình ăn mòn bốc khói xám đen, xé rách không khí tạo ra tiếng rít gió u u rợn người.
*Xoẹt! Phập!*
Lưỡi kiếm gãy rỉ sét đâm thẳng vào cuống họng dưới — tử huyệt vật lý duy nhất không có Thiết Bố Sa bảo vệ của Triệu Bá Thiên. Lực đâm vật lý cực mạnh kết hợp với độc kình ăn mòn từ bên trong lập tức xuyên thủng lớp da thịt cứng ngạnh, cắm sâu vào tận tủy cổ của gã ác bá.
"Ác... ặc..."
Triệu Bá Thiên trợn tròn hai mắt đầy vẻ kinh hoàng chết chóc. Gậy sắt sáu mươi cân rơi rụng xuống đất bùn nghe rầm lớn. Kịch độc lưu huỳnh và độc dơi quỷ trên kiếm gãy lập tức lan tỏa, ăn mòn toàn bộ thanh quản và đan điền của gã trong chớp mắt, biến tiếng gào thét của gã thành những tiếng sủi bọt máu đen kịt gớm ghiếc.
Lục Thanh Phong lạnh lùng rút kiếm gãy ra. Xác chết khổng lồ của Triệu Bá Thiên đổ sập xuống hố quặng độc bên cạnh, tắt thở vĩnh viễn.
Chứng kiến thủ lĩnh bị kết liễu gọn gàng trong một chiêu chém tàn bạo, hàng chục thuộc hạ Hắc Sa Bang còn lại hoảng sợ tột độ, vứt bỏ vũ khí tháo chạy tán loạn vào bóng đêm rừng núi.
Lục Thanh Phong lết cái chân trái khập khiễng bước đến bên cạnh Lục Đại Kiên. Anh vung kiếm chém đứt xích sắt trói chặt tay chân đường đệ.
"Đại Kiên..." Giọng anh khàn đặc nhưng ẩn chứa sự xúc động sâu sắc.
Lục Đại Kiên ngước khuôn mặt sạm đen bụi đá lên nhìn mái tóc bạc trắng và dải băng gạc đen quấn quanh tay phải của main. Đôi mắt lầm lì của đệ ấy đột ngột đỏ hoe nước mắt:
"Thanh Phong ca... Là huynh thật sao? Huynh vẫn còn sống..."
"Ta vẫn sống để đòi lại nợ máu cho Lục gia." Lục Thanh Phong đỡ đường đệ đứng dậy, tay trái siết chặt vai đệ ấy.
Chứng kiến cảnh tượng ác bá Triệu Bá Thiên bị tiêu diệt và sự dũng cảm của nhóm đột kích, năm mươi thợ mỏ và võ giả tàn phế bị giam cầm xung quanh đồng loạt quỳ sụp xuống đất bùn lưu huỳnh. Họ nhìn Lục Thanh Phong với ánh mắt kính phục, tôn sùng tột đỉnh như nhìn một vị Võ Thánh cứu thế thực sự giữa đáy địa ngục.
Một lão thợ mỏ già tóc bạc bước lên đầu tiên, dập đầu mạnh xuống đất đá:
"Lục thiếu hiệp! Người đã cứu mạng chúng tôi khỏi cái chết hoại tử mỏ đá này! Chúng tôi đều là những phế nhân bị giang hồ ruồng bỏ, không còn nơi nào để đi. Nếu người không chê, chúng tôi nguyện thề trung thành tuyệt đối, dâng hiến cả tính mạng này đi theo người để phục thù!"
Năm mươi thợ mỏ đồng thanh hô lớn, tiếng thề nguyện trung nghĩa vang dội khắp thung lũng đá vôi tối tăm.
Lục Đại Kiên bước lên bên cạnh main, trầm giọng nói: "Thanh Phong ca, những người này đều là thợ mỏ lành nghề và cựu đệ tử chính trực bị hãm hại. Để báo đáp ơn cứu mạng, chúng đệ tự nguyện giúp huynh đào bới, mở rộng hệ thống địa đạo ngầm chằng chi chịt dưới ngôi miếu hoang đổ nát biên thùy để làm căn cứ chỉ huy tối mật chống lại Hắc Sa Bang."
Lục Thanh Phong nhìn năm mươi khuôn mặt kiên định đầy sẹo rách dưới ánh trăng mờ, khẽ gật đầu. Những viên gạch nòng cốt đầu tiên của lực lượng bóng tối ngầm đã được đặt xuống từ máu và nước mắt của mỏ đá oan hồn này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!