Nhạc nềnTaohua

Huyết Đao Lão Tổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm biên thùy Thanh Thạch rủ xuống như một tấm vải liệm xám xịt, ẩm ướt và nồng nặc mùi bùn đất trộn lẫn lưu huỳnh từ những mỏ quặng bỏ hoang. Cơn mưa phùn độc mang theo tính axit nhẹ lách tách rơi trên những mái ngói rêu phong, gặm nhấm những bức tường đất nứt nẻ của thành trấn nghèo nàn.


Lục Thanh Phong lết tàn thân khập khiễng đi trong con ngõ tối tăm phía Tây chợ đen. Bàn chân trái của anh — vết hoại tử rách thịt do axit đầm lầy ăn mòn từ những cuộc trốn chạy trước — liên tục rỉ ra thứ máu độc màu đen tím bốc mùi hăng hắc nhẹ hằng bước hằng khắc. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên đỉnh đầu, nhưng gương mặt dịch dung nhăn nheo dưới vành mũ trùm xám xịt của anh vẫn bất động, lạnh lùng như đá tạc. Mái tóc bạc trắng hoàn toàn của cựu đệ nhất thiên tài rũ rượi bay theo từng luồng gió lạnh, lấm lem bụi đất dơ bẩn của vùng biên cảnh hẻo lánh.


Bàn tay phải hoại tử xám đen vĩnh viễn và mất đi hoàn toàn xúc giác của anh lúc này được bao bọc chặt chẽ trong chiếc bao tay da dị thú mới mua từ tiệm cầm đồ ngầm của Kim Đại Nha. Lớp da thú dẻo dai ngâm dầu hỏa cách nhiệt rất tốt, tạm thời ngăn chặn luồng hỏa độc lưu huỳnh nóng rực từ thanh kiếm độc mới đúc không thể ăn mòn thêm vào xương tủy bàn tay chết lặng. Anh không cảm nhận được độ nhám của chuôi kiếm, nhưng gân cốt đã bớt run rẩy hơn trước.


"Thiếu chủ, hai tên mật thám áo đen của Đường Tiểu Long vẫn bám sát phía sau." A Ngưu khẽ kéo vạt áo thanh y sờn rách của anh, thì thầm qua kẽ răng. Đôi mắt to sáng ngời của thiếu niên mồ côi liên tục đảo quanh cảnh giác.


Lục Thanh Phong khẽ nghiêng tai, vận dụng kỹ thuật Thính âm biện vị để lọc qua tiếng mưa rơi và tiếng gió rít. Hai nhịp bước chân cực nhẹ, nhịp thở ngắn dồn dập... Đúng là tai mắt của Đường Môn. Chúng tin rằng anh chỉ là một gã phế nhân gân cốt rách nát ăn may đoạt được Thất Tinh Độc Nhện chúa, đang lết tàn thân chạy trốn.


"Dẫn chúng vào ngõ cụt mỏ đá phía Tây." Lục Thanh Phong khàn giọng ra lệnh, giọng nói khản đặc do độc khí ăn mòn thanh quản hằng ngày.


Chỉ trong vòng nửa canh giờ luồn lách qua những con hẻm tối ngập ngụa nước bẩn, Lục Thanh Phong và A Ngưu đã đứng trước một hầm đá bỏ hoang của mỏ quặng Tây. Hai bóng đen mặc y phục xanh chàm lập tức lao ra từ bóng tối, tay lăm lăm đoản đao tẩm độc xanh lét.


"Gã phế nhân Lục gia, khôn hồn thì dâng nộp con nhện chúa và đôi bao tay ra đây!" Một tên mật thám gầm gừ.


Lục Thanh Phong không đáp. Anh khẽ nhấc bàn tay phải đeo bao tay da dị thú, vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch. Cơn đau đớn dữ dội bùng phát từ đan điền vỡ nát, chạy dọc lên vết thương vai phải đang rách hoác rỉ hỏa độc bốc khói đen sạm thêm. Anh cắn chặt răng, dồn độc kình vào thanh kiếm gãy rỉ sét. Thân kiếm mới đúc ngậm kịch độc dơi quỷ lập tức bốc lên làn khói xám đen rợn người.


*Hưu!*


Lục Thanh Phong thi triển khinh công Yến Diệp Phi lướt đi khập khiễng nhưng tốc độ cực nhanh trong bóng tối. Anh vung kiếm chém ra một luồng Huyền thiết kiếm kình nặng nề. Lực chấn động vật lý khổng lồ kết hợp hỏa độc lưu huỳnh đập thẳng vào lưỡi đoản đao của hai tên mật thám.


*Rắc! Crack!*


Đoản đao của chúng gãy vụn dưới sức nặng của kiếm kình. Lực chấn động đập nát xương cổ tay của hai tên mật thám, khiến chúng ngã nhào xuống đất bùn ho ra máu. Chưa dừng lại ở đó, Lục Thanh Phong búng nhẹ ngón tay trái, phóng ra hai cây Độc mạch nhất châm mang kịch độc dơi quỷ găm chặt vào phế huyệt quanh vai chúng, phong tỏa hoàn toàn khả năng vận khí.


"Ta không giết các ngươi để giữ vững giới hạn đạo nghĩa." Lục Thanh Phong lạnh lùng nhìn hai kẻ đang co giật dưới đất. "Về bảo Đường Tiểu Long, nếu còn dám bám đuôi, thanh kiếm này sẽ chém đứt cổ họng hắn."


Đúng lúc anh định thu kiếm để rút lui về tiệm rèn của Tạ Thiết, một bóng người gầy gò từ đầu ngõ chạy thục mạng tới, thở không ra hơi. Đó là A Tài, chạy bàn của tửu quán Hồng Trần. Sắc mặt hắn cắt không còn giọt máu, lồng ngực phập phồng dữ dội:


"A Thăng... không, Lục thiếu chủ! Đại sự bất diệu! Y quán của Hoa Cô tại biên trấn... bị một toán tà đồ mặc huyết y thiêu rụi rồi!"


Lục Thanh Phong chấn động tinh thần, đồng tử co rụt lại. Hoa Cô là nữ lang y nghèo nhân hậu, người duy nhất dùng y thuật thô sơ để cứu chữa cho dân nghèo biên trấn và phối hợp với anh điều chế thuốc giải độc. Y quán của nàng bị tàn phá nghĩa là điểm tựa y học duy nhất của dân nghèo đã sụp đổ.


"Ai làm?" Sát khí xám đen xung quanh cơ thể Lục Thanh Phong bùng phát dữ dội, khiến nước mưa rơi quanh anh bốc hơi nghe xèo xèo.


"Là thuộc hạ của Huyết Đao Lão Tổ!" A Tài run rẩy khóc không ra tiếng. "Chúng đầu độc toàn bộ giếng nước của y quán, bắt Hoa Cô đi và treo xác ba người bệnh nghèo ngay trước cổng thành để khiêu khích người xuất đầu lộ diện! Chúng nói... nếu trong vòng một canh giờ Lục thiếu chủ không mang công thức nghịch mạch đến sào huyệt của chúng ở ngôi miếu hoang phía Đông, chúng sẽ lột da Hoa Cô làm trống!"


"Lũ súc sinh ngụy quân tử tà môn!"


Một tiếng gầm lớn như sấm rền vang lên từ bóng tối đầu ngõ. Tiêu Phong bước ra, vai đeo bầu rượu gốm sứt mẻ, tay phải cầm thanh sát đao mổ heo bản to nặng trăm cân rỉ sét. Gương mặt gã đàn ông trung niên râu quai nón đỏ gay vì rượu và giận dữ, cơ bắp cuồn cuộn trên vai u thịt bắp rung lên bần bật:


"Hoa Cô từng cứu mạng hàng chục huynh đệ Cái Bang và dân nghèo biên giới. Lũ tà đồ Huyết Đao môn dám động đến nàng, Tiêu Phong ta thề sẽ băm vằm chúng thành trăm mảnh! Thanh Phong huynh đệ, trận này ta đi cùng ngươi!"


Lục Thanh Phong nhìn Tiêu Phong, khẽ gật đầu. Tình huynh đệ giang hồ được thử thách qua sinh tử thực tế không cần nhiều lời hoa mỹ. Anh cất hộp sắt chứa Thất Tinh Độc Nhện chúa sau lưng, dắt A Ngưu gửi gắm an toàn cho A Tài canh giữ, rồi cùng Tiêu Phong lao nhanh trong đêm mưa hướng về ngôi miếu hoang phía Đông biên trấn Thanh Thạch.


Ngôi miếu hoang dột nát bao phủ bởi màn sương độc màu lục nhạt mờ ảo. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ khoảng sân đầy rác rưởi. Trên xà nhà đổ nát trước cửa miếu, ba thi thể dân nghèo bị treo lủng lẳng dưới mưa, máu tươi nhỏ xuống đất bùn nghe rợn người.


Bên trong chánh điện, dưới chân tượng Phật đổ nát, Hoa Cô đang bị trói chặt trên cây cột gỗ dính đầy máu khô. Khuôn mặt nàng nhợt nhạt, khóe môi rỉ ra dòng máu đen sẫm do bị ép nuốt phải dịch độc.


Ngồi kiết già trước bệ thờ là một lão già mặc huyết y đỏ rực bốc mùi máu tanh nồng nặc. Tóc lão đỏ rực dựng ngược như lửa cháy, khuôn mặt gầy gò nham hiểm đầy sát khí tà môn. Tay lão cầm thanh đao cong đỏ rực phát ra sát khí màu đỏ sẫm.


Đó chính là phân thân (Phân thân) của Huyết Đao Lão Tổ, cao thủ tà phái Khí Hải Cảnh đệ nhị trọng.


"Khặc khặc... Cựu đệ nhất thiên tài võ lâm Lục Thanh Phong, ngươi cuối cùng cũng chịu mò đến dâng đầu." Phân thân Huyết Đao Lão Tổ chậm rãi đứng dậy, thanh đao cong rỉ máu rít lên một tiếng chói tai. "Giao ra công thức Nghịch Chuyển Kinh Mạch của Lục gia, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây. Bằng không, nữ y sĩ này sẽ là người đầu tiên bị luyện thành huyết nô!"


"Nói nhiều vô ích! Nhận một đao của lão tử trước!"


Tiêu Phong gầm lên một tiếng vang dội, bầu rượu hông văng ra ngoài. Gã vung thanh sát đao mổ heo nặng trăm cân, dùng thần lực thiên sinh bổ mạnh một chiêu Sát Quỷ Đao Pháp từ trên xuống thẳng vào đầu phân thân Huyết Đao. Luồng đao kình cuồng phong rít gào xé rách màn mưa.


Phân thân Huyết Đao Lão Tổ cười lạnh, vung huyết đao cong vút chém ra một luồng Huyết Sát Kình đỏ rực.


*Oành!*


Hai luồng đao kình va chạm trực diện tạo ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Mặt đất gạch vỡ nứt nẻ diện rộng. Tiêu Phong cố gắng áp sát chém ngang hông đối thủ, nhưng luồng Huyết Sát Kình tà môn cực thịnh tỏa ra sát khí gây ảo giác mạnh mẽ cho đối thủ tầm gần. Thần trí Tiêu Phong đột ngột hoảng loạn, đao thế bị lệch đi một phân.


*Bùm!*


Tiêu Phong bị luồng Huyết Sát Kình chấn lùi liên tiếp năm bước, lồng ngực chấn động mạnh, thổ huyết nhẹ một ngụm máu tươi. Gã cắm mạnh đao xuống đất để giữ thăng bằng, thở dốc gầm lên:


"Cẩn thận! Sát khí của tên này cực kỳ tà môn, tinh thần ta suýt nữa điên loạn!"


Lục Thanh Phong lập tức lướt đi khập khiễng bằng bộ pháp Yến Diệp Phi. Mái tóc bạc trắng bay múa dưới ánh đuốc chập chờn. Vết hoại tử rách thịt do axit ở chân trái rỉ máu đen tím bốc mùi hăng hắc khiến mỗi bước di chuyển của anh đau đớn như ngàn vạn mũi kim đâm vào tủy, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng.


Sử dụng thính giác nhạy bén Thính Kiếm Ý, anh cảm nhận được nhịp thở và dòng chảy huyết khí của đối thủ. Tay phải đeo bao tay da dị thú nắm chặt kiếm gãy rỉ sét, anh thi triển kiếm chiêu *Xà ảnh triền nhiễu*.


Thanh kiếm gãy rỉ sét uốn lượn đi lắt léo như một con rắn độc bò theo quỹ đạo quỷ dị không thể đoán trước, vượt qua đường huyết đao cong vút, đâm lắt léo vào các khớp xương vai của phân thân Huyết Đao hòng phế bỏ khả năng vận đao của hắn.


Phân thân Huyết Đao Lão Tổ biến sắc, vội vàng thi triển Huyết Bộ quỷ dị hóa giải. Thân hình lão biến mất trong làn sương máu rồi xuất hiện bất ngờ ngay bên sườn Lục Thanh Phong. Thanh huyết đao cong vút chém sạt qua ngực trái của anh.


*Rách! Phập!*


Y phục thanh y rách nát bị chém rách to hoác. Lồng ngực main mang thêm một vết sẹo chém sâu hoắm rỉ máu độc nóng rực bốc khói đen sạm thêm. Cơn đau rát kinh hoàng từ hỏa độc lưu huỳnh và huyết sát kình ăn mòn đan điền vỡ nát khiến Lục Thanh Phong suýt ngất đi, tiêu hao một lượng lớn chân khí nghịch mạch để duy trì thăng bằng.


Thế nhưng, chính vết thương chí mạng này lại kích hoạt cơ chế bảo mệnh tàn nhẫn nhất của anh.


Dòng máu độc tím đen mang kịch độc dơi quỷ và hỏa độc rết chúa phun ngược ra từ lồng ngực rách nát của main, tự động kích hoạt *Huyết độc phản phệ*. Máu độc bắn tung tóe lên lưỡi huyết đao cong vút của phân thân Huyết Đao.


*Xèo xèo xèo!*


Thanh huyết đao cong vút bằng huyết khí lập tức bị kịch độc ăn mòn, bốc khói độc xám đen dày đặc và hoen rỉ nhanh chóng. Sát khí tà môn cực thịnh của huyết đao bị suy yếu rõ rệt dưới tác động của độc tố nghịch mạch.


"Cái gì? Máu của ngươi mang kịch độc nghịch thiên?" Phân thân Huyết Đao Lão Tổ kinh hoàng gầm lên, phát hiện thanh huyết đao kết tụ bằng huyết sát kình của mình đang bị rã ra từng mảng.


Thông qua thính giác Thính Kiếm Ý nhạy bén lọc qua tiếng khói bốc xèo xèo, Lục Thanh Phong nhạy bén nhận ra cấu trúc thực thể của phân thân: Lão không hề có xương cốt vật lý thực sự, toàn bộ cơ thể này chỉ là một khối huyết khí kết tụ được điều khiển bởi nguồn dẫn khí nằm ngay tại chuôi thanh huyết đao cong.


Quyết định chiến thuật được đưa ra trong chớp mắt. Anh không ham chiến cận chiến với các chiêu chém vật lý nặng nề, mà quyết tâm dùng độc kình ăn mòn trực tiếp vào nguồn dẫn khí ở chuôi đao của đối phương.


Lục Thanh Phong cắn chặt răng chịu đựng cơn đau rách nứt lồng ngực, dồn toàn bộ độc kình nghịch mạch còn sót lại vào tay phải đeo bao tay da dị thú. Anh vung kiếm gãy, thi triển kiếm chiêu *Xà ảnh triền nhiễu* uốn lượn lắt léo luồn qua khe hở của đường đao đang gỉ sét, đâm thẳng một kiếm chuẩn xác vào đúng chuôi đao của phân thân Huyết Đao Lão Tổ.


*Bùm!*


Luồng độc kình lưu huỳnh và dơi quỷ bộc phát từ mũi kiếm gãy ăn mòn trực tiếp vào nguồn dẫn khí. Thanh huyết đao cong vút nổ tung thành một vũng máu loãng hôi thối.


"Aaaa!"


Phân thân của Huyết Đao Lão Tổ gào rú thảm thiết khi mất đi nguồn dẫn khí chính. Cơ thể bằng huyết khí của lão bắt đầu rạn nứt dữ dội, rò rỉ ra hàng loạt luồng khói đỏ rực tà môn.


Tiêu Phong vác sát đao mổ heo trăm cân bước lên, vung một đao chém đứt ngang hông phân thân đang rã rớt, giúp main dứt điểm hoàn toàn trận chiến.


Lục Thanh Phong quỵ một chân xuống đất, cái chân hoại tử khập khiễng run rẩy kịch liệt. Anh dùng kiếm gãy cắm xuống đất để giữ thăng bằng, bàn tay trái ôm chặt vết thương ngực trái đang rỉ máu đen tím đóng băng buốt giá dưới lớp vải rách. Ba cây châm bạc khóa mạch trên ngực anh rung lên bần bật, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá để ngăn hỏa độc lưu huỳnh công phá vào tim.


Trước khi hoàn toàn tan biến thành một bãi máu loãng hôi thối trên nền đất miếu hoang, tàn ảnh khuôn mặt của Huyết Đao Lão Tổ khẽ méo mó, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào mái tóc bạc trắng của Lục Thanh Phong đầy độc địa. Giọng nói của lão vang vọng trong không gian tối tăm đầy rùng rợn:


"Lục gia phế nhân... Ngươi diệt được một phân thân của ta, nhưng bản thể thực sự của Huyết Đao Lão Tổ ta đang dẫn đầu đại quân tà môn tiến về biên thùy Thanh Thạch trấn này hằng ngày hằng khắc... Đầu của ngươi, và bí kíp nghịch chuyển kinh mạch của Lục gia... ta chắc chắn sẽ lột xương rạch thịt ngươi để đoạt lấy! Khặc khặc khặc..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!