Nhạc nềnTaohua

Hàn Băng Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn nóng bốc lên từ đan điền vỡ nát của Lục Thanh Phong không còn là thứ cảm giác ấm nóng thông thường, mà là một ngọn lửa thực thể đang thiêu đốt từng thớ thịt, từng sợi gân mạch tàn tạ. Sau huyết chiến tiêu diệt phân thân của Huyết Đao Lão Tổ để giải cứu Hoa Cô, vết thương cũ trên lồng ngực trái của anh bị rách sâu thêm một nhát hiểm ác. Máu độc màu đen tím rỉ ra, vừa chạm vào không khí lạnh buốt của vùng biên cương đã đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ li ti, nhưng bên trong thớ thịt lại nóng rực như có than hồng nung đỏ. Đây chính là trạng thái Bình cảnh "Bao vây Hỏa độc" tột cùng tàn khốc, hậu quả của việc ép xung võ học nghịch mạch quá mức khi cơ thể chưa kịp dung hợp hoàn toàn độc tố.


Lục Thanh Phong lết cái chân trái khập khiễng bước đi trong sương đêm. Bàn chân trái của anh bị hoại tử nặng do nước axit đầm lầy ăn mòn từ những cuộc trốn chạy trước, rỉ ra dòng máu độc đen tím bốc mùi hăng hắc nhẹ hằng bước hằng khắc. Mái tóc bạc trắng rũ rượi bay theo gió lạnh, che khuất nửa gương mặt hốc hác đầy vết sẹo dịch dung nhăn nheo. Tay phải của anh — bàn tay hoại tử xám đen vĩnh viễn và mất đi hoàn toàn xúc giác — đang đeo chiếc bao tay da dị thú dẻo dai mua từ tiệm cầm đồ ngầm của Kim Đại Nha. Anh dùng răng cắn chặt một đầu dải băng gạc đen, thô bạo quấn siết thêm nhiều vòng quanh cổ tay, khóa chặt chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét vào lòng bàn tay chết lặng của mình. Chỉ có cách tự trói vũ khí vào tay này, anh mới ngăn được gân cốt run rẩy dữ dội khi hỏa độc tàn phá.


"Thanh Phong huynh đệ, ngươi có chịu nổi không?" Tiêu Phong vác thanh sát đao mổ heo nặng trăm cân đi bên cạnh, gương mặt râu quai nón lấm lem máu khô và mồ hôi lạnh. Gã vừa bị thương nhẹ thổ huyết do dính Huyết Sát Kình của phân thân Huyết Đao, nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn lo lắng cho đồng đội.


"Ta... phải đến Hồ Hàn Băng... ngay lập tức..." Giọng Lục Thanh Phong khàn đặc do độc khí ăn mòn thanh quản hằng ngày. Hơi thở của anh phả ra làn khói xám nhạt mang mùi lưu huỳnh nóng rát. "Hỏa độc trong người ta đang công phá tâm mạch. Ba cây châm bạc khóa mạch trên ngực sắp không chịu nổi nữa rồi. Ngươi hãy đưa Hoa Cô về tiệm rèn của Tạ Thiết lánh nạn trước. Bản thể thực sự của Huyết Đao Lão Tổ đang tiến về biên thùy, chúng ta không thể tập trung một chỗ."


Tiêu Phong mím chặt môi, nhìn vết thương vai phải rách hoác đang rỉ máu độc bốc khói đen sạm thêm trên vai main. Gã biết tính khí kiên cường của anh, liền gật đầu mạnh: "Được! Ta đưa Hoa Cô đi trước. Ngươi nhất định phải sống sót trở về!"


Sau khi tách khỏi Tiêu Phong, Lục Thanh Phong một mình lội ngược dòng sương mù tiến sâu vào hệ thống hang đá vôi hiểm trở phía sau mỏ đá bỏ hoang phía Tây. Địa hình dốc đứng trơn trượt khiến cái chân trái khập khiễng của anh liên tục khuỵu xuống. Mỗi lần ngã, vết thương vai phải lại rách to ngoác ra, rỉ hỏa độc nóng rực bốc khói đen sạm thêm dưới lớp gạc. Anh cắn chặt răng đến bật máu tươi, vận hành bộ pháp khinh công Yến Diệp Phi lướt đi nhẹ nhàng trên các rọ đá trơn trượt, cố gắng giảm thiểu tiếng động vật lý bằng kỹ thuật Thính âm biện vị nhạy bén.


Khi lách qua một khe đá hẹp tối tăm, luồng không khí lạnh buốt thấu xương bất ngờ ập vào mặt. Trước mắt Lục Thanh Phong hiện ra một không gian ngầm khổng lồ dưới lòng đất. Một hồ nước ngầm rộng lớn, mặt hồ đóng một lớp băng dày màu xanh lam nhạt tỏa ra sương hàn khí mờ ảo. Đây chính là Hồ Hàn Băng biên giới — cấm địa lạnh giá tích tụ hàn khí ngàn năm từ mạch đá lạnh sâu thẳm. Trên vách đá dựng đứng đóng băng buốt giá phía trên hồ, một cọng cỏ màu xanh lam nhạt, mảnh mai nhưng tỏa ra ánh sáng lam dịu nhẹ đang khẽ đung đưa trong gió lạnh. Đó chính là Hàn Độc Tiên Thảo — loại dược liệu cực hàn quý hiếm duy nhất có thể làm dịu cơn nóng bỏng của hỏa độc trong người anh.


Lục Thanh Phong không chút do dự, lết tàn thân khập khiễng tiến về phía mặt băng. Nhưng bước chân anh vừa chạm vào mép băng thì tai anh khẽ động đậy. Sử dụng kỹ thuật Thính âm biện vị nhạy bén, anh lọc qua tiếng gió rít qua các khe đá ngầm, nghe thấy một tiếng rít gió cực nhẹ nhưng sắc lẹm đang xé rách sương mù lao thẳng về phía sau gáy mình.


*Hưu!*


Lục Thanh Phong vung kiếm gãy chém ngang ra sau theo bản năng.


*Keng!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp hang đá. Lực chấn động mạnh mẽ từ lưỡi kiếm đối phương truyền qua kiếm gãy, khiến cánh tay phải đeo bao tay da dị thú của anh chấn động kịch liệt, vết rách vai phải rỉ máu đen sậm thêm. Lục Thanh Phong bị đẩy lui ba bước trên mặt băng trơn trượt.


Từ trong màn sương hàn băng mờ ảo, một nữ tử mặc lam y lạnh lùng như tuyết từ từ bước ra. Nàng eo thon đeo kiếm dài, khuôn mặt thanh tú nhưng xa cách, đôi mắt sắc lạnh như sương mai nhìn chằm chằm vào mái tóc bạc trắng và dải băng gạc đen quấn quanh tay phải của anh đầy vẻ ghê tởm. Trên tay nàng cầm thanh kiếm cổ 'Hàn Sương' đang phát ra luồng hàn khí buốt giá và kiếm kình màu tím nhạt của Tử Hà Thần Công chính tông.


Thiên kiêu Hoa Sơn — Giang Tuyết Anh.


"Tà ma ngoại đạo!" Giọng Giang Tuyết Anh lạnh lùng như băng tuyết. "Ta theo dấu vết máu độc hoại tử từ biên trấn đến tận đây, không ngờ lại gặp một gã tà môn mang kịch độc kiếm thuật. Ngươi đã tàn sát thuộc hạ của Hắc Sa Bang và đầu độc y quán của Hoa Cô, hôm nay Giang Tuyết Anh ta sẽ dùng thanh kiếm này để trừ ma vệ đạo!"


Lục Thanh Phong khẽ nhếch khóe môi rỉ máu độc, giọng cười khàn đặc vang lên đầy tự giễu: "Chính đạo... tà đạo... Các ngươi lúc nào cũng mở miệng là trừ ma vệ đạo, nhưng có bao giờ nhìn thấy sự thật thối nát phía sau? Kẻ đầu độc y quán chính là thuộc hạ của Huyết Đao Lão Tổ, còn ta chỉ là một phế nhân muốn giữ mạng!"


"Ngoan cố biện bạch! Nhận kiếm!"


Giang Tuyết Anh không thèm nghe giải thích. Nàng thi triển Tuyết Hoa Bộ Pháp cực nhanh, thân hình lướt đi trên mặt băng như một bóng ma màu lam, trường kiếm Hàn Sương vung lên chém ra một luồng kiếm khí tuyết phủ lạnh buốt thẳng vào ngực trái của main.


Cuộc chiến sinh tồn nghẹt thở chính thức bùng phát.


Giang Tuyết Anh sở hữu thực lực Thông Mạch Cảnh đệ bát trọng sung mãn nội lực Tử Hà Thần Công thâm hậu, hoàn toàn áp đảo tàn thân suy kiệt của Lục Thanh Phong. Đường kiếm của nàng cương trực, phòng thủ chặt chẽ và tốc độ ra chiêu nhanh như chớp.


Lục Thanh Phong không thể đối đầu trực diện về mặt nội lực. Anh nhắm mắt hoàn toàn, sử dụng kỹ thuật Thính âm biện vị để cảm nhận luồng kiếm kình chém tới qua chấn động không khí. Anh vung thanh kiếm gãy rỉ sét, vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch truyền độc kình hệ Thủy vào kiếm, thi triển Hàn băng kiếm ý (Sơ cấp). Luồng kiếm kình lạnh buốt từ kiếm gãy tỏa ra, tạo thành một vòng xoáy sương băng mỏng màu xanh lam để giảm bớt sát thương từ kiếm khí của đối thủ.


*Oành!*


Kiếm khí va chạm, sương băng vỡ vụn. Giang Tuyết Anh lạnh lùng hừ một tiếng, thân hình lướt nhanh bằng bộ pháp Hàn Mai, liên tiếp đâm ra ba mũi kiếm vô cùng hiểm ác nhắm thẳng vào ba tử huyệt quanh vai phải đang rách nát của main. Kiếm thế của nàng nhanh đến mức không khí xung quanh bị đóng băng thành những hạt tuyết nhỏ rơi rụng.


Lục Thanh Phong cắn răng chịu đựng cơn đau rát kinh mạch tột cùng. Anh cố gắng búng ngón tay trái phóng ra hai cây Độc mạch nhất châm mang kịch độc dơi quỷ để phá khí phòng thủ của nàng. Thế nhưng, kiếm khí hàn băng cực mạnh từ thanh kiếm Hàn Sương của Giang Tuyết Anh đã đóng băng hai cây kim bạc ngay giữa không trung, khiến chúng rơi rụng xuống lòng hồ băng nghe lách tách.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba mũi kiếm của Giang Tuyết Anh đâm sạt qua vai phải của main, rạch thêm ba đường thương tích rỉ máu độc nóng rực bốc khói đen sạm thêm dưới lớp gạc. Cơn đau đớn dữ dội khiến kinh mạch toàn thân Lục Thanh Phong co thắt mạn tính nghiêm trọng, tay phải run rẩy liên tục và mất đi hoàn toàn cảm giác xúc giác vật lý tạm thời.


Nhận biết đối thủ có kiếm pháp cương trực và phòng thủ chặt chẽ không thể đánh bại bằng độc công thông thường trong tình trạng suy kiệt này, Lục Thanh Phong đưa ra một quyết định chiến thuật táo bạo. Anh không ham chiến cận chiến nữa, mà tập trung toàn bộ kình lực vật lý nghịch mạch còn sót lại vào lưỡi kiếm gãy.


Anh lùi lại một bước, vung mạnh thanh kiếm gãy rỉ sét đập mạnh xuống mặt băng dưới chân Giang Tuyết Anh, thi triển chiêu thức nặng nề Huyền thiết kiếm kình kết hợp Tàn kiếm nhất kích.


*Rầm! Crack! Crack!*


Lực chấn động vật lý khổng lồ từ cú đập đè nặng lên mặt băng ngàn năm. Lớp băng dày màu xanh lam dưới chân Giang Tuyết Anh lập tức bị nứt nẻ diện rộng, vỡ ra thành hàng trăm mảnh băng vụn trôi nổi. Lực chấn động đất đá dội ngược lên khiến thăng bằng di chuyển Tuyết Hoa Bộ của nàng bị phá vỡ hoàn toàn, thân hình lảo đảo suýt rơi xuống dòng nước lạnh buốt phía dưới.


Tận dụng khoảnh khắc đối thủ bị mất thăng bằng, Lục Thanh Phong vắt kiệt tàn lực của gân chân trái, thi triển khinh công Yến Diệp Phi lướt thẳng lên vách đá đóng băng đứng phía trên hồ. Bàn tay trái của anh vươn ra, thô bạo giật phăng cọng Hàn Độc Tiên Thảo quý hiếm nhét nhanh vào ngực áo.


"Đứng lại!" Giang Tuyết Anh gầm lên, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí lạnh buốt đuổi theo.


Nhưng đã quá muộn. Lục Thanh Phong ôm chặt lồng ngực đang rỉ máu độc, lướt mình rơi tự do xuống và biến mất hoàn toàn dưới làn nước hồ lạnh buốt thấu xương của Hồ Hàn Băng biên giới, để lại Giang Tuyết Anh đứng cô độc trên những mảnh băng vỡ với một mối nghi ngờ sâu sắc đang nhen nhóm trong lòng về sự thật thối nát của liên minh chính đạo vùng biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!